Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trịnh Tâm Lôi tưởng mình nghe lầm nên hỏi lại một lần nữa: "Chu Tẫn Hoan sao?"
Chu Tẫn Hoan cúi đầu, giờ tên của anh lại khiến cho anh trăm ngàn lúng túng. Năm đó danh tiếng của anh kém thì có kém hơn Tào Tuyết Tùng thật nhưng ít ra tên anh cũng đã từng được treo cao trong hội nghệ thuật Bắc Bình, có trời mới biết giờ có còn ai nhớ ai quên mặt anh chưa, có khi còn có kẻ sẽ cười nhạo sự sa cơ thất thế của anh bây giờ nữa không chừng.
Nhưng giờ nếu không nói thật, lỡ đâu bị phát hiện thì không chỉ khiến người ta nghi ngờ mà còn sẽ liên luỵ đến Hoắc Hằng mất thôi.
Nhìn phản ứng của anh thì Trịnh Tâm Lôi đã biết chắc chắn mình đoán không sai rồi. Nhưng dù cô có bất ngờ cũng không thể hiện ra mặt, còn chủ động lơ đi chủ đề đó: "Trang phục của anh bị rách như vậy rồi không thể để im như vậy mà ngồi nghe hát được đâu, đi theo tôi nào, tôi có trang phục thích hợp cho anh thay."
Chu Tẫn Hoan nhíu nhíu mày, ý vẫn muốn cự tuyệt nhưng đúng lúc này Tào Ngâm Ngâm đã đi tới bên cạnh anh, kéo tay anh nói: "Chị ơi, chị đi theo tụi em đi, chị họ em có rất nhiều quần áo đẹp đó."
Trịnh Tâm Lôi không giục anh nữa, chỉ đứng đó yên lặng nhìn anh. Chu Tẫn Hoan liếc nhìn bộ sườn xám của mình, lúc nãy xé dứt khoát không ngần ngại gì, giờ nhìn lại mới thấy chỉ cần rách lên thêm chút nữa thôi là sẽ bị lộ hết cả. Nghĩ tới đây, anh chẳng còn cách gì khác hơn nên chỉ đành đồng ý.
Trịnh Tâm Lôi nói Tào Ngâm Ngâm đi về phòng trước rồi mới dẫn anh đi vòng qua ngõ quẹo không người đi tới sân sau, đến phòng treo đồ cũ thì tìm trường sam và quần dài cho anh, kêu anh đi ra sau tấm bình phong mà thay.
Chu Tẫn Hoan rất cảm kích sự nhiệt tình của Trịnh Tâm Lôi, bộ trường sam này khá vừa vặn với thâm hình của anh, mặc lên người cũng không có mùi mốc, trái lại còn có mùi hương thoang thoảng thơm ngát của xà phòng.
Đợi anh thay đổ xong đâu đó thì Trịnh Tâm Lôi lại dẫn anh đi rửa mặt, thuận tiện chỉnh lại tóc tai một chút. Sau khi mặc đúng trang phục thì Chu Tẫn Hoan mới dám thả lỏng, có chút vui vẻ nói: "Hôm nay thật sự rất cảm ơn cô, không đuổi tôi ra ngoài mà còn cho tôi mượn quần áo nữa."
Trịnh Tâm Lôi ôm cánh tay cười nói: "Anh vừa giúp tôi lấy lại chiếc cặp, lại vừa cứu Ngâm Ngâm, chỉ báo đáp như vậy thì có là gì đâu chứ. Anh đi theo tôi đi, tôi dẫn anh đi gặp một người."
Chu Tẫn Hoan nghi ngờ nói: "Gặp ai vậy?"
