Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Tẫn Hoan bưng cốc nước rồi lại vào lại cầm hai chiếc bánh rán hành vừa làm xong không lâu, lúc đi ra vừa vặn bắt gặp đầu ngón tay Hoắc Hằng đang dừng lại trên dòng chữ ở bìa sách.
Anh đặt đồ xuống trước mặt Hoắc Hằng, đặt quyển sách kia sang bên cạnh, nói: "Bánh rán hành vừa làm xong, còn nóng đó, ngài ăn đi."
Hoắc Hằng lấy đũa gắp lên, cắn một miếng xong liền gật gù. Bánh rán hành nướng vừa tới, ở ngoài giòn bên trong mềm, quyện với mùi hành và gia vị mặn mặn, chỉ cần cắn một miếng là lại muốn ăn thêm miếng nữa.
Vốn dĩ hắn chỉ thuận miệng nói bừa là muốn ăn thôi, không nghĩ tới tay nghề Chu Tẫn Hoan tốt như vậy, hắn ăn hết hai cái, lúc lấy khăn lau miệng còn chưa hết thòm thèm.
Chu Tẫn Hoan c*̃ng không nghĩ tới người quý khí như hắn lại thật sự thích thứ đồ ăn giản dị này, anh còn hỏi hắn có muốn ăn thêm không nữa. Nhưng hắn nghĩ một hồi, thấy trong nhà Chu Tẫn Hoan như thế, chỉ sợ đồ ăn lúc này mình ăn là cơm tối của người ta nên hắn thăm dò hỏi: "Buổi tối ông chủ Chu chỉ ăn bánh rán hành thôi à?"
Chu Tẫn Hoan xấu hổ gật đầu: "Khiến ngài cười chê rồi."
Hoắc Hằng giải thích: "Tôi không có ý gì khác, chỉ là sợ sức ăn của tôi lớn, lỡ đâu ăn sạch cơm tối của anh thì sao."
Hắn nói thẳng như vậy khiến Chu Tẫn Hoan cũng bớt lúng túng. Hắn nhìn hai quyển sách trên bàn, suy nghĩ một chút vẫn muốn hỏi: "Hai quyển sách kia là cha anh tặng à?"
Chu Tẫn Hoan nhìn theo ánh mắt hắn, như nhớ ra điều gì đó, nụ cười lại thêm phần dịu dàng: "Là quyển kịch bản viết tay của cha tôi. Vốn dĩ là có tận bảy bản, nhưng mà bây giờ chỉ còn lại hai bản này thôi."
Lời này của anh giúp xác nhận suy đoán của Hoắc Hằng, vết tích cháy đen trên trang sách và góc viền cong queo đều là minh chứng cho việc bị lửa thiêu, chắc là do hoả hoạn năm đó gây ra.
Hoắc Hằng cẩn thận lựa lời nói, tiếp tục hỏi: "Thật ra hai năm qua tôi không ở Bắc Bình nên không rõ tình cảnh nhà anh. Có thể nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra được không?"
Hoắc Hằng hỏi rất thành khẩn, lúc Chu Tẫn Hoan ngẩng đầu nhìn hắn thấy sâu trong ánh hắn không phải là sự dò xét tò mò như người khác, hàng mày hơi nhíu lại như thật sự quan tâm và lo lắng cho anh vậy.
Trước kia còn là kép hát nổi danh thì bên người Chu Tẫn Hoan không thiếu những ánh mắt a dua nịnh hót. Khi đó anh vẫn còn là thiếu niên đắc chí, nói không kiêu ngạo là nói dối. Anh vui khi được nịnh nọt, càng đắc ý hơn khi nghe người khác khen ngợi. Có một quãng thời gian thậm chí anh còn ngạo mạn đến mức đánh mất bản thân, suốt ngày chỉ biết mua say hưởng lạc cùng các vị công tử vây quanh anh.
Khi đó tuy anh không quá mức sa đà nhưng vẫn khiến cha mẹ thất vọng. Anh ghét cha mẹ cứ lấy danh nghĩa người nhà làm phiền đến anh, mấy lời khuyên nhủ tận tình của cha mẹ anh đều coi như những lời vô nghĩa.
