Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tô Tiếu Tiếu về đến nhà là đem chuyện này kể ngay với Hàn Thành.
Hàn Thành trầm ngâm một lát rồi bảo: "Hè năm nay anh định dạy mấy đứa nhỏ tập bơi, ngoài ra cũng không có kế hoạch gì khác. Cứ tùy em sắp xếp, nếu thấy bận quá thì thôi, còn lo liệu được thì nhận."
Hè năm ngoái vì Tô Tiếu Tiếu mang bầu nên kế hoạch dạy bơi của Hàn Thành phải hoãn lại đến năm nay.
Tô Tiếu Tiếu nói: "Dù sao việc này cũng làm tại nhà được nên không bận lắm đâu anh. Nếu có phải phối hợp làm báo tường thì cũng chỉ mất vài ngày thôi. Em thấy nếu các con hứng thú thì cứ để chúng rèn luyện một chút, coi như thực tập hè vậy."
Hàn Thành gật đầu: "Hôm nay cứ từ từ đã, mai hãy nói với các con. Anh thật sự chẳng nỡ để Đại Bảo, Tiểu Bảo về chút nào."
Cả hai đều là những đứa trẻ ngoan, vừa chăm chỉ lại vừa biết giúp đỡ trông em, nuôi lâu ngày chẳng khác gì con đẻ trong nhà.
Tô Tiếu Tiếu bưng bát mì trứng Hàn Thành vừa nấu xong ra: "Em biết rồi, mình ăn cơm đã."
Buổi trưa không có thời gian nấu nướng cầu kỳ nên cả nhà ăn mì trứng. Tiểu Bánh Bao đã bắt đầu tập ăn mì, những sợi mì trơn tuột được dầm nhỏ, trộn chút nước súp đút cho cậu nhóc. Cái thằng bé này ăn hết nửa bát con mà vẫn chưa thấy đủ, cứ bò theo sau các anh đòi ăn tiếp.
Tô Tiếu Tiếu không dám cho con ăn quá nhiều một lúc. Trong nhà tích trữ được khá nhiều trứng gà, chị định làm món trứng hấp cho đám nhỏ, sẵn tiện có Hàn Thành ở nhà, chị nảy ra ý định làm một món tráng miệng nhỏ cho cả gia đình.
Tô Tiếu Tiếu lấy ra mười một quả trứng, đập vào mỗi bát một quả, để đám trẻ tự tay đánh tan trứng ra. Chị bóc một nắm kẹo sữa Đại Bạch Thỏ cho vào mười một bát nước sôi để kẹo tan dần. Đợi nước kẹo nguội bớt, chị đổ đều vào từng bát trứng rồi đem hấp cách thủy trong nồi gang lớn khoảng mười phút. Vậy là món Trứng hấp sữa phiên bản "nhà nghèo" đã hoàn thành.
Kẹo sữa thời này rất nguyên chất, làm kiểu này trứng vừa ngọt, vừa mịn lại thơm lừng, chẳng thua gì dùng sữa tươi.
Trương Hồng Đồ hôm nay cũng nghỉ ở nhà. Trụ Tử ăn cơm xong là chạy sang tìm Đại Bảo, Tiểu Bảo chơi. Tô Tiếu Tiếu dùng giỏ nhỏ đựng hai bát trứng hấp bảo Cơm Nắm mang sang biếu nhà hàng xóm.
Tô Tiếu Tiếu bảo các con tự bưng lấy một bát mà ăn, còn chị và Hàn Thành mỗi người cầm một bát đút cho cặp song sinh.
Tiểu Bánh Bao lúc nãy chưa được ăn no mì nên hơi dỗi, giờ thấy có đồ ngon là mặt mày rạng rỡ ngay, cha còn chưa kịp đút đã há miệng chờ sẵn như chim non.
Tô Tiếu Tiếu véo cái má phúng phính của con: "Cái thằng bé này, sao tính tình hấp tấp thế không biết, mẹ với cha có ai vội vàng thế đâu, chẳng biết giống ai nữa."
Tiểu Bánh Bao nuốt chửng miếng trứng cha đưa tới, có lẽ vị ngon đã chạm đúng "tim đen" của cậu nhóc nên c* cậu sướng rơn, híp mắt dùng đôi tay mập mạp vỗ bồm bộp xuống thành ghế gỗ. Vì cái tật hay vỗ đồ vật này mà có lần cậu nhóc bị chiếc vòng bạc nhỏ trên tay làm đau đến mức khóc thét lên, nên Tô Tiếu Tiếu đã tháo ra không cho đeo nữa.
