Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 564: Bị bắt cóc [1]
Ngay tại cái khoảnh khắc tôi chớp mắt bừng tỉnh, tôi bàng hoàng nhận ra bản thân mình đang nằm thoi thóp trên mặt sàn lạnh ngắt, toàn thân hoàn toàn bị liệt cứng. Lượng mana bên trong cơ thể đã bị vắt kiệt đến khô khốc, và tôi có thể cảm nhận rõ rệt được vô số những vòng dây trói vô hình đang thít chặt lấy khắp cơ thể, ghim chặt tôi xuống sàn nhà và tước đoạt đi mọi khả năng có thể nhúc nhích cử động dù chỉ là một đầu ngón tay.
‘…Ah, khốn khiếp thật.’
Đang đứng chình ình ngay trước mặt tôi là một đôi mắt mang sắc đỏ thẫm đục ngầu, phóng thẳng những tia nhìn lạnh lẽo như băng tảng về phía tôi.
Tôi bất giác cảm thấy bên lông mày trái của mình giật giật liên hồi.
‘Ừ thì, tôi đã lường trước được cái viễn cảnh chó má này từ đằng xa rồi.’
Toàn bộ cái tình huống khốn nạn này diễn ra giống y xì đúc với cái kịch bản mà tôi đã dự đoán chắc mẩm sẽ xảy ra ngay sau khi cái tên kia thành công đoạt lại quyền làm chủ cơ thể.
Dẫu cho cái hoàn cảnh hiện tại quả thực vô cùng tồi tệ và bất lợi đối với tôi, nhưng tôi cũng không hẳn là cảm thấy quá mức hoảng loạn hay lo sợ.
Tôi không cho rằng mụ Rose này có đủ bản lĩnh hay lá gan để dám ra tay tước đoạt mạng sống của tôi hay của Kiera đâu.
Bà ta… tuyệt đối không phải là một con ác quỷ tàn nhẫn như cái lớp vỏ bọc mà bà ta vẫn thường phơi bày ra bên ngoài.
“B-bà có thể nới lỏng đống dây trói này thả tôi ra được rồi đấy. Tôi… ổn định lại rồi.”
Ngay khi tôi vừa hé miệng cất lời, chất giọng của tôi nghe khàn đặc và rách nát. Điều này cũng hoàn toàn dễ hiểu thôi, nếu xét đến những cái sự tra tấn kinh hoàng mà cơ thể vật lý của tôi vừa mới phải oằn mình gánh chịu.
Và không chỉ riêng mỗi giọng nói, toàn bộ các bó cơ trên cơ thể tôi cũng đang phải rên xiết chịu đựng.
Tôi có thể cảm nhận rõ ràng những cơn co giật nhè nhẹ lan tỏa khắp tay và chân, đi kèm với đó là những đợt đau nhói buốt óc thoáng qua liên tục bên trong đầu. Chúng chưa đến mức gọi là đau đớn không thể chịu đựng nổi, chỉ là mang lại một cảm giác cực kỳ phiền phức và khó chịu.
Nhưng cái thứ mang lại cảm giác nặng nề và ngột ngạt nhất lúc này tuyệt nhiên không phải là cơn đau thể xác.
Không, thứ đó chính là cái ánh mắt xoi mói của bà ta…
“…”
Chằm chằm nhìn tôi trong một sự im lặng chết chóc, đôi mắt của Rose nheo chặt lại. Tôi hoàn toàn mù tịt không thể nào suy đoán nổi rốt cuộc là trong đầu bà ta đang chứa đựng những suy tính gì.
Liệu bà ta vẫn còn đang ghim trong bụng những cái sự kiện hỗn loạn vừa mới xảy ra trước đó sao? Mình đã thành công xóa sổ được sự hoài nghi đa nghi của bà ấy chưa nhỉ…? Hay là…?
