Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác phẩm: Ta Cùng Nam Chủ Đoạt Nữ Nhân
Tác giả: Nhất Tịch Phong Nguyệt
Tác phẩm thị giác: Hỗ công
Thể loại: Cường cường, xuyên thư, nữ giả nam trang, sảng văn
Độ dài: 176 chương
Nhân vật chính: Tiêu Cẩn, Sở Thiều
Nguồn QT: hynghien
Văn án
Tiêu Cẩn xuyên không vào một cuốn truyện ngược cẩu huyết, trở thành nữ phụ tuyến mười tám.
Nàng là một kỳ nữ tập hợp đủ mọi thứ: tàn phế, nữ giả nam trang và si mê nam chính.
Những điều này chẳng quan trọng, bởi nàng căn bản không sống nổi quá ba chương.
Nữ phụ pháo hôi này cũng tên là Tiêu Cẩn.
Nàng vốn là Tam hoàng tử của Tề quốc, chiến công hiển hách, danh chấn Cửu Châu, là "Quỷ La Sát" khiến tướng lĩnh địch quốc nghe danh đã kinh hồn bạt vía.
Nhưng một sát thần như vậy, sau đại chiến lại tàn phế cả hai chân, đi vài bước đã ho ra máu.
Không chỉ vậy, nàng còn mắc bệnh lao, sống dở chết dở.
Tất cả là vì, đây là một cuốn ngược văn.
Nam chính là Thái tử Tề quốc, còn nữ chính là công chúa vong quốc.
Ý nghĩa tồn tại của Tiêu Cẩn chỉ có một: Diệt quốc của nữ chính, sau đó an yên nhận lấy cái chết.
Giờ phút này, Tiêu Cẩn nhìn đôi chân đã phế, rồi lại nhìn bãi máu lớn vừa ho ra, tâm trạng sụp đổ.
Nàng ôn hòa dặn dò quản gia chuẩn bị sẵn quan tài, định cứ thế nằm xuống chờ chết.
Giọng máy móc của hệ thống vang lên:
"Cảnh cáo! Sinh mệnh của ký chủ còn lại 48 giờ, xin hãy mau chóng hoàn thành nhiệm vụ thứ nhất. Hoàn thành nhiệm vụ sẽ kéo dài thời lượng sinh mệnh."
"Nhiệm vụ một: Cướp cô dâu – cưỡng ép cưới nữ chính sắp gả cho nam phụ."
Hệ thống: "Thân thiện nhắc nhở ký chủ, chỉ khi ngài hoàn thành tất cả nhiệm vụ và để nữ chính giết chết ngài, đồng hồ đếm ngược sinh mệnh mới ngừng lại, ngài mới có thể trở về thế giới cũ."
Tiêu Cẩn im lặng.
Nàng tưởng tượng cảnh một bệnh nhân phổi giai đoạn cuối, không thể đứng vững, trong ngày đại hôn của nữ chính, hùng hổ đẩy xe lăn đi cướp dâu.
"..."
Tiêu Cẩn: "Ta có thể chọn cái chết không?"
Hệ thống: "Không thể đâu, ký chủ."
Trải qua muôn vàn khó khăn, Tiêu Cẩn cuối cùng cũng hoàn thành tất cả nhiệm vụ.
Ngày đó, trời cao mây rộng, nhạn thu bay về phương Nam.
Sở Thiều giẫm lên thi thể của lũ pháo hôi, trở về cố quốc, vinh quang đăng cơ làm Đại Đế.
Bốn biển Cửu Châu, ai nấy đều cúi đầu xưng thần.
Tiêu Cẩn mặc áo tù, bị cấm vệ áp giải, ngồi trên xe lăn nhìn lên tân đế.
Nàng thỏa mãn.
Bây giờ mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ chờ Sở Thiều ban cho nàng một nhát kiếm.
Nữ đế Sở Thiều dung mạo vô song, vinh quang rực rỡ.
Nàng mang theo trường kiếm, bước xuống bậc thang, ánh mắt ôn hòa nhìn chăm chú Tiêu Cẩn.
Ngay khi Tiêu Cẩn cho rằng bản thân sẽ bị một kiếm xuyên tim, Sở Thiều giơ kiếm lên, cắt đứt yết hầu của tên cấm vệ.
Những cấm vệ còn lại đều tái mặt, quỳ rạp xuống đất.
Sở Thiều lại nâng bàn tay đầy máu tươi, ngồi xổm trước mặt Tiêu Cẩn, như thể ngưỡng vọng thần minh, nhìn chăm chú nàng rất lâu.
Sau đó, nàng vứt thanh kiếm dính máu xuống, run rẩy nói: "Đừng rời bỏ ta."
Nhãn nội dung: Cường cường, xuyên thư, nữ giả nam trang, sảng văn.
Một câu giới thiệu vắn tắt: Ta cùng nàng sinh tử đồng quy.
Lập ý: Thân tàn nhưng chí kiên, dũng cảm tiến tới.