Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 565: Bị bắt cóc [2]
Vù—!
Nằm khuất sâu ở vùng ngoại ô bao quanh khu dinh thự xa hoa của gia tộc Mylne là một khu rừng rậm rạp um tùm.
Khu rừng mang một hình dáng khá hẹp, với một con lộ lớn khang trang cắt ngang xuyên thẳng qua vị trí trung tâm, dẫn lối trực tiếp đến một trong những thành phố sầm uất bậc nhất nằm dưới quyền cai quản của gia tộc Mylne.
Nắm quá rõ cái sơ đồ địa hình này, Rose đã tinh ranh lựa chọn tháo chạy theo một lộ trình hoàn toàn ngược lại.
Chỉ có điều là…
‘Cái tư thế này thực sự vô cùng khó chịu và bức bối.’
Bị vắt vẻo lủng lẳng trên vai bà ta không khác gì một bao khoai tây vô tri vô giác, tôi chỉ biết trố mắt nhìn những cành cây sắc nhọn liên tục quất sượt qua mặt, ép buộc tôi phải liên tục nheo mắt lại né tránh trong tíc tắc.
Chẳng hiểu vì cái nguyên cớ quái quỷ nào, tôi lại xui xẻo trở thành một phần trong gói combo bị bắt cóc cùng với Kiera.
Khả năng cao là bà ta đã nhạy bén đánh hơi phát hiện ra một cái biến cố bất thường nào đó và lập tức quyết định đánh bài chuồn ngay tắp lự. Tôi hoàn toàn mù tịt không thể nào lý giải nổi rốt cuộc là có cái thứ uy h**p gì đủ sức khiến bà ta phải bán sống bán chết bỏ chạy thục mạng như vậy, nhưng bản thân tôi hiện tại cũng không ở trong cái vị thế rảnh rỗi để có thể vắt óc suy nghĩ quá sâu xa.
“Heuk! Hek!”
Tình trạng của Kiera lúc này trông cũng chẳng khá khẩm hơn tôi là bao.
Cả hai đứa chúng tôi đều đang rơi vào cái hoàn cảnh thảm hại y hệt nhau.
“Câm ngay cái họng lại, nếu không tao sẽ tự tay xé nát cái miệng của mày ra luôn đấy.”
Ừ thì, ít ra thì Kiera cũng khá là ồn ào và kịch liệt trong việc bày tỏ sự bất mãn và khó chịu của mình. Thật đáng tiếc làm sao, cả hai cái cơ thể vật lý của chúng tôi đều đang bị khóa chặt trong một trạng thái tê liệt hoàn toàn không thể nhúc nhích được lấy một ly.
Cái bộ phận duy nhất trên cơ thể mà chúng tôi còn có quyền tự do điều khiển lúc này chính là cái mồm.
“Ah, khốn khiếp thật…! Thả tao xuống ngay lập tức!”
Và Kiera đã tận dụng cái đặc quyền cỏn con đó một cách vô cùng triệt để.
“Có ai không cứu tôi với! Cứu mạng—Hm!!!”
“Tao bảo mày ngậm miệng lại cơ mà!”
Chỉ cần một cú điểm huyệt va chạm nhẹ tựa lông hồng vào vùng cổ của Kiera cũng đã là quá đủ để khóa chặt điểm huyệt và bịt miệng cô ấy lại hoàn toàn. Trong một cái khoảnh khắc ngắn ngủi trớ trêu đó, tôi suýt chút nữa đã muốn chắp tay thầm cảm tạ cái hành động bạo lực đó của bà ta.
Những tiếng gào thét thất thanh vỡ giọng của Kiera thực sự không phải là một thứ âm thanh dễ chịu gì cho cam.
Ngay cả một kẻ có sức chịu đựng trâu bò như tôi cũng cảm thấy vô cùng chật vật để có thể nghe lọt lỗ tai. Cũng còn may chán là Rose đã ra tay cực kỳ nhanh gọn lẹ để khóa mõm cô ấy lại, nhưng khi tôi phóng tầm mắt quan sát cái bộ dạng cắm đầu cắm cổ lao đi thục mạng của bà ta về phía một cái điểm đến vô định đéo rõ ràng nào đó, thì rõ rành rành là bà ta hoàn toàn chưa hề vạch ra một cái kế hoạch tẩu thoát nào kỹ lưỡng trong đầu.
