Sổ Tay Sinh Tồn Của Tinh Linh

Chương 84: TIN TỨC

Trước Tiếp

Con thỏ điên bỗng nhiên phát bệnh, không, là phát cơn nhớ nhà, nó nằm rạp xuống đất tai cụp xuống, tự mình hồi tưởng lại quê hương nơi từng sinh sống.

【Nơi bọn ta sống là một thảo nguyên rộng lớn, cỏ xanh mướt khắp nơi, ta và gia đình sống trong một cái hang đất gần một con sông lớn, bên bờ sông có một loại cỏ lá dài nhỏ vừa ngon lại vừa hợp để mài răng, hồi đó ta thích ăn nhất là thứ đó nhưng giờ thì ta chẳng còn nhớ rõ mùi vị của nó ra sao nữa rồi.】

【Ở đó còn có rất nhiều loài thú khác, có loài còn mạnh hơn bọn ta, ta bị thiên địch của tộc Phong Thỏ bọn ta là con Chim Ưng Lông Vàng bắt được, khi đó ta còn rất nhỏ thậm chí còn chưa dùng thành thạo lưỡi gió. Chim Ưng Lông Vàng lại là thú hệ kim nên phòng thủ rất mạnh, nếu không phải vì đó là một con chim non đang sốt ruột tìm bạn đời, không ăn ta ngay mà mang ta theo để quyến rũ con cái, cuối cùng lại bị các đối thủ khác đánh đuổi, trong lúc phản kháng nó lỡ tay thả ta ra rồi ta rơi đúng vào khu rừng này, từ đó mới có ta bây giờ đấy.】

Có lẽ vì quá nhớ nhà hoặc cũng vì quá lâu không có ai trò chuyện nên con thỏ vừa mở miệng là bắt đầu nói thao thao bất tuyệt, một hơi kể hết toàn bộ thân thế của mình.

Dù lời nó kể có vẻ tùy tiện nhưng Tinh Linh lại bắt được thông tin vô cùng quan trọng từ đó.

Với một nỗi nghi ngờ nào đó, cậu hỏi Thỏ: 【Nhà cũ của cậu là ở thảo nguyên à? Chỗ đó có nóng không? Đất trông màu gì vậy?】

Thỏ ngáp một cái, hơi không chắc chắn nói: 【Chắc là không nóng đâu? Chỗ này mới nóng ấy, lúc ta mới sinh ra lông dày lắm, khi mới đến đây vì lông quá nhiều mà bị nóng đến rụng bớt, may mà sau lại mọc lại được, tuy không nhiều bằng lúc trước nhưng ít ra không bị trọc.】

【Còn đất á? Hình như là màu đen? Rất đậm, đậm hơn chỗ này nhiều!】

Thỏ thích đào hang, nên nó rõ màu đất nhất.

Tinh Linh thuận tay nhìn về khu rừng trước mặt, mặt đất hòn đảo được bao phủ bởi thực vật và lá mục tạo nên đất màu đậm là dấu hiệu của sự màu mỡ, còn màu đất mà Thỏ miêu tả lại còn đậm hơn nữa, lại có cả thảo nguyên và rừng cây, nghe thế nào cũng không giống như vùng đất cằn cỗi của Đại lục Toph.

Hơn nữa, đặc điểm nổi bật nhất của Đại lục Toph chính là khí hậu nóng bức, vùng đảo này còn mát hơn đại lục Toph vậy mà Thỏ lại nói nơi nó sinh ra còn lạnh hơn chỗ này.

【Cậu còn nhớ mình đến đây bao lâu rồi không?】

【Tất nhiên là nhớ!】 Thỏ hơi tức giận, lại hơi chột dạ: 【Đừng thấy ta nhỏ đã rời nhà mà xem thường, ta vẫn biết đếm đấy.】

Dù nó chỉ biết đếm từ một đến mười.

Nó trừng mắt nhìn con cá đen bị giết: 【Con to đùng đó mỗi năm đều đến khu này tìm bạn đời, trước kia còn có cá cái để ý đến nó —— giờ thì nó to quá nên chẳng con nào thèm để ý nữa —— ta đếm rất rõ ràng, nó đã đến sáu lần rồi.】

Không chỉ loài người thích hóng chuyện, con thỏ chán ngấy vì buồn chán trên đảo lại không cần săn mồi, trên đảo cũng không có con thú nào đánh thắng nó nên nó tiêu khiển bằng cách theo dõi chuyện cười của các con thú khác.

