Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nhã Văn Tập Uyển vốn là một toà nhà từ thời nhà Thanh, bởi vì mô phỏng kiến trúc của Tô Châu nên được Trịnh Phong để ý đến mà bỏ tiền ra mua về làm biệt viện.
Trịnh Phong tuy là một người làm ăn nhưng người vợ chính thức của ông rất giỏi thi từ ca phú, thường tổ chức tiệc trà kiểu tây ở Nhã Văn Tập Uyển, khách mời hầu hết đều là phu nhân và tiểu thư đài các ở Thiên Tân. Nhưng vị này đã qua đời vào năm ngoái vì bạo bệnh, Nhã Văn Tập Uyển cũng vì thế mà không còn tổ chức gì từ dạo ấy nữa, mãi cho đến lần này con gái cưng Trịnh Tâm Lôi của Trịnh Phong làm lễ trưởng thành thì biệt việt mới lại được mở cửa đón khách một lần nữa.
Hôm nay Hoắc Hằng tới là để bàn chuyện làm ăn nên đến tương đối sớm. Vương Vĩnh Liên mang theo cặp làm việc đứng chờ hắn ở cửa, thấy bọn họ đến thì mới đem thiệp mời lấy ra. Hoắc Hằng đưa cánh tay của mình duỗi sang phía Chu Tẫn Hoan, ý tứ không cần nói cũng đã quá rõ ràng.
Sắc mặt Chu Tẫn nhìn không ra kẽ hở nhưng tâm lý lại không bình tĩnh một chút nào. Nhưng giờ đang đứng ở cửa lớn người đến người đi cũng không tiện từ chối, huống hồ gì hôm nay anh đóng vai bạn nhảy của Hoắc Hằng cơ mà, giờ không khoác tay mới là kỳ lạ đó.
Anh đưa cánh tay đang mang bao tay đặt lên trên tay áo vest của Hoắc Hằng, Hoắc Hằng vỗ vỗ mu bàn tay của anh rồi động viên nói: "Đừng lo lắng quá, hôm nay anh rất đẹp, không có vấn đề gì đâu."
Từ xinh đẹp này dùng trên một người đàn ông thật một lời khó nói hết, Chu Tẫn Hoan lấy quạt cầm tay che lên môi giả vờ ho khan một tiếng để che giấu sự bối rối của mình. Hoắc Hằng dẫn anh đi vào, người tiếp đón ở cửa kiểm tra thiệp mời xong mới gắn lên trên ngực bọn họ mỗi người một đoá hoa sơn trà tươi xanh xong mới mời bọn họ vào.
Bọn họ đi băng qua con đường lát đá với hai hàng dương liễu đối xứng hai bên, đi qua cánh cổng đón khách đầu tiên thì trước mắt Chu Tẫn Hoan dần hiện ra một khung cảnh khu vườn thanh nhã và yên bình, đẹp tựa một bức tranh phong cảnh vậy.
Hòn non bộ được tạc như thật đặt ở giữa sân, nước nhỏ giọt tí tách len qua chiếc cầu đá nhỏ tạo nên một bức tranh thủy cảnh đẹp không kể hết. Tuy là mùa đông nhưng cây cối vẫn xanh tươi rậm rạp, tràn đầy sức sống. Trong các đình đài lợp ngói lưu ly, khách mời ăn vận hoa lệ đứng tụ tập thành từng nhóm, người thì trò chuyện mỉm cười, người lại lặng lẽ thưởng thức tiếng đàn nhị, tiếng tỳ bà vang lên du dương uyển chuyển. Giữa đám đông là những chàng trai trẻ phục vụ ăn mặc kiểu Tây Dương, tay bưng khay bạc, trên khay còn đặt nhiều loại rượu khác nhau, đi lại nhẹ nhàng phục vụ khách khứa.