"Đến gặp thì anh sẽ biết." Trịnh Tâm Lôi chỉnh lại cổ áo xong thì đi ra ngoài, cô là ví dụ kinh điển của phụ nữ thời đại mới, đầy mạnh mẽ và quyết đoán, căn bản không để cho Chu Tẫn Hoan có thêm cơ hội từ chối nào. Chu Tẫn Hoan không thể làm gì khác hơn là lại cùng cô quẹo trái quẹo phải bảy tám lần mà đi vào một cửa viện khác.
Mới vừa bước vào cửa viện, Chu Tẫn Hoan đã giật mình ngay tắp lự.
Trong viện này trang trí một sân khấu kịch lớn, trên đài dưới đài đầy các hòm và các loại đạo cụ, kể cả mấy món đồ như đồ diễn, trang sức, giày diễn đều được bày đầy từng lớp. Ở góc phía đông bày một giá đỡ cắm đầy cây thương, bênh cạnh có mấy người trẻ tuổi dung mạo đoan chính đang đối diễn với nhau. Góc trong cùng có một nhóm sư phụ già đang ngồi kéo đàn gõ trống, mặc kệ hoàn cảnh xung quanh mà hoà nhịp trong từng tiếng nhạc vang lên. Kể cả những người đang thu dọn cũng có chút bản lĩnh, đi đi lại lại vậy mà không hề nghe được tiếng bước chân.
Đây là những người sẽ diễn kép phụ cho vai chính của gánh hát hôm nay, Tào Tuyết Tùng.
Thiên Tân và Bắc Bình cách nhau không xa lắm nhưng cũng phải ngồi tàu hoả tận ba giờ mới tới. Trước đây Chu Tẫn Hoan không tiếp xúc với những người ở hội nghệ thuật Thiên Tân, hai năm qua lại càng thêm tránh né nên đương nhiên chẳng có ai nhận ra anh cả. Nhưng có rất nhiều người nhận ra Trịnh Tâm Lôi, vội vã chạy tới chào: "Tam tiểu thư, sao ngài lại tới đây giờ này này tới đây, ông chủ Tào đang tự mình tập ở trong kia."
Trịnh Tâm Lôi liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay trái: "Anh đi làm việc của anh đi, tôi tự vào được rồi."
"Được rồi." Đối phương cúi người vái chào rồi lui xuống. Trịnh Tâm Lôi chỉ chỉ cách đó không xa một cánh cửa bị màn trúc che kín, nói với Chu Tẫn Hoan: "Ông chủ Chu, mời."
Giờ Chu Tẫn Hoan đã rõ Trịnh Tâm Lôi muốn dẫn mình đi gặp người nào.
Mặc dù bảo hôm nay tới đây mục đích chính là xem Tào Tuyết Tung hát hí khúc nhưng có cho anh nghĩ anh cũng không hề nghĩ tới còn có thể ở sau sân khấu mà được nhìn thấy vị tiền bối trong lời đồn này. Anh nuốt ngụm nước bọt, mặc dù biết như vậy đi vào thì không thích hợp nhưng anh vẫn không hề do dự mà đi theo.
Lúc đi tới trước cửa thì Trịnh Tâm Lôi ra hiệu cho anh đứng chờ ở bên ngoài, cô đưa tay nhấc chiếc mành trúc treo trên cửa lên rồi bước vào, không lâu sau thì bên trong đã truyền ra tiếng cười nói vui vẻ.
Anh nghe Tào Ngâm Ngâm nũng nịu gọi "cha" rồi lại nghe Trịnh Tâm Lôi gọi một tiếng "dượng" thì mới xác định chắc chắn quan hệ của bọn họ.
Tào Tuyết Tùng năm đó lui khỏi giới thì vẫn chưa lấy vợ, mười mấy năm sau này ngoại trừ những buổi tụ họp của mọi người ở đoàn kịch thì không hề xuất đầu lộ diện trước mặt người ngoài lần nào nữa, cũng không có ai biết tin tức sau này của ông như thế nào, chỉ nghe phong thanh rằng cuộc sống của ông mỗi ngày đều vui vẻ tuỳ ý. Không nghĩ tới vậy mà ông đã có con gái, lại còn kết thân với nhà họ Trịnh nữa, chẳng trách lễ trưởng thành của Trịnh Tâm Lôi lễ lại có thể mời được ông ra mặt xướng một bài.
