Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Nếu nhiều người đến ăn cùng lúc thì tính thế nào?” Giang Từ hỏi.
“Chỉ cần bình quân mỗi người tiêu thụ đủ năm mươi nghìn tích phân là được.”
Điều kiện hệ thống đưa ra tương đối thoáng, nhưng Giang Từ vẫn cảm thấy con số này thật đáng sợ.
Trong lúc Giang Từ còn đang nói chuyện với hệ thống, một người sống sót từ bên ngoài bước vào. Người đó dừng lại một chút ở cửa rồi mới đi vào trong.
“Ban ngày đi ngang qua, gõ cửa không ai trả lời, tôi còn tưởng đây là một căn nhà bỏ hoang, không ngờ lại mở cửa.” Người đó đội mũ, đeo khẩu trang. Khi gỡ xuống, Giang Từ mới nhận ra đó là một phụ nữ có mái tóc ngắn và gương mặt góc cạnh.
“Ban ngày tôi có việc ra ngoài.” Giang Từ giải thích đơn giản. “Chị muốn ăn gì? Bảng giá ở đây, chị tự xem nhé.”
Người phụ nữ gật đầu, ánh mắt nhìn lên tấm bảng đen nhỏ. Các món ăn trên đó đều là những thứ chưa từng nghe thấy sau ngày tận thế.
Cô khẽ cau mày, chẳng lẽ là quán lừa đảo? Cô lại liếc nhìn Giang Từ, đối phương trông không giống người xấu, hơn nữa ánh đèn vàng ấm áp trong quán khiến người ta bất giác thả lỏng.
Hơn nữa, hôm nay ở cửa tiệm, cô còn gặp một nhóm người sống sót khác đến chờ quán mở cửa. Nghe nói họ là khách quen, đã ăn ở đây vài lần, cái hương vị đó được họ miêu tả là “có một không hai”, khiến không ít người ở đó nghe mà đói bụng.
Người phụ nữ đứng dậy đi đến quầy nước chấm xem thử. Dù đã rất nhiều năm không ngửi thấy, nhưng đó đúng là mùi của xì dầu, giấm và cả tương ớt.
Cô quay lại chỗ ngồi rồi gọi một nồi lẩu cay, một phần cơm chiên trứng, mười đĩa thịt bò và mười đĩa khoai tây thái lát.
Người phụ nữ vẫn giữ thái độ cảnh giác, không gọi quá nhiều, chỉ muốn thăm dò trước. Giang Từ tính toán, tổng cộng hết năm tinh hạch cấp ba và sáu tinh hạch cấp hai.
Giang Từ vào bếp chuẩn bị đồ ăn, còn người phụ nữ ngồi ở bàn chờ đợi.
Chẳng mấy chốc, một mùi hương thơm nức bay tới. Bụng cô không kìm được mà réo ầm ĩ. Cô nuốt nước bọt, đôi mắt lạnh lùng hiếm khi lộ ra vẻ mong chờ.
Sau khi mang nước lẩu và nguyên liệu ra, Giang Từ bắt đầu làm cơm chiên trứng.
Gia vị đều có sẵn, việc của Giang Từ chỉ là xào chúng lên.
May mà liều lượng gia vị đã được hệ thống điều chỉnh sẵn, chứ nếu để một kẻ mù bếp như Giang Từ tự làm, chắc chắn thành phẩm sẽ dọa khách chạy mất dép.
Lúc bưng cơm chiên trứng ra, Giang Từ thấy đồ ăn lúc trước mang ra đã được cho hết vào nồi. Người phụ nữ đang chấm thịt với tương ớt và ăn ngon lành.
Cô ấy ăn rất nhanh, nhưng không phải kiểu ngấu nghiến mà trái lại, cử chỉ lại rất dứt khoát.
Một phần cơm chiên trứng quả thực rất nhiều, nếu ở thế giới cũ của Giang Từ, có lẽ phải đủ cho năm sáu người ăn.
Cơm chiên rất thơm, bên trong có nhiều trứng gà, lại thêm hành lá dậy vị, chỉ ngửi thôi đã thấy thèm.
Người phụ nữ im lặng mà nhanh chóng ăn hết tất cả đồ ăn cùng với bát cơm lớn, rồi ngước mắt nhìn Giang Từ.
“Chị ăn xong rồi ạ?” Giang Từ để ý thấy ánh mắt của cô nên quay sang hỏi.
Người phụ nữ lắc đầu, ánh mắt chân thành hơn trước rất nhiều:
“Tôi muốn gọi thêm món.”
Dưới ánh mắt mong đợi của Giang Từ, cô lại gọi thêm năm mươi đĩa thịt bò, ba mươi đĩa ba chỉ và một phần cơm chiên trứng nữa.
Giang Từ ghi lại những món cô yêu cầu, bảo cô chờ một lát rồi xoay người vào bếp chuẩn bị.
Vừa thái rau trong bếp, Giang Từ vừa tính số tích phân kiếm được lần này. Tổng cộng là hai tinh hạch cấp bốn, một tinh hạch cấp ba, bảy tinh hạch cấp hai, vị chi là hai mươi mốt nghìn bảy trăm tích phân. Vẫn còn thiếu hai mươi tám nghìn ba trăm tích phân nữa.”
“Nghĩ đến đây, Giang Từ thở dài một hơi. Quả nhiên, nhiệm vụ này không hề dễ dàng.
Đồ ăn dần dần được dọn lên đủ, người phụ nữ ăn uống ngon lành, gương mặt cũng từ từ rạng rỡ hẳn lên.
Sau khi ăn hết toàn bộ đồ ăn vừa gọi, cô gái lại đặt thêm hai mươi bình nước khoáng, tất cả đều được nhét vào chiếc ba lô của mình.
Thế nhưng Giang Từ nhìn chiếc ba lô này thế nào cũng thấy kỳ lạ, mặc kệ nhét bao nhiêu chai nước vào, trông nó vẫn chỉ to chừng đó, không hề bị biến dạng chút nào.
“Tôi là người có dị năng không gian.” Thấy Giang Từ tò mò nhìn chiếc ba lô của mình, cô gái cũng không che giấu mà thẳng thắn cho biết.
Giang Từ gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, chiếc ba lô có lẽ chỉ là một vật dụng để che mắt cho không gian mà thôi.
“Tôi có thể gói mang về được không?” Sắp xếp lại ba lô, nhìn nồi lẩu vẫn còn lại nửa phần nước dùng trước mặt, cô gái lại lên tiếng. “Lần này tôi phải đi một nơi rất xa, có lẽ sẽ rất lâu nữa mới quay lại thành phố này được.”
“Được chứ ạ.” Giang Từ vội gật đầu lia lịa, hỏi cô gái cần bao nhiêu.