Nếu nó không nhầm thì tức là đã sáu năm rồi.

Sáu năm trước nó vẫn sống trên thảo nguyên gần một con sông, nhưng đại lục Toph đã là vùng đất hoang từ hàng nghìn năm trước, đừng nói thảo nguyên nhiều nơi đến cả cọng cỏ cũng không mọc nổi, con sông lớn duy nhất là ở Proda nhưng tình hình ở đó không giống với lời Thỏ kể.

Điều quan trọng nhất là hiện tại đại lục Toph không có ma thú.

Điều đó cho thấy con thỏ này rất có thể đến từ một đại lục khác.

Điều này cũng không có gì quá lạ, giống như Trái Đất có bảy châu lục vậy, thế giới này ngoài đại lục Toph còn có những đại lục khác cũng là điều bình thường.

Chỉ là không biết thế giới này có bao nhiêu đại lục, ngoài Toph ra thì các đại lục còn lại có dáng vẻ thế nào?

Tinh Linh kể suy đoán của mình cho Ma Vương nghe, đồng thời bày tỏ sự nghi hoặc: “Đã vậy thì con thỏ này bị chim ưng mang tới đây, chứng tỏ hai đại lục cũng không xa nhau lắm, vậy sao lại không có ma thú nào từ đó đến Toph? Còn người ở đại lục Toph thì hình như cũng không hề biết ngoài đại lục của họ ra còn có nơi nào khác.”

Ma Vương cũng không rõ nội tình, nhưng hắn thực sự thấy hứng thú với những đại lục khác, đại lục Toph quá cằn cỗi nếu thật sự còn đại lục khác phì nhiêu hơn thì đối với bọn họ cũng là cơ hội tốt.

Chỉ là không biết đại lục kia có tồn tại thế lực nào mạnh đến mức uy h**p được cả ma vật hay không.

Cả hai sinh vật phi nhân loại đều rất quan tâm đến đại lục trong lời Thỏ kể, đồng lòng tỏ ý nếu có cơ hội nhất định phải đi tìm đại lục đó.

Tinh Linh hơi muốn “dụ” con thỏ về cùng.

Dáng vẻ đáng yêu, năng lực không tệ lại còn là một trong những đầu mối dẫn tới đại lục mới —— dù khả năng cao là nó đã quên gần hết —— nhưng mang về vẫn có ích.

Với lại Thỏ cũng nói nó bị rơi xuống đây ngoài ý muốn, không có đồng loại, lại rất nhớ nhà hẳn là sẽ sẵn lòng cùng họ tìm đường về.

Chỉ là Tinh Linh hơi lo rằng mang theo ma vật đi tìm một đại lục có thể toàn là ma thú, có khi nào sẽ “bắt sạch” cả bọn ma thú kia không?

Nhưng đó là chuyện sau này, giờ thì nên xem xét hòn đảo trước đã.

Thỏ ăn no rồi không muốn động đậy, trông bộ dạng ngái ngủ như sắp lăn ra ngủ bất cứ lúc nào, hai sinh vật phi nhân loại không muốn tiếp tục lãng phí thời gian như thế.

Vì thế Tinh Linh đề nghị với Thỏ: 【Hay là tôi bế cậu đi nhé? Như vậy cậu có thể nghỉ ngơi mà chúng tôi cũng tiện đi xem quanh đây, đôi bên cùng có lợi.】

Từ lâu cậu đã thèm muốn lớp lông mềm mại của Thỏ nếu có thể chạm vào một chút thì càng tốt.

Thỏ tròn mắt nhìn Tinh Linh, cuối cùng bị khí chất kỳ lạ trên người cậu hấp dẫn, gật đầu với vẻ ban ân: 【Được rồi, cho ngươi bế.】

Thế là Tinh Linh cẩn thận bế Thỏ dưới đất lên, nếu Thỏ thấy không thoải mái khi được bế thì nó sẽ hướng dẫn cách bế tốt hơn, cuối cùng nó rất hạnh phúc rúc vào ngực Tinh Linh lim dim ngủ.