Hàn Thành không nhịn được cũng véo má con: "Ăn từ từ thôi."
Nhưng trong mắt Tiểu Bánh Bao, chuyện ăn đồ ngon là không thể chậm trễ. Hàn Thành vừa đút xong một miếng, c* cậu đã lại há miệng đòi miếng thứ hai, tốc độ đút của cha còn chẳng đuổi kịp tốc độ ăn của con.
Tiểu Bánh Trôi thì trái lại, rất từ tốn, nhai kỹ nuốt chậm. Cảm thấy ngon là cô bé lại nheo mắt cười, lộ ra đôi lúm đồng tiền nhỏ xinh nhìn mẹ.
Tiểu Trụ Tử cũng ăn rất nhanh, ăn xong là chạy lại bảo: "Dì Tô, con ăn xong rồi, dì đi ăn đi để con đút cho em gái cho."
Tiểu Bánh Trôi rất dễ chiều, Tô Tiếu Tiếu đưa bát cho cậu nhóc: "Chắc em không ăn hết một bát đâu, phần còn lại con ăn nốt nhé, đừng đưa cho Bánh Bao, em ăn một bát là đủ rồi."
Tiểu Trụ Tử gật đầu: "Dạ."
Tiểu Bánh Trôi nghiêng đầu nhìn anh Trụ Tử, tay nhỏ định túm lấy áo anh. Tiểu Trụ Tử múc một miếng trứng ấm nóng đút cho em: "Em ăn no rồi mới chơi nhé."
Tiểu Bánh Trôi híp mắt ăn miếng đồ ngọt anh đưa, ngậm trong miệng nhấm nháp một lúc mới nuốt, trông chẳng khác gì một con sóc nhỏ đáng yêu. Khóe miệng cô bé hơi dính một chút trứng, Trụ Tử liền lấy khăn sạch nhẹ nhàng lau cho em.
Cô bé tưởng anh đang chơi đùa với mình nên cười híp mắt, cứ thế dụi dụi vào chiếc khăn. Nhìn "viên sủi cảo nhỏ" ngọt ngào này, lòng Trụ Tử như tan chảy: "Em ăn từ từ thôi."
Tiểu Bánh Trôi túm lấy chiếc khăn trong tay anh, chiếc chuông nhỏ trên cổ tay phát ra những tiếng kêu lanh lảnh.
Ở bên cạnh, Tiểu Bánh Bao đã chén sạch bát của mình. Thấy em gái vẫn còn đang ăn, c* cậu liền gõ mạnh vào thành ghế, nhìn Tiểu Trụ Tử kêu "ư... ư..." đòi ăn.
Trụ Tử quay lại lắc đầu với Bánh Bao: "Bánh Bao à, mẹ bảo em không được ăn thêm nữa rồi."
Hàn Thành bế "cục mỡ" lên, chìa cái bát không cho con xem: "Mỗi người một bát, của con hết rồi nhé."
Tiểu Bánh Bao vẫn chúi đầu vào bát, rõ ràng là vẫn muốn ăn thêm.
Tiểu Đậu Bao kéo ống quần cha, ngẩng đầu lên bảo: "Ba ơi, con nhường phần của con cho em Bánh Bao nhé~~~"
Đại Bảo đi tới đỡ lấy cái bát trên tay cô dượng: "Cô dượng đưa bát đây cháu đem đi rửa cho ạ."
Hàn Thành đưa bát cho Đại Bảo, rồi xoa đầu Tiểu Đậu Bao: "Đậu Bao cứ ăn đi con, em còn nhỏ, ăn một bát là đủ rồi, ăn nhiều quá bị chướng bụng đấy."
Tiểu Đậu Bao nghiêng đầu suy nghĩ một hồi rồi gật đầu: "Thế thì con tự ăn vậy~~~"
Hàn Thành thầm nghĩ, sự sống thật kỳ diệu, mỗi đứa trẻ đều là một cá thể độc lập với tính cách riêng biệt, nhưng chúng lại chung sống với nhau rất hòa thuận.
