Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Động tác đút cháo này quá mức tự nhiên khiến Chu Tẫn Hoan thấy lúng túng quá, không thể làm gì khác là bảo mình vẫn chưa đói, không muốn ăn.
Tư thế nằm úp sấp như giờ của anh quả thật không thích hợp để ăn uống, Hoắc Hằng đậy nắp bình giữ ấm lại, đứng dậy đi tìm bác sĩ Nhật Bản.
Bác sĩ kiểm tra lại cho Chu Tẫn Hoan, do dược hiệu của thuốc giảm đau chưa hết nên vẫn chưa thể chẩn đoán được. Nhưng ông dặn Hoắc Hằng tốt nhất là nên có người ở cùng, như vậy sẽ thuận tiện chăm sóc cho Chu Tẫn Hoan mỗi ngày.
Nguyên Minh đã quen làm những việc này, vốn là ứng cử viên phù hợp nhất. Nhưng gã đã làm Chu Tẫn Hoan phiền lòng nên Hoắc Hằng nghe theo lời giới thiệu của bác sĩ mà thuê một hộ lý cường tráng đến.
Đến buổi trưa, liều tiêm giảm đau đã gần hết hiệu lực, Chu Tẫn Hoan đã bắt đầu thấy đau lại nhưng vẫn đỡ hơn lúc trước rất nhiều. Bác sĩ cũng nói vấn đề không lớn, nhưng anh phải nằm trên giường tĩnh dưỡng, không thể xuống giường đi lại lung tung được.
Hoắc Hằng ở bệnh viện đến quá trưa, giờ này cũng nên về nhà một chuyến nên nói anh nghỉ ngơi cho tốt, tối hắn sẽ vào lại. Anh nói Hoắc Hằng không cần phải bận rộn thế nhưng Hoắc Hằng chỉ cười cười, dặn dò hộ lý vài câu rồi rời đi.
Nguyên Minh đi về với Hoắc Hằng về, trên đường về Hoắc Hằng vẫn không lên tiếng, trên mặt cũng không lộ rõ tâm tình. Nguyên Minh ngồi ở bên cạnh, thỉnh thoảng lén liếc mắt nhìn hắn, vừa chột dạ vừa bất an.
Chờ xe đi đến cổng nhà, Hoắc Hằng mới trầm giọng nói: "Nếu để cho tôi biết sau này cậu dám bất kính với anh ấy thì cũng không cần ở lại nhà họ Hoắc làm gì nữa."
Nguyên Minh chưa từng thấy hắn giận như vậy nên liền căng thẳng thẳng xua tay: "Thiếu gia, tiểu nhân thật sự biết sai rồi. Tiểu nhân đã rõ ràng địa vị của ông chủ Chu trong lòng ngài , sau này sẽ đối xử cung kính với ngài ấy như đối với Hoàng tiểu thư vậy."
Hoắc Hằng tắt máy xe, đang muốn mở cửa xuống xe thì chợt nghe được câu không đúng, không khỏi nhăn mày nói: "Địa vị gì?"
Nguyên Minh không ưa Chu Tẫn Hoan cũng là bởi vì Chu Tẫn Hoan đã từng có một đoạn tình cảm với Hoắc Thừa, giờ không biết sao lại vô duyên vô cớ dính lấy Hoắc Hằng nên gã cảm thấy Chu Tẫn Hoan hẳn là có mục đích khác.
Nhưng hôm nay trong phòng bệnh, Chu Tẫn Hoan lại không hề chủ động mách lại, cũng không làm khó dễ gã trước mặt Hoắc Hằng nên khiến gã xấu hổ không thôi. Chuyện này vốn không có quan hệ gì với gã, nếu Hoắc Hằng nguyện ý tin tưởng Chu Tẫn Hoan vậy thì gã c*̃ng không cần thiết phải đi chọc người khác khó chịu làm gì nữa.
Nhưng làm người hầu cho Hoắc Hằng, gã vẫn cảm thấy nên nhắc lại một lần, vì vậy lấy can đảm nói: "Thiếu gia, hai ngày nay ngài không ở nhà, trong nhà đã bắt đầu treo đèn lồng đỏ và lụa màu rồi, còn bố trí phòng cưới cho ngài nữa. Ngài và Hoàng tiểu thư gần một tháng nữa sẽ kết hôn, vào lúc này cũng không nên hồ đồ."
Nguyên Minh nói cẩn thận từng li từng tí một, cố tìm từ để không khiến hắn tức giận nhưng Hoắc Hằng vừa nghe đã hiểu ý gã.
