Sổ Tay Sinh Tồn Của Tinh Linh

Chương 79: ĐÁY BIỂN

Trước Tiếp

Khi biết rằng dưới đáy biển này có thể tồn tại mạch khoáng ma pháp thì Tinh Linh vô cùng ngạc nhiên và vui mừng.

Sau đó, cậu chợt nảy ra ý tưởng, liền đề nghị với Ma Vương: "Vì không biết là loại quặng ma pháp gì, vậy chi bằng chúng ta trực tiếp xuống đó khảo sát xem sao? Nếu khoáng sản dưới đó có giá trị cao thì nghĩ cách khai thác là được, -- tất nhiên, cho dù khoáng vật nơi này không tốt lắm thì chúng ta cũng có thể đến vùng biển khác xem thử, đại dương lớn như vậy, nhất định sẽ có nơi khác cũng có mạch khoáng ma pháp."

Ma Vương gật đầu, hắn thực sự cũng có cùng suy nghĩ với Tinh Linh.

Hơn nữa, dựa theo dao động ma lực mà hắn cảm nhận được, cho dù quặng ma pháp ở đây không phải loại quý hiếm tốt nhất thì nó cũng không phải là thứ vô giá trị.

Thấy hắn đồng ý, Tinh Linh lập tức không câu cá nữa, thu cần câu vào túi rồi chuẩn bị cùng Ma Vương xuống nước.

Tuy nhiên, khi chuẩn bị nhảy xuống cậu mới chợt nhớ ra là mình không biết bơi, hơn nữa áp suất nước dưới đáy biển rất mạnh, nếu cứ thế nhảy xuống thì hoặc là bị nước biển dìm chết, hoặc là bị áp suất nước nghiền nát.

Cậu ngượng ngùng quay đầu nhìn Ma Vương đang chờ mình xuống nước trước, rồi ngại ngùng nói: "Em quên mất là em không biết bơi."

"...Chúng ta không cần bơi, em có thể dùng ma pháp hệ thủy 'Bong bóng nước'." Ma Vương nhắc nhở.

À đúng rồi!

Ma pháp Bong bóng nước nghe rất dễ thương, khi sử dụng cũng dễ thương nốt -- nó sẽ tạo ra một quả bong bóng khổng lồ bao quanh người thi triển, đồng thời chống lại các đòn tấn công từ kẻ địch.

Tuy nhiên, Bong bóng nước chỉ là ma pháp hỗ trợ cấp bốn của hệ thủy, hiệu quả phòng ngự hoàn toàn không bằng các loại ma pháp phòng ngự cùng cấp khác.

Ngoài ra, bong bóng còn ảnh hưởng đến tốc độ di chuyển của người dùng nên bị người chơi xem là phế kỹ, rất hiếm ai sử dụng.

Nhưng Tinh Linh biết rằng ma pháp này được thiết kế cho bản đồ vùng biển sau này sẽ ra mắt trong 《DW》, trên đất liền thì đúng là vô dụng, nhưng xuống nước thì nó có thể cung cấp oxy và kháng lại áp suất của biển, tuy vẫn không tăng tốc độ, nhưng có thể giữ được tốc độ di chuyển như trên cạn.

Chỉ là vì bản đồ biển chưa biết bao giờ mới mở nên Tinh Linh đã quên khuấy mất chuyện này, thậm chí còn quên luôn cả kỹ năng này.

Dù sao hệ thủy cũng không phải chuyên môn chính của cậu, bình thường thi thoảng dùng bóng nước rửa mặt đã là nhiều rồi, còn lại đương nhiên ưu tiên dùng ma pháp hệ mộc mà cậu thành thạo nhất.

Tuy không nhớ rõ ma pháp đó, nhưng trong thanh kỹ năng của Tinh Linh vẫn có nó, nếu không thì với tư cách là pháp sư hệ thủy cấp cao mà không thể dùng được ma pháp cấp bốn thì đúng là mất mặt.

