Thâm Tình Khó Khước! - Tam Nguyệt Đồ Đằng

Chương 74: NGOẠI TRUYỆN 3

Trước Tiếp

Liễu Thư Hàm năm mươi tuổi, Trình Thu Diệc năm mươi mốt.

Sau khi nghỉ hưu, Thư Hàm chẳng có việc gì làm nên bỗng đâm ra mê mẩn chuyện đan lát.

Hồi còn trẻ, cô từng hỏi Thu Diệc rất nhiều lần rằng sau này già đi thì nên nhảy dân vũ hay luyện Thái Cực, ấy vậy mà đến lúc nghỉ hưu thật sự, cô lại lười vận động, chỉ thích ngồi một chỗ đan áo len.

Thị lực không còn như xưa, chỉ cần nhìn chăm chú vào mũi kim lâu một chút là cô lại thấy hoa mắt chóng mặt. Vả lại cũng là người mới học, nên tiến độ rất chậm chạp; chiếc áo len không tay đan cho Thu Diệc ròng rã hơn hai tháng trời mà vẫn chưa thành hình.

Sáng hôm nay Thu Diệc đi ra ngoài từ sớm, đến tận giờ cơm trưa vẫn chưa thấy về, khiến Thư Hàm bắt đầu dỗi.

Hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của hai người, chắc chắn là cái chị Thu Diệc này đã quên béng rồi.

"Đồ Thu Diệc xấu xa, Thu Diệc tồi tệ, chắc là chê mình già rồi nên chẳng còn để tâm nữa chứ gì!" Thư Hàm vừa lẩm bẩm vừa dùng kim đan chọc mạnh vào cuộn len, môi bĩu dài. Đã năm mươi tuổi rồi mà hờn dỗi chẳng khác gì một đứa trẻ.

Vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay, tiếng Thu Diệc vang lên từ cửa: "Sao thế này, ai dám đắc tội với Thư Hàm nhà chị, nói đi để chị giúp em dạy cho người đó một trận!"

Bước qua tuổi năm mươi, Trình Thu Diệc dường như lại càng thêm phần quyến rũ. Dáng người nàng vẫn thẳng tắp, những nếp nhăn li ti nơi khóe mắt và khí chất điềm đạm khiến nàng trông giống như một vò rượu lâu năm, càng ủ càng nồng.

"Còn ai vào đây nữa? Xa tận chân trời gần ngay trước mắt đấy thôi." Thư Hàm chẳng thèm ngẩng đầu lên, giọng đầy vẻ hờn mát. Thu Diệc chỉ mỉm cười, không đáp lời cô.

Ngay sau đó, một bó hồng rực rỡ hiện ra ngay trước mắt Thư Hàm.

"Thư Hàm, gả cho chị nhé." Thu Diệc quỳ một gối xuống sàn, khóe môi nở nụ cười dịu dàng.

Đã rất nhiều năm rồi Thu Diệc không tặng hoa cho Thư Hàm, nên sự xuất hiện đột ngột của bó hồng kiều diễm ấy làm cô sững sờ mất một lúc.

Cô ngẩn người ra, rồi bỗng bật cười thành tiếng.

Thật chẳng biết cái chị Thu Diệc đã ngoài năm mươi này lấy đâu ra can đảm để vác mặt vào tiệm hoa mua hẳn chín mươi chín đóa hồng cơ chứ. Cô đón lấy bó hoa, không quên trêu chọc nàng: "Sến súa quá đi mất, tặng hoa thì thôi đi, lại còn bày đặt chín mươi chín đóa nữa."

"Thì đại tục chính là phong nhã, mà phong nhã cũng từ cái đại tục mà ra mà lị." Thu Diệc ôm cả người lẫn hoa vào lòng, đặt một nụ hôn lên má cô: "Lúc nãy ở tiệm hoa, nhân viên cứ nhìn chị như nhìn động vật quý hiếm cần bảo tồn ấy. Ôi, già thật rồi."

"Chị đến tuổi mà mấy cô cậu trẻ tuổi phải gọi là bà rồi đấy, không già sao được?"

"Thư Hàm này, hay là hôm nay chúng mình đi hẹn hò đi? Cho trẻ lại một phen."

"Trẻ trung gì nữa chứ, cháu nội ngoại nhà Bác Minh đều lên tiểu học cả rồi." Thư Hàm ướm thử chiếc áo len đan dở lên người Thu Diệc, hài lòng gật gù: "Mà chiều nay em phải ra ngoài một chuyến."

"Đi đâu thế em?"

"Bàn giao công việc lần cuối để chính thức về hưu hẳn. Cơm canh em để cả trong nồi rồi, chị cứ ăn trước đi, em về ngay thôi."

