Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chú thỏ ăn sạch cà rốt rất nhanh rồi lại nhìn về phía Tinh Linh, đôi mắt đen tròn như thể đang phát sáng.
Nó đã đổi ý, không định đuổi hai sinh vật kỳ lạ này nữa mà muốn giữ họ lại, ngày ngày biến ra những món ngon như vậy cho nó ăn!
Tính toán của thỏ rất khôn ngoan, nó tự thấy bản thân có năng lực đó, nhìn cách Tinh Linh biến ra cà rốt thì có thể dùng ma pháp, nhưng lượng ma lực kia quá yếu nên nó cho rằng đó là toàn bộ thực lực của đối phương, vì thế hoàn toàn không lo sẽ không giữ được họ lại.
Đáng tiếc là toan tính nho nhỏ đó của nó cuối cùng vẫn sẽ thất bại.
Khi Thỏ đang ăn cà rốt, Tinh Linh cũng đang thảo luận với Ma Vương về việc con ma thú này thuộc cấp bậc gì.
Trước đây trong 《DW》 cậu suốt ngày du ngoạn khắp nơi, dù từng thấy qua đủ loại quái vật ở các bản đồ khác nhau nhưng chưa từng trực tiếp đối đầu, đám quái vật đó cũng không tấn công cậu nên cậu rất mơ hồ về cấp bậc của ma thú, càng không để tâm đến.
Ma Vương quan sát theo tiêu chuẩn trong 《DW》 rồi đưa ra kết luận: “Chắc là ma thú hệ phong cấp bảy, nếu xét theo thân phận ma thú ăn cỏ thì cấp bậc này đã rất cao rồi.”
Cũng giống như trong thế giới động vật bình thường có chuỗi thức ăn, thế giới ma thú cũng vậy, là ma thú ăn thịt thì bất kể là về ma lực hay hình dáng thì đều mạnh hơn ma thú ăn cỏ, nếu một ma thú ăn cỏ mạnh hơn ma thú ăn thịt thì nhất định phải có thân hình to lớn và vũ khí chết người, như voi hay tê giác chẳng hạn.
Mà một con thỏ, ngoài việc chạy nhanh ra thì gần như không có năng lực tấn công gì vậy mà lại được Ma Vương đánh giá là ma thú cấp bảy, có thể thấy ma lực của nó ít nhất cũng ngang pháp sư cấp cao.
Hơn nữa, ma thú vốn mạnh hơn pháp sư cùng cấp —— nếu con thỏ này ở đại lục Toph, e rằng đã có thể trở thành đệ nhất đại lục rồi.
Ban đầu Tinh Linh thấy nó đáng yêu, lại không chủ động tấn công nên định dùng cà rốt để xoa dịu, sống chung hòa bình, không ngờ Thỏ lại nghiện cà rốt muốn giữ cậu ở lại.
May là cách giữ người của nó cũng không quá thô bạo, không trực tiếp ra tay mà chỉ trừng trừng nhìn Tinh Linh không chớp mắt, vừa nhìn vừa kêu liên tục.
Nếu đổi là người khác, chắc chẳng hiểu được con thỏ trước mắt đang nói gì.
Nhưng Tinh Linh lại thông thạo thú ngữ!
Vì vậy, trong khi Ma Vương chỉ nghe thấy tiếng kêu vô nghĩa thì với Tinh Linh đó là—
[Hai người ở lại làm tiểu đệ của ta đi! Chỉ cần mỗi ngày chuẩn bị cho ta mấy loại cây ngon là được, ta sẽ bảo vệ hai người! Ai dám bắt nạt hai người, ta đánh kẻ đó!]
Giọng nói đầy khí thế, nếu không nhìn vào vẻ ngoài dễ thương kia thì Tinh Linh còn tưởng mình gặp phải lão đại hắc đạo.
Cậu không nhịn được bật cười, che miệng lại, nhưng trong mắt thỏ thì hành động đó là biểu hiện của sự khuất phục, sợ hãi.
[Chỉ cần hai người làm việc đàng hoàng, ta đảm bảo mỗi ngày sẽ cho hai người sống sung sướng thoải mái!]
Nếu nó hiểu tiếng Trung, chắc lúc này đang nói kiểu “ăn ngon mặc đẹp” mất rồi.