Mà thế gian này đều có nhân quả tuần hoàn, chắc mấy chuyện sau này chính là sự trừng phạt mà anh phải hánh chịu, giờ anh có muốn cũng chẳng thể nào tìm lại được thứ tình cảm ấm áp khiến người ra phải rơi lệ như vậy được nữa rồi.
Cổ họng Chu Tẫn Hoan có hỏi xót, anh ho khan hai tiếng, cười nói: "Đều đã qua rồi, cũng không có gì hay để mà kể, không trở về được nữa rồi."
Anh cố ý che giấu, Hoắc Hằng nhìn là biết ngay nhưng hắn không dừng lại, trái lại còn hỏi tiếp việc riêng tư hơn: "Tôi nghe nói Đại thiếu gia nhà họ Hoắc từ hôn, anh có hận người nhà họ không?"
Chu Tẫn Hoan theo thói quen gật đầu, bỗng nhiên phản ứng lại, nghi ngờ nói: "Sao ngài biết?"
Lúc trước anh đồng ý lời cầu hôn của Hoắc Thừa chưa được bao lâu thì trong nhà đã xảy ra chuyện nên người biết việc này không nhiều, chỉ có thân thích hai bên mà thôi. Sau đó Hoắc Thừa từ hôn, chuyện này càng bị nhà họ Hoắc giấu kín không để người nào biết .
Người này nói hai năm qua không có mặt ở Bắc Bình, thế sao lại biết những chuyện vốn dĩ đã được giấu kín như thế này?
Hoắc Hằng tiếp tục kiếm cớ cho hợp lý: "Tôi có người bạn lúc trước đã tham gia tiệc cưới của Hoắc Hằng nên mới biết ít tin tức thôi."
Hắn nói cũng coi như hợp lý, ánh mắt Chu Tẫn Hoan liền lạnh xuống: "Thật ra người kia từ hôn cũng là chuyện có thể hiểu được, dù sao dáng vẻ của tôi bây giờ đã không còn xứng với nhà họ Hoắc bọn họ rồi."
Thấy anh đánh đồng Hoắc gia và Hoắc Thừa khiến Hoắc Hằng có chút lo âu: "Thật ra không phải ai trong nhà họ Hoắc cũng giống như Hoắc Thừa đâu."
Chu Tẫn Hoan không muốn tiếp tục nói về chuyện này, tự nhiên đá qua chuyện khác nói: "Ngài đến từ nãy giờ mà tôi còn quên chưa hỏi cánh tay của ngài thế nào rồi?"
Cánh tay của Hoắc Hằng nhìn thì thấy nghiêm trọng nhưng hai ngày nay dùng thuốc tây đã đỡ nhiều rồi. Nhưng giờ nghe Chu Tẫn Hoan quan tâm mình, miệng của hắn lại không nghe sai khiến: "Vẫn vậy thôi, ngoại thương như thế này lâu lành, không vội được. Nhưng eo của anh phải cẩn thận, bác sĩ đã dặn anh đừng làm việc quá sức."
Hắn nói chuyện như những người bạn đã thân lâu năm khiến Chu Tẫn Hoan không khỏi nhớ đến Tưởng Văn Nghiệp, anh cười nói: "Bệnh cũ thôi, thỉnh thoảng sẽ đau một lần, tôi cũng quen rồi."
Hoắc Hằng không đồng ý với lời của anh: "Không thể nói như vậy được, eo của anh bị đau mãi là do làm việc vất vả mà dẫn đến, phải chú ý một chút nếu không sẽ ngày càng nghiêm trọng hơn đó."
Lời nói tương tự như thế này cũng đã từng có nhiều người nói với anh, không phải là anh không để trong lòng mà là do trong túi không có đồng nào, ăn bữa nay còn phải lo bữa mai nữa là. Hơn nữa học phí mấy năm sau này của Chu Tẫn Hân không phải số tiền nhỏ, kịch viện cũng không tìm được người mua, anh làm gì có thời gian mà quan tâm bản thân mình?
