Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 16

Trước Tiếp

Hoắc Hằng về đến nhà, còn chưa kịp bước vào cửa đã bị Lý Thu đang đứng chờ trước phòng hắn gọi lại.

Lý Thu hỏi hắn đi đâu, cả tối không về nhà mà cũng không biết gọi điện thoại nói một tiếng.

Lúc này hắn mới sực nhớ ra tối hôm qua xem xong kịch phải đi đón Hoàng Hiểu Hiểu, đành phải tìm cái cớ ra ngoài uống rượu cùng bạn bè để lấp l**m với mẹ hắn, lúc về phòng vội gọi điện cho Hoàng Hiểu Hiểu.

Người hầu nhà họ Hoàng nhận điện thoại nói tiểu thư còn chưa dậy. Hắn hỏi Hoàng Hiểu Hiểu về lúc nào thì người hầu nói là đã về từ tối hôm qua rồi.

Chắc Hoàng Hiểu Hiểu đợi mãi không thấy hắn nên đã tự mình trở về. Hoắc Hằng yên lòng, đi vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ, khi ra ngoài đang đứng lau tóc thì Nguyên Minh gõ cửa nói có cuộc gọi từ thương xá, có một người Nhật Bản muốn tìm hắn.

Hoắc Hằng lập tức thả khăn xuống, cầm lấy ống nghe, bảo thương xá chuyển cuộc gọi cho người Nhật Bản kia.

Khi cuộc gọi được kết nối, Hoắc Hằng dùng tiếng Nhật hỏi đầu dây bên kia là anh ta có đến không.

Người Nhật Bản kia nói có, báo cho hắn biết đối phương sẽ ngồi tàu hoả đến vào lúc hai giờ chiều nay.

Hoắc Hằng nhìn thời gian, lát nữa hắn phải đi cùng Hoàng Hiểu Hiểu về thăm họ hàng của nhà họ Hoàng, chắc chắn sẽ không về kịp trong vòng hai ngày. Hắn hỏi người Nhật Bản kia có thể cố đợi đến ngày kia không, người Nhật Bản bối rối nói khó lắm, người kia phải đi Thiên Tân tham gia hội thảo, vốn dĩ không có ý định dừng lại tại Bắc Bình, thời gian tốt nhất chỉ có hai ngày này mà thôi.

Việc này là hắn nhờ đối phương hỗ trợ cho nên không thể yêu cầu bên kia phối hợp với thời gian của mình được. Hoắc Hằng đành hẹn chiều nay sẽ nhờ người đưa Chu Tẫn Hoan sang đó xem thử.

Sau khi cúp điện thoại, Hoắc Hằng dựa vào cạnh bàn suy tư chốc lát rồi gọi Nguyên Minh vào.

Hắn mặc áo choàng tắm kiểu tây phương, chỉ có mỗi dây lưng buộc quanh hông.

Nguyên Minh sợ hắn cảm lạnh nên vừa vào đã đi tìm quần áo cho hắn thay, còn lầm bầm nói hắn vừa khỏi cảm xong, đừng để bị lại vậy chứ.

Hoắc Hằng đã thay xong quần áo, nói: "Lát nữa cậu không cần đi với tôi."

Nguyên Minh kinh ngạc nhìn hắn: "Tại sao vậy thiếu gia?"

"Tôi có chuyện muốn cậu đi làm." Hoắc Hằng cầm giấy bút trên bàn qua, viết lại số điện thoại của người Nhật Bản, rồi lại lấy một xấp tiền từ ví đưa cho Nguyên Minh: "Cậu canh đúng sáu giờ tới Thái Hồ, đến trà lâu Bản Hồ tìm Chu Tẫn Hoan, đưa anh ấy đi đến bệnh viện Hữu Nghị tìm bác sĩ người Nhật khoa xương khớp, ông ấy thấy Chu Tẫn Hoan sẽ biết nên làm gì. Đây là tiền khám bệnh trả cho bác sĩ, cậu cầm đưa cho ông ấy."

Hoắc Hằng dừng một chút, lại bổ sung: "Không được đưa trước mặt Chu Tẫn Hoan."

Nguyên Minh nghe xong trợn tròn mắt lên, cầm xấp tiền kia lên, mù mờ hỏi: "Tại sao lại là Chu Tẫn Hoan nữa ạ thiếu gia? Rốt cuộc ngài muốn làm gì ạ?"