‘Không, biết đâu chừng bà ta thực sự nắm rõ mồn một cái đích đến của mình là ở đâu, nhưng tôi đéo cho rằng bà ta đã từng lên sẵn cái kịch bản dự phòng cho việc phải đèo bòng ôm thêm cả cục nợ là tôi theo cùng.’
Và chính xác vào cái khoảnh khắc đó, một cái ý nghĩ lạnh gáy bất thần lóe sáng xẹt qua trong đầu tôi.
‘Khoan đã nào, đừng có nói với tôi là cái đích đến mà bà ta đang nhắm tới định lôi cổ chúng tôi về lại chính là sào huyệt của tổ chức Thiên Đảo Ngược đấy nhé?!’
Chỉ nội cái ý nghĩ kinh hoàng ấy xẹt qua thôi cũng đã suýt chút nữa khiến tôi bị sốc óc giật bắn mình chồm dậy nếu như không bị trói buộc.
Cái viễn cảnh đó…
Đột ngột phanh gấp khựng lại, Rose đưa mắt dáo dác dòm ngó xung quanh, đôi lông mày nhíu chặt lại.
“Chắc chắn 100% là nó phải được giấu giếm ở đâu đó quanh cái khu vực này. Rốt cuộc thì cái tên đó đã vứt nó ở cái xó xỉnh nào nhỉ?”
Bà ta bắt đầu cuống cuồng quét mắt như radar rà soát khắp mọi ngóc ngách xung quanh trong khi hai tay thoăn thoắt thao tác kiểm tra lại cái thiết bị liên lạc. Tôi nheo chặt đôi mắt lại, tập trung quan sát từng nhất cử nhất động của những gì bà ta đang làm, và cảm nhận rõ rệt được trái tim mình đang như bị ai đó bóp nghẹt chùng hẳn xuống.
Càng phải vểnh tai lên nghe những lời lầm bầm của bà ta, cái mối lo âu tột độ của tôi lại càng có dấu hiệu sắp sửa trở thành sự thật phũ phàng.
‘…Rất có khả năng là bà ta thực sự đang mang dã tâm muốn áp giải chúng tôi nộp mạng cho cái tổ chức khốn nạn đó.’
Cái ý nghĩ rùng rợn ấy hối thúc tôi vô thức dời ánh mắt liếc sang phía Kiera, người hiện vẫn đang điên cuồng vẫy vùng giãy giụa trong vô vọng, đồng thời phóng những tia nhìn hình viên đạn hằn học trừng trừng lườm người dì của mình.
Tôi khẽ nuốt khan một ngụm nước bọt đầy căng thẳng trước khi dứt khoát chuyển sự chú ý dời đi chỗ khác.
‘Hm?’
Dẫu cho cái dấu hiệu đó vô cùng mờ nhạt và cực kỳ khó để có thể nắm bắt, nhưng tôi vẫn nhạy bén nhận diện ra được một sự biến chuyển dao động vô cùng tinh vi len lỏi ẩn giấu bên trong đám cây cối xanh rì mịt mù ở đằng xa, và đôi lông mày tôi bất giác nhướng cao lên.
‘Đang có một cái thứ gì đó áp sát tiến lại gần đây.’
Tôi hoàn toàn mù tịt không thể nào xác định được chính xác cái thứ đó là gì, nhưng tôi cũng có thể mường tượng phỏng đoán ra được sơ sơ.
‘…Khả năng cao đến 99% đó chính là lực lượng đặc nhiệm của Đế quốc mà Aoife đã gọi điện cầu viện.’
Thiên hạ ai ai cũng nắm rõ một sự thật rằng phe Đế quốc luôn luôn âm thầm rải rác cài cắm vô số những lực lượng mật vụ tinh nhuệ lẩn khuất ở mọi hang cùng ngõ hẻm trên khắp các vùng lãnh thổ. Và hiển nhiên là gia tộc Evenus cũng không phải là một ngoại lệ.
Tôi có thể tường tận về cái đường đi nước bước này là bởi vì ông già Aldric dường như luôn nắm rõ trong lòng bàn tay mọi vị trí đồn trú của bọn họ, và luôn luôn duy trì một sự giám sát theo dõi cực kỳ gắt gao. Với cái bản tính đa nghi tính toán như thần của ông ấy, không có cái mùa xuân nào mà ông ấy lại hớ hênh bỏ sót không đưa bọn họ vào trong các phương án dự phòng của mình cả.