Nghĩ tới những việc này thì anh mới nhớ ra chưa đưa tiền khám bệnh lại cho Hoắc Hằng. Anh không làm được chuyện cứ nhận không của người ta như vậy được: "Tiền khám bệnh ngày đó vốn nên để tôi trả, cuối cùng lại để ngài thanh toán trước. Ngài tốn hết bao nhiêu tiền, giờ tôi không thể trả ngay cho ngài được nhưng tôi sẽ trả dần cho ngài."
Anh cúi đầu, lỗ tai đỏ chót lên. Cứ để lộ sự túng quẫn của mình trước người mới quen khiến anh mất mặt quá. Mà chưa kể Hoắc Hằng còn biết trước đây anh đã từng là một người cao sang như thế nào, mà sự chênh lệch cực lớn như bây giờ khiến anh đôi lúc cũng khó có thể chấp nhận được.
Hoắc Hằng nhìn anh, thấy hai bả vai của anh do căng thẳng mà co rụt lại thì biết anh thật sự để ý loại chuyện nhỏ như thế này, vì vậy nói: "Ông chủ Chu, trước đây tôi nói đã từng xem anh diễn đúng không?"
Chu Tẫn Hoan gật gật đầu.
"Tuy rằng tôi không hiểu nhưng tôi rất ngưỡng mộ người đứng trên đài, một ánh mắt của anh có thể sánh ngang với thiên quân vạn mã." Hoắc Hằng thực lòng nói.
Hắn chỉ xem Chu Tẫn Hoan diễn được hai lần, một lần là vở và lần còn lại là vở .
Hai vở này đều là vở diễn oai hùng, trong mắt Chu Tẫn Hoan lúc đó tràn ngập khí phách, dáng vẻ liễu yếu đào tơ nhưng sự kiêu hãnh không thua đấng nam nhi nào. Hoắc Hằng nhớ rất rõ ràng, trong tiếng nhạc vang dội, người trên đài kia mặc bộ quân trang lộng lẫy, cất giọng hát đầy khí thế như nuốt trọn núi sông.
Cả sảnh kịch viện đều reo hò khen hay, tiếng vỗ tay không ngớt đều dành cho ông chủ Chu, lúc đó Hoắc Hằng lại không vỗ tay theo, bởi vì hắn nhớ lại lúc Chu Tẫn Hoan ở phía sau sân khấu.
Người kia say rượu, ánh mắt mê ly, cơ thể mềm oặt ngã vào lòng Hoắc Thừa. Hắn không biết lúc đó Chu Tẫn Hoan và Hoắc Thừa đã nói gì nhưng hắn thấy đôi môi hồng hồng của Chu Tẫn Hoan cọ nhẹ lên mặt Hoắc Thừa, nhẹ như tơ lụa trượt qua vậy. Tay anh vòng quanh cổ Hoắc Thừa, dưới ánh đèn đã đủ trắng nhưng cố tình sao vòng bạc ở ngón tay giữa loé lên chói mắt, khiến người ta chỉ muốn tháo nó ra ngay.
Nhưng cuối cùng Hoắc Hằng cũng không làm gì được, ngay cả suy nghĩ của mình hắn còn chưa kịp rõ đã bị đẩy lên tàu sang Nhật Bản xa xôi.
Nhìn người trước mắt đã không còn khí phách của năm đó, ngay cả ánh sáng trong mắt cũng đã lụi tàn từ lâu. Trong giây phút đó, Hoắc Hằng chợt nghĩ về vấn đề mà hắn tự hỏi hồi lâu.
Bây giờ hắn làm những việc này thật sự chỉ để bồi thường thay cho Hoắc Thừa thôi sao?
Cách một lớp da thịt, Chu Tẫn Hoan chẳng hề biết suy nghĩ đang đảo loạn trong đầu hắn. Nhưng nhìn hắn nhíu mày như thế, nghĩ hẳn là giờ hắn đang thấy thất vọng với mình lắm nên đành cười cười nói: "Khiến ngài thất vọng rồi, thực sự xin lỗi."
Anh nói xin lỗi rất tự nhiên khiến Hoắc Hằng lại bắt đầu buồn bực. Rõ ràng là lỗi của Hoắc Thừa, là lỗi của nhà họ Hoắc, tại sao Chu Tẫn Hoan không phân bua gì cả, lẽ nào anh không oán không hận hay sao?
