Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Khi tôi và Tạ Nhiên nhìn nhau, biểu cảm của cậu ấy hơi khựng lại.
Cậu nam sinh đang cầm chiếc đồng hồ lúng túng gãi đầu:
“Hay là… trả lại cho cậu nhé?”
Tôi nhìn chiếc đồng hồ trong tay cậu ta bị giẫm đạp đến méo mó, rõ ràng chẳng hề được trân trọng.
Chiếc đồng hồ đó không đáng bao nhiêu, hơn một nghìn tệ thôi, nhưng tôi đã dành dụm gần cả năm, từng đồng tiền ăn uống tiết kiệm mà có.
Ánh mắt tôi dừng lại trên tay Tạ Nhiên — hôm nay cậu ấy cũng đeo đồng hồ. Tôi không nhận ra thương hiệu, nhưng chắc chắn là đắt hơn chiếc tôi tặng rất nhiều.
Tôi im lặng nhận lại chiếc đồng hồ từ tay bạn cậu ấy, nhìn về phía Tạ Nhiên, khẽ nói:
“Xin lỗi, để tôi tự xử lý.”
Tạ Nhiên cúi mắt, mím môi không nói gì.
Tôi khó nhọc lau chiếc đồng hồ trong tay, quay đầu bỏ đi.
Khi đi ngang qua thùng rác đầu cổng trường, tôi cắn răng, ném thẳng chiếc đồng hồ vào đó.
Tôi quay lại nhìn cậu ấy một cái.
Cậu ấy hờ hững nâng mí mắt, khóe môi nhếch lên cười, trong mắt toàn là giễu cợt.
Tôi sững người, cúi đầu xuống.
Thật khó chịu… mối tình đơn phương của tôi.
Khi ấy tôi không biết, ánh mắt đó của Tạ Nhiên gần như trở thành cơn ác mộng của tôi.
Về đến nhà, ba tôi ngồi ở cửa, miệng ngậm điếu thuốc rẻ tiền, vẻ mặt tiều tụy.
Mẹ tôi không có ở đó.
Ông đưa cho tôi một tờ báo cáo, trong đó ghi mẹ tôi bị ung thư vú.
Ba tôi rít một hơi thuốc, nói:
“Chữa trị ung thư vú tốn mười mấy hai chục vạn… ba với mẹ con bàn rồi… không chữa nữa.”
“Mẹ con nói muốn ăn sườn kho của ba, con đi mua đi, lát nữa ba đi đón mẹ con về.”
Tôi không tin, lật qua lật lại tờ báo cáo, giọng run run:
“Xác nhận rồi sao? Cái này hay chẩn đoán nhầm lắm, ngày mai con đưa mẹ đi kiểm tra lại, chắc chắn là nhầm…”
Tôi cố nén nhìn ba.
Mắt ông đỏ hoe, cứ thế nhìn tôi, không nói gì.
Khoảnh khắc đó, nước mắt tôi trào ra, không thể kìm lại.
Cuối cùng tôi vừa khóc vừa nói:
“Con không học nữa… để tiền chữa bệnh cho mẹ đi.”
Ba tôi cúi đầu.
Tôi biết, ông còn đau hơn tôi.
Chân phải của ba tôi bị tật, khi đó chỉ có mẹ tôi chịu ở bên ông, không chê ông, luôn động viên ông.
Nhà tôi nghèo, nhưng ba mẹ tôi rất yêu thương nhau.
Lên cấp hai, bạn bè trong lớp bắt đầu có “niềm tin” của riêng mình.
Tôi hỏi ba:
“Ba ơi, niềm tin của ba là gì?”
Ba tôi không hiểu “niềm tin” là gì, tôi giải thích sơ qua.
Ông ngượng ngùng gãi đầu:
“Niềm tin của ba… chính là mẹ con.”
Sau đó… tôi cũng có niềm tin của mình.
Tôi muốn lớn lên kiếm tiền, đưa ba mẹ đi ngắm thế giới này.
Nhưng bây giờ, niềm tin của ba tôi đã sụp đổ.
Của tôi… cũng vậy.
Tôi nắm tay ba, tự mình nói:
“Con không học nữa, con đi làm, chúng ta lên Bắc Kinh chữa bệnh cho mẹ.”
Ba tôi vẫn hút thuốc, không nói gì.
Nhưng tôi đã quyết định.
Tôi để ba đi đón mẹ về, rồi thu dọn đồ đạc chuẩn bị lên Bắc Kinh.
Còn tôi… quay lại trường.
Đi được nửa đường thì trời đổ mưa.