Khoảng không gian im lặng ấy mang lại một cảm giác ngột ngạt đến nghẹt thở, và ngay khi tôi cảm thấy bản thân sắp không thể nào chịu đựng nổi sự tra tấn tinh thần này thêm một giây nào nữa, đôi môi của bà ta cuối cùng cũng chịu hé mở.
“Vậy ra đó chính là cái nguyên cớ giải thích cho việc tại sao mi lại đang điên cuồng truy lùng chiếc gương đó sao?”
Tôi phải mất trọn một nhịp khoảnh khắc để não bộ kịp load và thấu hiểu được hàm ý đằng sau câu nói của bà ta, và ngay khi giác ngộ ra vấn đề, tôi nhíu chặt đôi lông mày lại và lựa chọn cách ngậm miệng không trả lời ngay tắp lự.
Phải mãi đến vài giây đồng hồ kéo dài lê thê sau đó tôi mới chịu gật đầu xác nhận.
“…Chuẩn là như vậy đấy.”
Cùng lúc đó, tôi đảo mắt liếc nhìn sang phía Kiera, người hiện cũng đang nằm bất động trên sàn nhà ngay sát bên cạnh tôi. Sắc mặt cô ấy trông nhợt nhạt tái mét một cách bất thường, và dẫu cho cô ấy không bị trói nghiến lại thê thảm như tôi, nhưng chắc chắn một điều là trạng thái sức khỏe của cô ấy hiện tại cũng không khá khẩm gì cho cam.
Rốt cuộc là cái tên khốn khiếp đó đã giở trò tàn độc gì với cô ấy vậy?
‘Nhìn cái cách mà cô ấy đang trừng trừng mắt hằn học nhìn mình thế kia, chắc mẩm là cái tên Julien nguyên bản đó đã ra tay làm cái trò khốn nạn gì đó tổn hại đến cô ấy rồi…’
Ừ thì, ai mà có tâm trạng đùa cợt vào lúc này cơ chứ?
Chắc chắn 100% là như vậy rồi.
“Tôi đã vướng phải một vài rắc rối khó nhằn… trong việc cố gắng kiểm soát thứ sức mạnh đó; đó chính là lý do biện minh cho việc tại sao tôi lại mặt dày nhờ vả Kiera ra tay giúp đỡ. Mặc dù cô ấy đã thẳng thừng từ chối lời đề nghị đó.”
“Con bé đã thẳng thừng từ chối sao?”
Ánh mắt sắc lẹm của Rose lập tức chuyển hướng ghim thẳng vào Kiera, người cũng đéo chịu thua kém mà nghểnh cổ lên và trừng mắt nhìn lại bà ta một cách đầy thách thức.
“Như những gì tôi đã rát cổ bỏng họng giải thích… tôi hoàn toàn mù tịt đéo biết cái quái gì về tung tích của nó cả. Rốt cuộc là tôi đã phải lặp đi lặp lại cái câu nói đó bao nhiêu lần rồi hả?”
Nếu là ở cái thời điểm ngày trước, tôi chắc chắn sẽ đéo bao giờ tin tưởng vào lời biện minh đó của cô ấy, nhưng ở thời điểm hiện tại thì tôi đã tin sái cổ.
Dù sao đi chăng nữa thì cái chiếc gương đó hiện tại đã nằm yên vị trong tay tôi rồi…
“…”
Đôi mắt của Rose lại càng nheo chặt lại hơn nữa, thái độ trông cứ y hệt như thể bà ta vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng sái cổ vào những lời khai của đứa cháu gái mình.
Kiera cũng đéo hề chùn bước mà càng trừng mắt nhìn lại với một cường độ dữ dội và hằn học hơn nữa, và trong suốt vài giây đồng hồ căng thẳng tiếp theo, hai người bọn họ cứ thế đứng đối diện trân trân nhìn nhau, bị khóa chặt vào trong một cuộc chiến đọ mắt im lặng nảy lửa, trông hệt như một cặp dì cháu đang gồng mình đối đầu nhau trong một cái giải đấu sinh tử nào đó vậy.