Hoắc Hằng biết Nguyên Minh không ưa gì Chu Tẫn Hoan, hắn vốn không cần giải thích nhiều làm gì nhưng hắn sợ Nguyên Minh nói bậy bạ xúc phạm anh nên liền nghiêm mặt nói: "Đối xử cho phải phép với anh ấy, đừng để tôi biết cậu xúc phạm anh ấy rõ chưa."

Nguyên Minh hay nói chuyện không biết lớn nhỏ với Hoắc Hằng, nhưng giờ vừa nhìn Hoắc Hằng nghiêm mặt thì biết hắn có phần tức giận, lập tức rụt cổ lại nói: "Tiểu nhân biết ạ."

Hoắc Hằng liếc gã một cái, dặn dò: "Chuyện này Chu Tẫn Hoan không biết, cậu nói với anh ấy bác sĩ này là chuyên gia ở Nhật Bản, cơ hội hiếm có, đừng để anh ấy từ chối, có chuyện gì thì chờ tôi về nói sau."

Nguyên Minh gật đầu, nắm chặt xấp tiền kia, suy nghĩ một chút vẫn không nhịn được mà hỏi: "Thiếu gia, sao ngài đối xử tốt với Chu Tẫn Hoan vậy? Anh ta bị Đại thiếu gia vứt bỏ rồi, cho dù ngài có tiếp cận được anh ta thì cũng không thể đối phó được Đại thiếu gia đâu mà."

Hoắc Hằng cầm cà vạt đi tới phía trước gương: "Ai nói cậu tôi làm thế là vì muốn đối phó với anh cả?"

Nguyên Minh nhét tiền vào sâu trong ngực, đeo cà vạt giúp Hoắc Hằng: "Vậy ngài làm vậy là có ý gì ạ? Làm việc không công như thế này nếu để lão gia và bà cả biết được thì chắc chắn sẽ không để yên đâu."

Hoắc Hằng đánh giá Nguyên Minh, cảm thấy gã càng ngày càng càm ràm. Để ngăn chặn cái miệng của gã nên Hoắc Hằng thẳng thắn thừa nhận: "Tôi vì nhan sắc của anh ấy, được chưa?"

Nguyên Minh đần ra, con ngươi trợn trừng nhìn Hoắc Hằng : "Thiếu gia, ngài đang đùa tôi đúng không?"

Hoắc Hằng vỗ tay gã, tự mình sửa cà vạt lại, chải đầu tóc chỉnh tề mới nói: "Tôi nói đùa với cậu bao giờ chưa?"

Lúc Nguyên Minh đang mắt tròn mắt dẹt nghi ngờ không thôi thì Hoắc Hằng đã cầm lấy rương hành lý, nói: "Chuyện này không được nói cho bất cứ người nào. Còn nữa, lại xe tôi mang mấy bình sữa bột vào, chiều mang đến luôn cho Chu Tẫn Hoan."

Nói xong cũng đi xuống lầu ăn sáng, để lại Nguyên Minh ở trong phòng, qua cơn khiếp sợ xong lại đầy bụng lo lắng.

Ngày đó Hoắc Hằng muốn đưa giường qua gã đã thấy không được bình thường, nhưng gã thật sự không nghĩ tới Hoắc Hằng thế mà lại để ý đến Chu Tẫn Hoan. Nghĩ đến khúc mắc giữa Chu Tẫn Hoan và Hoắc Thừa, Nguyên Minh liền cảm thấy đau đầu không thôi. Chưa kể Hoắc Hằng sắp phải kết hôn với Hoàng Hiểu Hiểu, lúc mấu chốt thế này mà lại để ý đến người khác, chuyện này nếu để cho nhà họ Hoàng biết được chắc chắn sẽ quậy tung trời đó!

Nguyên Minh từ nhỏ đã hầu bên cạnh Hoắc Hằng, đương nhiên biết rõ tình hình của Hoắc Hằng ở trong cái nhà này. Gã muốn khuyên Hoắc Hằng bình tĩnh một chút, nhưng gã biết Hoắc Hằng không phải người sẽ nghe theo lời khuyên của người khác, huống hồ gì gã chỉ là người hầu, không có quyền gì để xen mồm vào mấy vấn đề như thế này.