Người trên đường vội vã tránh mưa, tôi lúc đó mới dám khóc, nước mưa hòa lẫn nước mắt.
Đến trường thì đã chẳng còn ai.
Tôi thò tay vào thùng rác bẩn thỉu.
Mùi hôi xộc lên cay mũi, tôi lục tung mấy lần, vẫn không tìm thấy chiếc đồng hồ.
Tôi cắn môi, chỉ muốn tát cho bản thân lúc đó một cái — bán đi cũng được mấy trăm tệ…
Tôi tìm suốt mấy tiếng, lật từng túi rác, vẫn không có.
Cuối cùng, tôi thất thần bước về nhà.
Trời đã tối, mưa rất lớn, đánh vào người đau rát.
Về đến nhà, ba tôi vẫn chưa về.
Ngôi nhà vốn ấm áp, lúc này chỉ còn lạnh lẽo.
Tôi chờ… chờ mãi…
Cuối cùng có người vội vàng chạy đến nói:
“Ba mẹ cháu… nhảy sông rồi!”
Năm đó, tôi học lớp 12, mất cả cha lẫn mẹ, trở thành trẻ mồ côi.
tám năm trôi qua, tôi vẫn không thể quên được ngày hôm đó.
Tôi ngồi dậy khỏi giường, mở điện thoại, mới bốn giờ sáng.
Nhìn căn phòng trống rỗng, tôi khẽ gọi:
“Ba, mẹ…”
Như thường lệ, không có bất kỳ hồi đáp nào.
Tôi cúi đầu.
Tám năm rồi… họ chưa từng về thăm tôi một lần.
Trong giấc mơ của tôi, chỉ có Tạ Nhiên với khóe môi cong lên cười, ánh mắt đầy mỉa mai, cười hỏi tôi:
“Muốn thể diện à? Cho cậu đấy.”
Mỗi lần tôi lớn tiếng nói mình cần thể diện, giấc mơ liền tỉnh lại.
Tôi không ngủ được nữa, dứt khoát dậy dọn đồ.
Năm đó, sau khi lo xong tang lễ cho ba mẹ, tôi rời khỏi nơi ấy, đến một thành phố khác, vừa làm vừa học.
Vừa học vừa làm, cuộc sống thật sự rất khổ.
Nhưng tôi không dám để mình dừng lại, chỉ cần dừng lại… tôi sẽ muốn khóc.
Tôi từng đi khám, bác sĩ nói tôi bị trầm cảm mức trung bình, cần có người kéo tôi ra khỏi ngày hôm đó.
Nhưng cạnh tôi không có ai như vậy.
Rời đi tám năm, mấy năm gần đây tôi càng muốn quay lại, muốn đến xem con sông nơi ba mẹ tôi đã nhảy xuống.
Tôi muốn nhảy xuống hỏi họ, vì sao họ lại nhẫn tâm như vậy.
Tôi thật sự mệt rồi…
Đằng nào cũng quay về, những bạn học năm đó tôi cũng không liên lạc nữa.
Vì vậy khi lớp trưởng hỏi có đi họp lớp không, tôi là người đầu tiên nói đi.
Tôi đã tám năm không nói chuyện trong nhóm lớp.
Bạn học cũng đã bị tôi xóa sạch, kể cả Tạ Nhiên.
Tôi mua vé chuyến tàu cao tốc sớm nhất.
Tâm trạng tôi rất nhẹ nhõm.
Tám năm qua, chưa ngày nào tôi nhẹ nhõm như lúc này.
Tôi nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, mỉm cười nghe đôi tình nhân ngồi bên cạnh nói chuyện.
Cô gái nói:
“Chị không biết đâu, hồi đó em theo đuổi anh ấy vất vả lắm, có rất nhiều người theo đuổi anh ấy, nhưng em kiên trì hai năm, bây giờ em muốn dẫn anh ấy về ra mắt ba mẹ!”
Cô ấy hỏi tôi:
“Chị vui như vậy, chắc cũng là về nhà đúng không? Em thấy trên đường đi gặp ba mẹ, gió cũng ngọt nữa.”
Tôi im lặng một lúc, rồi nở nụ cười:
“Ừm, tôi cũng về nhà.”
“Về nhà… gặp ba mẹ.”
Câu sau tôi nói rất khẽ, chỉ mình tôi nghe thấy.
Nhưng câu nói ấy khiến tôi vui.
Tôi sắp… được gặp ba mẹ rồi.
Suốt đường tôi còn khe khẽ hát.
Xuống tàu, tôi đi thẳng đến nơi lớp trưởng đã đặt.