Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tiểu Ngư Nhi trở về sau ba ngày. Lúc đi chất đầy cốp xe, lúc về cũng vẫn đầy ắp, chỉ là đổi thành những thứ đồ khác. Vừa về đến nơi, cậu nhóc đã kéo mấy anh em lại, ba hoa chích chòe không dứt.
"Đại Bảo với Tiểu Bảo định dắt tớ đi đốt pháo trong đống phân bò. Phân bò ở thôn họ Tô to đùng luôn, lúc bò mới phóng ra thì vừa hôi vừa mềm, lại còn nóng hổi nữa, nhưng chỉ một lát sau là nó cứng lại. Thế mà đống phân vừa hôi vừa cứng ấy mọi người cứ tranh nhau nhặt, bọn tớ định nghịch mà còn không kịp!" – Cậu ấm thành phố Tiểu Ngư Nhi chưa thấy "đời" bao giờ nên kinh ngạc đến ngây người.
"Trời lạnh thế mà dưới ruộng vẫn còn ốc nhồi nhé, con nào con nấy nằm im dưới nước, tụi tớ nhặt mà chúng nó chẳng biết trốn gì cả, thế là bị tụi tớ nhặt về chén sạch, lũ ốc ngốc nghếch thật đấy ha ha ha..." – Năm nay thôn họ Tô không quá lạnh, đất không bị đóng băng nên Đại Bảo và Tiểu Bảo dẫn cậu nhóc đi dọc bờ ruộng tìm ốc.
"Yêu Bảo trông đáng yêu lắm, cứ như đúc từ một khuôn với Tiểu Bảo ra vậy. Mợ Hai bảo Tiểu Bảo với Yêu Bảo còn giàu hơn cả mợ, bé tí mà được bao nhiêu là bao lì xì, mợ ghen tị lắm luôn." – Bao lì xì của Tiểu Bảo thường không phải nộp lại, giờ của Yêu Bảo cuối cùng cũng chui tọt vào túi mợ, làm mợ cười híp cả mắt.
"Bánh lá bà ngoại làm ngon cực, gói bằng lá chuối ấy," – Tiểu Ngư Nhi giang tay ra ra bộ miêu tả – "Cái lá chuối to đùng chặt từ trên cây xuống được bà và mợ Hai xé nhỏ ra để gói bánh nếp. Bên trong có nhân đường lạc với cả nhân mỡ lợn mận khô nữa, ngon tuyệt cú mèo luôn. Đúng rồi, bà ngoại bảo tớ mang về nhiều lắm, chú Tiểu Đỗ ơi..."
Đang nói dở, Tiểu Ngư Nhi lại chạy biến ra ngoài. Cơm Nắm và Trụ Tử nghe mà thèm thuồng cực kỳ, hai đứa cũng muốn được về thôn họ Tô quá.
Tô Tiếu Tiếu đút cho Tiểu Bánh Trôi ăn xong bước ra thì thấy Triệu Tiên Phong và Tiểu Đỗ đang dỡ đồ. Tiểu Ngư Nhi xách một túi bánh lá to tướng chạy vào: "Dì Tô ơi, bà ngoại bảo tớ mang về cho dì này, ngon lắm ạ!"
Tô Tiếu Tiếu đón lấy túi bánh nặng trịch. Chị nghe thấy hết lời Tiểu Ngư Nhi nói từ trong phòng nên đưa túi cho Cơm Nắm: "Lát nữa Tiểu Ngư Nhi mang một ít về nhà ăn, chia một ít cho Trụ Tử nữa. Các con hôm nay mỗi đứa chỉ được ăn một cái ngọt, một cái mặn thôi nhé, đồ nếp ăn nhiều khó tiêu. Đậu Bao đi gọi anh Trụ Tử sang ăn, Cơm Nắm đi nhóm lửa cho vào nồi hấp nóng lại rồi mới ăn được."