Chu Tẫn Hoan vịn eo đứng chờ, sau khi Tào Ngâm Ngâm cười xong thì cũng không nghe thêm tiếng động nào nữa. Anh ngẩn ngơ đứng suy nghĩ một lúc thì đã thấy mành trúc kia được nâng lên, một vị mặc đồ diễn vai Bạch nương tử cứ thế mà xuất hiện trước mặt anh.
Lúc Tào Tuyết Tùng vang danh thì Chu Tẫn Hoan vẫn còn là trẻ vị thành niên, cũng chỉ được nghe đồn về tài hoá trang và dung mạo của ông. Bây giờ người thật bất thình lình đứng ở trước mặt thế này thì mới thấy quả nhiên không hề giống với người bình thường chút nào, người này là người mà cho dù có yên lặng nhìn mình thì cũng không có cách nào lơ đi được.
Quan trọng nhất là gương mặt được hoạ từng nét kĩ càng kia khiến anh chợt nhớ lại bóng dáng của cha anh ngày nào.
Cha của Chu Tẫn Hoan lúc đầu diễn vai nam võ, sau đó dần dần chuyển sang xướng vai đán sừng. Năm đó vai diễn mà cha anh xướng nổi danh nhất chính là vai Bạch nương tử, cũng bởi vì vậy mà hình tượng này in sâu trong lòng Chu Tẫn Hoan khó mà phai nhạt được.
Nhìn lớp hoá trang quen thuộc từ trên người của Tào Tuyết Tùng khiến cảm giác mong chờ vui sướng đột nhiên bị đánh về hiện thực đầy tuyệt vọng và chênh lệch xa xôi khiến lòng anh đau xót, viền mắt tự nhiên nóng lên mà chẳng hề báo trước.
Anh không muốn cúi đầu chút nào nhưng tình cảnh thế này cũng chỉ đành phải làm thế, co vai lại đứng im trong góc như người câm không biết nói câu chào hỏi vậy.
"Lần đầu gặp mặt, ông chủ Chu. Cảm ơn cậu đã cứu con gái tôi." Tào Tuyết Tùng đoán chừng chắc anh đang căng thẳng nhưng ông không nói ra, còn đưa tay vỗ vỗ lên bả vai anh, hiền hoà cười nói: "Tôi vừa làm xong một bức Long Mai cho dịp Tết, mời cậu vào ngồi chơi chút nhé."
Chu Tẫn Hoan cũng không biết chuyện gì xảy ra, hai chân dường như không phải của mình nữa. Đợi hồn phách quay trở lại thì anh đã ngồi trên ghế trong sảnh, mặt đối mặt với Tào Tuyết Tung rồi.
Anh căng thẳng đến mức ngay cả việc đau lưng cũng không để ý tới. Anh ngồi thẳng đơ người, mắt nhìn chằm chằm vào dải áo trước ngực Tào Tuyết Tùng, nếu để cho Tưởng Văn Nghiệp thấy cảnh này thì chắc chắn sẽ ngạc nhiên lắm.
Hầu gái dâng chén trà cho anh, anh nhận bằng hai tay rồi cũng không dám uống mà cẩn thẩn nâng trong tay. Cũng không quan tâm chén trà đó có phải trà nóng hay không mà cứ vừa cầm vừa đờ người nhìn vào dải áo trước ngực của Tào Tuyết Tung.
Thấy anh căng thẳng thành bộ dáng này khiến Tào Tuyết Tung dở khóc dở cười mà lên tiếng nhắc nhở: "Để chén trà xuống đi đã, cẩn thận nóng tay."