Lối đi thứ hai phía sau cánh cổng chính dẫn đến một hồ nước nhỏ, giữa hồ đã xây một sân khấu kịch. Hôm nay vở "Thủy mạn Kim Sơn tự" sẽ được biểu diễn tại nơi này. Dù trống chiêng còn chưa vang lên nhưng đã có không ít người thích nghe hát tụ tập xung quanh bàn tán rôm rả không thôi.
Chu Tẫn Hoan vừa đi vừa nhìn, khung cảnh náo nhiệt như vậy vừa hay giúp anh giảm bớt nỗi căng thẳng trong lòng, cũng khiến anh tạm thời quên đi mất sự lúng túng giữa anh và Hoắc Hằng. Thấy anh cười, Hoắc Hằng liền nhẹ giọng nói một câu với anh: "Vốn dĩ muốn đi cùng anh thêm chút nữa nhưng giờ tôi phải đi gặp Trịnh Phong rồi, chắc sẽ mất khoảng một giờ đấy. Anh tự đi dạo nhé, mệt thì tìm chỗ ngồi nghỉ. Nhớ không được uống rượu, nếu khát thì có thể nói người phục vụ đưa nước trái cây hoặc nước trong, chỉ cần nói yêu cầu thôi thì bọn họ sẽ phục vụ hết."
Tụ hội như thế này thì Chu Tẫn Hoan đã tham gia không ít trước đây nên tự nhiên đã rõ mấy kiểu hoạt động ở đây. Anh nói Hoắc Hằng yên tâm đi bàn công chuyện rồi hẹn gặp lại nhau sau một giờ nữa ở sân khấu kịch phía bên kia.
Hoắc Hằng dẫn Vương Vĩnh Liên đi nhưng vẫn không yên lòng mà ngoảnh lại tới hai lần. Chu Tẫn Hoan đưa tay vẫy vẫy với Hoắc Hằng, còn cười rất dịu dàng nhưng lúc bóng dáng Hoắc Hằng vừa biến mất sau cánh cửa thì anh thu lại nụ cười ngay lập tức, lặng lẽ đi tới chỗ không người.
Người ra vào chỗ này đều có người có tiền có quyền, mặc dù không có ai nhận ra anh nhưng anh cũng không muốn tiếp xúc với nhiều người quá như vậy, lỡ gây ra chuyện gì phiền phức cho Hoắc Hằng thì không hay chút nào.
Anh dùng quạt hoa che nửa mặt, men theo ngã ba bên cạnh khu vườn mà đi. Không ngờ lại đi lạc đến trước một lầu các có treo biển ghi hai chữ "Nhã Âm".
Anh đứng ở cạnh cửa ló đầu vào xem xét, phía sau cánh cửa là một mảnh vườn hoa sơn trà đang thi nhau khoe sắc. Hai bên tường hoạ đầy hình ảnh những cô gái mặc sườn xám đang nhảy múa, mỗi bức tranh đều là một điệu múa khác nhau hoàn toàn. Những cô gái kia được hoạ thành dáng vẻ uyển chuyển, thân hình mềm mại nhỏ nhắn, thần thái lại sống động như thật, nhìn qua những bức vẽ là đã thấy người vẽ tranh ắt hẳn là một nghệ nhân có tay nghề điêu luyện tới cỡ nào.
Chu Tẫn Hoan bị những bức tranh đó hấp dẫn, thấy bên trong không có ai thì đánh liều đi vào trong xem cho kĩ hơn. Nhưng vừa mới bước được có vài bước chân đã nghe thấy bên góc tường truyền ra tiếng khóc thút thít. Anh quay đầu lại tìm kiếm mới phát hiện bên kia có một cây hoa lê vừa to vừa cao.
Anh sợ có điều gì nguy hiểm nên đi nhanh sang đó để xem thử, quả nhiên thấy giữa chạc cây có một em gái nhỏ đang ôm chặt thân cây mà run lẩy bẩy.
Em gái kia mặc chiếc váy màu vàng óng, mái tóc được chải chuốt gọn gàng, phần mái uốn cong tỉa đều, sau đầu còn buộc tóc đuôi ngựa xoã nhẹ. Gương mặt rất nhỏ nhắn xinh xắn nhưng lúc này lại đang lấm lem vì nước mắt.