"Dạ mẹ." – Cơm Nắm gật đầu. "Dạ mẹ~~~" – Tiểu Đậu Bao nhận nhiệm vụ, chạy bình bịch ra ngoài.
Tiểu Ngư Nhi và Cơm Nắm đi hâm bánh, Ngư Nhi vừa đi vừa lải nhải: "Cái nào hở miệng là nhân đường lạc, cái nào gói kín là nhân mận khô tóp mỡ, bà ngoại phân loại sẵn rồi, đều ngon lắm."
Tiểu Ngư Nhi và Tiểu Trụ Tử giờ đều gọi theo hội Cơm Nắm, mở mồm là "bà ngoại, ông ngoại" ngọt xớt. Cộng thêm cái tính hoạt bát, miệng lưỡi dẻo quẹo, cậu nhóc khiến cả nhà họ Tô ai nấy đều cười không khép được miệng.
Tiểu Cơm Nắm bảo: "Cậu đừng nói nữa, nói làm tớ chảy cả nước miếng đây này." Tiểu Ngư Nhi chép miệng, vẻ mặt vẫn còn thèm thuồng: "Cơm Nắm ơi, thôn họ Tô thực sự vui lắm, sau này tớ còn muốn đi nữa."
Triệu Tiên Phong từ chối lời mời ăn cơm của Tô Tiếu Tiếu vì muốn cả nhà ba người được sum họp sau mấy ngày xa cách. Tô Tiếu Tiếu hiểu ý, liền cắt nửa con cá khô để chú mang về: "Anh đừng từ chối, anh chị giúp em đưa Đại Bảo, Tiểu Bảo về em còn chưa cảm ơn đây này. Đây là cho Tiểu Ngư Nhi ăn đấy."
Nghe đến phần mình, Tiểu Ngư Nhi đang nhai "que mài răng" sướng rơn: "Cảm ơn dì Tô, cá khô này ngon lắm ạ." Cuối cùng, Triệu Tiên Phong cũng xách một đống đồ về, Tô Tiếu Tiếu món gì cũng chia cho nhà chú một ít.
Những ngày tháng bình lặng xen lẫn bận rộn cứ thế trôi qua.
Đúng như dự đoán, sau khi đám nhỏ khai giảng, vị lãnh đạo mới của chị cách dăm bữa nửa tháng lại cử người tới tìm. Nếu ở nhà có người trông con thì chị lên đơn vị, nếu không thì người của Ban Tuyên giáo sẽ ghi chép lại yêu cầu để chị xử lý tại nhà.
Công việc của Tô Tiếu Tiếu giờ đây hầu như báo cáo trực tiếp với lãnh đạo. Khối lượng công việc tăng lên đáng kể, nhưng lại đúng tầm chị có thể cáng đáng. Sự ăn ý giữa chị và Bộ trưởng Khương ngày càng cao, nhiều phương án độc đáo khi hai người bàn bạc đều cho ra kết quả xuất sắc ngoài mong đợi.
Hàn Thành sau Tết cũng tham gia vào một nhóm nghiên cứu dự án mới nên bận tối mắt tối mũi. Trưa thường không về, tối có khi cũng muộn mới xong. Các con ngày càng hiểu chuyện, Cơm Nắm và Trụ Tử đã có thể giúp được nửa việc của người lớn. Tiểu Đậu Bao thì ngoan khỏi bàn, vừa tự học vừa trông em. Nhờ vậy, dù Hàn Thành ít có thời gian cho gia đình hơn nhưng mọi việc trong nhà vẫn đâu vào đấy.
Thời gian thấm thoát trôi, hết Thanh Minh lại đến Đoan Ngọ rồi Thất Tịch. Chớp mắt một cái, cặp song sinh đã tròn một tuổi. Hai đứa nhỏ da trắng bóc giống mẹ, càng lớn càng lanh lợi, xinh xắn như tiểu đồng dưới tòa sen của Quan Âm Bồ Tát.