Nghĩ đủ thứ chuyện khiến Nguyên Minh càng cảm thấy Chu Tẫn Hoan chẳng phải thứ tốt lành gì. Lúc trước quyến rũ Đại thiếu gia thì thôi đi, giờ thất bại thì lại đi dụ dỗ tam thiếu, đây là quyết tâm muốn bước vào cửa nhà họ Hoắc đấy à?

Hoắc Hằng không biết những suy nghĩ bậy bạ trong lòng Minh, ăn xong bữa sáng liền lái xe đi đón Hoàng Hiểu Hiểu. Lần này bọn họ ngoài việc về quê thăm họ hàng thì còn phải cúng tổ tiên, cầu tổ tiên phù hộ cho việc kết hôn thuận lợi. Đây là tập tục của nhà họ Hoàng gia, cho dù bọn họ có học thứ gì tân tiến ở nước ngoài thì vẫn phải nghe theo.

Đến chạng vạng, Nguyên Minh cầm mấy bình sữa bột Hoắc Hằng giao cho hắn lặng lẽ đi ra từ cửa sau, đi tìm Chu Tẫn Hoan.
Gã không ưa Chu Tẫn Hoan, nhưng chuyện Hoắc Hằng dặn gã không thể không làm, lúc đến Bản Hồ trà lâu, gã vừa liếc mắt đã thấy bóng dáng đứng thu tiền ở quầy hàng kia.

Nguyên Minh miễng cưỡng đi tới, kêu một tiếng "Ông chủ Chu."

Chu Tẫn Hoan ngẩng đầu lên, vừa nhìn thấy gã liền ngẩn người, còn chưa kịp mở miệng đã nghe gã tiếp tục nói: "Thiếu gia nhà tôi nói tôi đến đưa ngài đi gặp bác sĩ."

Hoắc Hằng không nhắc trước chuyện này với Chu Tẫn Hoan nên Chu Tẫn Hoan nghe xong chẳng hiểu gì: "Bác sĩ gì cơ?"

"Ở bệnh viện Hữu Nghị. Thiếu gia nhà tôi nói đã mời cho ngài một chuyên gia, chỉ có thời gian hai ngày nên dù thế nào ngài cũng phải đi một chuyến, chớ lãng phí cơ hội tốt như vậy." Nguyên Minh thờ ơ nói, cuối cùng còn bổ sung một câu: "Ngài đừng từ chối, bằng không tôi không biết phải nói lại thế nào đâu."

Chu Tẫn Hoan cất tiền lẻ vừa mới thu vào trong ngăn kéo: "Nhưng cậu ấy không đề cập tới chuyện này. Hơn nữa bệnh của tôi thì tự tôi sẽ đi khám, thật sự không cần cậu ấy phải lo lắng như vậy.

Nguyên Minh hừ một tiếng: "Ngài có tiền thì đã sớm đi khám rồi, đâu phải kéo dài đến bây giờ để thiếu gia nhà tôi phải bận tâm."
Lời nói này không hề lớn nhưng Chu Tẫn Hoan nghe rõ mồn một, lỗ tai anh liền nóng lên. Anh biết ý sâu xa của Nguyên Minh, đây là đang ám chỉ anh lợi dụng Hoắc Hằng. Nghĩ tới đây, anh càng không muốn đi: "Làm phiền chuyển lời cho thiếu gia nhà cậu, ý tốt của cậu ấy tôi nhận."

"Đừng. Ngài cũng đừng có tự cao tự đại nữa mà, thiếu gia nhà tôi vắng nhà hai ngày nay nên ngài ấy không có cách nào tự mình lại đây mời ngài được đâu." Nguyên Minh chưa gì đã hiểu lầm, cho là Hoắc Hằng phải lại mời thì anh mới chịu đi, ngữ khí càng ngày càng thiếu kiên nhẫn.

Chu Tẫn Hoan tự dưng bị hoạnh hoẹ như vậy, sắc mặt đã rất khó coi. Nguyên Minh còn đặt năm bình sữa bột tới trước mặt anh: "Thiếu gia còn mua sữa bột bồi bổ sức khoẻ cho ngài đấy, ngài nhận dùm đi. Mau dọn dẹp một chút rồi đi với tôi tới bệnh viện, đừng làm khó dễ kẻ hầu như tôi nữa."

