Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 583.1: Trốn tìm [1]Những nét biểu cảm trên khuôn mặt hắn ta lập tức căng cứng lại khi hắn phóng ánh nhìn về phía tôi, đôi mắt nheo chặt lại đầy vẻ cảnh giác.
“Làm thế quái nào mà cậu lại có thể đánh hơi biết được cái thông tin động trời này? À mà thôi bỏ mẹ nó đi, dẹp chuyện đó sang một bên.”
Leon lẳng lặng lắc đầu.
“Thời điểm hiện tại không phải là lúc để rảnh rỗi bới móc chất vấn về cái chủ đề này.”
“Tôi thực sự cảm thấy vô cùng mừng rỡ khi cậu có thể tự thông não và thấu hiểu được điều đó.”
Khóe môi Leon khẽ giật giật, nhưng hắn ta đã nhanh chóng gạt phăng cái sự khó chịu đó sang một bên.
“Quay trở lại với cái câu hỏi lúc nãy của cậu, lượng kiến thức mà tôi sở hữu về những kẻ sử dụng ma pháp linh hồn cũng chỉ ngang ngửa với những gì mà cậu biết thôi. Nếu như cậu đang muốn ám chỉ đến việc có một kẻ nào đó đang rắp tâm định giở trò thao túng phá hoại bằng ma pháp linh hồn, thì hai cái phương thức tiếp cận tấn công mang tính chất cốt lõi và chủ yếu nhất là thông qua việc tiếp xúc vật lý hoặc thông qua việc sử dụng giọng nói. Nếu đánh giá theo một cái phương diện nào đó, cái cơ chế hoạt động của nó khá là tương đồng với Ma pháp Cảm xúc. Tuy nhiên, dựa trên những cái lượng kiến thức mà tôi có thể tổng hợp biết được, tôi không cho rằng bọn chúng có đủ khả năng để có thể thiết lập và thực hiện một cái đòn tấn công mang tính chất trì hoãn trì trệ.”
“Đòn tấn công trì hoãn sao? Ý của cậu có phải là cái việc cài cắm gắn thẻ mục tiêu không?”
“Chuẩn xác là như vậy.”
“Hừm.”
Ánh mắt sắc lẹm của tôi lập tức lướt qua và đóng đinh rơi thẳng vào những nhân vật sừng sỏ có liên đới trực tiếp đến cái tình huống ám sát này.
Tổng cộng có vỏn vẹn bảy kẻ, và tất thảy bọn chúng đều đang duy trì một cái tư thế ngồi thẳng tắp lưng, biểu cảm trên khuôn mặt trông vô cùng bình thản và tự nhiên trong lúc đang vểnh tai nghe vị Hoàng đế diễn thuyết.
“Nếu như cái giả thuyết mà cậu đưa ra là chính xác thì mọi bề mặt của vấn đề có thể được khoanh vùng và thu hẹp lại khá là nhiều đấy.”
Tôi dồn toàn bộ sự tập trung cao độ khóa chặt ánh nhìn vào bảy cái bóng dáng đang đứng đằng sau thao túng giật dây tình huống này và bắt đầu tiến hành quan sát tỉ mỉ tất thảy những kẻ đang ngồi ở khu vực xung quanh họ.
Có một số lượng người khá là đông đúc, và khi nhạy bén nhận ra một cái chi tiết rằng bọn chúng hoàn toàn không hề tụ tập ngồi chung chạ với nhau, một ý nghĩ điên rồ chợt lóe sáng xẹt qua trong đầu tôi.
‘Liệu có tồn tại cái khả năng nào là có nhiều hơn một tên sử dụng ma thuật linh hồn đang đứng đằng sau nhúng tay chịu trách nhiệm thao túng cho cái vụ án này không? Bởi vì nếu như không phải là như vậy… Thì làm thế quái nào bọn chúng có thể giở trò thao túng gây ảnh hưởng thông qua việc tiếp xúc vật lý nếu như bọn chúng hoàn toàn không có khả năng để gắn thẻ mục tiêu?’
