Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 598: Cách cô ấy nhìn tôi [1]
Ngày thứ tư của Đại hội đã đến.
Suốt cả đêm qua tôi không tài nào chợp mắt nổi.
Dòng suy nghĩ cứ không ngừng trôi dạt về những sự kiện kinh hoàng của ngày hôm trước, và mỗi lần tâm trí tôi tua lại những hình ảnh ấy, cái cảm giác bất an thường trực trong đầu lại càng lúc càng phình to hơn.
‘Tại sao cô ấy lại có phản ứng gay gắt như thế…? Ý tôi là, cô ấy đã ở ngay đó. Rốt cuộc thì cô ấy đã nghe được những gì? Rõ ràng là tôi chỉ đang thuận miệng đùa cợt một chút thôi mà. Tôi hoàn toàn không ngờ cô ấy lại phản ứng mạnh đến mức đó.’
Những suy nghĩ đó cứ tiếp tục xoáy sâu vào tâm can tôi theo từng giây từng phút trôi qua.
"….."
Tôi thẫn thờ đứng dậy và đờ đẫn nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình trong chiếc gương trước mặt.
Trông tôi lúc này thật sự tiều tụy đến thảm hại. Đây có lẽ là một trong số ít những lần tôi tự thấy bản thân mình tàn tạ đến mức này.
"Mình không thể vác cái bộ mặt đưa đám này đến đó được."
Hơn nữa, xét đến việc sự kiện quan trọng sắp sửa chính thức bắt đầu trong vòng chưa đầy một tiếng đồng hồ nữa, tôi cần phải nhanh chóng xốc lại tinh thần và chuẩn bị cho đàng hoàng.
Nhưng vấn đề cốt lõi ở đây là…
Thâm tâm tôi thực sự không hề muốn đi một chút nào. Mọi tế bào trong cơ thể tôi lúc này đều đang gào thét vì kiệt sức, và tất cả những gì đang choán lấy tâm trí tôi lúc này chỉ là cố gắng vắt óc tìm cách để có thể làm sáng tỏ bất kỳ sự hiểu lầm tai hại nào đã xảy ra.
Tôi thậm chí đã không còn đếm nổi số lần mình tự vạch ra các viễn cảnh mô phỏng tình huống đó trong đầu nữa rồi.
Và trong mỗi viễn cảnh đó… tôi đều thấy bản thân mình đang ra sức giải thích một cách rõ ràng và cực kỳ chi tiết. Rằng lý do duy nhất khiến tôi lỡ miệng nói mình bị cám dỗ là bởi vì muốn giải quyết mớ rắc rối với đám người đến từ Giáo hội Oracleus, và vân vân mây mây những lý do khác. Chứ bản thân tôi hoàn toàn không hề có chút hứng thú nào với cái lời đề nghị điên rồ đó.
….Đúng vậy, tôi hoàn toàn không có hứng thú.
‘Đúng rồi, mình bắt buộc phải làm rõ cái phần đó mới được.’
"Ưgh."
Tôi đưa tay vò rối tung mái tóc bù xù của mình trước khi cúi sát mặt hơn vào chiếc bồn rửa mặt và nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu mệt mỏi của chính mình.
"Tại sao mình lại phải suy nghĩ nhiều đến vậy cơ chứ? Chuyện này đáng lẽ ra phải giải quyết một cách vô cùng dễ dàng thôi mà."
Tôi đang hành xử hệt như một gã ngốc thực thụ chỉ vì một chuyện chẳng có gì to tát cả.
Tôi cố gắng hít một hơi thật sâu để tự trấn tĩnh lại bản thân. Quả thực, việc thiếu ngủ đang ảnh hưởng rất tiêu cực đến tinh thần của tôi.
"Không cần phải làm quá mọi chuyện lên như thế."
Kiểu gì thì Delilah cũng sẽ có mặt tại địa điểm tổ chức Đại hội. Trước khi sự kiện chính thức bắt đầu, tất cả những gì tôi cần phải làm chỉ đơn giản là bước đến chỗ cô ấy và giải thích mọi chuyện thật rõ ràng rành mạch.
Dù sao đi chăng nữa thì cô ấy vẫn là người đứng đầu của cái học viện mà tôi đang theo học. Nên dù tôi có đường hoàng bước đến chỗ cô ấy đi chăng nữa, thì cũng chẳng có ai buồn để ý đến đâu.
"Chuẩn rồi, cứ bám sát theo kế hoạch đó mà làm."