【Ta ngủ đây, ngươi nhớ nhẹ tay đấy nhé.】

Tinh Linh vuốt bộ lông thỏ mềm mại mà hơi cứng hơn cậu tưởng, trên mặt nở nụ cười càng rạng rỡ, gật đầu: 【Được rồi, tôi sẽ chú ý.】

Ma Vương liếc mắt nhìn con thỏ trong ngực cậu một cái rồi chuyển ánh nhìn sang khuôn mặt của Tinh Linh, như thể không muốn nhìn nữa.

Ôm Thỏ trong tay, Tinh Linh cùng Ma Vương tiến vào đảo.

Khu rừng trên đảo có vẻ thuộc loại rừng mưa ôn đới, khí hậu ôn hòa nhưng ẩm ướt, vừa bước vào Tinh Linh đã cảm thấy cả hơi thở cũng mang theo hơi nước.

May mà Thỏ là hệ phong, môi trường vừa thay đổi thì không khí quanh người nó cũng lưu động theo, thổi đi hơi ẩm thừa thãi giữ cơ thể khô ráo, nếu không thì một con thỏ như nó sao có thể thích nghi nổi với khí hậu rừng mưa này.

Trong đảo là những cây gỗ cao lớn, bụi cây rậm rạp và vô số thực vật bám thân, địa hình phức tạp dễ gây lạc đường.

Thế nhưng khi Tinh Linh bước vào lại có cảm giác như trở về nhà, bên tai dường như nghe được tiếng rừng vui mừng chào đón, bản năng cảm thấy thân thiết.

Không có nơi nào phù hợp với Tinh Linh hơn rừng rậm.

Như cá trở về biển, không cần ai chỉ dẫn Tinh Linh đi lại trong rừng như trên đất bằng, cậu có thể cảm nhận rõ nơi nào hạt giống đang nảy mầm, nơi nào hoa đang nở rộ, thậm chí cả những động vật ẩn mình trong bóng tối cũng không thoát khỏi cảm giác của cậu.

Những con vật đó phần lớn là động vật bình thường, một vài con có dao động ma lực nhưng cũng rất yếu, so với con thỏ trong ngực cậu thì như trời với đất, không thể so được.

Đám động vật dường như cũng phát hiện ra họ, trước kia động vật thường chủ động đến gần Tinh Linh nhưng ở đây lại không, có vài con tỏ ra muốn lại gần nhưng nhanh chóng bị đồng bọn kéo đi, có vẻ rất e ngại bọn họ.

Nghĩ đến lời Thỏ nói đây là địa bàn của nó, những con vật này có lẽ vì vậy mới không dám lại gần.

Chưa đi được bao xa, Tinh Linh đã không nỡ để nơi này bị phá hoại.

“Hay là chúng ta chọn chỗ khác nhé? Nơi này cứ giữ nguyên như vậy thì hơn.”

“Không phá đâu.” Ma Vương đáp: “Người lùn thích sống dưới lòng đất, họ sẽ xây những thành phố ngầm tráng lệ nhưng không làm hỏng bất cứ thứ gì trên mặt đất, vì thế chọn nơi này cũng rất hợp, rừng rậm bên ngoài có thể đánh lừa tàu thuyền, sau này nếu em muốn quay lại cũng rất tiện.”

“Thật sự không phá thì em yên tâm rồi.” Tinh Linh gật đầu: “Nhưng chắc cũng sẽ không có tàu nào tới đây đâu, nếu không thì làm gì mà không thấy chút dấu vết con người nào, đến nỗi con nhóc này còn tưởng bọn mình là ma thú.”

Cũng đúng là “con nhóc”, trọng lượng trong ngực nhẹ đến không tưởng, dù có thân dài bằng cánh tay, con thỏ này cũng không thuộc loại nhỏ bé trong họ thỏ vậy mà cân nặng chỉ chừng hai ba ký, không biết mớ đồ vừa ăn kia bay đi đâu rồi.

Họ tiếp tục tiến sâu vào khu rừng mưa, càng vào trong Tinh Linh càng nhận ra thực vật ở đây kỳ lạ hơn, rất nhiều loài cậu chưa từng thấy —— dù cậu đã cật lực học về các loài cây kể từ khi nhận nhiệm vụ cứu thế —— thậm chí cậu còn phát hiện một vài loại thực vật có ma lực.

Dù cấp độ không cao, chủng loại cũng không rõ ràng nhưng dao động ma lực nhẹ nhàng từ lá cây lại không thể giả được.

Trước Tiếp