Chu Tẫn Hoan gật gật đầu rồi lại lập tức lắc nguầy nguậy: "Không nóng."
Trịnh Tâm Lôi và Tào Ngâm Ngâm đều tò mò nhìn anh nhưng Trịnh Tâm Lôi không săn sóc như Tào Tuyết Tung, chỉ trực tiếp cười nói: "Ông chủ Chu trước đây dù gì cũng từng là kép hát, sao tới trước mặt dượng tôi lại căng thẳng dữ thế?"
Cô hỏi thẳng thừng như thế khiến Chu Tẫn Hoan xấu hổ cúi đầu: "Chuyện cũ đã qua lâu rồi, tam tiểu thư không cần phải nhắc lại làm gì."
Trịnh Tâm Lôi sững sờ, chợt thấy ánh mắt nhắc nhở của Tào Tuyết Tùng thì cũng nhận ra bản thân mình hơi quá đáng nên liền xin lỗi ngay: "Tôi không có ý gì đâu, ông chủ Chu đừng để bụng nhé. Chẳng qua tôi thấy anh căng thẳng quá, muốn để anh thả lỏng người một chút thôi, dù sao thì ở đây cũng không có người ngoài."
Trịnh Tâm Lôi là người ngay thẳng, Chu Tẫn Hoan c*̃ng biết rõ điều đó. Chỉ có điều lúc này không giống ngày xưa, bây giờ anh chỉ là một kép hát cũ đã mất đi hào quang, giờ đứng trước mặt tiền bối nổi danh như Tào Tuyết Tùng khiến anh không thể nào kiểm soát được cảm giác tự ti và hoang mang trong lòng.
Lúc này anh mới bắt đầu hối hận, đáng lí ra anh không nên vào đây, không nên vì muốn gặp tiền bối này một lúc mà mặc kệ tất cả để đi theo.
Thấy anh khó chịu nói không ra lời, Tào Tuyết Tùng ra hiệu cho Trịnh Tâm Lôi dẫn Tào Ngâm Ngâm đi ra ngoài trước.
Đợi đến lúc trong phòng chỉ còn hai người bọn họ sau, Tào Tuyết Tùng mới hòa nhã nói: "Nghe nói hôm nay cậu tới nghe tôi diễn à?"
Chu Tẫn Hoan cắn môi đến mức hằn lại dấu răng, cổ họng anh bỗng dưng chua chát nói không nên lời, không thể làm gì hơn là gật đầu thay cho câu trả lời.
Tào Tuyết Tung lại nói: "Tôi cũng đã nghe nói một ít về những chuyện xảy ra với cậu ngày trước, cổ họng của cậu và thắt lưng... còn chưa khỏi hẳn sao?"
Bối phận và tuổi tác của Tào Tuyết Tung đều lớn hơn anh nhiều, theo lý thì không nên nói chuyện khách khí với anh quá như thế. Nhưng tính tình của Tào Tuyết Tung rất ôn hoà, Chu Tẫn Hoan lại giúp cháu gái và con gái của ông, thêm nữa hai người còn có điểm chung là diễn vai đán nên mới có ý muốn quan tâm đối phương một chút.
Nghe Tào Tuyết Tùng nhắc đến thì Chu Tẫn Hoan mới cảm thấy thắt lưng anh càng đau hơn so với lúc nãy. Anh im lặng vài giây, vẻ mặt tự giễu: "Cảm ơn ngài đã quan tâm, chỉ sợ là không lành được."
Tào Tuyết Tung mới gặp anh lần này là lần đầu tiên nên ông hiểu có rất nhiều chuyện không thể nói ra. Vì vậy nên cũng đành cho qua, chỉ hỏi thêm: "Cậu có thể xướng một hai câu cho tôi nghe một chút được không?"
Sắc mặt Chu Tẫn Hoan ngay lập tức đỏ bừng lên với tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được, thảng thốt lắc đầu: "Tôi xướng không được đâu ạ."