"Trong lòng tôi biết rõ, đây không phải là chuyện cậu nên nhúng tay vào." Hoắc Hằng lạnh mặt nói.
Nguyên Minh nhanh chóng gật đầu: "Tiểu nhân không dám nhúng tay vào chuyện của thiếu gia đâu, sau này thiếu gia nói cái gì thì tiểu nhân sẽ làm cái đó, tuyệt đối không làm chuyện thiếu gia không thích nữa."
Hoắc Hằng liếc nhìn Nguyên Minh một cái, rút chìa khóa xuống xe.
Lúc vào nhà, hắn thấy bài trí trong nhà dường như hơi khác với lúc hắn đi. Rõ ràng là kiến trúc kiểu tây phương nhưng lại treo không ít lồng đèn đỏ, còn dán chữ song hỷ, góc phòng khách ở lầu một còn có không ít giấy gói đỏ để gói quà tặng, cả một chồng cao hơn nửa người.
Quản gia cung kính tiến lên đón: "Tam thiếu gia ngài trở về rồi, lão gia và bà ba đang ở trên lầu xem danh sách tiệc mừng, ngài mau lên đi."
Hoắc Hằng đáp một tiếng, vừa mới bước lên hai bậc thang đã bị người nào đó từ lầu ba chạy xuống vội vã kéo lên.
Hoắc Khiêm không ngừng bước kéo hắn về phòng mình, khoá cửa lại rồi đẩy hắn ra ban công nói chuyện.
Hoắc Hằng cởi bao tay ra, ngồi phịch xuống ghế sô pha gần góc tường, tiện tay cầm chai rượu Tây trên bàn trà thuỷ tinh rót một ly rồi uống.
Hoắc Khiêm hấp tấp kéo hắn tới chính là để hỏi hắn chuyện của Chu Tẫn Hoan. Thấy sau khi chuyện bại lộ mà hắn còn dửng dưng như vậy liền đưa tay giật ly rượu của hắn, đặt lên bàn trà thuỷ tinh nghe tiếng vang giòn giã.
Hoắc Hằng cũng không giận, ung dung thong thả nói: "Chuyện gì mà vội như vậy, rượu cũng không để cho em uống, có thắt cổ cũng phải để người ta lấy hơi chứ."
Hoắc Khiêm nhìn hắn chằm chằm: "Cậu c*̃ng biết mình sắp thắt cổ rồi sao?"
Hoắc Hằng dựa vào thành ghế sa lon, xoa bóp bả vai đau nhức: "Muốn nói gì thì nói đi, không cần phải quanh co lòng vòng thế đâu."
Thái độ hắn thờ ơ như thế khiến Hoắc Khiêm tức đến nghiến răng: "Cậu chán sống rồi sao? Người như Chu Tẫn Hoan mà cậu cũng dám dây vào?"
Nghe đến tên Chu Tẫn Hoan, Hoắc Hằng không những không biến sắc mà trái lại còn lộ ra vẻ nghi hoặc nhìn Hoắc Khiêm: "Chu Tẫn Hoan làm sao vậy? Anh ấy rất tốt mà."
"Lão tam!" Hoắc Khiêm ngồi xuống bên cạnh Hoắc Hằng, thấp giọng nói: "Cậu ta là người mà anh cả không cần nữa, nếu cậu tiếp cận cậu ta chỉ vì muốn chọc tức anh cả thì anh khuyên cậu dừng tay lại đi. Làm như vậy chẳng ảnh hưởng gì tới anh cả nhưng cậu sẽ khiến cha và nhà họ Hoàng tức giận đó!"
Hoắc Khiêm lo lắng khuyên răn. Bây giờ trong nhà cũng bắt đầu chuẩn bị tiệc mừng và thiệp cưới , nếu Chu Tẫn Hoan đến cửa gây chuyện thì thanh danh Hoắc Hằng chắc chắn sẽ bị bôi đen.
"Việc này không phải như anh nghĩ đâu." Hoắc Hằng biết Hoắc Khiêm thật lòng lo lắng cho mình, thẳng thắn nói: "Anh ấy biến thành như bây giờ đều là do anh cả làm hại, em cũng chỉ là muốn giúp đỡ anh ấy về mặt tiền bạc, giúp chữa eo cho anh ấy khỏi hẳn mà thôi."
"Cậu nói thật chứ?" Hoắc Khiêm bán tín bán nghi nhìn hắn.
