Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tối hôm đó Hoắc Hằng liền đem quyết định này nói cho Chu Tẫn Hoan.
Lúc đầu Chu Tẫn Hoan vẫn còn do dự, vì chuyến đi lần này không biết sẽ tốn bao nhiêu tiền. Dù nói rằng số tiền đó xem như là mượn của Hoắc Hằng nhưng anh vẫn cảm thấy không thoải mái, chưa thể thản nhiên mà chấp nhận ngay được.
Hoắc Hằng bèn phân tích lợi và hại cho anh nghe. Hắn nói vị giáo sư Shido này là chuyên gia về xương khớp bên Nhật, lần này đến Trung Quốc tham gia hội thảo học thuật là một cơ hội hiếm có, có thể gặp được ông là rất may mắn rồi.
Lúc Hoắc Hằng nói chuyện thì bác sĩ cũng có mặt. Thấy Chu Tẫn Hoan còn chần chừ nên bác sĩ liền chen vào một câu: "Nếu cứ kéo dài mãi như vậy thì sau này chắc chắn cậu sẽ phải ngồi xe lăn."
Bác sĩ không hề nói quá. Chu Tẫn Hoan cũng biết tình trạng của mình chẳng lạc quan chút nào nên cuối cùng chỉ có thể gật đầu đồng ý.
Sáng hôm sau, Hoắc Hằng liền bắt tay vào sắp xếp. Buổi chiều, hắn bảo Nguyên Minh đến trường đón Chu Tẫn Hân sau giờ tan học rồi đưa thẳng đến bệnh viện.
Có bài học từ lần trước nên thái độ của Nguyên Minh tốt hơn hẳn, lúc gặp Chu Tẫn Hân cũng rất cung kính. Lúc đến phòng bệnh, nhìn thấy người đang nằm trên giường bất động khiến đôi mắt của Chu Tẫn Hân lập tức đỏ hoe.
Dù Chu Tẫn Hoan đã cam đoan với cô là mình đã đỡ hơn nhiều, nhưng Chu Tẫn Hân vẫn không chịu rời đi. Cô lập tức gọi điện xin nghỉ học một tuần, ngày ngày ở lại bệnh viện để chăm sóc anh.
Có cô ở bên chăm sóc hằng ngày nên vết thương của Chu Tẫn Hoan hồi phục nhanh hơn hẳn. Chưa đến một tuần, anh đã có thể xuống giường đi lại. Dù chưa thể cúi người hay mang vật nặng nhưng những sinh hoạt cơ bản thì đã có thể tự lo.
Phía Hoắc Hằng cũng đã mua sẵn vé tàu. Biết Chu Tẫn Hoan sẽ cùng Hoắc Hằng lên Thiên Tân chữa bệnh, Chu Tẫn Hân dù lo lắng nhưng cũng không ngăn cản.
Cô vốn không có mấy phần ấn tượng với Hoắc Hằng nhưng qua mấy ngày quan sát, cô nhận thấy từ cách nói năng đến cử chỉ của hắn đều không có gì chê trách, hơn nữa lại luôn suy nghĩ chu đáo cho Chu Tẫn Hoan, quả thực là một người tốt.
Chỉ có một điều khiến cô cảm thấy lạ, Hoắc Hằng dường như... quá đỗi ân cần.
Nhưng cô cũng không nói ra suy nghĩ đó. Dù Hoắc Hằng có phải là bạn của Chu Tẫn Hoan hay không thì việc quan trọng nhất bây giờ vẫn là chữa bệnh.
Sau khi xuất viện, Chu Tẫn Hân vẫn tiếp tục ở nhà chăm sóc anh trai thêm hai ngày. Đến ngày khởi hành, Hoắc Hằng lái xe tới đón thì cô mới bịn rịn tiễn anh lên xe, còn mình thì quay về trường học.
Hoắc Hằng đi một mình, không dẫn theo Nguyên Minh, chủ yếu vì sợ Chu Tẫn Hoan nhìn thấy sẽ khó chịu. Hơn nữa từ Bắc Bình đến Thiên Tân cũng gần, tàu chỉ chạy khoảng cỡ ba tiếng là đến nơi.
Vừa ra khỏi ga Thiên Tân thì bọn họ đã thấy Vương Vĩnh Liên đến đón.
Chuyến đi này dự kiến sẽ ở lại Thiên Tân khoảng một tuần. Vương Vĩnh Liên đã giúp Hoắc Hằng đặt khách sạn gần nơi tổ chức hội nghị giao lưu hữu nghị Trung – Nhật. Ban đầu định đặt hai phòng nhưng vì đặt quá muộn nên phòng có nhà tắm riêng chỉ còn lại đúng một phòng.
Đó là phòng hai giường đơn, ở giữa có đặt một tủ đầu giường ngăn cách. Hoắc Hằng nói: "Hay là ở tạm phòng này đi, dù sao cũng là hai giường." Mỗi tội hắn không để ý nhưng Chu Tẫn Hoan thì không muốn thế.