Mặc dù tôi không rõ cái thời điểm chính xác mà Aoife đã kích hoạt gọi bọn họ là từ lúc nào, nhưng giả sử nếu tôi được đặt vào cái vị trí của cô nàng, tôi chắc chắn sẽ nhấc máy gọi ngay tắp lự vào cái khoảnh khắc tôi đánh hơi nhận ra Kiera đang có những biểu hiện lạ lùng bất ổn.
‘Vậy nên cái giả thuyết này rất có khả năng là đã thực sự xảy ra…’
Tôi cảm thấy lồng ngực mình nhẹ nhõm đi được đôi chút khi vin vào cái suy nghĩ tích cực đó, nhưng suy cho cùng thì đây cũng chỉ dừng lại ở mức độ là những lời đồn đoán suy luận cá nhân của tôi mà thôi.
“Khốn khiếp thật!”
Tựa như cũng đã nhạy bén cảm nhận được sự biến chuyển xao động đó, Rose lại càng bộc lộ rõ sự hoảng loạn tột độ hơn. Bà ta vội vã đưa mắt quét nhanh như chớp dòm ngó xung quanh một lần nữa trước khi khóa chặt tia nhìn vào một phương hướng cụ thể.
Đôi lông mày của bà ta nhướng cao lên y hệt như thể vừa mới bắt được một cái manh mối gì đó, và bà ta vội vã sải bước di chuyển nhanh chóng nhắm thẳng về phía cái hướng ấy.
Trong khoảng thời gian đó, tôi vẫn duy trì ánh mắt dán chặt vào đám mây bụi mù mịt đang cuộn lên ở đằng xa và lờ mờ nhận diện ra được vài bóng dáng đang dần hiện hình.
‘Ơ kìa?’
Tôi lập tức đánh hơi thấy cái tình huống này có mùi vô cùng kỳ lạ và sai trái, đặc biệt là khi nhân dạng hình dáng của bọn họ cực kỳ khó để có thể nhìn thấu một cách rõ ràng. Trông cứ y hệt như thể đang có một lớp bức màn hắc ám vô hình nào đó cố tình che khuất đi toàn bộ các đặc điểm nhận dạng của họ, biến bọn họ trở thành những cái bóng ma lập lòe thoắt ẩn thoắt hiện và nhảy múa lả lướt xuyên qua khu rừng rậm rạp trong khi đang lao vun vút tiến về phía chúng tôi với một tốc độ kinh hoàng.
“Ugh, mẹ kiếp—!”
Cứ y hệt như đã hoàn toàn thông não và nhận thức được rốt cuộc là đang có cái cớ sự gì xảy ra, Rose đột ngột ngoảnh phắt đầu lại hướng về phía bọn chúng và hung hãn giơ thẳng một cánh tay lên.
Nhiệt độ của không gian xung quanh bỗng chốc gia tăng vọt lên một cách khủng khiếp khi một vòng tròn ma thuật rực rỡ mang sắc đỏ nhạt bất thần hiện ra lơ lửng trên lòng bàn tay của bà ấy. Quá trình kích hoạt và thi triển diễn ra với một tốc độ chớp nhoáng—ngay trước khi tôi kịp chớp mắt một cái, vòng tròn ma thuật đó đã được định hình hoàn thiện, giải phóng ra một vụ nổ bão lửa cuồng nộ và dữ dội điên cuồng nuốt chửng lấy toàn bộ khu vực rộng lớn ở phía đằng xa.
Ầm—!
Tôi chỉ biết trố mắt nhìn chằm chằm trong sự ngỡ ngàng tột độ khi ngọn lửa đỏ rực bùng phát bốc lên dữ dội, tàn bạo bao trùm thiêu rụi mọi thứ xung quanh và thành công ép buộc các bóng dáng đang lao tới kia phải phanh gấp dừng lại đột ngột.
Khi màn hỏa mù dần dần lắng xuống và tắt lụi, những đặc điểm nhận dạng chi tiết của các bóng dáng đó bắt đầu lộ diện rõ ràng hơn, và tôi cảm nhận được cơ mặt mình đang méo mó biến sắc dữ dội khi tận mắt chứng kiến dung mạo của bọn chúng.
‘Khoan đã nào, cái quái gì thế này…?’