Biểu tình Hoắc Hằng không chút sơ hở: "Anh cũng nói rồi đó thôi, cho dù em có dính dáng với Chu Tẫn Hoan thì cũng chẳng ảnh hưởng gì tới anh cả hết, sao em lại có thể làm chuyện phí công vô ích như vậy được chứ?" Hắn đưa tay cầm lấy ly rượu bị Hoắc Khiêm dành lấy lúc nãy, nâng ly uống cạn sạch xong mới nói: "Yên tâm đi, em sẽ không làm chuyện hồ đồ."
Hắn nói thản nhiên và kiên định như thế cũng khiến tâm trạng lo lắng của Hoắc Khiêm vơi đi không ít. Hoắc Khiêm cũng rót cho mình một ly rồi uống một ngụm lớn: "Nếu như chỉ là muốn giúp cậu ta chữa bệnh thì được thôi, điểm ấy anh c*̃ng tán thành, dù sao đúng thật là anh cả thiếu đạo đức mà. Nhưng mà người tên Chu Tẫn Hoan kia cũng tốt tính quá rồi, nếu như anh mà bị anh cả hại ra thành như vậy thì chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu."
Hoắc Khiêm lầm bầm lầu bầu , nói xong liền nghĩ tới một chuyện khác, cầm lấy tay Hoắc Hằng rồi nói: "Không đúng, cậu làm như vậy rồi Chu Tẫn Hoan có hiểu lầm gì không, không khéo lại chờ lúc cậu và Hoàng Hiểu Hiểu kết hôn lại đến quậy thì sao?"
Hoắc Hằng gạt tay y ra, đứng lên nói: "Không đâu, anh ấy đến bây giờ cũng không biết em là em trai của Hoắc Thừa."
Hoắc Khiêm giật mình nhìn Hoắc Hằng: "Cậu không nói cho cậu ta biết sao? Mà cậu ta c*̃ng không nhận ra cậu sao?"
Hoắc Hằng cầm đôi găng tay trên bàn trà bỏ lại vào túi áo khoác, bất đắc dĩ nói: "Em và anh ấy chưa từng gặp mặt chính thức, anh ấy không nhớ rõ em."
Hoắc Khiêm xoa cằm tự hỏi, thấy Hoắc Hằng phải đi thì liền lôi kéo hắn nói: "Vậy được, chuyện này anh không quản nữa. Nhưng cậu phải tự biết điểm dừng, dù thế nào thì dây vào Chu Tẫn Hoan đều rất phiền phức, tuyệt đối đừng làm ơn mắc oán."
Hoắc Hằng vỗ vai Hoắc Khiêm rồi đi đến phòng của Hoắc Anh Niên.
Hắn và Hoàng Hiểu Hiểu đều tự rõ đây chỉ là một cuộc hôn nhân thương mại nên không để ở trong lòng, tiệc cưới hoàn toàn do người lớn hai nhà tự sắp xếp.
Hoắc Anh Niên và Lý Thu đã thay đổi thực đơn tiệc cưới tới lần thứ tư, lúc Hoắc Hằng vào thì hai người họ còn lôi kéo hắn nói không ngừng, còn hỏi tình hình thân thích của nhà họ Hoàng mấy ngày nay thế nào.
Biết mọi chuyện đều thuận lợi, khoé mắt Hoắc Anh Niên nhăn lại mấy phần vì cười sâu. Lý Thu để cho hắn về phòng nghỉ ngơi, còn bà thì tiếp tục xem lại thực đơn và danh sách khách mời cùng Hoắc Anh Niên.
Hoắc Hằng trở về trong phòng, gọi điện thoại cho thương hội, hỏi tình hình hai lô hàng mà chưởng quầy Đổng đặt trước đó. Chưởng quầy Đổng nói ngày mai hàng sẽ tới, lúc Hoắc Hằng chuẩn bị cúp điện thoại thì chưởng quầy Đổng còn nói thư ký trước đó hắn thuê đã đến, hỏi hắn có muốn gặp mặt trước hay không?
Người thư ký này tên là Vương Vĩnh Liên, là bạn học của Hoắc Hằng thời còn học trường trung học tư thục trong nước. Hồi đó, trường toàn là con nhà giàu theo học, còn Vương Vĩnh Liên tuy học giỏi nhưng gia cảnh bình thường nên không hề được ai để mắt tới, tất nhiên cũng chẳng có mấy người bạn.
