Sự Trỗi Dậy Của Ba Tai Họa

Chương 607

Trước Tiếp

Chương 604: Bị l*t tr*n [2]

Mọi việc đều diễn ra chính xác theo như những gì đã được vạch sẵn trong kế hoạch.

Jackal đã sớm nhìn thấu được mọi đường đi nước bước từ trước. Và hắn cứ thế hành động hoàn toàn bám sát theo những viễn cảnh mà hắn đã tận mắt chứng kiến.

Sự tự tin thái quá của hắn cũng được bồi đắp từ chính cái tầm nhìn vượt thời gian ấy.

Vậy mà…

"L-làm sao có thể như vậy được cơ chứ…?"

Hắn lùi lại một bước trong sự bàng hoàng, hai mắt trừng trừng nhìn chằm chằm vào Julien, kẻ lúc này vẫn đang đứng sừng sững ở đó. Trong tay hắn ta nắm chặt một thanh kiếm màu đen tuyền trông có vẻ bình thường, đầu hơi cúi gằm xuống.

Toàn thân hắn đẫm máu tươi, những giọt máu túa ra tạo thành một vũng đỏ sẫm ngay dưới chân hắn.

Với cái tình trạng thê thảm hiện tại, đáng lẽ ra hắn ta đã phải chết từ lâu rồi mới đúng.

Từ việc mất đi một lượng máu khổng lồ cho đến việc bị một thanh kiếm sắc lẹm đâm xuyên thủng qua cơ thể. Hoàn toàn không có bất kỳ một lý do hay cách thức nào để hắn ta có thể tiếp tục đứng vững được như thế kia.

Vậy mà…

‘Chuyện quái quỷ này làm sao có thể hợp lý được chứ?’

"Mày đang giở cái trò bịp bợm gì thế này…?"

Một ý nghĩ bất chợt lóe lên trong đầu hắn khi hắn chăm chú quan sát nhất cử nhất động của Julien. Mọi thứ dường như bắt đầu trở nên có lý hơn đôi chút.

"Ma thuật triệu hồi tử thi sao?"

Quả thực, Julien vốn dĩ là một kẻ sử dụng ma pháp nguyền rủa. Nên cũng sẽ chẳng có gì đáng ngạc nhiên nếu như hắn ta có am hiểu về loại ma thuật tà môn chuyên dùng để triệu hồi tử thi này. Có lẽ, cái lý do duy nhất giúp hắn ta vẫn còn có thể trụ vững được trên đôi chân của mình chính là nhờ vào một loại sức mạnh hắc ám nào đó có liên quan mật thiết đến việc triệu hồi tử thi mà hắn đã lén lút ếm lên chính bản thân mình.

"Hóa ra là như vậy…"

Mặc dù Jackal không thể dám chắc chắn một trăm phần trăm về giả thuyết này, nhưng hắn cũng không còn cảm thấy Julien là một mối đe dọa quá lớn nữa.

Đối với hắn, mọi chuyện coi như đã an bài kết thúc.

"Vẫn còn cố sức giãy giụa ngay cả khi bản thân đã bước một chân vào cửa tử rồi cơ à. Trông thật thảm hại và đáng thương làm sao."

Lắc đầu ngán ngẩm, hắn mạnh dạn dấn bước tiến lên phía trước, thanh kiếm trong tay được giơ lên cao, sẵn sàng tung ra đòn kết liễu chấm dứt mọi thứ.

Ngay khoảnh khắc hắn vừa định vung kiếm chém xuống thì—

"…..!?"

Julien đột ngột ngẩng phắt đầu lên, để lộ ra một đôi mắt hoàn toàn trống rỗng và vô hồn.

Khi vô tình chạm phải ánh mắt rợn người ấy, Jackal bỗng cảm thấy một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng, mồ hôi lạnh vã ra ướt đẫm cả áo. Có một thứ gì đó vô cùng tà ác ẩn chứa sâu bên trong ánh mắt của hắn khiến cho Jackal cảm thấy bất an tột độ.

Và dường như như thế vẫn là chưa đủ…

Hắn ta đột ngột chuyển động với một tốc độ kinh hồn bạt vía.

"Cái quái gì thế này?!"