Khi ánh mắt tôi nhìn rõ mồn một những tàn tích cháy xém nham nhở của những chiếc áo choàng và khuôn mặt của bọn chúng, một cơn chấn động kinh hoàng bất thần bùng nổ lan tỏa ra từ dọc cánh tay tôi, và ngay tại cái khoảnh khắc định mệnh ấy, tôi cay đắng nhận ra rằng cái suy luận phỏng đoán ban đầu của mình đã sai bét nhè.
Bọn chúng… tuyệt nhiên không phải là lực lượng đặc nhiệm bí mật của Đế quốc.
Không, sự thật tàn khốc hoàn toàn trái ngược lại.
Bọn chúng chính xác là tay sai thuộc về cái tổ chức Thiên Đảo Ngược.
“Lũ khốn chúng mày đang làm cái trò quái quỷ gì ở đây vậy hả?”
Bản thân Rose dường như cũng bị đánh úp và sững sờ hóa đá trước sự xuất hiện đột ngột của bọn chúng. Những nét biểu cảm trên khuôn mặt bà ấy liên tục biến đổi xoay mòng mòng một cách chóng mặt—khởi đầu là sự sốc óc, tiếp đến là sự hoang mang bối rối, và cuối cùng điểm đến là sự giận dữ cuồng nộ.
“Ta hoàn toàn không hề phát tín hiệu kêu gọi viện binh. Ta hoàn toàn có đủ năng lực để tự mình kiểm soát tốt mọi tình huống—”
“Không, mi hoàn toàn đéo kiểm soát được cái gì sất.”
Một giọng nói lạnh lùng đến thấu xương nhưng lại duy trì một nhịp điệu đều đều vô cảm đột ngột cất lên tàn nhẫn cắt ngang lời biện minh của Rose.
Từ phía sau màn biển lửa bập bùng, một bóng dáng cao lớn kiêu hãnh chậm rãi bước ra, với mái tóc màu nâu sẫm dài thướt tha buông xõa rủ xuống tận lưng. Đôi đồng tử mang sắc xanh ngọc bích dịu dàng lóe lên một tia sáng sắc lẹm xuyên qua ngọn lửa khi cô ta hờ hững cởi bỏ chiếc áo choàng đã bị cháy xém, ánh mắt hờ hững thoáng liếc nhìn lướt qua về phía tôi.
Chỉ là một cái ánh nhìn lướt qua hết sức đơn thuần, vậy mà… cảm giác ngột ngạt mà nó mang lại cứ y hệt như thể nó đã đâm xuyên thấu qua mọi lớp phòng ngự và chạm tới tận sâu thẳm linh hồn tôi.
‘Lại thêm một kẻ mang dị năng thao túng linh hồn nữa sao?’
Tôi hoàn toàn không lưu giữ bất kỳ một cái ký ức tốt đẹp hay êm đềm nào với cái đám pháp sư chuyên sử dụng linh hồn này cả.
“Cái nguyên nhân cốt lõi khiến chúng ta phải hạ mình có mặt ở đây là bởi vì thực tế rành rành mi chẳng có năng lực kiểm soát được cái rác rưởi gì cả.”
“Nhưng mà, cái vụ đó, ý của các người muốn ám chỉ là gì…?”
Người phụ nữ đó lạnh lùng quắc mắt lườm Rose trước khi dời ánh nhìn chuyển hướng sang quan sát ba kẻ đồng hành đi cùng mình. Một kẻ trong số đó là một gã đàn ông sở hữu vóc dáng hộ pháp to lớn, đầu cạo trọc lốc với bộ ria mép rậm rạp dữ tợn. Một kẻ khác là một cô ả mang vóc dáng nhỏ con loli với mái tóc được buộc thành hai cái đuôi gà màu đỏ rực rỡ, còn cái kẻ cuối cùng chốt sổ là một gã đàn ông gầy nhom như bộ xương khô với hai gò má hốc hác tiều tụy và mái tóc đen dài rũ rượi.
“Chúng ta đã bắt được sóng của một cuộc gọi khẩn cấp từ Công chúa.”
“…!”
Khoan đã nào, cái khỉ gió gì cơ?
Tôi hoàn toàn bị đánh gục và rơi vào một trạng thái ngẩn ngơ ngắn ngủi khi những lời nói đó lọt vào tai. Cô ta vừa mới dõng dạc tuyên bố rằng ‘Chúng ta đã bắt được sóng của một cuộc gọi khẩn cấp từ Công chúa’ sao?