Vấn đề đã lẩn quẩn trong lòng hắn mấy ngày nay, xém chút nữa hắn đã thốt ra thành lời, cũng may Chu Tẫn Hoan không muốn tiếp tục lúng túng mãi thế này, chủ động đứng dậy nói: "Trời tối rồi Lý tiên sinh. Đường khó đi, tôi tiễn ngài nhé."
Một câu "Lý tiên sinh" kéo Hoắc Hằng kéo hắn về thực tại, cũng đánh hắn tỉnh táo nhớ lại giờ hắn là "Lý Hằng", không được hỏi quá nhiều chuyện liên qua đến nhà họ Hoắc và Chu Tẫn Hoan, nếu cứ vậy thì Chu Tẫn Hoan chắc chắn sẽ sinh nghi.
Hắn c*̃ng đứng lên nói: "Ông chủ Chu, anh đừng hiểu lầm. Những gì tôi vừa nói là muốn anh hiểu, tôi thích xem anh diễn, cũng rất quý anh. Tuy rằng tôi và anh không có giao tình gì nhưng như vừa gặp đã quen vậy. Nếu anh đồng ý thì tôi mong hai chúng ta có thể trở thành bạn bè."
Hoắc Hằng thành khẩn nhìn anh, để tỏ lòng thành ý còn đưa tay phải ra.
Kể từ khi anh không thể hát hí khúc được thì chưa từng có ai nói với anh những câu như thế này nữa. Nên anh tưởng là mình nghe nhầm, bối rối nhìn Hoắc Hằng: "Ý của ngài là..."
"Ông chủ Chu, đừng xưng hô khách sáo như vậy nữa. Thật ra tôi nhỏ hơn anh hai tuổi, anh cứ như vậy là đang để tôi chiếm lợi đó." Hoắc Hằng nói đùa cho bầu không khí thêm sinh động.
Chu Tẫn Hoan giật giật môi, không biết phải trả lời như thế nào mới tốt. Hoắc Hằng thẳng thắn bắt tay với anh như để hoàn thành nghi thức kết bạn: "Được rồi, hôm nay trễ rồi, tôi cũng không tiện làm phiền thêm nữa. Những món quà này tặng cho anh, nếu anh thật lòng coi tôi là bạn thì đừng từ chối nữa."
Một câu nói này đập tan đi ý định từ chối của anh, anh mím môi, bất đắc dĩ nở nụ cười: "Được rồi, vậy cảm ơn nhé."
Hoắc Hằng đẩy băng ghế dài vừa ngồi lúc nãy xuống dưới bàn: "Đúng rồi, không phải anh còn có em gái sao? Sao không thấy em ấy đâu cả?"
Chu Tẫn Hoan phản ứng chậm nửa nhịp: "Chủ nhật em ấy cũng có tiết học, lúc chiều đã về trường rồi."
Hoắc Hằng nhìn đồ đạc trong phòng, ánh mắt dừng lại trên giường gỗ đơn sơ: "Chăn bông của anh mỏng quá, trong phòng lại không có lò sưởi, ngủ như vậy rất dễ bị cảm mạo."
Câu chuyện chuyển hướng quá nhanh khiến Chu Tẫn Hoan nghệch mặt ra một hồi mới nói: "Vẫn tốt mà, tôi mặc đồ dày đi ngủ, cũng không lạnh lắm đâu."
Hoắc Hằng suy tư gật đầu: "Được rồi, vậy tôi đi trước."
Chu Tẫn Hoan đi ra mở cửa: "Tôi tiễn ngài."
Hoắc Hằng dừng bước chân, sửa lời an: "Vừa mới nói xong thì anh đã nói sai nữa rồi."
Chu Tẫn Hoan lúng túng nắm chốt cửa, nhìn Hoắc Hằng đút hai tay vào túi quần, rặt một vẻ chờ anh đổi xưng hô mới chịu thôi, anh chỉ đành phải thỏa hiệp: "Tôi tiễn cậu."