Chu Tẫn Hoan không kịp nghĩ đến tại sao ở chỗ này lại có em gái nhỏ như thế. Cô bé nhìn chỉ tầm đâu đó chừng mười tuổi, nói tự xuống chắc chắn là không được. Anh nhỏ giọng an ủi em, muốn leo lên giúp đỡ nhưng trên người anh lại đang mặc sườn xám dài đến đầu gối, đừng nói là leo cây, ngay cả nhấc chân lên cũng khó khăn nữa là.
Em gái nhỏ đã khóc khàn cả giọng, có lẽ do thấy được hy vọng nên không hoảng hốt kêu "chị gái cứu em với" gì cả. Chu Tẫn Hoan cắn môi một cái, lúc gấp gáp như thế này cũng không màng đến thể diện nữa, anh xé hai bên vạt sườn xám ra, xé tới ngang đùi rồi mới ôm thân cây, dựa vào mấy chạc cây nhô ra làm điểm tựa mới có thể từ từ bò lên.
Eo của anh lúc vừa mới bò lên được một khúc đã bắt đầu đau nhói nhẹ nhưng cũng chỉ đành mặc kệ nó. Cũng may quá trình cứu người diễn ra suôn sẻ, đến tận khi đạp chân lên mặt đất bằng phẳng mà em gái nhỏ còn không chịu buông tay anh ra, trông vẫn còn sợ hãi lắm.
Anh nhỏ giọng an ủi mãi đến tận khi em gái nhỏ bình tĩnh lại, có thể nói chuyện thì anh mới hỏi sao em lại có thể bò lên trên cây cao như vậy. Em gái nhỏ nói sợi dây chuyền trân châu trên cổ đột nhiên bị đứt, vừa định nhặt lại thì có con chim bay ngang qua gắp lấy bay về ổ mất nên cô bé sốt ruột, không màng nguy hiểm mà bò lên trên cây cao đó.
Nhìn mấy hạt dây trân châu đã đứt trong tay của cô bé, Chu Tẫn Hoan liền nói: "Cho anh xem chút nhé, có thể anh sẽ sửa được nó đấy."
Lời này của anh không phải nói chơi mà là lúc còn hát hí khúc, anh có tới mấy tủ đồ trang sức nên mấy việc nhỏ như sửa lại móc khoá, gia cố lại sợi chỉ thì anh đều tự làm cả. Dù sao thì đưa đi sửa cũng khá phiền phức, mà nhiều khi lúc lên đài cần dùng gấp thì thời gian đâu mà chờ với đợi.
Em gái nhỏ nghe vậy lập tức đưa sợi dây trong tay cho anh, Chu Tẫn Hoan nhận lấy rồi xem xét một lúc, quả nhiên là do cái nút khoá bị lỏng ra nên mới khiến mấy hạt trân châu rơi xuống đất.
Anh nhanh tay xâu lại mấy hạt châu vào xong lại tháo một chiếc hoa tai, dùng móc cong ở đầu làm công cụ, khéo léo chỉnh lại phần khóa vài lần rồi mới đưa dây chuyền trở lại cho cô bé:
"Em xem thử vậy đã được chưa."
Cô bé nhận lấy sợi dây chuyền, ngắm nghía một lượt thấy quả thật đã chắc chắn hơn hẳn mới cười tươi trở lại, hí hửng muốn đeo lại lên cổ.
Chu Tẫn Hoan giúp cô bé đeo xong, thấy trên mặt em toàn là nước mắt nước mũi nên liền đem khăn tay của mình ra đưa cho cô bé lau mặt. Cô bé ngượng ngùng lau sạch mặt rồi mới nhỏ giọng nói:
"Cảm ơn chị ạ."
Chu Tẫn Hoan xoa đầu cô bé, nói: "Lần sau đừng trèo lên cao như vậy nữa, lỡ té xuống sẽ đau lắm đó."