Tôi cúi gằm mặt xuống bồn rửa và bắt đầu vốc nước rửa mặt cho tỉnh táo.
Sau đó, tự đưa tay vỗ vỗ nhẹ vào hai má vài cái, tôi rời khỏi phòng.
‘Vẫn đông đúc nhung nhúc như mọi khi.’
Khi vừa đặt chân đến cung điện trắng nơi tổ chức Đại hội, đập vào mắt tôi là một hàng dài người đang rồng rắn xếp hàng, mỗi người đều đang kiên nhẫn chờ đến lượt mình được phép tiến vào địa điểm tổ chức.
Có lẽ là do bài học xương máu từ lỗ hổng an ninh đã xảy ra trước đó, nên bọn họ đã cho tăng cường thắt chặt an ninh hơn nữa. Cũng chính vì thế mà việc kiểm tra để vào được bên trong địa điểm tổ chức tốn nhiều thời gian hơn hẳn so với trước đây.
‘À phải rồi, có lẽ mình nên nhờ Leon ra mặt giúp đỡ một chút ở đây.’
Dù gì thì bây giờ cậu ta cũng đã đường đường chính chính là một vị Hoàng tử rồi mà.
À khoan đã, hình như Aoife cũng…
‘Nhưng mà cô công chúa đó thì lại hơi bị vô dụng.’
"Người tiếp theo."
Cũng may là hàng người di chuyển khá nhanh chóng, và chẳng mấy chốc thì cũng đến lượt của tôi. Tôi phải ngoan ngoãn xoay người vài vòng để bọn họ tiến hành lục soát kỹ lưỡng toàn thân trước khi cuối cùng cũng chịu thả cho tôi đi vào bên trong.
Chào đón tôi vẫn là khung cảnh quen thuộc của khu vực đại sảnh, và tôi lập tức đảo mắt quét nhanh một vòng xung quanh để tìm kiếm hình bóng của Delilah.
‘Chắc hẳn là cô ấy đang ở đâu đó quanh đây thôi.’
Nhưng dù tôi có căng mắt ra nhìn kỹ đến đâu đi chăng nữa, tôi vẫn không tài nào tìm thấy bóng dáng cô ấy đâu cả. Với cái quy mô đám đông như thế này, thì việc đó cũng không có gì quá bất ngờ, nhưng bản thân cô ấy vốn dĩ luôn tỏa ra một khí chất nổi bật đến mức việc vô tình bỏ lỡ cô ấy gần như là một điều bất khả thi.
Thực tế thì, mỗi khi cô ấy xuất hiện, sự hiện diện của cô ấy thường thu hút được sự chú ý và những phản ứng cuồng nhiệt ngang ngửa với vị Thánh Nữ vào cái ngày đầu tiên cô ta đặt chân đến đây.
‘Liệu có phải là do cô ấy chưa đến, hay là đang ở một nơi nào đó sâu hơn bên trong cung điện nhỉ?’
Tôi tiếp tục dáo dác nhìn quanh trước khi quyết định tiến sâu hơn vào bên trong. Hướng thẳng về phía khu vực đại sảnh chính, nơi hiện tại đã lác đác có một vài người có mặt.
"À."
Và rồi chẳng mất bao lâu, tôi đã tìm thấy cô ấy.
Đang đứng đối diện với cha mình, dường như cô ấy đang bận trò chuyện với một vài người khác.
Tôi bất giác trút một tiếng thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy cô ấy.
Ít nhất thì, nhìn biểu hiện bên ngoài của cô ấy, cô ấy trông có vẻ vẫn hoàn toàn bình thường. Cứ như thể cái chuyện tồi tệ xảy ra vào ngày hôm trước chưa từng tồn tại vậy.
Tôi vừa mới định cất bước tiến đến chỗ cô ấy thì một giọng nói vô cùng quen thuộc bỗng vang lên từ phía sau lưng.
"Ồ, ồ, ồ..."
Đó là một chất giọng mang đầy vẻ phiền phức. Một chất giọng khiến tôi không khỏi nhíu mày khó chịu khi quay lưng lại và bắt gặp một đôi mắt xám tro đang nhìn chằm chằm mình từ đằng xa.
Tôi lập tức khựng lại ngay khi vừa nhìn thấy cậu ta.
‘Chuyện quái quỷ gì thế này…?’