Tôi nhanh nhạy chớp lấy cái thời cơ ngàn vàng đó đảo mắt dòm ngó xung quanh nhằm mục đích vắt óc tìm ra một kẽ hở để tẩu thoát khỏi cái tình huống khốn nạn hiện tại.
Có vài ba cái ý tưởng điên rồ đang lóe sáng xẹt qua trong đầu, nhưng ngay trước khi tôi kịp tính toán thực hiện chúng một cách trơn tru, đầu của Rose đột ngột ngoảnh phắt lại hướng về phía ô cửa sổ của căn phòng.
Những nét biểu cảm trên khuôn mặt bà ấy khẽ dao động biến chuyển trước khi ánh mắt sắc lẹm đó lại một lần nữa chuyển hướng ghim thẳng vào tôi. Bất thình lình, một luồng áp lực ngột ngạt đến kinh hoàng bùng nổ tỏa ra từ cơ thể bà ta.
“Hóa ra lại là nhà ngươi sao?”
“…C-cái gì cơ?”
Giật thót mình hoảng hốt, tôi cố gắng ngoái cổ nhìn theo cái hướng mà bà ấy đang nhìn nhưng bất lực nhận ra vùng cổ của mình đã bị khóa chặt cứng ngắc.
“Rốt cuộc là đang có cái cớ sự gì xảy ra vậy?”
Kiera cũng lộ rõ vẻ ngỡ ngàng khi quay đầu nhìn lại, nhưng dường như cô ấy hoàn toàn không nhìn thấy bất cứ thứ gì cả, và cô chỉ biết nghiêng cái đầu sang một bên với một vẻ mặt đong đầy sự bối rối khó hiểu.
“Tôi đéo nhìn thấy cái thứ quái quỷ gì sất. Cái thể loại ma quỷ gì mà—Eekh!”
“Khốn khiếp!”
Lầm bầm chửi rủa một câu th* t*c trong họng, hình bóng của Rose bỗng chốc nhòe đi và biến mất hoàn toàn khỏi tầm mắt tôi. Ngay trước khi não bộ của tôi kịp load và thấu hiểu được chuyện gì đang diễn ra, tôi nghe thấy tiếng Kiera hét lên thất thanh ngay sát bên cạnh và rồi ngay lập tức cảm nhận được có một thứ gì đó cứng ngắc ấn mạnh vào eo mình, thô bạo nhấc bổng bốc bổng tôi lên khỏi mặt sàn.
“…Ah.”
Hoàn toàn bất lực, tôi chỉ có thể trố mắt nhìn cái mặt đất đang ngày càng trôi tuột xa dần khỏi tầm với của mình.
Đến khi tôi thực sự nắm bắt và thông não được rốt cuộc là đang có cái chuyện quái quỷ gì xảy ra, một tiếng va đập chói tai đinh tai nhức óc vang vọng dội lại trong không khí, đi kèm theo đó là vô số những tiếng mảnh kính vỡ vụn văng tung tóe rào rào khắp căn phòng.
Ầm—!
Mái tóc tôi bắt đầu bị gió thốc ngược bay phần phật khi tầm nhìn bỗng chốc thay đổi đảo lộn, và chúng tôi đã lao vụt ra phía bên ngoài ô cửa sổ, đang trong trạng thái rơi tự do lao thẳng xuống phía dưới.
Đó chính xác là cái khoảnh khắc mà tôi thực sự thấu hiểu được cái bi kịch gì đang giáng xuống đầu mình.
‘Thôi xong, mình đang bị bắt cóc mẹ nó rồi.’
Quá tuyệt vời. Đỉnh cao của sự xui xẻo.
“Kyaaah!”
Cái tiếng hét chói tai đó là của Kiera phát ra, tuyệt nhiên không phải của tôi.
Lùi lại vài khoảnh khắc trước đó, tại diễn biến bên trong căn phòng của Aoife.