Ngoại trừ cái trường hợp là có sự nhúng tay không chỉ của một tên sử dụng ma pháp linh hồn, mà là cả một băng đảng nhiều tên, hoặc là bọn chúng đang nắm giữ trong tay một cái phương thức ma quái nào đó có khả năng trì hoãn trì trệ đòn tấn công, tôi tuyệt nhiên không… à không, không cho rằng cái việc tiếp xúc vật lý là một phương thức tấn công mang lại hiệu quả cao.
Nếu đã loại trừ cái khả năng đó ra thì…
‘Cái đáp án khả thi duy nhất còn lại là thông qua việc thao túng bằng giọng nói.’
Và đó cũng chính là cái khoảnh khắc mà tôi cuối cùng cũng được khai sáng nhận ra và ánh mắt lập tức trượt đi rơi thẳng vào cái gã phóng viên hiện đang mải mê trao đổi chất vấn với vị Hoàng đế.
Vào cái thời điểm nhạy cảm ấy, những nhân vật duy nhất đang mở miệng lên tiếng trao đổi nói chuyện chỉ có vỏn vẹn hai người là hắn ta và vị Hoàng đế.
Nếu dựa theo cái khía cạnh phân tích tình huống đó,
‘Thủ phạm không phải là hắn ta thì cũng chính là ông ta.’
Tôi tuyệt đối không thể nào dám chủ quan mà loại trừ bỏ qua cái khả năng điên rồ rằng chính vị Hoàng đế mới là kẻ chủ mưu thao túng xúi giục khiến cho tất thảy mọi người đồng loạt lao vào tấn công ông ta.
Đã từng phải nếm trải cảm giác bị chơi xỏ đánh úp quá nhiều lần trong quá khứ, tôi tự đúc kết ra một bài học xương máu rằng không bao giờ được phép loại trừ bỏ qua bất kỳ một cái khả năng nào dù là điên rồ nhất.
“…Cái mớ bòng bong này thực sự mang lại một sự phiền phức tột độ.”
“Cậu đã bới móc tìm ra được cái manh mối gì rồi à?”
“Tôi đã nhìn thấu tìm ra được thủ phạm rồi, nhưng mà…”
“Nhưng mà có vấn đề gì?”
Tôi mím chặt đôi môi lại trong một khoảnh khắc trước khi cuối cùng cũng chịu đưa ra câu trả lời,
“Có một cái khả năng cực kỳ cao rằng kẻ chủ mưu thực sự đứng sau giật dây chính là vị Hoàng đế, và cái phương thức tấn công thao túng mà ông ta sử dụng rất có khả năng là thông qua giọng nói.”
Quả đúng y như những gì tôi đã dự đoán trước, khuôn mặt của Leon gần như lập tức sụp đổ tan tành ngay tại cái khoảnh khắc tôi thốt ra những lời lẽ động trời ấy. Giả sử nếu như không phải là do hắn ta đã được rèn luyện khả năng để duy trì sự bình tĩnh, tôi e rằng hắn ta đã bốc đồng để lộ ra sơ hở rồi.
“Hoo.”
Tôi có thể nghe rõ mồn một tiếng hắn ta hít vào một hơi khí lạnh thật sâu khi đôi mắt của hắn cuối cùng cũng nhắm nghiền lại.
“Cậu có tự ý thức được những lời lẽ điên rồ mà cậu vừa thốt ra nó mang một mức độ hoang đường đến nhường nào không đấy?”
“Tôi thừa biết điều đó.”
“Nhưng cậu vẫn ngoan cố đinh ninh tin tưởng rằng có khả năng chính là ông ta làm sao?”
“Đúng vậy.”
“Thế còn có bất kỳ một cái nhân vật khả nghi nào khác mà tôi cần phải để mắt chú ý đến không?”
“Có đấy, chính là cái gã phóng viên mang quả đầu cắt moi kiểu bát úp phèn chúa đang ngồi chễm chệ ở hàng ghế thứ ba kia kìa.”
“Là cái gã đó à?”