Thế là Hoắc Hằng phải cùng Vương Vĩnh Liên ra quầy lễ tân bàn bạc với cô nhân viên, cả ba người đều dùng tiếng Anh, nói một hồi toàn những câu lộn xộn mà Chu Tẫn Hoan chẳng tài nào hiểu được. Cuối cùng, Hoắc Hằng quay lại chỗ anh, bất đắc dĩ nói: "Cô ấy nói chỉ còn phòng này thôi, không còn cách nào khác rồi, nếu không ở thì phải đổi khách sạn khác thôi."
Chu Tẫn Hoan nghi hoặc hỏi: "Phòng kém hơn một chút cũng không còn sao?"
Hoắc Hằng nghiêm túc nói: "Không thể ở tệ hơn được."
"Ý của tôi là tôi ở phòng thường kia cũng được, cậu ở phòng tốt kia đi." Chu Tẫn Hoan giải thích.
Hoắc Hằng càng phản đối dứt khoát hơn: "Không được. Lưng anh đang như vậy, không thể ở phòng không có phòng tắm riêng được. Nếu chẳng may bị thương ở nhà tắm công cộng thì sao?"
Chu Tẫn Hoan định nói mình cẩn thận là được rồi nhưng Hoắc Hằng đã ngáp một cái, sau đó lại cúi đầu xem đồng hồ trên cổ tay.
Anh cũng ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, đã gần tám giờ tối mà họ vẫn chưa ăn tối. Hơn nữa, anh biết Hoắc Hằng đã hẹn với giáo sư Shido sáng mai đến khám cho mình nên mới đặc biệt chọn khách sạn gần nơi tổ chức hội nghị. Nếu bây giờ lại đổi chỗ ở khác thì chắc chắn sẽ làm phiền đến Hoắc Hằng và cả giáo sư Shido nữa.
Nghĩ đến đây, Chu Tẫn Hoan cảm thấy áy náy không thôi. Khi Vương Vĩnh Liên xách hành lý tới hỏi họ định đổi sang khách sạn nào thì anh chần chừ một lát rồi nói: "Hay là cứ ở đây đi, đừng làm phiền nữa."
Hoắc Hằng lập tức nói: "Được, vậy Vĩnh Liên, cậu đi làm thủ tục nhé."
Vương Vĩnh Liên lại quay lại quầy lễ tân, làm xong thủ tục thì có nhân viên xách hành lý đưa họ về phòng. Phòng của Vương Vĩnh Liên ở tầng ba, không có phòng tắm riêng. Hoắc Hằng định sau khi sắp xếp hành lý sẽ rủ mọi người ra ngoài ăn tối nhưng Vương Vĩnh Liên vẫn còn vài tài liệu chưa xử lý xong. Hoắc Hằng lại quay sang hỏi Chu Tẫn Hoan có muốn đi ra ngoài không. Chu Tẫn Hoan thật ra cũng muốn ra ngoài đi dạo một chút, mấy ngày hôm nay anh chỉ nằm ở nhà rồi lại nằm trên tàu, thật sự chưa đi được mấy bước.
Bác sĩ từng căn dặn anh không nên nằm mãi, có thể đi thì cứ đi từ từ.
Thấy anh muốn đi, Vương Vĩnh Liên liền chủ động báo tên mấy tiệm cơm lâu năm ở Thiên Tân. Hoắc Hằng hỏi Chu Tẫn Hoan có món gì muốn ăn không nhưng anh bảo Hoắc Hằng tự quyết định là được rồi.
Nguyên tuần nằm viện anh đều ăn đồ ăn rất thanh đạm, Hoắc Hằng liền hỏi anh có muốn ăn tôm hùm nhỏ không.
Vào niên đại đó, tôm hùm nhỏ không hề được coi là đồ quý hiếm gì. Nhưng Chu Tẫn Hoan hàng ngày đều sống có hơi khó khăn nên tính ra cũng có hơn một năm chưa được ăn rồi, giờ Hoắc Hằng vừa nhắc tới anh liền thèm .
Hai người bọn họ quyết định gọi xe kéo đi đến tiệm cơm ở đường Côn Nam mà Vương Vĩnh Liên nói.
Thiên Tân giáp với Bắc Bình, tuy không có bề dày lịch sử khí phách như Bắc Bình nhưng lại phủ đầy vẻ ăn chơi, ca múa tưng bừng. Khi xe đi ngang con đường hiện đại nhất, gọi là Thiên Hoa Đại Đạo kia thì từng tòa nhà mang đậm phong cách ngoại quốc hiện ra càng khiến khung cảnh xung quanh trở nên xa hoa phồn thịnh nhưng cũng đầy vẻ phù phiếm.