“Bọn họ dự tính là còn cách đây bao xa nữa?”
“Chắc mẩm là bọn họ có thể ập đến đây bất cứ lúc nào đấy.”
“Tốc độ di chuyển nhanh hơn dự kiến khá nhiều đấy.”
Evelyn cất lời, ánh mắt liếc nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay. Mới chỉ trôi qua vỏn vẹn khoảng mười lăm phút đồng hồ kể từ cái lúc Aoife đánh điện gọi quân viện trợ từ phía Đế quốc. Ban đầu cô nàng đã tính toán rằng sẽ phải mất tầm một tiếng đồng hồ, nhưng thật bất ngờ thay, bọn họ lại kéo đến với một tốc độ sớm hơn dự tính rất, rất nhiều.
Aoife cũng lộ rõ vẻ ngạc nhiên đan xen sự vui mừng, nhưng nếu bình tâm ngồi ngẫm nghĩ kỹ lại thì cái điều này cũng hoàn toàn dễ hiểu và hợp lý.
Thế lực Hoàng gia luôn luôn cài cắm quân đội lực lượng đóng quân ngầm tại hầu hết mọi khu dinh thự của các gia tộc lớn. Cái lý do mỹ miều mà bọn họ rêu rao công khai là để hỗ trợ bảo vệ an ninh khi cần thiết, nhưng thực tế tàn khốc ẩn giấu bên trong lại là một câu chuyện hoàn toàn khác biệt.
Bản chất thực sự của cái mưu đồ đó chính là để ngấm ngầm kiềm chế và giám sát hầu hết các gia tộc quyền lực.
Dẫu cho bọn họ luôn leo lẻo tuyên bố rằng sẽ đứng ngoài cuộc không can thiệp vào những vụ tranh chấp nội bộ giữa các gia tộc, nhưng giả sử nếu có bất kỳ một cuộc xung đột phe phái nào có nguy cơ gây ra sự bất lợi cho ngai vàng Hoàng gia, bọn họ chắc chắn sẽ không ngần ngại âm thầm nhúng tay can thiệp thao túng từ phía sau hậu trường.
Lực lượng viện binh đang cấp tốc kéo đến đây đích thị chính là cái thể loại lực lượng đặc nhiệm mang tính chất như vậy.
“Tôi đã chủ động gọi điện báo cho Leon và những người còn lại vác xác đến đây rồi. Tôi sẽ đích thân đứng ra giải thích tường tận cái tình hình hiện tại cho bọn họ hiểu. Tôi có một cái linh cảm rằng bản thân bọn họ cũng đã đánh hơi nhận ra được có một cái uẩn khúc gì đó vô cùng bất ổn đang xảy ra với Kiera.”
“Ừ, một ý tưởng rất hay đấy.”
Ngay đúng lúc đó, một tràng gõ cửa dồn dập vang lên.
Cốc cốc—!
Chính là Leon và những người còn lại trong nhóm.
“Rốt cuộc là đang có biến gì xảy ra vậy?”
Đưa mắt đảo quanh quan sát một vòng căn phòng, Leon cau chặt lông mày lại khi nhìn xoáy sâu vào hai người họ. Bởi vì Aoife đã nhấn mạnh trong điện thoại rằng đây là một cái tình huống khẩn cấp cấp bách, nên anh ta hoàn toàn không có một cái linh cảm tốt đẹp gì về cái mớ bòng bong này.
Nếu là trong những cái hoàn cảnh bình thường thì anh ta chắc chắn sẽ chuẩn bị tâm lý và vũ khí kỹ lưỡng hơn rất nhiều, nhưng dạo gần đây, kể từ sau cái ‘sự kiện chấn động đó’, đầu óc anh ta lúc nào cũng trong trạng thái mụ mị như bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc che khuất đi sự minh mẫn.