Em gái nhỏ gật đầu lia lịa: "Chị ơi, chị là khách mời hôm nay phải không? Váy chị bị rách mất rồi kìa, để em đền cho chị một cái khác nha."
Tâm trạng đã bình tĩnh lại thì cô bé mới nhớ ra vừa rồi Chu Tẫn Hoan vì cứu mình mà làm rách chiếc sườn xám. Từ lúc nhỏ em đã được dì dạy rằng "có ơn là phải trả" cho nên dù Chu Tẫn Hoan có cười bảo không cần thì cô bé vẫn cứ kiên quyết kéo tay anh đi tìm váy mới cho bằng được.
Nhìn dáng vẻ đầy chủ động ấy, Chu Tẫn Hoan đoán em gái nhỏ có khi là con gái rượu của nhà này. Nếu thật vậy thì việc để cô bé lôi mình đi kiểu này chắc chắn sẽ gây phiền phức mất thôi. Anh còn đang nghĩ cách từ chối thì đằng sau cánh cổng vòm bỗng vang lên một tiếng gọi đầy lo lắng.
"Ngâm Ngâm! Em có ở đó không?"
Là một giọng nữ lanh lảnh, nghe có vẻ không lớn tuổi bao nhiêu. Tào Ngâm Ngâm vừa nghe thấy đã lớn tiếng trả lời một câu, hưng phấn xoay đầu lại: "Là chị họ của em đó, chị ơi, chúng ta đi mau lên đi!"
Chu Tẫn Hoan bị cô bé kéo chạy đến cổng. Tuy cô bé bước nhỏ nhưng chạy nhanh như thế cũng đủ khiến anh lảo đảo cả người. Vừa đứng vững lại thì cô bé đã buông tay, gọi to về phía một bóng dáng mặc áo xanh lam thấp thoáng gần đó:
"Chị ơi! Em ở đây!"
Người con gái quay đầu lại, vừa định trách vài câu thì ánh mắt liền rơi xuống người đứng cạnh em mình là Chu Tẫn Hoan.
Trịnh Tâm Lôi cau mày: "Cô là ai?"
Cô cảm thấy gương mặt này rất quen, như thể đã gặp ở đâu đó rồi nhưng nhất thời lại nhớ không ra.
Em bé nhỏ lập tức chen vào:
"Chị ơi, lúc nãy em kẹt trên cây, là chị ấy đã cứu em xuống đó! Váy chị ấy bị rách rồi. Chị ấy còn giúp em sửa lại sợi dây chuyền nữa nè!"
Tào Ngâm Ngâm chỉ lên cổ mình. Người con gái trông thấy chuỗi trân châu, chính là món quà mà mẹ cô để lại thì ánh mắt lập tức dịu đi, lúc nhìn Chu Tẫn Hoan cũng không còn nghiêm túc như lúc trước nữa.
Cô gật đầu, nhẹ giọng nói: "Cảm ơn cô đã giúp đỡ. Cô chắc là khách mời hôm nay nhỉ? Mời cô theo tôi vào thay..."
Chưa nói hết câu thì ánh mắt cô bỗng khựng lại, chăm chăm nhìn vào phần ngực của Chu Tẫn Hoan.
Lúc leo cây vừa rồi anh chưa kịp chỉnh lại trang phục nên chiếc áo choàng nặng bị trễ xuống, để lộ ra phần ngực... phẳng lì.
Chỉ liếc qua một cái thì cô gái đã hiểu chuyện gì đang diễn ra. Gương mặt lập tức trầm xuống:
"Anh ai? Tại sao lại cải trang thành nữ mà lẻn vào đây?"
Tào Ngâm Ngâm không hiểu gì cả mà nhìn Trịnh Tâm Lôi: "Chị họ nói gì thế? Đây là chị gái mà."