‘Tại sao cái bộ não tàn tạ của mình lại có thể lãng quên đi một cái chi tiết chí mạng như thế này cơ chứ?’
Một luồng nhận thức sắc bén đột ngột giáng thẳng xuống đập vào đầu tôi ngay tắp lự sau đó. Đám người này đích thị chính là cái lực lượng đặc nhiệm bí mật của phe Hoàng gia. Chỉ là… cái tổ chức Thiên Đảo Ngược này vốn dĩ đéo phải là một cái tổ chức kh*ng b* tàn dư bình thường. Thực tế tàn khốc là chúng đã âm thầm thao túng và vươn vòi bạch tuộc kiểm soát chi phối toàn bộ phe Hoàng gia từ lâu rồi.
Việc cái lực lượng mật vụ tinh nhuệ của bọn họ lại đồng thời là những thành viên cốt cán trực tiếp làm việc dưới trướng của tổ chức Thiên Đảo Ngược cũng chẳng phải là một cái thông tin gì đó quá đỗi đáng ngạc nhiên.
Tôi vô thức nhận ra bản thân mình đang đánh ánh mắt liếc nhìn sang phía Kiera, người hiện cũng đang ngẩn ngơ hóa đá trước cái tình huống trớ trêu hiện tại.
Nhưng giả sử nếu bắt buộc phải chỉ ra một người bị sốc óc và ngạc nhiên nhất trong cái đám này, thì đó chắc chắn 100% phải là Rose.
“Công chúa sao? Cô ta đã đích thân gọi điện triệu tập các người à? Nhưng tại sao… làm thế quái nào mà cái chuyện hoang đường đó có thể xảy ra được?”
“…Bọn này cũng mù tịt đéo biết, nhưng có vẻ như mi đã thao tác quá non nớt và đéo biết cách che đậy dọn dẹp sạch sẽ những cái dấu vết tàn tích của mình.”
“Agh, khốn khiếp thật.”
Rose ôm chặt lấy vầng trán trong khi đôi lông mày cau chặt lại nhăn nhó.
Sau đó bà ta bắt đầu lầm bầm tự lải nhải một mình, ‘Làm sao mà cái chuyện khốn nạn đó có thể xảy ra được cơ chứ? Lớp ngụy trang phòng ngự của ta đáng lý ra phải cực kỳ hoàn hảo không một kẽ hở mới đúng. Không, đéo phải là do nguyên nhân đó…’
Cái đầu của bà ta đột nhiên ngoảnh phắt lại phóng ánh nhìn sát thủ về phía tôi. Trông cái thái độ đó cứ y hệt như thể bà ta vừa mới bừng tỉnh ngộ ra được một chân lý nào đó, nhưng tôi lập tức lắc đầu nguầy nguậy phủ nhận.
‘Cái vụ này tôi hoàn toàn vô tội nhé.’
Đúng là cái lớp ngụy trang ma thuật của bà ấy quả thực rất tinh vi và tuyệt vời đấy, nhưng đáng tiếc thay nó lại hoàn toàn vô dụng phản tác dụng đối với tôi vì một cái lý do vô cùng đặc thù.
Chính là cái sức mạnh được trích xuất từ khúc xương của Melanchony of Persuit.
Hóa ra cái kỹ năng bá đạo mà tôi đã thu hoạch được từ nó cũng có khả năng vận hành kích hoạt ở dạng thụ động—một món quà bất ngờ đầy thú vị và đó cũng chính là cái nguyên nhân cốt lõi giải thích cho việc tại sao tôi lại có thể nhìn thấu đáo và xuyên thủng được cái lớp ngụy trang của bà ấy.
“Vậy rốt cuộc thì bước đi tiếp theo là gì đây?”
Khi đã giác ngộ ra được chân lý rằng bọn họ đều là những kẻ cùng chung một chiến tuyến, thái độ của Rose trông có vẻ đã bình tĩnh và hạ nhiệt hơn đôi chút.
“Liệu chúng ta có nên phối hợp diễn một màn kịch giả vờ giao chiến đánh nhau xước xát một chút rồi tạo cơ hội để tôi đánh bài chuồn tẩu thoát, hay là…?”
“Không cần thiết phải làm màu như vậy.”
Người phụ nữ mang dáng vẻ thủ lĩnh lạnh lùng lắc đầu dứt khoát, phóng một ánh nhìn lạnh lẽo như băng tảng về phía Rose rồi ngay sau đó chuyển hướng mục tiêu sang Kiera.