Mọi luồng suy nghĩ chạy trong đầu anh ta đều trĩu nặng áp lực, và anh ta cảm thấy vô cùng chật vật để có thể duy trì được một suy nghĩ rành mạch rõ ràng.
Anh ta đã cố gắng vắt kiệt sức để gồng mình không để lộ cái sự yếu đuối đó ra bên ngoài, nhưng Julien lại là người đã tinh ý nhận ra cái điều đó khá nhanh chóng. Cũng khó mà có thể mở mồm ra trách cứ được.
Leon thực sự cần thêm một khoảng thời gian tĩnh dưỡng để có thể thích nghi lại đúng cách với cái tình huống hiện tại.
Nhưng dù sao đi chăng nữa thì…
“Ơ kìa? Thằng Julien rúc đi xó nào rồi?”
Đưa mắt dòm ngó xung quanh, Leon đột nhiên phát hiện ra một sự thật rằng Julien hoàn toàn không có mặt ở đây. Nhìn ra phía đằng sau lưng, Caius, Amell và Kaelion đều đang túc trực đi cùng với anh ta. Điểm danh lại một lượt, chỉ có hai nhân vật duy nhất đang vắng mặt là Kiera và Julien.
Hai mắt Leon lập tức nhắm nghiền lại.
‘Đáng lý ra tôi phải nhìn thấu được cái viễn cảnh chó má này từ trước mới phải… Dù sao đi chăng nữa thì cái tên ôn thần Julien cũng đang có mặt ở cái chốn này cơ mà. Cái vụ này—’
Anh ta đã giác ngộ ra ngay tại cái khoảnh khắc ấy rằng những sự lo lắng bất an của mình là hoàn toàn có cơ sở và không hề vô căn cứ chút nào.
“Tôi hoàn toàn thấu hiểu cái ý tứ mà anh đang muốn ám chỉ, Leon à, nhưng trong cái sự cố lần này tôi đéo nghĩ rằng thằng Julien có dính líu liên can gì đâu.”
Cũng tinh ý nhận ra được cái sự vắng mặt bất thường của Julien, khóe môi Aoife khẽ giật giật, nhưng cô nàng nhanh chóng giả vờ gạt phăng đi sự lo lắng đó sang một bên và bắt đầu lướt nhanh thông báo cho ba người họ về những cái hành động điên rồ mà cô ấy vừa mới làm, cũng như cái linh cảm bất an về việc đang có một thứ gì đó cực kỳ bất ổn xoay quanh Kiera.
“Ý của cô là cô đã mạn phép sử dụng lạm quyền cái đặc quyền thế lực của hoàng gia chỉ vì cô có một cái linh cảm mơ hồ rằng Kiera đang có biểu hiện gì đó lạ lùng bất thường sao?”
“Err…”
Ánh mắt Aoife lảng tránh liếc nhìn quanh quất khắp phòng trước khi đưa ngón tay lên gãi gãi nhẹ bên má.
“Ừm, ý tôi muốn nói là… chuẩn cmnr? Ý tôi là do có sự hiện diện của cái tên ôn thần Julien đang lảng vảng ở đây nên…”
“Nhưng ủa chứ chẳng phải chính miệng cô vừa mới dõng dạc tuyên bố rằng trong cái sự cố lần này thằng Julien hoàn toàn không có dính líu liên can gì sao?”
“À, thì đúng là như vậy, nhưng mà…”
“Cô xử lý tình huống tốt lắm.”
“Ơ kìa?”
Hoàn toàn không bao giờ ngờ tới việc sẽ được nghe những lời khen ngợi tán thưởng như vậy thốt ra từ miệng Leon, Aoife ngơ ngác chớp chớp mắt. Sau đó cô bàng hoàng nhìn thấy Leon đang ghim ánh nhìn vào mình với một cái ánh mắt tự hào y hệt như một người cha hiền từ khi chứng kiến đứa con gái bé bỏng của mình rốt cuộc cũng đã khôn lớn trưởng thành.
