Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Nhị thiếu gia, sao ngài lại tới đây vậy?" Nguyên Minh căng thẳng nhìn Hoắc Khiêm.
Chiều nay Hoắc Khiêm đi đánh bi da với bạn bè, có một người bạn quan hệ không tồi bị trật cổ tay nên y đã đi cùng đến bệnh viện. Lúc nãy rời đi thì để quên đồ, trở lại lấy thì vừa hay bắt gặp Nguyên Minh.
Lúc thường Hoắc Khiêm hay tỏ ra mình là công tử bột, chuyện lớn nhỏ trong nhà đều không để ở trong lòng nhưng lại có mối quan hệ rất tốt với Hoắc Hằng. Giờ tự dưng nghe người hầu của Hoắc Hằng nhắc đến tên Chu Tẫn Hoan nên đương nhiên y phải chú ý đến.
"Tôi tới đây là chuyện của tôi, còn cậu sao lại ở đây. Lúc nãy tôi nghe thấy điều trị cho Chu Tẫn Hoan, điều trị cái gì? A Hằng sai cậu tới sao?" Hoắc Khiêm nghiêm túc hỏi.
Nguyên Minh không biết nói gì cho phải, trong miệng như nuốt phải mật đắng vậy. Hôm nay gã xui xẻo quá rồi! Đầu tiên là chọc giận Chu Tẫn Hoan khiến mọi chuyện Hoắc Hằng giao cho đều đổ bể, giờ lại đụng phải Hoắc Khiêm nữa. Nếu để Hoắc Khiêm biết chuyện Hoắc Hằng để ý Chu Tẫn Hoan thì thật sự nguy to.
Bác sĩ đứng ở cửa quan sát tình hình, không hề lên tiếng. Vừa này Hoắc Khiêm và bạn của y là do ông khám nên giờ Hoắc Khiêm trực tiếp hỏi ông: "Bác sĩ, người này là người hầu trong nhà tôi, xin hỏi đã xảy ra chuyện gì?
Bác sĩ lúc này mới chợt hiểu nói: "Hèn gì cậu và vị tiên sinh kia đều cùng họ Hoắc."
Hoắc Khiêm gật đầu: "Hoắc Hằng là em trai tôi, có việc gì xin bác sĩ cứ nói thẳng."
Bác sĩ nhìn Nguyên Minh một cái, tuy nói ông có nghĩa vụ bảo mật thông tin bệnh nhân, nhưng người hầu tên Nguyên Minh này rõ ràng không thể đưa được bệnh nhân tới. Lương y như từ mẫu, ông được Hoắc Hằng nhờ vả nên biết rõ bệnh tình của Chu Tẫn Hoan, cũng hy vọng Chu Tẫn Hoan không bỏ qua cơ hội hiếm có lần này nên liền kể hết cho Hoắc Khiêm nghe.
Nguyên Minh lo lắng vò góc áo, lúc bác sĩ nói chuyện với Hoắc Khiêm thì đầu óc gã rối bời, không biết lát nữa gã phải ứng phó như thế nào đây.
Đúng như dự đoán, Hoắc Khiêm nghe xong rất tức giận, gọi gã vào góc hành lang mắng một hồi.
Cũng may bác sĩ chỉ biết chuyện Hoắc Hằng giúp Chu Tẫn Hoan chữa bệnh. Lúc Hoắc Khiêm hỏi thì Nguyên Minh nói Hoắc Hằng chỉ là không thích nhìn Chu Tẫn Hoan bị Đại thiếu gia hại thảm như vậy nên mới muốn bồi thường một chút thôi.
Hoắc Khiêm nhìn cà lơ phất phơ nhưng không có nghĩa là y không có đầu óc. Y biết tính tình Hoắc Hằng lạnh nhạt đó giờ, không bao giờ lãng phí thời gian đi làm mấy việc không công. Huống hồ Chu Tẫn Hoan có dính dáng với Hoắc Thừa, Hoắc Hằng ghét Hoắc Thừa như vậy thì làm gì có chuyện đi quan tâm một người mà Hoắc Thừa không cần nữa được chứ?
Y nhìn chằm chằm Nguyên Minh một hồi, lúc Nguyên Minh chột dạ cúi đầu thì chỉ vào mấy bình sữa bột nói: "Cái gì đây?"
"Là sữa bột, Tam thiếu gia sai tôi mua về ạ." Nguyên Minh vội giải thích.
Hoắc Khiêm thu hồi tầm mắt, đem chuyện đang nói đá về lại: "Vậy sao Chu Tẫn Hoan không chịu tới?"
Nguyên Minh không biết Hoắc Khiêm có thái độ như thế nào với Chu Tẫn Hoan cho nên không dám đem việc mình đã chọc giận Chu Tẫn Hoan nói ra, gã chỉ nói: "Hắn là người nhận được ân huệ của tam thiếu gia mà lại cứ tỏ ra thanh cao, cứ nhất định phải bắt tam thiếu gia đến cầu xin hắn."