“…Ừ.”
“Đã rõ.”
Leon từ từ hé mở đôi mắt trở lại, những nét biểu cảm hoảng loạn trên khuôn mặt đã được trấn tĩnh lại một cách đáng kể.
Cái sự biến chuyển tâm lý đó đã thành công khiến cho tôi cảm thấy hơi bất ngờ đôi chút.
Cứ y hệt như thể hắn ta có khả năng đọc vị được những suy nghĩ đang nhảy múa trong đầu tôi, hắn ta thản nhiên trả lời bằng một giọng điệu đều đều không cảm xúc, “Thực tình thì tôi đã có linh cảm dự đoán trước được rằng chắc chắn sẽ có một cái vụ án điên rồ mang tầm cỡ như thế này xảy ra ngay từ cái thời điểm chúng ta vác mặt rời khỏi Học viện rồi. Đó chính là cái nguyên do biện minh cho việc tại sao tôi thậm chí còn không cảm thấy có gì đáng để ngạc nhiên cả.”
“Cậu lập luận như vậy cũng hợp lý đấy.”
Dẫu cho cái sự thật này có phũ phàng và đáng buồn đến mức nào, nhưng Leon đã đưa ra một nhận định vô cùng chính xác.
Bản thân tôi quả thực là một kẻ mang số mệnh khá là xui xẻo hẩm hiu.
Mặc kệ là ở trong khuôn viên Học viện hay lết xác ra ngoài Học viện, lúc không… à không, lúc nào cũng có một cái sự cố chó má nào đó giáng xuống đầu tôi. Không thể nào có thể mở miệng ra mà chối bỏ đi được cái sự thật rành rành rằng tôi đích thị là một cái cỗ máy hút xui xẻo tồi tệ.
‘Dẫu sao đi chăng nữa thì nguyên nhân chủ yếu dẫn đến cái sự xui xẻo này cũng là do mấy cái nhiệm vụ khốn nạn của hệ thống gây ra, nhưng điều đó cũng không đồng nghĩa với việc những cái rắc rối tồi tệ sẽ không tự động bám đuôi tìm đến tôi ngay cả khi bọn chúng quyết định ngủ đông không thèm xuất hiện.’
“Tôi còn một cái vấn đề thắc mắc cuối cùng muốn hỏi, cậu có biết được chính xác danh tính của những kẻ sẽ bị cái thứ ma pháp linh hồn đó thao túng ảnh hưởng không?”
“Có biết, và thậm chí tôi còn có thể đọc vanh vách cái thời điểm chính xác mà chuyện đó sẽ nổ ra.”
“…..”
Đôi mắt của Leon lại càng nheo chặt lại híp vào nhau hơn nữa, nhưng tôi đã diễn một nét diễn xuất thần giả vờ như mình không hề hay biết cái gì cả. Rốt cuộc thì Leon cũng đành phải lắc đầu chấp nhận đầu hàng trong sự cam chịu.
Hắn ta cất lời sau một thoáng ngập ngừng suy nghĩ.
“Nếu như cậu đã nắm rõ trong lòng bàn tay danh tính của những kẻ sẽ bị ảnh hưởng thao túng, cái thời điểm chính xác mà cái sự việc tồi tệ đó giáng xuống, và thậm chí là cả danh tính của kẻ có khả năng cao là chủ mưu đứng sau chịu trách nhiệm, thì tại cái lý do quái quỷ gì mà chúng ta không thể đánh tiếng cầu viện nhờ vị Thủ tướng giang tay ra tạo lớp màng cách âm ngăn chặn mọi âm thanh lọt đến tai các nạn nhân sao?”
“Cái phương án đó cũng có khả năng khả thi đấy.”
Tôi khẽ gật gù đồng tình. Thực ra thì đây cũng chính là một trong những cái giải pháp cứu cánh mà tôi đã từng vắt óc nghĩ đến.
Nhưng cái giải pháp đó lại tồn tại một cái lỗ hổng chí mạng.