Leon đang tự tin sải bước tiến về phía tôi, khoác trên mình một bộ trang phục màu đen vô cùng sang trọng được điểm xuyết bằng những hoa văn màu vàng được thêu thùa cực kỳ tinh xảo, bộ cánh này có lẽ trị giá bằng cả một gia tài nhỏ. Mỗi bước đi của cậu ta dường như đều thu hút trọn vẹn ánh nhìn của tất cả mọi người xung quanh, và khi cậu ta dừng bước ngay trước mặt tôi, tôi không nhịn được mà đưa tay lên che miệng.
"Trời đất quỷ thần ơi."
"Sao nào, ấn tượng chứ? Bộ đồ này—"
"Tôi cứ tưởng là cái bản mặt của cậu không thể nào trông ngốc nghếch hơn được nữa cơ đấy. Thề có chúa, giờ tôi thậm chí còn chẳng thể phân biệt nổi rốt cuộc là trông cậu có vẻ ngốc nghếch hay là bản chất của cậu vốn dĩ đã ngốc nghếch sẵn rồi nữa."
"….."
Có một tia căm phẫn hiện lên vô cùng rõ ràng trong đôi mắt Leon khi cậu ta lườm tôi. Trông cậu ta lúc này chẳng khác nào một tên sát nhân đang chực chờ bùng nổ.
"Cậu có vẻ đã quên mất—"
"Đừng có lải nhải mấy lời nhảm nhí đó với tôi. Cả hai chúng ta đều thừa biết rằng cậu hoàn toàn không có cái quyền hành quyết tôi đâu. Chuyện đó kiểu gì cũng sẽ châm ngòi cho một mớ rắc rối ngoại giao siêu to khổng lồ cho xem."
"….."
Từ ánh mắt của một tên sát nhân đơn thuần thoắt cái đã chuyển thành ánh mắt của một kẻ giết người hàng loạt máu lạnh.
Ánh mắt của Leon đã thay đổi một cách đáng sợ đến mức đó đấy.
Tôi đưa mắt dò xét cậu ta từ đầu đến chân.
"Nhưng mà dù sao đi nữa thì có vẻ như cậu đang được đối đãi khá là hậu hĩnh đấy nhỉ."
"Haa."
Leon buông một tiếng thở dài thườn thượt, đưa tay lên vò vò gáy. Trông cậu ta có vẻ đang khá là phiền muộn.
"…Đâu chỉ là khá. Phải nói là hậu hĩnh đến mức khiến tôi cảm thấy khó chịu luôn ấy chứ."
"Tôi có thể tưởng tượng ra được cảnh đó."
Hoàng đế và Hoàng hậu có lẽ đang cố gắng làm mọi cách để có thể bù đắp lại những tháng năm thanh xuân đã đánh mất của Leon.
Tôi thậm chí còn chẳng thể trách cứ họ về điều đó.
Nhưng đó vốn dĩ không phải là vấn đề chính mà tôi quan tâm lúc này.
Tôi quay mặt đi và tiếp tục quan sát về phía Delilah. Cô ấy vẫn đang đứng ở vị trí cũ, tiếp tục trò chuyện với những người lúc nãy.
"Tôi nghĩ chắc cả đời này mình cũng sẽ không bao giờ quen được với cái lối sống xa hoa này mất. Đợi khi nào cái sự kiện khỉ gió này kết thúc, chắc tôi sẽ chỉ âm thầm trở về cùng với cậu dưới một lớp ngụy trang nào đó thôi. Đó cũng chính là phương án mà bọn họ đã đề xuất cho tôi, đặc biệt là trong bối cảnh tình hình trong Đế quốc đang rối như tơ vò sau khi thân phận của tôi được công bố rộng rãi trước công chúng."
"….Ừ, chắc là vậy."
Tôi lơ đãng gật đầu hùa theo, tỏ vẻ đồng ý với những lời cậu ta nói.
Nhưng trong suốt khoảng thời gian đó, toàn bộ sự chú ý của tôi vẫn luôn dán chặt vào Delilah. Tôi đang cố gắng tìm kiếm một thời điểm thật thích hợp để có thể lén lút tiến đến và nói chuyện riêng với cô ấy.
"Vấn đề duy nhất khiến tôi lấn cấn là có lẽ từ nay trở đi, tôi sẽ không còn là hiệp sĩ hộ vệ của cậu nữa."
"Nghe tuyệt đấy. Tôi hoàn toàn ủng hộ quyết định đó của cậu."
"Cái gì cơ? Cậu nói thật đấy à…?"