Tinh Linh ngày càng không nhịn được cười, cậu che miệng lại, mà Thỏ lại không hiểu biểu cảm của sinh vật hình người nên không nhận ra, Ma Vương thì biết cậu đang cười, liền nghi hoặc nhìn cậu.
“Thỏ nói muốn thu chúng ta làm tiểu đệ, giữ lại để cung cấp cà rốt.” Tinh Linh vừa cười vừa nói: “Còn nói chỉ cần chúng ta ngoan, nó sẽ bảo vệ tụi mình.”
Tinh Linh không dùng năng lực giao tiếp với động vật, nên cũng không sợ Thỏ nghe hiểu lời cậu.
Ma Vương lần đầu tiên gặp một sinh vật muốn thu hắn làm tiểu đệ, lại còn là một con ma thú, trong mắt cũng có chút ý cười, nhìn thỏ cũng hòa nhã hơn.
Dù chỉ là thay đổi rất nhỏ, nhưng quả thật có.
Thỏ nhìn hai sinh vật không phải người đang thì thầm, cứ tưởng họ đang thương lượng, chờ một lúc rồi sốt ruột hỏi: [Hai người bàn xong chưa?]
Tinh Linh suy nghĩ rồi lại lấy ra vài hạt giống, cùng một lúc biến ra tất cả thành cây, toàn là những loài thỏ có thể thích ăn.
Thậm chí, cậu còn lấy từ kho dự trữ trái cây của mình ra một ít mỗi loại.
Mang theo những loại cây và trái cây ấy, Tinh Linh cẩn thận tiến gần Thỏ.
Thỏ không lùi lại, thậm chí còn nhảy lên vài bước, có vẻ rất háo hức.
Những thứ Tinh Linh cầm đều là đồ Thỏ chưa từng thấy, nhưng bản năng của nó mách bảo rằng chúng có thể ăn được.
Tinh Linh dừng lại cách nó khoảng một mét, ngồi xổm xuống: [Chúng tôi không biết cậu mạnh tới mức nào, nên cần cân nhắc mới có thể trả lời. Hay là cậu dẫn chúng tôi đi tham quan hòn đảo này? Tôi sẽ đưa hết mấy thứ này cho cậu như thù lao, tôi nghĩ cậu sẽ thích chúng, tất nhiên nếu muốn cà rốt —— cái lúc nãy ấy thì cũng được.]
Thỏ không ngạc nhiên vì Tinh Linh nói chuyện được với nó, ma thú vốn có thể giao tiếp với nhau, nó tưởng Tinh Linh là một loại ma thú kỳ lạ, tất nhiên có thể nói chuyện.
Giờ đây, trong mắt tròn của nó chỉ thấy thức ăn chưa từng gặp kia.
Đừng nhìn nó nhỏ con, thật ra nó ăn khỏe lắm, củ cà rốt vừa nãy tuy dài hơn nó nhưng với Thỏ chỉ là món khai vị thôi.
Nhưng nó vẫn cố giữ dáng vẻ đại ca, rõ ràng vui đến mức muốn nhảy lên tại chỗ nhưng vẫn làm ra vẻ kiêu ngạo: [Được thôi, nể tình hai người là tiểu đệ tiềm năng ta chọn trúng, ta đồng ý dẫn đi tham quan nhưng đợi ta ăn no đã.]
[Được.] Tinh Linh mỉm cười, xếp tất cả thức ăn lên một tấm lá cọ rơi sẵn trên bãi biển như dâng lễ vật, đẩy đến trước mặt Thỏ: [Chỉ là nếu cảm thấy nhiều quá thì đừng cố ăn hết nhé, ăn no quá không tốt cho sức khỏe đâu.]
Nghe nói nhiều thỏ nuôi ở nhà chết vì bị cho ăn quá nhiều.
Thỏ tưởng mình oai phong, thật ra lại là kiểu kiêu ngạo đáng yêu: [Hừ, từng này thức ăn chỉ đủ ta ăn no bảy phần thôi!]
Rồi nó lập tức nhào vào đống đồ ăn.
Tinh Linh chuẩn bị rất đa dạng, nhưng mỗi loại chỉ có một cây hay một quả, các loại cỏ, rau cậu biết cũng mỗi loại một ít, còn trái cây thì chọn loại nhỏ như dâu, nho, táo, nhưng vì chủng loại phong phú nên chất đống lại thì cũng to hơn cả cơ thể Thỏ.