Hoắc Hằng cười, lần đầu tiên để lộ ra hàm răng trắng: "Vậy mới đúng. Đừng tiễn nữa, tôi tự đi được. Thịt vịt khô trên bàn có thể để mấy ngày, nhưng vịt quay phải ăn nóng mới ngon. Mấy món bánh kia không quá ngọt đâu, anh ăn thử đi, nếu thấy ngon thì lần sau tôi sẽ mua nữa."
Chu Tẫn Hoan không tiện từ chối nữa: "Không cần lãng phí như vậy đâu, lúc thường tôi đều ở nhà một mình, cũng không ăn bao nhiêu cả."
Hoắc Hằng đã rõ tính tình của anh nên không tranh cãi đầu môi với anh thêm nữa, chỉ nói hai ngày sau sẽ quay lại thăm anh rồi rời đi.
Chu Tẫn Hoan đóng cửa lại, nhìn mấy bọc giấy đỏ và mấy hộp bánh ngọt trên bàn, trong đầu dần dần trở nên trống rỗng .
Anh đi tới bên cửa sổ, nhìn chằm chằm cửa lớn một lúc mới thấy một bóng người cao lớn đi trong bóng đêm bước ra ngưỡng cửa, ngồi lên chiếc xe hơi đang đậu phía đối diện.
Người kia không lập tức rời đi ngay, mà hạ cửa sổ, một lúc sau có ánh lửa lập loè, một bàn tay cầm điếu thuốc vươn ra. tùy tiện đặt lên cửa sổ xe.
Mãi đến tận khi người kia thuốc hút xong thì anh cũng không thấy mặt hắn. Nhưng sau khi khởi động xe hơi, Hoắc Hằng bỗng nhiên nghiêng đầu ra khỏi cửa sổ xe, nhìn sang hướng của anh.
Một khắc kia anh cũng không biết sao mình lại làm như thế này, tự nhiên lại tránh sang một bên.
Hoắc Hằng không nhìn thấy anh, chỉ nhìn thấy ánh sáng đèn loe lói rọi qua từng khung cửa sổ cũ nát.
Sau đó là âm thanh xe hơi đã lái đi.
Đến khi không còn nghe thấy âm thanh nào nữa thì Chu Tẫn Hoan mới ló đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đèn đường mờ mờ chẳng soi rõ được thứ gì, chỗ xe hơi đậu lúc này còn hằn mấy vệt bánh xe, xa xa có thể nghe thấy tiếng tiểu thương hét lớn như có như không, không biết chó nhà ai sủa lên inh ỏi, trẻ em nhà ai cất tiếng khóc vang vang.
Nếu không phải trên bàn vẫn còn bày mấy món đồ mà Hoắc Hằng mang tới thì anh không thể tin được chuyện mới xảy ra vừa nãy.
Anh đã thành ra như vậy mà vẫn có người nguyện ý làm bạn với anh sao?
Anh đi tới cạnh bàn rồi ngồi xuống, nhìn vịt quay thơm phức kia nhưng chẳng có khẩu vị gì, ngược lại anh lại cầm hai quyển hí khúc viết tay lên, lật tới trang bìa.
Mặc dù biết không thể, thế nhưng...
Thời gian có thể quay lại được không?
Để cho anh vẫn là Chu Tẫn Hoan mà cha mẹ tự hào và nhiều người yêu thích có được không?
=====
Hoắc Hằng trở lại văn phòng thì đã sắp chín giờ, hắn còn có vài sổ sách chưa xem xong, chắc tối nay phải thức trắng đêm để hoàn thành.
Hắn cởi áo khoác âu phục, đang chuẩn bị đi rót nước thì nhận được điện thoại của Hoàng Hiểu Hiểu: "A Hằng! George uống say ở Lan Viên rồi, tâm tình anh ấy không tốt, tôi sợ anh ấy lại nói lung tung, anh tới đỡ anh ấy về giúp tôi với!"
Hoắc Hằng nói: "Lan Viên? Quán của anh trai cô à?"
Hoàng Hiểu Hiểu cuống lên: "Đúng đó! Anh ấy đi ra ngoài mà chẳng nói với tôi một tiến, cứ thế mà đi vào Lan Viên! Cũng may giờ anh tôi không có ở đây. Anh tới liền đi, nếu chuyện của tôi và anh ấy bị anh tôi biết thì xong đời đó!"