"Nhưng mà hôm nay..." Nhưng hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của chúng mình mà...

Thu Diệc còn chưa kịp nói hết câu thì Thư Hàm đã dắt xe ra khỏi cửa.

Năm mươi tuổi rồi mà tính tình vẫn nóng nảy như thế. Thu Diệc thở dài, lững thững vào bếp xem hôm nay Thư Hàm nấu món gì ngon.

Thư Hàm đi biền biệt suốt hai tiếng đồng hồ. Thu Diệc gọi điện hỏi thì cô chỉ bảo đang bận, lát nữa sẽ về.

Thu Diệc rảnh rỗi, đeo kính lão vào rồi tựa mình trên ghế dài, lật giở cuốn album cũ còn lớn tuổi hơn cả Thư Hàm – món quà mà cha cô đã tặng nàng năm nào. Cuốn album giờ đây dày hơn trước rất nhiều, ghi lại trọn vẹn hành trình từ lúc Thư Hàm trưởng thành cho đến khi già đi. Hai mươi lăm năm đầu đời nàng đã vắng bóng trong ảnh, nhưng thật may, hai mươi lăm năm sau đó, nàng đã được cùng cô chậm rãi đi đến tuổi xế chiều.

Lật xong cuốn album, Thu Diệc mang bình thủy ra ban công tưới cây. Nàng tinh mắt nhìn thấy dưới đường khu tập thể, một dáng người quen thuộc đang thong thả đạp xe điện tiến về phía nhà mình.

Thư Hàm dừng xe, ngước cổ nhìn lên tầng mười mấy nơi Thu Diệc đang đứng. Ở khoảng cách đó làm sao nhìn rõ mặt, chỉ thấy một chấm đen nhỏ nhoi. Cô bấm số gọi cho Thu Diệc, chuông vừa reo một tiếng đã có người bắt máy.

"Ai đấy?" Thu Diệc đặt bình nước xuống, nhìn qua lớp kính ban công xuống bóng dáng Thư Hàm phía dưới.

"Mỹ nữ ơi, có chuyển phát nhanh cho chị này." Tiếng cười của Thư Hàm truyền qua ống nghe, nghe vừa gần gũi vừa ấm áp.

"Giao lên đây cho tôi trong vòng hai phút, không là tôi khiếu nại đấy nhé." Thu Diệc cười híp cả mắt, cúp máy trước Thư Hàm một bước rồi đứng ngay cửa chờ sẵn.

Thư Hàm xuất hiện ở góc cầu thang, những nếp nhăn nơi khóe mắt kéo dài đến tận mái tóc đã điểm bạc nơi thái dương.

Cô bước tới trước mặt Thu Diệc, vòng hai tay lên cổ nàng, ngẩng đầu đặt một nụ hôn lên môi người thương: "Mỹ nữ ơi, quà chuyển phát nhanh của chị đây, mời chị ký nhận cho."

Năm mươi tuổi, mà tình cảm dường như chẳng khác gì tuổi hai mươi lăm năm ấy.

"Thu Diệc này, chị bảo chúng mình còn có thể bên nhau bao nhiêu năm nữa?"

"Rất nhiều, rất nhiều năm nữa."

LỜI KẾT

"Hoa nở một mùa, tình thương một thuở."

Khi những dòng chữ cuối cùng khép lại, cũng là lúc Trình Thu Diệc và Liễu Thư Hàm bắt đầu chương mới trong thế giới bình yên của riêng họ. Hành trình ba mươi lăm năm, từ những rung động vụng dại tuổi mười bảy đến khi mái đầu điểm bạc, không chỉ là một câu chuyện tình yêu đồng giới, mà là bản trường ca về sự kiên định.

Chúng ta đã thấy một Thu Diệc kiêu hãnh hạ mình trước tình thân, một Thư Hàm ngây ngô trở nên vững chãi vì người thương. Hóa ra, hạnh phúc chân thực nhất không nằm ở những lời thề non hẹn biển, mà nằm trong chén trà nóng mỗi sáng, trong những vòng chạy bộ dưới tàng cây đa cũ, và trong cả cái nắm tay run rẩy khi đối diện với sinh tử.

Cảm ơn bạn đã cùng editor đi hết chặng đường này. Mong rằng trong tim bạn vẫn vương lại chút hơi ấm của nắng sớm thành phố C, và một niềm tin mãnh liệt rằng: Chỉ cần đủ thâm tình, định mệnh nhất định sẽ hồi đáp.

Hẹn gặp lại bạn ở những chân trời cảm xúc khác.

Trước Tiếp