"Tại sao lại xướng không được? Tôi nghe cậu nói chuyện rất bình thường mà." Tào Tuyết Tung nghi ngờ nói.
Chu Tẫn Hoan sờ môi, xoắn xuýt một phút chốc mới trả lời: "Xướng ra âm thanh không đúng ạ."
"Tìm không ra chỗ sai sao?" Tào Tuyết Tung kiên trì hỏi.
Ông thân là trưởng bối nhưng có thể biểu hiện thiện ý quan tâm đến như vậy, mặc dù mới chỉ lần đầu gặp gỡ nhưng cũng đã khiến cho Chu Tẫn Hoan cảm thấy ấm áp không thôi.
Từ sau khi cả nhà gặp biến cố lần đó, Chu Tẫn Hoan buộc phải trở thành một người lớn gánh vác hết mọi chuyện trong nhà, phải trở thành một người anh để Chu Tẫn Hân có thể dựa vào. Nhưng đối với anh mà nói lại chẳng có người lớn nào để anh có thể dựa dẫm nữa.
Mặc dù thân thiết như Tưởng Văn Nghiệp hay là Hoắc Hằng thì cũng chỉ có thể là bạn bè quan tâm chăm sóc mà thôi.
Anh lại không kiềm được mà đỏ vành mắt nhưng vẫn cố gắng gượng nặn ra nụ cười: "Tôi cũng không biết nguyên nhân, không biết vì sao xướng mãi vẫn không đúng."
Vừa dứt lời thì hai hàng nước mắt đã trào ra, anh lập tức lau đi, vừa lau vừa nghẹn ngào xin lỗi. Tào Tuyết Tùng nhíu mày nhìn anh, một lát sau mới đứng dậy, mở tủ ra lấy một chiếc bình sứ nhỏ màu nâu đưa cho anh: "Chai này là thuốc trị cổ họng gia truyền của nhà tôi, tôi dùng cả đời này rồi, mỗi khi cổ họng không thoải mái thì đều rất có tác dụng. Cậu dùng thử một thời gian xem, nếu như có chuyển biến tốt thì lại tới tìm tôi lấy nữa nhé."
Chu Tẫn Hoan lập tức đứng lên, câu nệ từ chối nói: "Không được, đây là thuốc tổ truyền của nhà ngài, tôi không thể lấy được đâu."
Bọn họ hát hí khúc thì thứ coi trọng nhất chính là cổ họng, có nhiều nhà sẽ có thuốc gia truyền hoặc lá trà trị cổ họng các thứ. Nhưng ngoại trừ là đệ tử thân truyền hoặc ruột thịt thì mới có, còn không thì chắc chắn sẽ không lấy ra cho người khác dùng.
Tào Tuyết Tung biết lý do tại sao anh từ chối, không khỏi cười nói: "Cũng bởi vì quy củ không để truyền ra ngoài nên cậu nghĩ xem, mấy trăm năm qua có bao nhiêu thứ tốt trong Lê Viên đều đã bị thất truyền chứ? Thằng nhỏ ngốc này, cầm lấy đi. Nếu nó có thể làm lành cổ họng cho cậu thì cũng coi như tôi cũng có một phần công đức mà."
Tào Tuyết Tùng nhét lọ sứ kia vào trong tay Chu Tẫn Hoan, Chu Tẫn Hoan vẫn kiên quyết không thể nhận, kết quả bị một câu hỏi của Tào Tuyết Tung mà chấn động cả tâm can.
"Cậu còn trẻ như vậy, lẽ nào lại chấp nhận cả đời này không thể đi hát lại sao?"
=====
Hoắc Hằng bước ra khỏi cửa thư phòng của Trịnh Phong, buồn bực kéo cà vạt trên cổ, dặn Vương Vĩnh Liên vài câu rồi đi luôn không quay đầu lại, vội chạy về phía sân khấu kịch bên kia.