“Nếu bắt buộc phải rút ra được một cái bài học xương máu nào đó trong suốt khoảng thời gian một năm giông bão vừa qua, thì đó chính là nếu có một cái thứ quái quỷ gì đó nhìn có vẻ bất ổn, thì khả năng cao đến 99% là vì cái thứ đó thực sự vô cùng bất ổn. Tôi đã phải nai lưng ra chứng kiến quá nhiều những cái bi kịch kinh hoàng xảy ra trong cái năm nay rồi. Cô đã hành sự cực kỳ sáng suốt và khôn ngoan khi quyết định gọi bọn họ kéo đến đây sớm đấy.”
Đéo có cái tác hại chó má gì khi lựa chọn chơi bài cẩn thận an toàn còn hơn là phải ôm hận nuối tiếc về sau.
Cùng lắm thì cái kịch bản tồi tệ nhất có thể xảy ra là gì dẫu cho cái linh cảm của bọn họ có sai bét nhè đi chăng nữa?
‘Làm đéo có cái mùa xuân nào mà Aoife lại bị tước đoạt danh phận và đá đít đuổi cổ khỏi hoàng gia chỉ vì cái tội lạm dụng huy động lực lượng vệ sĩ của chính gia đình mình đâu.’
Có lẽ chỉ có duy nhất anh ta và Evelyn là những kẻ chia sẻ chung cái luồng suy nghĩ thực dụng đó. Ngoảnh đầu nhìn lại phía sau, Leon bắt gặp cái vẻ mặt ngơ ngác đầy bối rối của Caius và những người còn lại trong nhóm.
Thậm chí ngay cả Amell cũng trừng mắt nhìn anh ta với một vẻ mặt kỳ thị lạ lẫm, miệng lẩm bẩm xầm xì cái câu gì đó đại loại như ‘Làm cái trò điên rồ đó chẳng phải là đang hoang phí tài nguyên của quốc gia một cách vô bổ sao?’
Cái sự ngây thơ ngốc nghếch đến mức nực cười của Amell khiến anh ta chỉ biết bất lực lắc đầu ngao ngán.
Đáng lý ra cậu ta phải là người thấu hiểu tường tận nhất cái quy luật vận hành của mọi thứ ở cái chốn vương giả này, vậy mà đến tận lúc này vẫn còn ngây ngô chưa nắm bắt được cái nguyên nhân sâu xa đằng sau những hành động quyết đoán của Aoife. Hai cái tên kia cũng mang cái tư tưởng ngốc nghếch y hệt vậy, nhưng ngẫm đi ngẫm lại thì có lẽ là bởi vì bọn họ chưa từng có cơ hội được nếm trải và chứng kiến xem mọi thứ đã từng có thể thảm hại và tồi tệ đến cái mức độ nào trong quá khứ.
Anh ta cũng đéo thể nào mở mồm ra trách cứ họ vì cái sự thiếu hiểu biết đó được.
“Ồ, có vẻ như lực lượng viện binh sắp sửa đổ bộ đến nơi rồi đấy.”
Ngẩng phắt đầu lên và dứt mắt rời khỏi cái màn hình thiết bị liên lạc, khuôn mặt Aoife bừng sáng lên rạng rỡ.
Cô nàng vừa mới định hé môi thốt thêm vài câu nữa thì bất thình lình, tiếng mảnh kính vỡ vụn loảng xoảng vang lên ầm ĩ dội lại từ khu vực tầng phía trên.
Ầm—!
Cứ y hệt như đã được lập trình đồng bộ hóa từ trước, tất thảy mọi cái đầu trong phòng đều đồng loạt ngoảnh phắt lại hướng về phía ô cửa sổ, nơi một cái bóng đen ngòm đang lao vun vút rơi tự do xuống phía dưới.