Tinh Linh sợ Thỏ nói khoác thật ra ăn không nổi nhưng rồi nhanh chóng bị thuyết phục, vì tuy Thỏ ăn nhanh nhưng món nào ngon thì ăn hết, món nào không ngon thì không thèm ăn miếng thứ hai, cực kỳ kén ăn.
Nhưng nó vẫn ăn rất nhiều, mà Tinh Linh nhìn mãi cũng không thấy cái bụng nhỏ của nó có gì thay đổi.
Lúc này cậu mới tin rằng con Thỏ trước mắt đúng là một ma thú giống thỏ.
Ma Vương đứng quan sát một lúc lâu cuối cùng cũng bước lại.
Khi Ma Vương đến gần, Thỏ chỉ ngẩng đầu nhìn một cái, xác nhận không có uy h**p thì mặc kệ.
Đó cũng là nhờ Ma Vương thu liễm khí tức, nếu không thì Thỏ đã không lơ là như vậy.
“Em nói gì với nó vậy?”
Không hiểu cuộc đối thoại giữa Tinh Linh và Thỏ, Ma Vương không vui.
“Em bảo nó dẫn chúng ta đi dạo quanh đảo.” Tinh Linh cười ranh mãnh: “Chúng ta mới đến, tất nhiên cần một kẻ biết rõ địa hình rồi, có thỏ ở đây dẫn đường thì cũng tiện hơn.”
Thật ra Tinh Linh chỉ muốn đùa với con thỏ ngốc này thôi đúng không? Ma Vương nhìn Thỏ với ánh mắt sâu xa.
Xem ra không thể làm món thỏ nướng rồi.
Cũng hơi tiếc, nhưng nếu làm Tinh Linh vui đến vậy thì hắn tạm thời nhịn chút cũng được.
Thỏ bỗng cảm thấy lạnh sống lưng, tai dựng lên cảnh giác, đảo mắt nhìn quanh, mắt tròn cũng bắt đầu quan sát nhưng không phát hiện điều gì bất thường, lại cúi đầu tiếp tục ăn.
Tinh Linh kiên nhẫn đợi Thỏ ăn hết những món nó thích, cậu còn nhìn kỹ phần thức ăn thừa để xác định khẩu vị của nó rồi mới nói với Thỏ đang ợ: [Tôi vẫn chưa biết nên gọi cậu là gì?]
[Gọi à?] Thỏ nằm dài trên đất nghỉ ngơi, lười biếng nói: [Tất nhiên gọi là lão đại rồi.]
[Chúng tôi vẫn chưa đồng ý làm tiểu đệ nên trước đó tôi muốn biết cậu có tên không?]
Nếu gọi “lão đại” thì Thỏ sẽ lập tức nhận định họ là tiểu đệ thật, sau này nếu biết họ không có ý đó thì Thỏ có thể cho rằng mình bị lừa, sinh chuyện thì rắc rối.
Thỏ có vẻ đã ăn rất thỏa mãn, cũng không so đo việc tiểu đệ không nghe lời, nằm đó nheo mắt: [Mấy con thú sống trên lãnh địa của ta đều gọi ta là lão đại, còn đám từ nơi khác tới thì khỏi nói, chỉ đánh nhau thôi. Nhưng ta biết bộ tộc của chúng ta được gọi là tộc Phong Thỏ, vì chúng ta điều khiển được sức mạnh của gió, nghe ngầu không!]
Phong Thỏ? Tinh Linh giật nhẹ khóe miệng: [Nghe rất ngầu thật.]
[Vậy cứ gọi ta là Phong Thỏ lão đại đi!]
Tinh Linh nhẹ nhàng nói: [Tôi nghĩ đó là tên chủng tộc của các cậu, nếu chỉ gọi một mình cậu như vậy thì sau này gặp Phong Thỏ khác sẽ khó phân biệt.]
[Không sao, dù sao ở đây chỉ có một mình ta, không có Phong Thỏ khác đâu.] Nói tới đây, Thỏ – tức Phong Thỏ – có chút buồn: [Ta vốn không sống ở đây, lúc nhỏ ham chơi bị một con chim ưng bắt đi, may mà lanh trí thoát được nhưng lại rơi xuống đây, kẹt suốt mấy năm rồi, chẳng biết có còn cơ hội trở về không nữa.]