Toàn bộ nét mặt của Jackal lập tức biến đổi một cách đầy kịch tính. Đặc biệt là khi hắn tận mắt chứng kiến cảnh Julien vung thanh kiếm lên và giáng một đòn sấm sét nhắm thẳng về phía mình.

Vút!

Nó không phải là một đòn tấn công quá mức hoa mỹ hay ấn tượng gì cho cam—chỉ đơn thuần là một nhát chém vật lý vô cùng đơn giản. Vậy mà… cái nhát chém ấy lại dường như có khả năng bám sát theo từng nhất cử nhất động của hắn, đeo bám dai dẳng hệt như một con rắn độc đang chực chờ tung cú cắn chí mạng.

Dẫu cho tình huống có phần bất ngờ, nhưng Jackal vẫn kịp thời né tránh được đòn tấn công đó mà không vấp phải trở ngại nào quá lớn.

Tuy nhiên, ngay khi hắn vừa định xốc lại tinh thần để phản công thì nhát chém thứ hai của Julien đã ập đến.

Vút!

Lần này, nhát chém còn nhanh hơn, chuẩn xác hơn, và tàn độc hơn gấp bội phần!

Jackal hầu như không có lấy một giây phút nào để có thể kịp thời đưa ra phản ứng trước khi đòn tấn công sắc lẹm đó lao sầm sập tới.

Keng!

Những tia lửa chói lòa bắn tung tóe trong không trung khi Jackal may mắn dùng kiếm đỡ được đòn tấn công hiểm hóc đó.

Nhưng…

Ngay lập tức, nhát chém thứ ba lại tiếp tục giáng xuống.

Và nó còn nhanh hơn cả nhát chém trước đó. Tốc độ kinh hoàng đó khiến Jackal hoàn toàn không kịp trở tay. Hắn chỉ còn biết trừng trừng mắt nhìn chằm chằm vào thanh kiếm đang lao vút tới với vẻ mặt kinh hoàng tột độ, miễn cưỡng đưa phần thân kiếm của mình lên để cố gắng cản lại đòn đánh.

Ầm!

Đây là lần đầu tiên, hắn bị đánh bật lùi lại phía sau.

‘Làm sao mà chuyện này có thể xảy ra được cơ chứ?!’

Sự kinh hoàng tột độ của Jackal lại càng được nhân lên gấp bội khi hắn nhìn thấy Julien đang từ từ tiến đến gần mình. Hắn ta dường như đang rơi vào một trạng thái xuất thần vô thức nào đó.

Và đang lần theo một con đường vô hình nào đó…

Nét mặt Jackal vặn vẹo lại một cách khó coi khi chứng kiến cảnh tượng rùng rợn này.

Nếu tình hình cứ tiếp tục diễn biến theo cái tốc độ chóng mặt như thế này, gã chắc chắn sẽ là người nắm chắc phần thua trong tay.

Gã vội vàng hít một hơi thật sâu và khẽ nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc vô cùng ngắn ngủi. Những luồng suy nghĩ rối bời trong đầu nhanh chóng được gã xắp xếp và bình ổn lại, và khi gã mở mắt ra một lần nữa, gã kinh ngạc nhìn thấy có đến vài phiên bản Julien khác nhau đang cùng lúc xuất hiện trước mặt mình, tất cả bọn chúng đều đang đồng loạt tung ra đòn tấn công từ đủ mọi hướng.

Ngay tại khoảnh khắc ấy, thế giới xung quanh dường như đang trôi chậm lại một nhịp.

Gã có thể nhìn thấu được tất cả những quỹ đạo tấn công tiềm năng mà Julien có thể sẽ sử dụng để tung đòn và từ đó đưa ra những phương án đối phó tương ứng, gã hạ thấp trọng tâm cơ thể xuống và dùng lực đẩy mạnh chân lao về phía trước để tung đòn phản công.

Đây chính là con át chủ bài mạnh nhất mà gã luôn cất giấu.

Cũng chính là cái lý do giải thích cho việc tại sao gã chưa bao giờ coi Julien là một mối đe dọa thực sự đáng để bận tâm. Sự chênh lệch về mặt cấp bậc giữa hai người bọn họ vốn dĩ không quá lớn, Julien chỉ thua kém gã đôi chút về mặt sức mạnh nguyên bản mà thôi.