Hắn và Chu Tẫn Hoan hẹn gặp lại sau một giờ nhưng do lão cáo già Trịnh Phong kia quá khó đối phó, hơn nữa vừa bắt đầu đã ra điều kiện phủ đầu để cho hắn biết khó mà lui, nói tới nói lui lại nói tới hai tiếng đồng hồ.
Cuộc trao đổi này có liên quan đến việc hắn có thể đứng ngang hàng với Hoắc Thừa ở công ty hay không, điều quan trọng hơn nữa là hắn có thể có đủ vốn và huỷ hôn được hay không nữa. Nghĩ tới đủ khó khăn bủa vây thế này khiến hắn phải tập trung tất cả tinh thần để đối phó với Trịnh Phong.
Cũng may bản chất của thương nhân vẫn là trục lợi, giữa Trịnh Phong và hắn chẳng hề có tầng quan hệ nào nhưng lúc hắn đưa ra đầy đủ điều kiện hấp dẫn ở đằng sau thì Trịnh Phong cũng không thật sự làm khó hắn mấy.
Dù sao thì căn cơ của Hoắc gia vốn ở Bắc Bình, Thiên Tân chỉ là một trạm vận tải trong tuyến đường kinh doanh của nhà họ. Cho dù sau này Hoắc Hằng có làm tốt việc vận tải đi chăng nữa thì cũng không gây ảnh hưởng xấu nào đến vị trí hội trưởng thương hội Thiên Tân của ông ta cả, trái lại còn có thể cho ông ta kiếm một mẻ lớn nữa kìa.
Vương Vĩnh Liên nghĩ vừa nãy Hoắc Hằng đưa ra điều kiện quá mạo hiểm, nếu tính toán theo cách đó thì số tiền mà bọn họ muốn đầu tư vào sẽ nhiều hơn gấp đôi. Y lo lắng hợp đồng như vậy nếu có lấy về được thì Hoắc Anh Niên chưa chắc gì đã đồng ý. Nhưng Hoắc Hằng lại rất tự tin, còn dặn dò y về khách sạn và tính toán lãi lỗ ba năm tới rõ ràng hắn.
Hoắc Hằng chạy không ngừng nghỉ qua sân khấu kịch bên kia, vị Bạch nương tử trên đài đã xướng đến khúc cuối cùng, người dưới đài nghe say sưa, lâu lâu còn có tiếng khen ngợi vang lên không ngớt.
Hắn đạp lên đống vỏ hạt dưa, tìm một vòng vẫn chưa tìm thấy được người mà lòng hắn đang nhớ nhung kia. Hắn cũng không biết tìm ai hỏi nên chỉ có thể đi xung quanh kịch viện để tìm kiếm, kết quả vừa mới tới chỗ cầu đá vòm đã thấy bóng dáng một người ngồi thừ ra chỗ hòn non bộ.
Người kia mặc một chiếc trường sam màu xanh lá, trong tay cầm một bình rượu, đang lười biếng ngồi khoanh chân nhắm hờ mắt ở đó.
Hoắc Hằng nhìn anh mấp máy đôi môi giống như đang nói chuyện nhưng nghe một hồi cũng không nghe ra được thứ gì nhưng phảng phất lại thấy giờ anh như những người đang đứng trên sân khấu kia xướng khúc vậy.
Hoắc Hằng không biết sao anh lại đổi được một bộ độ nam nhưng tìm được anh thì hắn yên tâm rồi, hắn đi tới nhẹ tay vỗ lên gương mặt đỏ ửng kia: "Ông chủ Chu, sao lại ngồi ở chỗ này vậy?"
Chu Tẫn Hoan mở hé mắt, thấy người tới là Hoắc Hằng thì cong khoé môi, cười ngọt ngào như một đoá hoa đào vừa được lấy ra từ vại rượu: "Lý tiên sinh, cậu đã quay lại rồi à."