Nhìn năm bình sữa bột in nhãn tên nước ngoài đắt giá kia khiến cổ họng Chu Tẫn Hoan nghẹn đắng. Anh không hề nghĩ tới người hầu của Hoắc Hằng sẽ đến nói những lời vậy, cứ cho là anh quen Hoắc Hằng chính là muốn lợi dụng hắn. Tuy nói từ lúc quen biết tới nay Hoắc Hằng đúng là luôn luôn giúp đỡ anh, nhưng anh chưa bao giờ coi đó là điều hiển nhiên hay là anh được đằng chân lân đằng đầu.

Anh biết, anh nợ Hoắc Hằng rất nhiều, khó có thể trả hết nhưng cho dù có khó khăn hơn nữa thì anh cũng không cho phép người khác chỉ vào mũi anh nói những lời như thế này.

Anh đanh mặt đuổi người: "Cậu đi đi, mang sữa bột đi luôn đi, tôi không dám chiếm lợi của thiếu gia nhà cậu. Nợ nần trước đây tôi sẽ nhanh chóng trả lại cho hắn."

Nguyên Minh không ngờ mình đã nói rõ ràng như vậy mà Chu Tẫn Hoan còn ra chiêu lùi một bước tiến hai bước này, nhất thời không nhịn được: "Ông chủ Chu, làm người không thể như vậy. Ngài xem ngài hiện tại chẳng có gì trong tay, gặp được thiếu gia nhà tôi nguyện ý giúp ngài là có phúc lắm rồi. Tôi vẫn chỉ muốn nói câu nói kia, ngài thấy đủ thì dừng lại đi thôi, ngài và thiếu gia nhà tôi là phận bèo nước... A, anh làm gì đó! Tôi còn chưa nói hết mà!"

Chu Tẫn Hoan cầm năm bình sữa bột kia đẩy vào trong ngực Nguyên Minh, gọi A Tuyền tới mời gã ra ngoài. A Tuyền không biết chuyện gì xảy ra, nhưng nhìn sắc mặt khó coi của Chu Tẫn Hoan  cũng không kịp hỏi nhiều, chỉ xua tay đuổi Nguyên Minh đi ra ngoài.

Nguyên Minh bị A Tuyền đẩy một cái, chân vấp ngay bậc cửa nên lảo đảo vài bước mới đứng vững. Người qua đường tò mò nhìn mãi khiến Nguyên Minh xấu hổ, mắng vài câu mới chịu bỏ đi.

Nhưng gã đi một đoạn mới sực nhớ tới lời Hoắc Hằng căn dặn, bực bội tát vào đầu mình, tự trách mình quá mức kích động, cho dù có ngứa mắt Chu Tẫn Hoan cũng không nên nói huỵch toẹt như vậy. Giờ thì hay rồi, nếu Chu Tẫn Hoan không chịu đi, đợi Hoắc Hằng về nhất định sẽ mắng gã té tát.

Gã mang theo năm bình sữa bột, đi tới ngõ hẽm gần đó kiếm cái bậc tam cấp ngồi xuống, trong lòng chớ hề muốn quay về xin lỗi Chu Tẫn Hoan chút nào. Nhưng nghĩ đến cái vẻ giả vờ thanh cao của Chu Tẫn Hoan lại bực bội, thủ đoạn thế đấy mà Hoắc Hằng không thấy được, đúng là đồ hồ ly tinh mà!"
Nguyên Minh vò tóc, chớp mắt thấy đã tới giờ hẹn nên chỉ có thể chạy qua chỗ bác sĩ người Nhật giải thích mấy câu. Nhưng gã không nghĩ tới lúc gã đang nói rõ lý do sao Chu Tẫn Hoan không tới thì có người đi ngang qua đột nhiên dừng bước, kinh ngạc nhìn gã: "Nguyên Minh?"

Gã cả kinh, quay đầu lại thấy Hoắc Khiêm thì hoảng hốt không thôi, đang nghĩ làm cách nào dối gạt cho qua chuyện này thì thấy Hoắc Khiêm nghi ngờ nói: "Cậu vừa nhắc đến Chu Tẫn Hoan sao? Còn nữa, cậu đến đây làm gì?"

Trước Tiếp