Nhưng bù lại, khả năng thao túng ma thuật cảm xúc của Julien lại vượt trội hơn gã rất nhiều, đáng sợ đến một mức độ nào đó mà gã khó lòng lường trước được.

Nhưng đối với một kẻ như Jackal…

Thì chừng đó sức mạnh cũng chẳng đáng là bao.

Bởi lẽ gã có khả năng nhìn thấu được tất cả mọi thứ. Dù cho Julien có toan tính giở trò gì đi chăng nữa, thì ngay cái khoảnh khắc gã kích hoạt năng lực của mình, mọi đường đi nước bước của hắn đều đã bị gã nắm thóp.

…Và chính vì gã đã nhìn thấu được tất cả, nên đơn giản là Julien hoàn toàn không có cửa để có thể giành chiến thắng trong trận chiến này.

Hoặc ít nhất, đó là những gì mà gã đã đinh ninh sẽ diễn ra.

XOẸT—!

Một âm thanh vỡ vụn chát chúa vang lên đinh tai nhức óc trong tâm trí Jackal khi gã bàng hoàng chứng kiến cảnh cả bảy cái bóng ảo ảnh đang đứng trước mặt mình đồng loạt vỡ vụn thành trăm ngàn mảnh cùng một lúc, và ngay sau đó, một thanh kiếm duy nhất sắc lẹm bất thình lình lao tới từ một góc độ hiểm hóc mà những hình ảnh dự báo trước đó hoàn toàn không thể bao quát tới được.

"….!?"

Đôi mắt Jackal mở trừng trừng trước cái cảnh tượng khó tin đó, nét mặt gã biến đổi liên tục khi gã cuống cuồng tìm cách điều chỉnh lại tư thế để có thể kịp thời đỡ lấy đòn tấn công bất ngờ này.

Nhưng với cái tình thế hiện tại thì gã có thể làm được gì cơ chứ?

Cứ như thể thanh kiếm kia có khả năng nhận biết chính xác quỹ đạo di chuyển của gã vậy, nó đột ngột thay đổi hướng tấn công ngay giữa không trung, giáng một đòn sấm sét từ trên cao xuống.

Keng!

Những tia lửa chói lòa lại một lần nữa bắn tung tóe ra xung quanh khi Jackal bị lực chấn động đẩy lùi lại phía sau, mỗi bước chân lùi lại của gã đều làm vỡ nát bề mặt sàn gỗ bên dưới, một ngụm máu tươi trào ra từ khóe miệng gã.

"Hự!"

Đưa tay ôm chặt lấy ngực, gã cảm thấy có một luồng cảm giác bỏng rát đang nhanh chóng lan tỏa ra khắp cơ thể khi gã cố gắng xốc lại tinh thần để lấy lại sự bình tĩnh.

Nhưng nỗ lực đó nhanh chóng được chứng minh là hoàn toàn bất khả thi khi Julien lại một lần nữa thoắt cái đã xuất hiện chễm chệ ngay trước mặt gã, sự hiện diện của hắn ta lúc này dường như to lớn và áp đảo đến mức nghẹt thở khi hắn vung thanh kiếm lên cao.

"Ah!"

Jackal thất thanh gào thét, tầm nhìn của gã lại một lần nữa vỡ vụn khi thanh kiếm sắc bén không chút lưu tình chém thẳng từ trên cao xuống.

Ầm!

Cơ thể gã lại một lần nữa bị hất văng đi như một món đồ chơi rách nát, lưng đập mạnh vào bức tường vững chãi gần đó, máu tươi lại tiếp tục ọc ra từ miệng gã.

Thịch!

Ngã sấp mặt xuống sàn nhà lạnh lẽo, Jackal bất lực buông lơi thanh kiếm trong tay, nó rơi xuống mặt sàn phát ra tiếng kêu leng keng chói tai. Nét mặt gã trắng bệch, tái mét không còn lấy một giọt máu khi nhìn thấy Julien lại đang lầm lì tiến đến gần mình.