"A Hằng bắt đầu tiếp xúc với Chu Tẫn Hoan từ lúc nào?" Hoắc Khiêm tiếp tục hỏi.
Nguyên Minh tuy rằng làm chuyện l* m*ng nhưng cũng biết cái gì nên nói cái gì không nên nói. Cho dù Hoắc Khiêm có mối quan hệ tốt với Hoắc Hằng đi chăng nữa thì gã cũng không bao giờ nói huỵch toẹt chuyện của Hoắc Hằng ra, chỉ có thể giả vờ ngây ngốc: "Tiểu nhân c*̃ng không rõ lắm, đây cũng là lần đầu tiên Tam thiếu gia sai tôi đi mời Chu Tẫn Hoan."
Hoắc Khiêm không lên tiếng , suy nghĩ chốc lát liền căn dặn hắn: "Cậu về nhà trước đi, chuyện này không được nói cho người trong nhà biết."
Nguyên Minh vội vàng gật đầu: "Nhị thiếu gia, vậy bên Chu Tẫn Hoan thì..."
"Cậu chớ xía vào, đợi A Hằng trở về tôi sẽ nói chuyện với nó."
Hoắc Khiêm đuổi Nguyên Minh về rồi tiếp tục đứng ở bên cửa sổ tự hỏi.
Y rời nhà sớm hơn Hoắc Hằng một năm nên càng không rõ chuyện đã xảy ra giữa Chu Tẫn Hoan và Hoắc Thừa. Tuy nói y cũng thích nghe diễn nhưng y thích nghe Trần Linh Sinh diễn hơn, còn hoá trang và giọng hát của Chu Tẫn Hoan thì y không mấy ấn tượng nên cũng không tìm hiểu qua Chu Tẫn Hoan là người như thế nào. Y chỉ biết Chu Tẫn Hoan bị Hoắc Thừa phụ bạc, lúc trở về còn thấy tiếc thay cho Chu Tẫn Hoan.
Nhưng y không nghĩ tới con hát này thế mà lại có thể rù quến được cả hai anh em trong cùng một nhà.
Là Hoắc Thừa thì y cũng mặc kệ nhưng y không thể để Hoắc Hằng cũng bị mê mẩn tâm trí, làm ra chuyện không thể cứu vãn được.
=====
A Tuyền dọn dẹp xong bàn ở lầu một, vừa vào nhà bếp thì đã bị đầu bếp kêu lại, đưa cho gã một bát mì thịt bò nóng hổi: "Mang cho tiểu Chu."
A Tuyền gật đầu, bê bát mì đặt lên quầy hàng, nói: "Chu ca, cái này là ông chủ bảo làm cho anh, anh tranh thủ còn nóng mà ăn đi."
Chu Tẫn Hoan ngừng tay, nhìn bát mì đầy ụ trước mặt, vô lực nói: "Tôi không ăn đâu, cậu cầm lấy ăn đi."
"Chu ca, sắc mặt anh tệ quá, ngồi xuống nghỉ ngơi một lúc đi." A Tuyền lo lắng nói. Gã không nghe lúc này Nguyên Minh tới đã nói những gì, nhưng từ đó tới giờ cứ thấy sắc mặt trầm lặng như nước của Chu Tẫn Hoan thì đoán chắc không phải là chuyện tốt gì rồi.
Chu Tẫn Hoan đưa tay ra sau vỗ thắt lưng mấy lần. Bận bịu cả ngày khiến eo của anh bắt đầu đau nhức âm ỉ.
Lần trước bác sĩ kê thuốc uống với thuốc bôi đều đã dùng hết rồi. Nhắc tới cũng kỳ, những loại thuốc đắt tiền đó thật sự có hiệu quả, ít nhất trong những ngày anh dùng đều ít thấy đau nhức hẳn. Nhưng tiếc là mấy loại thuốc kia đắt quá, nếu không phải do Hoắc Hằng giúp đỡ thì chắc chắn anh chẳng bao giờ có thể sờ tới nó, giờ hết thuốc rồi thì bệnh lại trở về nguyên xi.
Nghĩ tới đây anh liền cảm thấy vô cùng xấu hổ. Vừa nãy Nguyên Minh nói những lời đó mặc dù rất khó nghe, nhưng đâu có sai câu nào đâu?
Hoắc Hằng dùng danh nghĩa bạn bè giúp đỡ và quan tâm đến anh như thế khiến anh cảm thấy cứ vậy mà nhận lấy rất xấu hổ. Ngay cả mấy con chữ trên sổ sách dường như cũng muốn chống đối lại anh, cứ mua may quay cuồng trên trang giấy.
Anh buộc bản thân không nên nghĩ bậy bạ nữa, tập trung tinh thần tính sổ sách cho xong. Nhưng thử mấy lần cũng đều thất bại, cuối cùng chỉ có thể khép sổ sách lại, dọn dẹp sơ qua rồi đi về nhà. Kết quả về đến nhà, vừa mở cửa đã khiến anh thấy càng phiền muộn hơn.
Mũ phượng và áo cưới chưa kịp dọn vẫn còn bày trên bàn, còn có cả hai chiếc giường mới trông không ăn nhập với căn phòng này chút nào.