“Nguyên do thứ nhất là, tuyệt nhiên không có một cái phương tiện hay sức mạnh nào có thể ngăn cản được cái tên sử dụng ma thuật linh hồn đó bẻ lái chuyển hướng mục tiêu tấn công. Và nguyên do thứ hai là, cái hành động tùy tiện can thiệp đó của Delilah cực kỳ dễ bị thiên hạ hiểu lầm đánh giá là một hành động mang tính chất tấn công kích động.”
“…Cái lý lẽ đó của cậu cũng đúng.”
Leon khẽ gật đầu tán thành sau một thoáng trầm ngâm suy nghĩ trước khi tiếp tục lên tiếng.
“…Nhưng cô ấy lại chễm chệ nằm trong top những con quái vật sở hữu sức mạnh kinh hoàng nhất đang có mặt ở đây. Tôi không nghĩ rằng cô ấy mang tâm lý e ngại hay sợ sệt bất kỳ một kẻ nào trong cái căn phòng này dẫu cho bọn họ có nổi trận lôi đình tức giận đi chăng nữa.”
“Đúng là như vậy.”
Mặc dù sự thật là như thế, nhưng cái hành động tùy tiện đó của cô ấy cũng rất có thể bị thiên hạ quy chụp coi là một cái dấu hiệu mang tính chất kích động hung hăng, vô tình tạo ra thêm một cái cớ hoàn hảo để đập nát bươm mối quan hệ ngoại giao vốn đã mong manh giữa bốn Đế quốc.
‘Cái tình thế khốn nạn này phức tạp và rắc rối hơn tôi mường tượng rất nhiều.’
Cái khả năng tồi tệ là có một cái biến số ẩn giấu nào đó mà tôi chưa hề tính toán đến và cái hệ quả là kết luận hiện tại của tôi có thể sai bét nhè khiến cho tôi có một cái cảm giác rợn gáy cứ y hệt như đang có một lưỡi hái tử thần treo lơ lửng ngay trên đỉnh đầu, sẵn sàng chém phăng cổ tôi bất cứ lúc nào.
Cái phần tồi tệ và đớn đau nhất của cái tình huống này là tôi cảm thấy bản thân mình hoàn toàn bị trói buộc và giới hạn tự do.
Với cái số lượng khổng lồ của những con quái vật sở hữu sức mạnh áp đảo đang tụ họp hiện diện tại đây, tôi không thể nào có thể tự do hành động thoải mái như mức bình thường được.
Bất kỳ một cái cử động nhúc nhích dù là nhỏ nhặt tiểu tiết nhất cũng có nguy cơ bị đám đông săm soi chú ý đến bất cứ lúc nào. Tôi bị kẹt cứng chôn chân trên chiếc ghế này, bị ràng buộc khống chế theo một cái cách khốn nạn khiến cho tôi hoàn toàn không thể nào nhúc nhích di chuyển được.
Cái thứ cảm giác này…
Thực sự mang lại một sự ngột ngạt đến mức nghẹt thở.
Thời gian hiển thị: 9:05 tối
Cùng thời điểm đó.
‘Mọi khâu chuẩn bị đã được dàn xếp sẵn sàng xong xuôi chưa?’
Ánh mắt sắc lẹm của Jackal trượt dọc rơi thẳng vào những tên Hiệp sĩ hộ vệ đang đứng túc trực ngay sát bên cạnh hắn. Tuân theo mệnh lệnh chỉ đạo của hắn, bọn họ đã được đặt trong tư thế sẵn sàng lên nòng để có thể bùng nổ hành động bất cứ lúc nào.
Dựa trên những dữ kiện thu thập được từ ảo ảnh mà hắn ta đã cướp đoạt trải qua, hắn thấu hiểu một cách vô cùng rõ ràng rằng cái cơ hội ngàn vàng nào sắp sửa rớt cái bộp vào tay mình.
Hắn ta đã vạch sẵn dã tâm sẽ lợi dụng triệt để cái cơ hội ngàn năm có một này để đóng vai anh hùng cứu mạng vị Hoàng đế và thao túng khiến cho ông ta phải mang một món nợ ân tình sâu nặng với hắn.