Chu Tẫn Hoan ngồi trên xe kéo, nhìn thấy ngân hàng Đông Dương phía trước. Chỉ riêng cái bảng hiệu lớn treo đèn kia rơi xuống thôi cũng đủ đè chết không biết bao nhiêu người Trung Quốc, huống chi đây lại là ngân hàng tư bản nổi tiếng bóc lột dân nghèo, đã nhiều nhiều lần xảy ra chuyện cướp trắng mồ hôi nước mắt của dân thường nhưng chỉ vì có chính phủ bảo kê nên cuối cùng mọi chuyện đều bị chìm xuồng cả.
Hồi còn hát hí, anh cũng đã từng gửi tiền ở ngân hàng Đông Dương tại Bắc Bình. Sau này kịch viện bị cháy, người thì chết, người thì bị thương nên anh đã rút toàn bộ tiền ra để bồi thường, từ đó không bao giờ bước chân vào ngân hàng đó lần nào nữa.
Giờ nhìn cảnh vệ đứng nghiêm trước cổng ngân hàng, thương nhân giàu có ăn mặc sang trọng ra vào tấp nập, anh cảm thấy tất cả cứ như chuyện kiếp trước. Quá khứ như dần trôi về phía sau, bị bỏ lại sau tòa nhà ngân hàng cao ngất ấy, càng lúc càng xa vời.
Hoắc Hằng phát hiện Chu Tẫn Hoan đang thất thần nên cũng thuận theo ánh mắt anh nhìn về phía sau. Hai bên con phố đều là những cửa hàng nhộn nhịp, Hoắc Hằng không biết anh đang nhìn gì nên liền ghé lại gần hỏi: "Muốn dừng lại không?"
Chu Tẫn Hoan lấy lại tinh thần, đẩy sợi tóc bị gió thổi vươn lên khoé mắt, nói: "Không cần đâu."
"Vừa nãy đang nhìn gì vậy?"
"Không có gì, chẳng qua là cảm thấy con phố này thật sự rất phồn hoa, ngay cả Bắc Bình cũng không sánh nổi."
"Vị trí địa lý của Bắc Bình hạn chế sự phát triển của nó. Mà không chỉ Bắc Bình đâu, bây giờ ngay cả Nam Kinh cũng không sầm uất bằng Thiên Tân nữa."
"Tôi chưa từng đi Nam Kinh, trước đây đã từng có cơ hội nhưng đáng tiếc cuối cùng lại không thành."
Giọng Chu Tẫn Hoan rất bình thản nhưng Hoắc Hằng nghe ra được ẩn ý trong đó, liền hỏi: "Anh muốn đến Nam Kinh sao?"
Chu Tẫn Hoan lắc đầu: "Cũng không phải rất muốn đi, chỉ là cảm thấy có chút tiếc nuối thôi."
Đêm mùa đông rất lạnh, Chu Tẫn Hoan quấn chiếc khăn choàng to, che gần nửa khuôn mặt nên Hoắc Hằng chỉ có thể đoán tâm trạng của anh qua đôi mắt.
"Nếu anh muốn đi thì sau này tôi sẽ tìm thời gian đưa anh đi nhé." Hoắc Hằng đề nghị.
Đôi mắt Chu Tẫn Hoan khẽ cong lên, ánh đèn neon trên phố lướt qua đôi đồng tử nâu nhạt, phản chiếu ra ánh sáng ấm áp. Hoắc Hằng nghe anh nói: "Vậy chẳng phải tôi sẽ mãi mãi không trả hết nợ cho cậu được luôn sao?"
Hoắc Hằng vốn chưa từng thật sự nghĩ đến chuyện bắt anh phải trả nợ. Lúc này đột nhiên được nhắc đến khiến trong lòng hắn chợt nảy ra chủ ý muốn thăm dò: "Thật ra... anh có thể dùng cách khác để trả mà."
"Cái gì?" Chu Tẫn Hoan không hiểu nói.
Hoắc Hằng còn đang do dự xem nên nói thế nào để không khiến anh nghi ngờ thì người phu xe đã dừng lại, quay đầu lại nói: "Hai vị, đã đến rồi, ở ngay đối diện thôi."
Hoắc Hằng nhìn theo tay người phu xe chỉ, phía bên kia đường chính là quán "Long Đỉnh Thiên" nổi tiếng với món lẩu cay. Quán khá lớn, trong ngoài đều chật kín thực khách, mỗi bàn đều có một nồi tôm hùm đất cay đỏ rực, dù cách một đoạn đường vẫn ngửi thấy mùi hương nóng hổi lan tỏa.
Hoắc Hằng lấy tiền trả cho phu xe, đang định đỡ Chu Tẫn Hoan xuống xe thì bất chợt nghe một tiếng "ùng ục" quen thuộc vang lên.
Không cần nhìn cũng biết tiếng đó từ đâu ra. Quả nhiên, Chu Tẫn Hoan lại xấu hổ đến mức không nói nổi thành lời.
Hoắc Hằng cố nhịn cười, đưa tay về phía anh: "Đi thôi, trước tiên phải cho anh ăn no đã."