Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Một trăm phần ba chỉ bò, một trăm phần ba chỉ heo, năm mươi phần khoai tây thái lát, và năm mươi phần cơm chiên trứng.” Nói xong, cô gái ngập ngừng một chút. “Có nhiều quá không?”
“Không đâu ạ.” Giang Từ cắn môi đáp. Nàng đã tính toán rồi, cộng cả chỗ này, bữa ăn hôm nay sẽ thu về tổng cộng 66.700 điểm. Như vậy là đã hoàn thành một phần mười nhiệm vụ, tốn chút công sức cũng rất đáng giá.
Thế nhưng, cái “tốn chút công sức” mà Giang Từ nghĩ tới, cuối cùng lại khiến tay nàng mỏi rã rời đến mức gần như không nhấc lên nổi.
Hai trăm phần thịt phải thái, năm mươi phần cơm chiên trứng phải xào.
Cũng không biết trong không gian của cô gái kia lấy đâu ra nhiều hộp như vậy, tóm lại là cô ấy đã cất hết toàn bộ cơm chiên vào trong không gian của mình. Thịt tươi và khoai tây thái lát thì được nhúng chín trong lẩu rồi mới đóng hộp, phần nước dùng còn thừa cũng được rưới hết lên trên các lát thịt.
Thật ra, khi nhìn cô gái cẩn thận xếp từng hộp đồ ăn vào, Giang Từ, một người có chút hội chứng ám ảnh cưỡng chế, lại cảm thấy vô cùng mãn nhãn.
Sau khi cất hết đồ ăn vào không gian, cô gái liền rời đi, hòa mình vào bóng đêm mà không một lần ngoảnh lại, chỉ để lại cái tên Lâm Phỉ và một cái vẫy tay từ sau lưng.
Lúc nãy Giang Từ cũng đã trò chuyện vài câu với Lâm Phỉ, nàng rất khâm phục cô ấy, cảm thấy một cô gái một mình vác ba lô lên đường trong thời mạt thế trông ngầu vô cùng.
Nhìn bóng lưng Lâm Phỉ khuất dần, Giang Từ cũng quay trở lại tiệm lẩu.
Nàng nhìn đồng hồ, bất giác đã gần một giờ sáng. Giang Từ đóng cửa tiệm, trở về phòng tắm rửa chuẩn bị nghỉ ngơi.
Sau lần nâng cấp trước, phòng ngủ của nàng đã rộng hơn một chút, nhưng vẫn được bài trí ấm cúng và thoải mái theo sở thích của nàng.
Giang Từ thay đồ ngủ, vừa đặt lưng xuống gối đã ngủ thiếp đi. Cả đêm nàng mơ vài giấc mơ chẳng đâu vào đâu, mà hình ảnh xuất hiện nhiều nhất trong mơ chính là thị trấn nhỏ ở quê nhà.
Giang Từ nhận ra mình có chút nhớ nhà. Sáng hôm sau tỉnh dậy, nàng canh đúng thời gian rồi gọi điện cho mẹ.
Nghe thấy giọng nói quen thuộc ở đầu dây bên kia, sống mũi Giang Từ hơi cay cay, nhưng mẹ Giang lại có vẻ rất ngạc nhiên: “Sao thế con yêu? Không phải tối qua mình vừa gọi điện rồi sao?”
Giang Từ sực tỉnh, lúc này mới nhớ ra một tháng ở đây chỉ bằng một ngày ở thế giới thực. Đối với mẹ nàng mà nói, đúng là họ mới nói chuyện qua điện thoại tối hôm qua.
Giang Từ vội tìm một chủ đề khác để nói cho qua chuyện. Sau khi trò chuyện với bố mẹ vài câu, nàng lấy cớ phải đi làm rồi cúp máy.
Cúp điện thoại, Giang Từ thở dài một hơi nặng nề. Bận rộn ở nơi này thật sự khiến nàng quên cả thời gian.
Hôm nay bên ngoài trời lại lất phất mưa, cơn gió thổi qua cũng mang theo hơi lạnh buốt giá.
Thế nhưng, mưa gió cũng không thể dập tắt được nhiệt huyết đến ăn lẩu của những người sống sót.
Khách đến tiệm hôm nay phần lớn là những người ở căn cứ Hồng Đỏ đã nhận được tờ rơi, ngoài ra còn có một vài người sống sót tình cờ đi ngang qua.
Việc kinh doanh của tiệm dường như đột nhiên khởi sắc. Từ chỗ vài ngày mới có một hai bàn khách, giờ đây cả tám chiếc bàn trong tiệm đều đã chật kín người ngồi, ngoài sân còn có vài nhóm người sống sót đang đứng chờ.
Cả ngày hôm nay Giang Từ chỉ ở trong bếp thái rau thái thịt. Mãi đến khi có thời gian rảnh rỗi đi ra ngoài xem xét, nàng mới phát hiện có cả người phụ trách của ba căn cứ khác đến đây mua nước khoáng.
Nhân lúc những người sống sót vẫn còn đang ăn uống, Giang Từ hỏi thăm số lượng mà ba căn cứ muốn mua.
Có lẽ họ đã hỏi trước quy trình từ căn cứ Hồng Đỏ nên đã lái thẳng mấy chiếc xe tải lớn tới đây.
“Để các vị phải chờ lâu rồi.” Giang Từ vẩy vẩy những giọt nước còn đọng lại trên tay, nói với những người đang đứng trước mặt.
“Không lâu, không lâu, cô chủ Giang cứ lo việc của mình trước đi, chúng tôi đợi thêm một lát cũng không sao.” Người lên tiếng là phó căn cứ của căn cứ Hồng Nhật. Anh ta dẫn theo tám người sống sót đến đây, lái hai chiếc xe tải lớn, xem ra số lượng muốn mua không hề ít.
“Bây giờ tôi có thể nghỉ một lát rồi. Mọi người cứ báo số lượng cần mua cho tôi, lát nữa tôi sẽ chuẩn bị.” Giang Từ nói. “Nhưng phải làm lần lượt từng người một, nếu không chỗ này nhỏ quá, e là không chứa hết được.”
“Được, đó là điều đương nhiên.” Phó căn cứ của Hồng Nhật vội vàng đáp.
Trong đám đông, một gã đàn ông khinh khỉnh cười nhạt một tiếng. Chẳng qua chỉ là một con nhóc, trông yếu ớt như thể một cơn gió cũng có thể thổi bay, hà cớ gì phải khách sáo với nó như vậy.
Giang Từ nghe thấy âm thanh, ngước mắt nhìn sang thì thấy một người đàn ông trẻ tuổi đang đứng ở phía sau đám đông, bên cạnh hắn ta còn có một người phụ nữ đi cùng.
Ra ngoài làm việc cho căn cứ mà còn mang theo phụ nữ, lại thêm bộ dạng cà lơ phất phơ, vừa nhìn đã biết không phải người đứng đắn.