Với cái thứ thị lực sắc bén vượt trội của những kẻ mang sức mạnh đáng gờm, bọn họ có thể nhìn thấu một cách chậm rãi và rõ nét từng khung hình khi một bóng người nhảy vọt từ khu vực tầng trên lao xuống, hai tay ôm siết chặt cứng hai hình bóng khác vắt vẻo trên mỗi bên vai.
Trong một cái khoảnh khắc ngắn ngủi tưởng chừng như chỉ là một cái chớp mắt ấy, ánh mắt của Leon đã vô tình va chạm và khóa chặt vào một đôi mắt màu hạt dẻ đục ngầu vô hồn, trông y hệt như thể chủ nhân của nó đã hoàn toàn buông xuôi và mệt mỏi kiệt quệ với tất thảy mọi thứ trên cõi đời này.
‘…Thì ra là cậu đang bị kẹt lại ở cái xó đó.’
Hai người bọn họ khóa chặt ánh nhìn vào nhau trong một cái khoảnh khắc ngắn ngủi nhất có thể trước khi cái bóng đó lao vút đi và biến mất hoàn toàn khỏi tầm nhìn.
“Kyaah—!”
Một tiếng hét thất thanh bị bóp nghẹt vang lên xé toạc không gian ngay tắp lự sau đó.
“…..”
“…..”
Cả căn phòng bỗng chốc rơi vào một sự tĩnh lặng chết chóc ngay sau cú sốc đó khi miệng của Aoife vẫn đang há hốc ra kinh ngạc, hoàn toàn cứng họng không thể thốt nổi một lời nào.
Evelyn và những người còn lại trong nhóm cũng mang cái vẻ mặt y hệt vậy khi bọn họ liên tục chớp chớp mắt, bộ não dường như vẫn đang bị quá tải và đéo thể nào nắm bắt trọn vẹn được rốt cuộc là có cái sự kiện kinh hoàng gì vừa mới diễn ra.
Kẻ duy nhất vẫn còn duy trì được cái phong thái bình tĩnh lạnh lùng là Leon, người đang nhắm nghiền hai mắt lại và trút ra một tiếng thở dài thườn thượt.
‘Tôi thực sự cần phải đệ đơn yêu cầu tăng lương gấp.’
Từ từ hé mở đôi mắt trở lại, anh ta đưa mắt nhìn lướt qua cái đám người vẫn còn đang đứng chết sững hóa đá và dứt khoát sải bước tiến thẳng về phía cánh cửa.
“Ồ, suýt chút nữa thì quên mất.”
Ngay trước khi cất bước rời đi, anh ta xoay nửa người quay lại.
“…Cái kẻ vừa mới gào lên thảm thiết lúc nãy chính là thằng Julien đấy.”
Anh ta chỉ đơn thuần cảm thấy bản thân có trách nhiệm cần phải thông báo cho mọi người biết được cái sự thật đó.
Két—
Chỉ cho đến tận cái khoảnh khắc đó, những kẻ còn lại mới giật thót mình bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng khi Aoife hốt hoảng vội vã cắm mặt vào cái thiết bị liên lạc và bắt đầu cuồng loạn gào thét ra lệnh chỉ đạo.
Còn về phần Caius, anh ta đưa mắt nhìn sang Kaelion, người cũng đang phóng ánh nhìn đáp trả lại anh ta.
“Cái tiếng hét thảm thiết đó thực sự là của tên Julien phát ra sao?”
Kaelion trầm ngâm suy nghĩ mất một lúc. Bản thân anh ta cũng đã thoáng nhìn lướt qua bắt gặp được cái bóng dáng tàn tạ của Julien; chắc mẩm là Caius cũng y hệt vậy.
Cái ánh mắt của cậu ta lúc đó trông có vẻ như là của một kẻ đã chết tâm hơn là bất kỳ một thứ gì khác…
Nhưng không, còn có một cái vấn đề mang tính chất quan trọng cốt lõi hơn thế nữa.
“Chẳng lẽ vừa mới có một kẻ liều mạng nào đó ra tay bắt cóc cậu ta sao?”