Anh nhét đồ của Hoắc Thừa vào trong tủ, đóng cửa lại liền nhắm mắt làm ngơ. Còn hai cái giường của Hoắc Hằng thì không thể giấu được, cứ nằm đó như hai đốm lửa chói thẳng vào mắt anh.
Anh dựa người trên cửa tủ, mấy lời khó nghe của Nguyên Minh lại văng vẳng bên tai. Trong lòng anh vừa khó chịu vừa giày vò, cảm thấy không thể kéo dài được nữa, phải nhanh trả tiền lại cho Hoắc Hằng, bằng không hai người bọn họ ngay cả bạn bè cũng không thể làm được nữa.
Quyết định xong thì Chu Tẫn Hoan định nhờ Uông Dũng bán đất giúp.
Gần đây Uông Dũng không tới nữa, đoán chừng chắc là do lần trước bị anh chọc tức nên không muốn liên lạc với anh nữa. Nhưng giờ mảnh đất kia là tài sản duy nhất còn sót lại của anh, giờ có bán cũng phải để dành cho em gái đi học và tiết kiệm làm sính lễ, bất đắc dĩ lắm anh mới nghĩ đến việc bán đất đi.
Anh chau mày, cứ nghĩ đi nghĩ lại thì thấy chỉ còn mỗi cách đó.
Anh đi xuống lầu, dựa vào ký ức, đi qua mấy con phố mới tìm được nhà của Nhã Uyển.
Nhã Uyển chính cô gái mà anh đã bảo vệ trước Hàn Đống Lương kia. Từ sau lần đó để tránh phiền phức nên Nhã Uyển đã không còn xướng khúc ở trà lâu nữa. Lúc Chu Tẫn Hoan đến thì Nhã Uyển đang ăn cơm tối với em trai cô.
Thấy anh đột nhiên đến thăm, Nhã Uyển vội vàng đứng dậy chào đón. Anh nói không vội, để cho bọn họ ăn cơm xong, còn mình thì ngồi trong sân chờ.
Hoàn cảnh của Nhã Uyển và anh rất giống nhau, cha mẹ đều mất cả rồi, đều phải nuôi đứa em nhỏ tuổi hơn và đều ở tại một khu nhà cũ nát đơn sơ.
Anh ngẩn người ngồi ở một chiếc ghế đá dài ở góc vườn, một lát sau Nhã Uyển đi ra hỏi anh có việc gì.
Anh do dự nói: "Em còn làm ở quát hát Lý Đô không?"
Nhã Uyển liếc nhìn phòng nhỏ phía sau, nói nhỏ: "Dạ, bên ngoài không tìm được việc làm lương cao, chỉ có thể quay về thôi."
Cô là phận con gái, ở thời loạn lạc này còn phải nuôi em trai, nếu không làm thiếp cho đàn ông nhà giàu thì chỉ còn cách dựa vào chính mình bán nghệ mưu sinh mà thôi.
Làm việc tại quán hát nói ra thì không êm tai nhưng ở Lý Đô đều đón những vị khách có máu mặt, không cần phải lo lắng sẽ phát sinh những chuyện không đâu.
Chu Tẫn Hoan từng giúp đỡ Nhã Uyển lúc cô khó khăn nhất, rồi còn giải vây cho cô lúc ở trà lâu. Nhã Uyển vẫn luôn nhớ kỹ phần ân tình này, liền hỏi thẳng anh có phải là có khó khăn gì hay không.
Chu Tẫn Hoan trầm mặc trong chốc lát, hỏi: "Quán hát đó còn nhận người không?"
"Có đấy ạ. Anh có bạn bè muốn đến đó ca hát sao Chu ca? Em có thể giới thiệu giúp cho."
Chu Tẫn Hoan cười khổ nói: "Không phải ca hát, làm mấy việc như quét dọn đó, có nhận người không?"
"Có mà." Nhã Uyển đáp, thấy sắc mặt anh không đúng lắm, liền thử dò xét nói: "Chu ca, đừng nói là anh muốn đi làm chứ?"
Chu Tẫn Hoan cúi đầu, bất đắc dĩ nói: "Anh cần gấp một khoản tiền."
Nhã Uyển là một cô gái rất nhạy bén, sau khi nghe xong liền đề xuất ý kiến cho anh: "Thật ra việc quét dọn không kiếm được bao nhiêu tiền, nếu như anh cần gấp thì có thể làm mấy việc như viết hoá đơn hoặc là mở rượu cho khách, mấy việc đó có thể nhận không ít tiền boa đấy."
Chu Tẫn Hoan vừa nghe liền lo lắng: "Cái này phải đối mặt trực tiếp với khách đúng không?"
Biết anh không muốn đụng phải người quen cũ ở chốn đó, Nhã Uyển thấy anh lo lắng liền an ủi: "Anh yên tâm đi, quán hát có phòng riêng dành cho khách nước ngoài. Em có thể nói trước với ông chủ để anh chỉ tiếp đón người nước ngoài thôi nhé."