Leon nghe xong suýt chút nữa thì xúc động rơi nước mắt. Nhưng đồng thời, cậu ta dường như cũng lờ mờ nhận ra có điều gì đó không ổn trong câu nói của tôi.
"Khoan đã, cậu đang bị ốm đấy à? Trong lúc tôi không có mặt ở đây, rốt cuộc là đã có chuyện quái gì xảy ra vậy?"
"Tuyệt vời ông mặt trời luôn. Tôi luôn tin tưởng là cậu có thể làm được mà."
"….."
"Tốt lắm, thật sự rất tốt."
"….Cái Học viện mà cậu đang theo học vừa mới nổ tung vào ngày hôm qua đấy. Cậu có suy nghĩ gì về chuyện kinh thiên động địa đó không?"
"Thật là một sự điên rồ đến mức tuyệt đối."
"Tất cả mọi người trong Học viện đều đã bỏ mạng, trong đó bao gồm cả anh trai ruột của cậu luôn đấy."
"Tôi xin gửi lời chia buồn sâu sắc nhất."
"…Trông bản mặt của tôi có giống như—"
"Giống chứ. Hoàn toàn giống luôn là đằng khác."
"Cái đồ—"
"Xin lỗi nhé, nhưng giờ tôi có việc phải đi rồi."
Nhận thấy những người xung quanh Delilah đã bắt đầu tản đi, tôi lập tức chớp lấy thời cơ bỏ mặc Leon đứng đó và nhanh chóng bước về phía cô ấy.
"Hoo."
Tôi cố gắng hít một hơi thật sâu khi tiến lại gần cô ấy.
‘Chẳng có chuyện gì to tát cả. Mình chỉ cần làm rõ mọi hiểu lầm là xong. Chỉ đơn giản vậy thôi.’
Đây vốn dĩ không phải là một hiểu lầm quá khó để làm rõ. Tất cả những gì tôi cần phải nói chỉ là tôi đùa cợt một chút thôi và tôi hoàn toàn không hề có ý định muốn kết hôn với cô ta.
Cùng lúc khi tôi tiến đến gần cô ấy, tôi đưa tay vào túi áo, những đầu ngón tay khẽ chạm vào thanh socola mà tôi đã cất công chuẩn bị sẵn để dành riêng cho cô ấy.
Chẳng mấy chốc, tôi đã đến được vị trí của cô ấy, và khi bóng lưng của cô ấy vẫn đang quay về phía tôi, tôi chợt có chút chần chừ do dự. Và chính trong cái khoảng khắc khựng lại ngắn ngủi ấy, một cái đầu chợt quay lại và lập tức phát hiện ra sự hiện diện của tôi.
"Ồ, trông cậu quen mắt lắm."
Dạ dày tôi lập tức chùng xuống ngay khi nhìn thấy ông chủ của cái Trung tâm khỉ ho cò gáy kia đang mở miệng chào hỏi tôi, mái tóc dài trắng muốt của ông ta được buộc gọn gàng thành một cái đuôi ngựa ở phía sau, trong khi Delilah cũng vừa lúc quay đầu lại, và cuối cùng thì cô ấy cũng đã chú ý đến sự xuất hiện của tôi.
Ánh mắt chúng tôi tình cờ chạm nhau trong một tích tắc, ngay khi tôi vừa hé miệng định cất lời thì đã bị cha của cô ấy chen ngang cắt lời.
"Hôm qua cậu cũng đã gây ra không ít náo loạn rồi đấy. Tôi khá ngạc nhiên khi hôm nay bọn họ vẫn còn chịu cho cậu vác mặt vào đây đấy."
"…Chắc là do tôi ăn ở hiền lành nên mới gặp may mắn thôi."
Tôi đáp lại một cách vô cùng lịch sự trong khi cúi đầu chào Orson. Không chỉ bởi vì ông ta là ông chủ của cái Trung tâm kia, mà còn bởi vì thân phận thực sự của ông ta là một vị Công tước quyền cao chức trọng. Tôi hoàn toàn không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc phải cư xử cho thật phải phép.
"May mắn sao…?"
Orson nheo mắt nhìn tôi, một tia sáng đầy ẩn ý chợt lóe lên trên khuôn mặt ông ta.
"Cũng có thể là như vậy, nhưng dường như cậu lại sở hữu khá nhiều những mối quan hệ ngầm vô cùng thú vị đấy. Cậu làm tôi gần như nhớ đến bóng dáng của cha cậu rồi đấy."