Trong bếp, Tiểu Bảo đang nói thầm với cô: "Cô ơi, cô giữ gìn sức khỏe nhé, lúc nào rảnh nhớ viết thư cho tụi cháu nha."
Tô Tiếu Tiếu ôm lấy Tiểu Bảo một cái: "Cô biết rồi. Cháu về nhà cũng phải ngoan ngoãn nghe lời, giúp mẹ chăm sóc em nhé. Cô sẽ xem nghỉ hè có thời gian không, nếu có cô sẽ đưa hai em về thăm mọi người."
Tiểu Bảo chưa đi đã muốn khóc, nhưng cậu nhóc cố kìm lại, gật đầu: "Vâng ạ, ông nội chắc chắn cũng mong được gặp hai em lắm."
Tô Tiếu Tiếu dặn dò: "Cháu và Đại Bảo phải nhớ nhiệm vụ hàng đầu là học cho giỏi. Lúc nào cũng phải ghi nhớ lời cô nói: Sách đến lúc dùng mới hối hận vì đọc ít. Đọc sách nhiều sau này chắc chắn sẽ có ích, nhớ học hỏi thêm ở chỗ các ông bà và các chú ở hậu viện nữa nhé."
Tiểu Bảo dõng dạc: "Cháu nhớ rồi cô ạ!"
Buổi tối, Tô Tiếu Tiếu nấu một bữa hải sản mà Đại Bảo, Tiểu Bảo đều cực kỳ thích. Buổi chiều lão Hồ có mang sang một khúc xương ống lớn, chị dùng đầu tôm và xương ống hầm lấy nước dùng. Sau khi vớt bã xương ra, chị mới cho tôm, cua, mực và đủ loại nghêu sò vào, thêm vài lát gừng và hạt tiêu để khử mùi tanh, nêm chút muối cho vừa miệng. Trước khi nhấc nồi, chị rắc thêm thật nhiều rau mùi. Vậy là một nồi Hải sản thập cẩm nguyên chất thơm phức đã hoàn thành.
Rau xanh rửa sạch để sẵn bên cạnh, đợi ăn hết hải sản sẽ đặt lên lò than để nhúng rau. Mùa đông ăn kiểu này vừa ấm bụng từ đầu đến cuối, lại còn được húp bát nước dùng nóng hổi.
Tiểu Trụ Tử và Tiểu Ngư Nhi cũng ở lại ăn cơm, nhưng bữa này đám nhỏ đều ăn trong im lặng. Tối đến chúng lại chen chúc trên một chiếc giường, Tiểu Đậu Bao lại sang ngủ giường nhỏ với hai em. Nửa đêm Tô Tiếu Tiếu vẫn còn nghe thấy tiếng tụi nhỏ thì thầm với nhau, chẳng biết chúng buôn chuyện đến mấy giờ mới ngủ.
Sáng hôm sau, đám nhỏ dậy sớm vệ sinh cá nhân như thường lệ. Tô Tiếu Tiếu làm món bánh thịt mận khô mà tụi nhỏ thích nhất. Lần này chị làm rất nhiều, cho cả nhà ăn, biếu chú Triệu một túi và để Đại Bảo mang về quê một đống nữa.
Vì có xe chở về nên rất tiện, Tô Tiếu Tiếu bảo Hàn Thành khênh những túi lớn túi nhỏ đã chuẩn bị từ sớm lên xe của Triệu Tiên Phong. Cái cốp xe gần như bị nhét chật ních, trong đó có không ít quần áo, giày mũ cũ của Bánh Bao và Bánh Trôi, cho Yêu Bảo mặc là vừa khéo.
Cả nhà ăn sáng xong, Tô Tiếu Tiếu đưa bao lì xì của chị và Hàn Thành gửi cho Yêu Bảo, nhờ Tiểu Bảo mang về hộ. Đại Bảo và Tiểu Bảo quyến luyến cặp song sinh mãi, cứ thay phiên nhau bế hai em không nỡ rời tay.
Nhã Lệ và Trương Hồng Đồ cũng nhét thêm không ít đồ lên xe chú Triệu, nhờ Đại Bảo mang về biếu chị dâu Lý Ngọc Phượng. Mấy gia đình thân thiết như người nhà, có đồ ngon đều chia sẻ, Tô Tiếu Tiếu cũng không khách sáo với họ.