Giả sử nếu như cái kịch bản đó thực sự xảy ra, cái việc tiếp cận và chiếm đoạt lại cái mảnh vỡ hàng giả đó sẽ trở nên dễ nhằn và thuận lợi hơn dự tính rất nhiều.
Sau một khoảng thời gian nửa năm ròng rã chuẩn bị rèn luyện cơ thể, giờ đây hắn đã hoàn toàn trong trạng thái sẵn sàng để có thể tước đoạt lấy lại những cái thứ sức mạnh vốn dĩ thuộc quyền sở hữu hợp pháp của mình và tiến hành quá trình dung hợp kế thừa trọn vẹn sức mạnh tối thượng của Oracleus. Để có thể thực sự tái sinh lột xác trở thành chính Oracleus.
‘…Ta tuyệt đối không thể cho phép bản thân lãng phí cái cơ hội ngàn vàng này.’
Vẫn còn dư dả một chút xíu thời gian trước khi cái kịch bản đẫm máu đó chính thức mở màn, và khi dòng suy nghĩ đang mải mê trôi dạt tính toán về tình huống sắp tới, ánh mắt của hắn vô thức trôi dạt liếc nhìn về phía đằng sau lưng, nhắm thẳng về phía cái vị trí của mảnh vỡ hàng giả đó.
Và đúng chính xác vào cái khoảnh khắc đó Jackal bất ngờ bắt gặp cảnh hắn ta đang đưa mắt dán chặt nhìn về phía trước, khuôn mặt tỏ ra ngây ngô dường như hoàn toàn không hề hay biết gì về cái tình hình sóng gió sắp sửa xảy ra.
Một nụ cười mỉm mỏng manh tà đạo từ từ lan rộng trên đôi môi hắn khi chứng kiến cái cảnh tượng thảm hại ấy.
‘Quả đúng y như những gì tao đã dự đoán, cái khoảng cách chênh lệch đẳng cấp giữa hai chúng ta là quá đỗi khổng lồ.’
Cái nguyên nhân cốt lõi giải thích cho việc tại sao Jackal lại có đủ quyền năng để có thể cướp đoạt trắng trợn được ảo ảnh của Julien chỉ đơn giản là bởi vì cái mức độ tinh khiết của dòng máu Oracleus đang chảy cuộn trào bên trong cơ thể hắn sở hữu một cái tỷ lệ cao hơn rất nhiều.
Và đây cũng chính là cái điểm khác biệt chí mạng mang tính chất quyết định phân định ranh giới giữa hai người.
Ôm cái luồng suy nghĩ đắc ý đó trong đầu, Jackal dứt khoát quay đầu nhìn lảng đi chỗ khác và dời sự chú ý chuyển hướng dán chặt quay trở lại vị trí của vị Hoàng đế.
Tất thảy mọi bề mặt của kế hoạch đều đang diễn ra một cách vô cùng trơn tru và suôn sẻ.
Sắp sửa đến cái thời khắc định mệnh để hắn phải tung đòn hành động rồi.
Đến cái lúc đó, mọi thứ quyền lực trên thế gian này đều sẽ bị hắn thâu tóm thuộc về hắn, và hắn sẽ đường hoàng lấy lại được những thứ vốn dĩ đã thuộc về mình.
Trong lúc dòng suy nghĩ của hắn đang mải mê trôi dạt vẽ nên những viễn cảnh tươi sáng về một tương lai huy hoàng, cái đầu của Julien lại chầm chậm quay lại phóng một ánh nhìn sắc lẹm về phía cái đầu của Jackal đang quay lảng đi chỗ khác.
Chẳng mấy chốc, một nụ cười nhếch mép ma quái từ từ hiện lên trên môi hắn khi đôi môi hắn khẽ mấp máy cử động.
‘Tại cái lý do quái quỷ gì mà mình lại không thông não nghĩ ra cái phương án này sớm hơn nhỉ?’