"Vậy sao?"
Tôi mường tượng lại hình ảnh của tên gia chủ kia và suýt chút nữa thì buột miệng lắc đầu phủ nhận.
Tôi tuyệt đối chẳng có điểm nào giống với cái lão già đó cả.
"À mà nhắc đến cha cậu mới nhớ, tôi thấy hôm nay ông ấy không có mặt ở đây. Đã có chuyện gì xảy ra sao? Ừm, tôi có nghe phong phanh rằng tình hình ở bên đó đang khá là rối ren phức tạp. Thế còn chuyện…"
Vị Công tước này quả thực là một kẻ đặc biệt lắm lời. Ông ta cứ liên tục bẻ lái dòng chảy của cuộc trò chuyện, khiến tôi gần như không thể tìm được một kẽ hở nào để chen ngang vào và nói chuyện với Delilah, người lúc này vẫn đang đứng yên lặng bên cạnh với một biểu cảm mà tôi hoàn toàn không tài nào đọc vị được.
Tôi liếc nhìn đồng hồ và nhận thấy sắp đến giờ Đại hội chính thức bắt đầu, nhận thức được việc mình không còn nhiều thời gian nữa, tôi vừa chuẩn bị lên tiếng thì ông ta lại đột ngột nhắc đến một sự việc xảy ra trong quá khứ.
"À, phải rồi."
Orson khẽ mỉm cười và quay sang nhìn Delilah.
"….Ta đã từng kể cho con nghe về sự việc trước đây chưa nhỉ? Về cái cậu thanh niên từng ngỏ lời muốn đính hôn với con ấy?"
Vị Công tước đột nhiên bật cười khúc khích trong khi ánh mắt vẫn đang dán chặt vào tôi.
"Ta thừa biết con chỉ đang cố tình tìm cớ để có thể trốn tránh mọi lời cầu hôn được gửi đến, nhưng ta vẫn không thể nhịn được cười mỗi khi nhớ lại cái khoảnh khắc cậu ta mạnh miệng nhắc đến tên con—trong khi hoàn toàn không hề hay biết thân phận thực sự của ta là ai."
"À, vâng…"
Trông ông ta có vẻ cực kỳ thích thú khi khơi lại tình huống dở khóc dở cười ấy, ông ta liền quay sang nhìn Delilah và buông lời trêu chọc.
"Nói ta nghe xem nào, con có suy nghĩ gì về cậu thanh niên này? Tính đến thời điểm hiện tại thì con đã thẳng thừng từ chối tất cả những kẻ theo đuổi mình rồi. Con có muốn cân nhắc đến việc chọn cậu ta làm vị hôn phu của mình không?"
Mặc dù ông ta nói bằng một giọng điệu nghe như đang đùa cợt, nhưng tôi vẫn không khỏi cảm thấy trái tim mình bắt đầu đập loạn nhịp khi quay sang nhìn Delilah—người lúc này cuối cùng cũng đã chịu dời sự chú ý về phía tôi.
Cô ấy sẽ nói cái gì đây? Liệu cô ấy đã thực sự quên đi cái chuyện kinh khủng xảy ra vào ngày hôm qua rồi sao? Hay là—
"….."
Mọi luồng suy nghĩ đang nhảy múa trong đầu tôi dường như bị xóa sạch sành sanh ngay khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi chạm nhau.
Đó cũng chính là lúc tôi nhìn rõ được cái ánh mắt mà cô ấy đang dành cho tôi.
Nó… là một ánh mắt giống hệt với cái cách mà cô ấy từng dùng để nhìn tất cả những người khác trong những lần tôi vô tình chứng kiến cô ấy tương tác với họ trước đây.
Lạnh nhạt và xa cách.
Và dường như như thế vẫn là chưa đủ, đôi môi cô ấy chậm rãi khẽ mấp máy, chất giọng mềm mại quen thuộc cất lên thì thầm trong không khí.
"…Điều đó là hoàn toàn không thể."
Và chính câu nói đó.
Nó mang lại một cảm giác đau đớn và xót xa hơn những gì mà tôi có thể tưởng tượng ra rất nhiều.
Đặc biệt là khi chính câu nói ấy đã khiến tôi chợt nhận ra một sự thật cay đắng… rằng bản thân tôi đã lỡ chìm đắm trong thứ tình cảm dành cho cô ấy sâu đậm đến mức nào.