Chu Tẫn Hoan vừa nhìn thấy cô gái kia đã nhận ra ngay, chính là người bị giật túi hôm nọ. Anh còn chưa kịp nghĩ cách rút lui thì đã bị lật tẩy nên chỉ đành cúi đầu xin lỗi:
"Tôi không có ác ý gì cả, thật xin lỗi. Tôi sẽ rời đi ngay."
Cô gái trầm giọng:
"Anh vào đây bằng cách nào? Không nói rõ ràng thì đừng mong đi đâu hết!"
Cô ra hiệu cho cô bé lui ra sau, ánh mắt đầy cảnh giác.
"Chị ơi...". Em gái nhỏ ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, lo lắng kéo tay chị họ.
Chu Tẫn Hoan đâu biết đây lại là tiệc sinh nhật của chính cô gái trước mặt. Anh siết chặt cây quạt trong tay, không biết phải giải thích ra sao để không kéo theo cả Hoắc Hằng vào rắc rối.
Thấy anh vẫn cúi đầu không nói gì, cô gái liền quát lên:
"Câm rồi à? Không nói tôi cho người gọi cảnh sát đấy!"
Chu Tẫn Hoan vội ngẩng đầu: "Đừng mà! Tôi chỉ muốn tới nghe Tào Tuyết Tùng hát thôi. Tôi sẽ đi ngay bây giờ đây."
Anh nói rất thành khẩn, còn cúi đầu xin lỗi một lần nữa. Vừa quay người định đi thì giọng nói lại vang lên sau lưng:
"Đứng lại!"
Chu Tẫn Hoan cau mày, nghĩ thầm: "Xong rồi, lần này e là liên lụy cả Hoắc Hằng mất..."
Nhưng cô gái kia chỉ nhìn anh chằm chằm rồi đột nhiên hỏi:
"Anh là người hôm trước giúp tôi lấy lại túi xách đúng chứ?"
Hôm đó Trịnh Tâm Lôi có nhờ cảnh sát điều tra danh tính nhưng vì Chu Tẫn Hoan không phải người Thiên Tân nên cảnh sát tra mãi vẫn chưa ra. Không ngờ hôm nay lại gặp lại... mà còn là trong tình huống như thế này.
Chu Tẫn Hoan biết không thể giấu được nữa, đành thừa nhận:
"Là tôi. Xin lỗi cô, tôi không cố ý gây rối gì đâu. Chỉ là..."
"Không sao." Cô ngắt lời anh. "Hôm nay có nhiều người đến là vì chú tôi thật. Anh không có thiệp mời nên lẻn vào đúng không?"
Chu Tẫn Hoan không muốn liên luỵ tới Hoắc Hằng nên dứt khoát nhận lỗi.
Em gái nhỏ đứng cạnh vừa nghe anh nói đến việc muốn xem cha mình hát thì bật cười khúc khích, kéo tay chị họ:
"Chị ơi, mau đưa chị ấy đi thay đồ đi, không thì lát nữa làm sao xem cha biểu diễn được!"
Chu Tẫn Hoan sửng sốt nhìn hai người, nếu đoán không sai thì cô bé này chính là con gái của Tào Tuyết Tùng, vậy thì cô gái này chính là...
Cô gái cũng không phải kiểu khó gần. Đã hai lần được giúp đỡ nên liền cảm thấy có duyên, cô chủ động đưa tay ra:
"Tôi là Trịnh Tâm Lôi. Còn anh?"
Nghe cái tên ấy, Chu Tẫn Hoan càng thêm hoảng hốt, anh đâu ngờ chỉ đi dạo một vòng đã gặp đúng chủ nhà. Trong lòng thấp thỏm, anh chỉ dám khẽ bắt tay:
"Tôi họ Chu."
Chỉ nói mỗi họ, ý là không muốn tiết lộ thêm nhưng Trịnh Tâm Lôi lại vờ như không hiểu, gặng hỏi tiếp:
"Chu gì cơ?"
Đối mặt với ánh mắt thẳng thắn, sắc bén của cô, Chu Tẫn Hoan đành cắn răng nói:
"Chu Tẫn Hoan."