"Không, đừng lại đây…"

Gã cuống cuồng lao tới định nhặt lại thanh kiếm, nhưng đến lúc ấy thì mọi chuyện đã quá muộn màng.

Julien đã đứng sừng sững ngay trên đỉnh đầu gã rồi.

Đôi mắt Jackal mở trừng trừng trong cái khoảnh khắc sinh tử ấy khi gã vội vàng kích hoạt kỹ năng của mình. Và đó cũng chính là lúc gã đã nhìn thấy nó.

…Một màu đen tăm tối bao trùm.

Đó là tất cả những gì mà gã có thể nhìn thấy được.

Và ngay trong khoảnh khắc ấy, gã đã nhận ra một sự thật rõ ràng đến tàn nhẫn.

‘Mình thực sự sắp chết rồi!’

"Khônggggg!"

Gã tuyệt vọng gào lên trong sự kinh hoàng tột độ khi thanh kiếm vô tình của Julien vung xuống, đôi mắt đỏ ngầu vằn vện tơ máu, toàn bộ lượng ma lực ít ỏi còn sót lại trong cơ thể gã vội vã dồn hết lại để cố gắng tạo thành một lớp lá chắn phòng ngự cuối cùng.

Thanh kiếm sắc bén nhanh chóng chạm vào bề mặt của lớp lá chắn rồi—

Nó đột ngột dừng lại.

Một sự im lặng chết chóc bao trùm.

"Haa… haaa…"

Giữa tiếng th* d*c nặng nhọc của Jackal đang vang vọng trong không khí, gã trân trân nhìn chằm chằm vào Julien, kẻ đột nhiên khựng lại, toàn thân đông cứng lại trong cái tư thế tấn công đó.

"C-cái chuyện quái gì đang xảy ra thế này?"

Giật mình hoảng hốt, Jackal vội vã lết người lùi ra xa trong khi ho sặc sụa vài tiếng, máu tươi vẫn tiếp tục trào ra từ miệng.

Nhanh tay vớ lấy thanh kiếm rơi trên sàn, gã chĩa thẳng nó về phía Julien, nhưng ngay cả khi gã có làm vậy thì cũng chẳng nhận lại được bất kỳ một phản ứng nào từ đối phương.

Cứ như thể thời gian đã hoàn toàn bị đóng băng vậy, Julien đã ngừng hẳn mọi cử động.

Và đó cũng chính là lúc Jackal cuối cùng cũng nhận ra được sự thật phũ phàng.

"Đã chết rồi sao…"

Julien thực sự đã chết rồi.

Khuôn mặt hắn tái nhợt không còn lấy một chút huyết sắc nào, lồng ngực cũng không còn dấu hiệu phập phồng của nhịp thở. Gã cũng hoàn toàn không thể cảm nhận được bất kỳ nhịp đập nào của trái tim hắn nữa.

"Hắn ta thực sự đã chết rồi…"

Lẩm bẩm lặp đi lặp lại những câu nói tương tự, đôi môi Jackal run rẩy liên hồi trước khi gã đột nhiên ngửa cổ lên trời phá lên cười sằng sặc.

"Tao biết ngay mà! Hahaha!"

Tiếng cười man rợ của gã dội vang khắp mọi ngóc ngách xung quanh khi gã từ từ tiến đến gần cái xác vô hồn của Julien.

"Làm đéo gì có chuyện một con người bằng xương bằng thịt có thể sống sót nổi sau khi dính trọn đòn tấn công chí mạng đó cơ chứ!"

Gã đã chắc chắn về điều đó ngay từ lúc ban đầu rồi.

Làm sao mà có kẻ nào đó có thể tiếp tục sống sót sau khi bị một thanh kiếm đâm xuyên thủng qua cơ thể được cơ chứ? Dù cho hắn ta có đang sở hữu một cái kỹ năng bá đạo nào đó cho phép kéo dài thêm chút sự sống le lói, thì cũng tuyệt đối không thể nào có chuyện hắn vẫn có thể đứng vững như một vị thần chiến tranh như vậy được.

"Chuyện đó là hoàn toàn không thể nào xảy ra được!"

Và cuối cùng thì những nhận định của gã đã được chứng minh là hoàn toàn chính xác.