Lúc lên xe, mấy anh em lớn ôm nhau hồi lâu mới chịu chia tay. Tiểu Ngư Nhi thấy nghỉ hè rảnh rỗi, cứ khăng khăng đòi đi theo cha. Cậu nhóc nghe Đại Bảo kể chuyện về thôn họ Tô suốt nên thèm được đi xem một lần, cứ leo tót lên xe ngồi lì không chịu xuống.
Vợ chồng Triệu Tiên Phong tuy hay càm ràm con trai nhưng thực tế lại rất cưng chiều đứa con duy nhất này. Tiểu Ngư Nhi mà đã bướng lên thì họ cũng chịu thua. Cuối cùng chú Triệu đành đồng ý, dù sao cũng có Tiểu Đỗ đi cùng, lúc chú bận việc thì để Tiểu Đỗ trông Ngư Nhi, hoặc cứ vứt c* cậu ở nhà Đại Bảo chơi hai ngày rồi lúc về đón sau cũng được. Thế là chú Triệu lại phải vòng xe về nhà lấy đồ đạc cho con trai.
Tô Tiếu Tiếu suy nghĩ một lát rồi hỏi Cơm Nắm và Trụ Tử: "Các con có muốn về nhà bà ngoại chơi không? Cũng có thể đi theo chơi hai ngày, dù sao cũng tiện xe, sau đó đi xe chú Triệu về là được."
Cơm Nắm và Trụ Tử đồng thanh lắc đầu: "Thôi ạ, tụi con ở nhà giúp mẹ trông em."
Hàn Thành phải đi làm, Tô Tiếu Tiếu ở nhà một mình chăm ba đứa nhỏ, hai "người đàn ông nhỏ" thực sự không yên tâm chút nào.
Tiểu Ngư Nhi xưa nay chẳng bám cha, lần này đòi đi công tác cùng làm Chu Ngọc Hoa cứ ngỡ mặt trời mọc đằng Tây. Dì Chu lại xách thêm ít hoa quả, quà vặt cho lũ trẻ, thậm chí còn mang cả con vịt lạp duy nhất trong nhà ra bắt Ngư Nhi mang về biếu mẹ Lý Ngọc Phượng.
Đại Bảo và Tiểu Bảo ngại ngùng mãi không thôi. Chu Ngọc Hoa cười bảo: "Có gì mà ngại, hồi bà ngoại các cháu ở đây dì cũng được bà cho bao nhiêu là đồ ngon còn gì. Đi đường bình an nhé, nghỉ hè lại sang chơi!"
Đại Bảo và Tiểu Bảo từ biệt dì Chu, chính thức lên đường về thôn họ Tô. Những cuộc hội ngộ và chia ly thế này đã là lẽ thường tình, có lẽ vì đã quen, hoặc vì Tiểu Ngư Nhi cứ lải nhải không ngừng bên tai nên lần này hai anh em chỉ thấy lưu luyến chứ không còn buồn bã nữa.
Gia đình Tô Tiếu Tiếu cũng vậy, mỗi người ở một nơi thì chỉ có cách tự điều chỉnh để thích nghi thôi. Trước khi đi làm, Hàn Thành ôm hôn vợ một cái: "Anh sẽ tích trữ ngày nghỉ, kể cả nghỉ hè không về được thì Tết nhất định sẽ về, em đừng buồn nhé."
Tô Tiếu Tiếu tựa vào lòng anh: "Em không buồn đâu, quen rồi mà. Với lại bận rộn lên là chẳng còn thời gian mà nghĩ đâu. Đúng rồi Hàn Thành, anh cũng phải tranh thủ thời gian mà học tập đi, em nghe ý của lãnh đạo mới là cấp trên sắp chú trọng giáo dục trở lại rồi đấy."
Hàn Thành ôm chặt lấy vợ: "Em yên tâm, anh luôn ở tư thế sẵn sàng mà."
Hàn Thành là người rất tự giác, Tô Tiếu Tiếu chẳng có gì phải lo. Hai ba năm qua trôi nhanh quá, chị cứ muốn xé một ngày làm đôi để dùng. Học tập không bỏ bê, nhưng công việc cũng thực sự bận rộn.