Lúc đó Hoắc Hằng là người duy nhất chịu tiếp xúc với cậu ta. Sau khi trò chuyện vài lần thì phát hiện hai người có cùng sở thích, tư tưởng cũng độc đáo cho nên thường xuyên làm bài tập cùng nhau.
Sau đó, Hoắc Hằng sang Nhật còn Vương Vĩnh Liên thì đến Thiên Tân học luật. Từ đó, hai người không gặp lại nhau nữa, chỉ thỉnh thoảng liên lạc qua thư từ.
Lần này Hoắc Hằng trở về, để nhanh chóng mở rộng tuyến vận chuyển nên hắn cần tìm một thư ký am hiểu luật lệ và các quy tắc trong tô giới. Sau khi phỏng vấn hơn chục người, hắn bỗng nhớ đến Vương Vĩnh Liên.
Hắn gọi điện đến nhà họ Vương thì mới biết Vương Vĩnh Liên đã quay về Bắc Bình hơn bốn tháng trước để chăm sóc mẹ đang bị bệnh. Sau đó hai người cùng ăn một bữa cơm rồi nhanh chóng đạt được thỏa thuận.
Bây giờ nghe nói Vương Vĩnh Liên đã đến cửa hàng , Hoắc Hằng lập tức tắm rửa thay quần áo vội vàng tới gặp mặt cậu ta.
Mấy ngày nay Vương Vĩnh Liên đã đi Thiên Tân một chuyến để thu thập tư liệu và tình báo mà Hoắc Hằng cần. Khi Hoắc Hằng tới thương hội, hắn lập tức gọi Vương Vĩnh Liên đến văn phòng rồi hỏi thăm tình hình điều tra.
Tô giới ở Thiên Tân lúc đó là nhiều nhất cả nước, thậm chí còn hơn cả thủ phủ Nam Kinh. Tuyến đường vận chuyển mà Hoắc Hằng muốn thông tuyến là tuyến đường sắt chạy theo trục Nam - Bắc, băng qua sáu tỉnh. Dù có Hoàng Trung Kỳ hỗ trợ xử lý các tỉnh khác nhưng Thiên Tân lại là điểm khó nhất, buộc hắn phải tự mình ra tay.
Vương Vĩnh Liên đưa cho Hoắc Hằng một túi hồ sơ bằng giấy da dày cộp. Khi Hoắc Hằng mở ra xem tài liệu thì Vương Vĩnh Liên cũng bắt đầu trình bày tóm tắt, đồng thời nhắc đến một nhân vật mấu chốt — Chủ tịch Thương hội Thiên Tân, Trịnh Phong.
Cái tên này Hoắc Hằng cũng từng nghe Hoàng Trung Kỳ nhắc đến, nhưng đội vận chuyển của nhà họ Hoàng chưa từng đi qua khu vực Thiên Tân nên vì thế cũng không có mối quan hệ gì với Trịnh Phong.
Đã không có cửa quen biết, thì việc nhờ vả người ta giúp đỡ cũng chẳng dễ dàng gì.
Vương Vĩnh Liên đã điều tra sơ bộ về các mối quan hệ của Trịnh Phong. Ông ta có ba cô con gái, không có con trai. Trong đó, con gái cả và con gái thứ hai đều đã lấy chồng, chỉ còn cô con gái út là Trịnh Tâm Lôi vẫn còn ở nhà chờ gả. Nhưng chỉ còn mười ngày nữa là đến lễ thành niên của Trịnh Tâm Lôi, Trịnh Phong đã mời không ít nhân vật có máu mặt trong giới chính trị và thương nghiệp tới dự, chắc chắn lúc đó sẽ rất náo nhiệt.
Đây là một cơ hội rất tốt để tiếp cận Trịnh Phong. Vương Vĩnh Liên nói nếu Hoắc Hằng có hứng thú thì cậu ta có thể tìm người giúp đỡ, sắp xếp để Hoắc Hằng có thể tham dự buổi lễ này.
Hoắc Hằng suy nghĩ một lúc, cảm thấy đây đúng là một cách hay. Hơn nữa, giáo sư Shido cũng đang ở Thiên Tân tham gia hội thảo học thuật Trung - Nhật, hắn có thể đưa Chu Tẫn Hoan đi cùng, tiện thể nhờ giáo sư khám bệnh.
Nghĩ tới đây, Hoắc Hằng liền đồng ý, bảo Vương Vĩnh Liên mau chóng sắp xếp mọi việc.