Jackal không muốn để lãng phí thêm bất kỳ giây phút nào nữa. Vòng ra phía sau lưng cái xác của Julien, gã tàn nhẫn đâm phập thanh kiếm vào lưng hắn, mũi kiếm đâm xuyên thẳng qua vị trí của trái tim.

Phụt!

Máu tươi bắn tung tóe nhuộm đỏ cả một mảng tường khi cơ thể mềm nhũn của Julien vô thức đổ ập về phía trước.

Thịch!

"Hahaha."

Jackal lại tiếp tục phá lên cười điên dại, nét mặt gã vặn vẹo lại một cách gớm ghiếc khi gã cúi người xuống xé toạc lớp áo trên người Julien, để lộ ra những vết thương chí mạng mà chính tay gã đã gây ra. Đặt bàn tay lên tấm lưng đầy máu của Julien, nét mặt gã bỗng chốc trở nên điên cuồng và hoang dại.

"Đã đến lúc tao phải lấy lại cái thứ vốn dĩ thuộc về tao rồi."

Một luồng ánh sáng chói lòa mãnh liệt đột ngột bùng phát ra xung quanh khi dòng máu bên trong cơ thể Julien bắt đầu rục rịch chuyển động rồi từ từ chảy ngược và dung nhập vào cơ thể của Jackal.

"H-ha."

Lồng ngực Jackal rung lên bần bật khi gã cảm nhận rõ ràng từng dòng máu đang chậm rãi luân chuyển từ cơ thể của Julien sang chính cơ thể mình. Những vết thương nghiêm trọng mà gã phải hứng chịu từ đòn tấn công liều chết cuối cùng của Julien cũng bắt đầu có dấu hiệu khép miệng và tự chữa lành lại với một tốc độ kinh ngạc trong khi tầm nhìn của gã bỗng chốc trở nên mờ ảo.

Gã có thể cảm nhận được một nguồn sức mạnh vô cùng lạ lẫm nhưng cũng lại mang một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ đang dần dần lắng đọng lại trong tâm trí gã khi tầm nhìn bắt đầu trở nên rõ ràng hơn trước.

Ngay tại khoảnh khắc ấy, dường như cả thế giới xung quanh gã đã đột nhiên được mở toang ra một cách đầy diệu kỳ.

Jackal cảm thấy như thể bản thân mình đã được khai mở để có thể nhìn thấu và dự đoán được mọi thứ, những hình ảnh chớp nhoáng xa lạ cứ liên tục lóe lên trong đầu gã khi dòng máu vẫn đang không ngừng thẩm thấu vào cơ thể, từ từ tích tụ và dung hòa.

Gã ngửa mặt lên trần nhà, nét mặt vặn vẹo lại trong một sự khoái lạc tột đỉnh.

Và ngay lúc này đây, cuối cùng thì gã cũng đã bắt đầu cảm nhận được sự trọn vẹn của bản thân.

Gã… cuối cùng cũng đã bắt đầu cảm thấy mình giống hệt như một Oracleus thực thụ.

"Haaa."

Khi một luồng khí đục ngầu thoát ra từ đôi môi, Jackal chậm rãi rút tay ra khỏi cái xác của Julien. Nét mặt vốn dĩ đang vặn vẹo vì kh*** c*m giờ đây đã trở lại vẻ bình tĩnh thường ngày khi gã đưa mắt nhìn quanh không gian xung quanh.

"Mọi thứ… mang lại một cảm giác hoàn toàn khác biệt."

Gã không tài nào có thể tìm được từ ngữ để diễn tả một cách chính xác nhất cái cảm giác mà mình đang trải qua lúc này, nhưng gã có thể cảm nhận rõ ràng rằng đầu óc của mình đã trở nên minh mẫn và sáng suốt hơn rất nhiều so với trước đây.

Nhưng dẫu có vậy thì…

"….."

Cúi đầu nhìn xuống bàn tay của chính mình, đôi lông mày của Jackal bất giác nhíu chặt lại khi gã nhận thấy có vô số những đường gân xanh kỳ lạ đang nổi cộm lên bao phủ kín lấy toàn bộ bàn tay. Gã có thể lờ mờ cảm nhận được một sự bài xích kỳ lạ phát ra từ chính dòng máu mà gã vừa mới dung hợp vào cơ thể.