Đặc biệt là Tiểu Bánh Trôi, cô bé có đôi môi hồng hào, răng trắng muốt, đôi mắt to tròn với hàng mi dài vút, chớp mắt một cái là hệt như một búp bê biết đi. Trời nóng, cô bé mặc áo cộc quần đùi, lộ ra đôi tay đôi chân trắng nõn nà, mẹ còn buộc cho hai cái bím tóc nhỏ. Hễ gặp người là bé lại cười hiện lúm đồng tiền ngọt lịm, nói chuyện bằng những từ láy sữa nũng nịu, khiến ai thấy cũng muốn "trộm" về nuôi.
Ba ông anh lớn thì cưng chiều hết nấc, người ngoài đừng hòng chạm vào, nhìn lâu một chút là các anh đã đứng ra che chở vì sợ em gái bị bắt cóc. Ngay cả Tiểu Ngư Nhi hay Đôn Đôn muốn bế lâu một chút cũng không được. Không biết có phải do các anh bế nhiều quá không mà Bánh Trôi tuy đã biết bò biết đứng nhưng vẫn chưa chịu tự đi.
Tiểu Bánh Bao thì đã biết bò, biết đi và biết... quậy. Cậu nhóc mập mạp ngày càng hiếu động, chân tay rất cứng cáp. Có các anh dắt thì đi rất vững, nhưng hễ thả ra là ngã oạch, vậy mà c* cậu cũng gan lắm, ngã chẳng thèm khóc, cứ lồm cồm bò dậy đi tiếp. Bánh Bao đã biết nói những từ đơn giản, dù chưa rõ âm nhưng muốn gì là diễn đạt được ngay. Cái miệng nhỏ ngọt xớt, cứ gây họa xong là lại cười hi hi gọi "ba, mẹ, anh" rồi sà vào lòng làm nũng, khiến chẳng ai nỡ mắng.
Tháng 7 dương lịch, các con bắt đầu nghỉ hè. Hàn Thành thực hiện lời hứa đưa cả hội đi học bơi. Ngay cả Tiểu Bánh Bao cũng được đi, cậu nhóc thích nước lắm, mỗi lần ra biển là phấn khích hôn ba lấy hôn để. Trẻ con học bơi rất nhanh, chỉ vài buổi là biết. Hàn Thành luôn nhấn mạnh: "Khinh sơn mạc khinh thủy" (Coi thường núi chứ đừng coi thường nước), dặn các con phải luôn kính sợ đại dương và thiên nhiên, tuyệt đối không được chủ quan.
Dưới sự chỉ dẫn của Hàn Thành và Trương Hồng Đồ, sau nửa kỳ nghỉ hè, đám nhỏ đứa nào cũng đen đi không ít nhưng trông khỏe khoắn và cao lớn hơn hẳn. Đặc biệt là sau nửa năm luyện tập tăng cường, trình độ viết chữ và vẽ tranh của ba đứa trẻ (Cơm Nắm, Trụ Tử, Đậu Bao) đã có bước nhảy vọt. Khi Bộ trưởng Khương giao nhiệm vụ, cả ba đều tràn đầy tự tin.
Thời gian này, ba đứa trẻ thường xuyên lui tới Ban Tuyên giáo, có khi đi cả buổi trời. Bộ trưởng Khương quý tụi nhỏ lắm, mỗi lần cho người đón sang là lại lo cơm nước, bánh trái đầy đủ, làm đứa nào cũng thích sang đó chơi.
Tô Tiếu Tiếu hỏi các con đang bận việc gì mà bí mật thế, Tiểu Đậu Bao còn láu cá bảo: "Mẹ ơi, đây là bí mật của tụi con với chú Khương nhé, sau này mẹ sẽ biết ngay thôi~~~"
Hàn Thành và Tô Tiếu Tiếu đều bận, các con cũng có "dự án" riêng, nên hè này gia đình đành lỡ hẹn không về thôn họ Tô được.