“Cả hai cái mạng chó của bọn mi đều sẽ phải chầu diêm vương ngay tại đây.”
“Ơ kìa?”
Đột nhiên toàn bộ không gian xung quanh trở nên lạnh lẽo buốt giá như một căn hầm băng. Khi sắc mặt của Rose bắt đầu vặn vẹo biến đổi, Kiera cũng đéo giấu nổi sự biến chuyển biểu cảm khi đôi mắt của cô ấy rung lên bần bật vì hoảng sợ.
“Khoan đã nào, cô đang lảm nhảm cái thứ điên rồ gì vậy? Tại cái lý do chó má nào mà các người lại muốn thủ tiêu tôi? Các người có hiểu rõ tường tận được rằng bản thân tôi đã phải cắn răng hy sinh và cống hiến bao nhiêu công sức cho cái tổ chức này không hả? Tại sao các người lại có thể nhẫn tâm—”
“Tất thảy những gì mà mi đã gặt hái và đạt được từ trước đến nay chỉ là một chuỗi những sự thất bại thảm hại liên tiếp mà thôi.”
Rose lại một lần nữa bị cái chất giọng lạnh lùng tàn nhẫn của người phụ nữ kia cắt ngang chặn họng.
“Dẫu cho có một sự thật không thể phủ nhận là mi đã dốc sức làm được rất nhiều việc, nhưng mặt khác mi cũng đã được trao cho một cái đặc ân là khoảng thời gian rảnh rỗi lên tới hơn một thập kỷ để có thể tự do truy lùng tung tích của Chiếc Gương Thiên Hà. Rốt cuộc thì nó đang ở đâu?”
“Cái thứ đó… tôi thực sự hoàn toàn mù tịt đéo biết. Tôi đã vắt kiệt sức để cố gắng lùng sục tìm kiếm nó, nhưng nó cứ như bốc hơi biến mất vậy. Tôi xin thề độc rằng…”
“Sự thật là do mi thực sự đéo biết, hay chỉ đơn thuần là do mi đang ngoan cố cứng đầu đéo chịu mở miệng nói ra?”
“Cái gì cơ?”
Bầu không khí lại càng bị đẩy lên mức căng thẳng ngột ngạt tột độ khi hai cái bóng dáng kia chủ động sải bước tiến lên phía trước, thứ khí tức tỏa ra từ sự hiện diện của bọn họ làm gia tăng thêm một cách khủng khiếp cái cảm giác áp bức ngột ngạt. Chỉ cần dùng mắt thường liếc sơ qua một cái, tôi cũng đã có thể khẳng định chắc nịch một điều—thực lực của bọn họ vượt trội và mạnh hơn tôi rất nhiều.
‘Chí ít thì cái đám này cũng phải nằm ở cái ngưỡng Cấp 6 trở lên. Rất có khả năng cao là đã chạm tới Cấp 7…’
Tôi thực sự muốn gào thét chửi thề lên trước cái sự biến chuyển tình huống bất thình lình và tồi tệ này.
Với cái cục diện khốn nạn hiện tại, đéo có một cái mùa xuân nào mà Rose lại có đủ sức mạnh để có thể một chọi bốn đánh lại được bọn họ, huống hồ chi là Kiera lúc này vẫn còn đang nằm liệt phế vật dưới đất, khuôn mặt tái mét không còn một hột máu trố mắt nhìn cảnh tượng tuyệt vọng này.
“Chẳng lẽ nhà ngươi đang đinh ninh hoang tưởng rằng ta đang cố tình giấu giếm và đéo chịu khai ra sự thật sao? Ta có cái lý do lợi lộc chó má gì để mà phải làm cái việc ngu ngốc đó chứ? Nếu như ta mà thực sự nắm rõ được tung tích của nó, ta đã tự nguyện nôn ra hết từ lâu rồi!”
“Có thật là như vậy không?”
Người phụ nữ đó khẽ nhướng cao một bên lông mày, nét mặt lộ rõ sự nghi vấn giễu cợt.
Tôi có thể dễ dàng nhìn thấu được mọi biểu cảm của Rose đang biến đổi vặn vẹo một cách dữ dội khi người phụ nữ đó đột ngột duỗi thẳng một ngón tay ra và chĩa thẳng vào vị trí của Kiera.