Nhưng gã cũng không tỏ ra quá mức lo lắng về điều đó.

"Cùng lắm thì cũng chỉ mất vài năm là cùng."

Jackal thừa hiểu rằng bản thân gã vẫn chưa thể nào dung hợp hoàn toàn với dòng máu mới này được. Gã vẫn cần phải có một khoảng thời gian nhất định để có thể làm được điều đó, và trong suốt cái khoảng thời gian chờ đợi ấy, gã dự định sẽ quay trở về giáo hội và từ từ hấp thụ, tiêu hóa mọi thứ.

Và một khi quá trình đó được hoàn tất…

Một nụ cười nhạt nhẽo từ từ kéo lên trên khóe môi gã.

"…Giáo hội Oracleus sẽ trở thành cái giáo hội duy nhất còn tồn tại trên cõi đời này."

Chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn lướt quanh một vòng cuối cùng, Jackal dậm chân tiến lên một bước, và cơ thể gã lập tức biến mất dạng vào hư không. Cùng lúc với sự biến mất của gã, thi thể của tất cả những kẻ bỏ mạng trong căn phòng cũng đồng loạt bốc hơi không còn một dấu vết.

Tất cả đều biến mất, ngoại trừ mỗi cái xác của Julien, kẻ lúc này vẫn đang nằm bất động trên sàn nhà lạnh lẽo, một cái xác hoàn toàn vô hồn và lạnh lẽo.

Dần dần, khung cảnh lộn xộn xung quanh bắt đầu có dấu hiệu tự động sửa chữa, và chẳng mấy chốc mọi thứ đã được khôi phục lại y hệt như trạng thái ban đầu.

Lớp kết giới ma thuật bao phủ xung quanh căn phòng cũng vỡ vụn tan tành, trả lại một sự tĩnh lặng đến rợn người cho nơi đây.

…Và cái sự tĩnh lặng đáng sợ đó đã nhanh chóng bị phá vỡ bởi một tiếng gõ cửa duy nhất.

Cốc cốc—

"Julien?"

Là tiếng của Leon.

Anh cất công đến thăm Julien là để tiện thể lấy lại vài món đồ mà anh đã trót để quên ở đây từ trước. Anh đã đinh ninh rằng Julien sẽ lập tức ra mở cửa ngay, nhưng đáp lại tiếng gọi của anh chỉ là một sự im lặng kéo dài.

"Julien?"

Leon khẽ cau mày, đôi lông mày nhíu chặt lại đầy khó hiểu.

"Tôi biết tỏng là cậu đang ở trong đó mà. Ông chủ nhà trọ vừa mới bảo với tôi là cậu cũng chỉ vừa mới về đến đây thôi. Mà tôi cũng có chìa khóa phòng của cậu đây này."

Cốc cốc—

Leon lại tiếp tục gõ cửa thêm lần nữa.

Tuy nhiên, dù cho có gõ thêm bao nhiêu lần đi chăng nữa, anh vẫn không nhận được bất kỳ lời hồi đáp nào từ bên trong.

Bực mình vì thái độ lồi lõm đó, Leon quyết định tra luôn chìa khóa vào ổ và mở toang cánh cửa ra.

"Tôi tự vào đấy nhé…"

Cạch!

Cánh cửa mở tung ra, Leon ngang nhiên bước vào trong phòng.

Và chính lúc anh vừa định há miệng ra cằn nhằn thì cuối cùng anh cũng đã nhìn thấy Julien, hắn đang nằm sõng soài trên mặt sàn, hoàn toàn không còn lấy một chút hơi thở nào của sự sống.

"Julien!"

Nét mặt anh lập tức biến đổi một cách đầy kịch tính, hoảng loạn tột độ.

"Này, mau tỉnh dậy đi! Julien!"

Leon cuống cuồng lay mạnh người hắn với hy vọng có thể đánh thức hắn dậy, nhưng anh không thể nào phủ nhận được cái cảnh tượng kinh hoàng đang bày ra ngay trước mắt mình.

Julien…

Thực sự đã chết rồi.

Trước Tiếp