Sau khi Hàn Thành đi làm, Tô Tiếu Tiếu thuật lại ý định của Bộ trưởng Khương cho đám trẻ nghe.
Tiểu Cơm Nắm và Tiểu Đậu Bao nhìn nhau. Cơm Nắm vạn lần không ngờ vị chú đeo kính mặt lạ hoắc hôm nọ lại là lãnh đạo mới của mẹ: "Mẹ ơi, ý mẹ là lãnh đạo mới của mẹ nhìn trúng chữ và tranh của tụi con, muốn in chúng vào sổ tay tuyên truyền ạ?"
Tô Tiếu Tiếu hay mang sổ tay tuyên truyền về nhà, lại thường xuyên thiết kế tại nhà nên đám nhỏ đều biết đó là cái gì. Chị gật đầu: "Đúng là thế, nếu các con thấy hứng thú..."
Chị chưa nói hết câu, Cơm Nắm đã gật đầu lia lịa: "Hứng thú chứ ạ! Được làm công việc giống mẹ thì tất nhiên là tụi con thích rồi! Có đúng không Trụ Tử, Đậu Bao?"
Tiểu Đậu Bao không hiểu lắm về thiết kế hay tuyên truyền, nhưng cậu nhóc cũng muốn làm việc giống mẹ, vả lại anh trai bảo làm gì thì làm nấy, thế là cậu nhóc ngây ngô gật đầu: "Vâng, anh nói đúng đấy ạ~~~"
Tiểu Trụ Tử thì hơi thiếu tự tin: "Nhưng Cơm Nắm ơi, chữ viết bằng bút lông của tụi mình xấu lắm..."
Cơm Nắm chẳng lo lắng chút nào, xua tay bảo: "Từ giờ đến hè còn mấy tháng nữa cơ mà, luyện vài tháng thì cái gì chẳng làm được? Tớ không chỉ viết chữ đẹp mà còn phải vẽ đẹp nữa. Tối nay tớ sẽ bảo cha viết mẫu chữ cho tụi mình tập tô. Chúng mình phải khiến lãnh đạo của mẹ phải lác mắt ra mới được, tuyệt đối không được làm mất mặt mẹ!"
Tiểu Trụ Tử hơi nản, chuyện Cơm Nắm làm được trong một tháng có khi người khác phải mất cả năm. Sao cậu lại không thông minh bằng Cơm Nắm nhỉ?
Tô Tiếu Tiếu nhịn không được véo má Cơm Nắm: "Làm gì có chuyện mất mặt. Mặt con vẫn ở đây, mặt mẹ cũng vẫn ở đây mà. Các con luôn là những bảo bối khiến mẹ tự hào nhất."
Cơm Nắm tự tin tuyên bố: "Nhưng con vẫn muốn làm tốt hơn nữa cơ!"
Tô Tiếu Tiếu lại một lần nữa cảm khái, mình đúng là người mẹ kế may mắn và nhàn hạ nhất. Tiểu Đậu Bao thì không nói làm gì, nhưng Tiểu Cơm Nắm tự giác, cầu tiến, làm gì cũng có mục tiêu kế hoạch, một khi đã quyết tâm là sẽ làm đến cùng. Thử hỏi có cha mẹ nào lại không muốn một đứa "con nhà người ta" như thế chứ?
Chị xoa đầu con: "Được, mẹ tin Cơm Nắm sẽ làm tốt nhất." Rồi chị lại xoa đầu Trụ Tử: "Trụ Tử con cũng nhớ nhé, phàm là việc gì mình cứ dốc hết sức là được, kết quả đôi khi không phải là thứ quan trọng nhất, mà tận hưởng quá trình mới là điều đáng quý."
Trụ Tử suy nghĩ một lát rồi mỉm cười gật đầu: "Dì Tô, con nhớ rồi ạ."
Nói thì nói vậy, nhưng trong lịch trình hằng ngày của Trụ Tử từ nay lại có thêm hai mục: luyện chữ và vẽ tranh. Cậu luôn tin rằng cần cù bù thông minh, vả lại cậu biết mình không ngốc, chỉ là không thông minh xuất chúng như Cơm Nắm thôi. Trên đời này có mấy ai được như Cơm Nắm chứ? Thế nên Trụ Tử nhanh chóng điều chỉnh lại tâm lý, bắt đầu luyện tập theo nhịp độ của riêng mình.