Những diễn biến thảm khốc xảy ra ngay tắp lự sau đó diễn ra với một tốc độ chớp nhoáng nhanh đến mức mắt thường của tôi hầu như đéo thể nào bắt kịp.
Ầm—!
Ngay trước khi não bộ của tôi kịp load và đưa ra phản xạ, một tiếng nổ chát chúa đinh tai nhức óc gầm lên khi một bóng người lóe sáng xẹt qua ngay trước mũi Kiera, sức mạnh của nó tạo ra một luồng cuồng phong tàn bạo thốc ngược khiến mái tóc của tôi bay tung ra đằng sau.
Tí tách! Tí tách…!
Một thứ âm thanh chất lỏng nhỏ giọt rợn người yếu ớt lập tức vang lên tiếp nối ngay sau đó, vang vọng dội lại giữa một bầu không gian căng như dây đàn. Bóng dáng Rose hiện ra rõ nét, hai tay bà ta đang ôm chặt khư khư lấy bàn tay của chính mình, máu tươi đỏ lòm rỉ ra và nhỏ giọt tong tỏng từ các kẽ ngón tay.
Bà ta đang đứng sừng sững làm bia đỡ đạn che chắn ngay phía trước Kiera khi người phụ nữ sát thủ lúc nãy từ từ hạ cánh tay xuống.
“Quả đúng như dự đoán, cái giả thuyết suy luận của chúng ta đéo có sai lệch một ly nào.”
“Giả thuyết suy luận á? Bọn mày đang lảm nhảm cái suy luận quái quỷ gì vậy?”
Rose gầm gừ rít lên qua những kẽ răng trong khi đôi mắt đỏ ngầu vằn máu.
Phóng một ánh nhìn lạnh lẽo như băng tảng về phía Rose, người phụ nữ kia điềm nhiên đưa tay lên vuốt phẳng và chỉnh trang lại bộ đồng phục màu đen tuyền được đệm lót bằng những lớp vải vàng óng ánh và đính kèm đầy rẫy những huy chương công trạng. Sau đó, thong thả moi ra từ trong túi áo một chiếc phù hiệu đúc bằng vàng khối nguyên chất, cô ta cực kỳ cẩn trọng thực hiện động tác gắn chặt nó vào ngay vị trí bên vai áo.
Cái chiếc phù hiệu quen thuộc ấy…
Tôi gần như lập tức có thể nhận diện ra nó ngay tắp lự. Đó đích thị là Phù hiệu Hoàng gia của gia tộc Megrail.
“Mi đã to gan làm cái trò xảo trá nói dối lừa phỉnh chúng ta. Mi tuyệt nhiên chưa từng bỏ ra một chút tâm huyết nào để thực sự đi lùng sục tìm kiếm chiếc gương đó cả. Thay vào đó, mi đã cố tình giở trò trì hoãn kéo dài thời gian—mục đích là để nhằm dọn đường câu giờ cho đứa cháu gái yêu quý của mi có cơ hội rèn luyện để trở nên mạnh mẽ hơn. Mạnh mẽ đến cái mức đủ sức để có thể đối đầu bật lại chúng ta sao? Mạnh mẽ đến cái mức đủ khả năng để có thể tự thân vận động bảo vệ mạng sống sao?”
Nhếch mép nở một nụ cười mỉm đầy khinh miệt, người phụ nữ chậm rãi dời ánh mắt chuyển hướng sang nhìn chằm chằm vào Kiera, người lúc này đang mang một khuôn mặt tái nhợt như xác chết với một vẻ ngẩn ngơ đến tội nghiệp khi trố mắt nhìn người dì của mình trong sự sốc óc tột độ.
Toàn bộ cái chuỗi sự kiện động trời vừa rồi chắc hẳn đã giáng một đòn chấn động tâm lý cực kỳ sâu sắc đối với cô ấy.
Đặc biệt là sau khi bị ép buộc phải vểnh tai lên nghe lọt những lời lẽ cay nghiệt tiếp theo của người phụ nữ đó.
“Dù sao đi chăng nữa thì ít ra mi cũng mang được một chút trí thông minh tối thiểu để có thể tự lường trước được một viễn cảnh tồi tệ rằng sẽ có cái kết cục bi thảm nào giáng xuống đầu con ranh đó một khi nó đéo còn mang lại bất kỳ một giá trị lợi dụng hữu ích nào cho tổ chức chúng ta nữa.”