Lặng lẽ tạo ra một quả bong bóng nước trong suốt rực rỡ nhiều màu, Tinh Linh nhảy xuống biển.

Kết quả là, vì chưa biết điều khiển bong bóng nên cậu cứ lơ lửng trên mặt nước, chưa nói gì đến lặn xuống, thậm chí còn chưa chìm được cả đế giày.

Xem ra, cậu vừa vô tình phát minh ra một cách dùng mới cho Bong bóng nước.

Ma Vương ngay sau đó cũng xuống nước, hắn cũng dùng một quả bong bóng, nhưng khả năng khống chế ma pháp của hắn thì mạnh đến đáng sợ, không biết một Ma Vương chưa từng thấy biển như hắn làm sao biết Bong bóng nước có thể dùng dưới nước nữa.

Có lẽ từng luyện trong sông chăng?

Tinh Linh nhìn thấy Ma Vương điều khiển quả bong bóng chìm xuống đáy biển một cách thuần thục, như thể nước biển tự động tách ra khi gặp bong bóng, nhường chỗ cho hắn đi qua.

Thấy Ma Vương đã xuống nước, Tinh Linh vội vàng điều chỉnh, lần này cậu thành công chìm xuống đáy biển nhờ điều khiển bằng ý thức.

Vẻ đẹp dưới đáy biển là điều không thể thấy từ mặt biển, trong vùng nước xanh thẳm này, đủ loại Tinh linh nước dưới biển chưa từng gặp trôi dạt theo dòng nước, cảnh tượng vô cùng sống động.

Chiếc thuyền của họ chưa đi xa nên khu vực đáy biển này cũng chưa sâu lắm, Tinh Linh ước chừng họ đã lặn xuống khoảng 100 mét, nghe thì không sâu lắm nhưng áp suất nước ở đây đã có thể gây hại cho cơ thể con người.

May mà tầm nhìn ở đây khá tốt, cộng thêm thị lực của Tinh Linh và Ma Vương đều rất tốt nên môi trường có hơi tối tăm này không gây ảnh hưởng lớn đến họ.

Tinh Linh đi theo Ma Vương hướng xuống đáy biển, dưới đáy phủ đầy cát sỏi là những rạn san hô lớn đủ màu sắc, các sinh vật biển nhiều màu sắc sống trong đó một cách nhàn nhã, hai sinh vật lạ đột nhiên xuất hiện cũng không khiến chúng sợ hãi, thậm chí còn có vài con cá gan lớn hiếu kỳ bơi đến dùng miệng chạm vào bên ngoài quả bong bóng, như đang thắc mắc tại sao cái bong bóng này không vỡ mà bên trong còn chứa sinh vật kỳ lạ thế.

Tinh Linh bỗng thấy hứng thú, cố ý điều khiển bong bóng chơi đùa với lũ cá, bong bóng trôi đi đâu bọn cá liền bơi theo tới đó, trông chẳng khác gì đang dắt cá đi dạo.

Ma Vương không giục giã cậu mà bắt đầu tìm kiếm nơi phát ra dao động ma lực mà hắn đã cảm nhận được lúc trước.

Thời gian hiệu lực của Bong bóng nước là nửa tiếng, nhưng khi bong bóng cũ biến mất thì chỉ cần thi triển lại là có thể thay thế nên họ không phải lo lắng về thời gian.

Tinh Linh chơi một lúc, thấy Ma Vương không có ý định cùng chơi thì nhớ ra lý do mình xuống biển, không đùa với mấy con cá nữa mà đáp xuống đáy biển.

Tuy nhiên, khác với Ma Vương đang cảm nhận vị trí mạch khoáng, Tinh Linh lại đáp xuống rìa rạn san hô cúi người nhặt các mảnh vỡ rơi ra từ san hô.

Tuy Bong bóng nước chống nước và đòn tấn công, nhưng lại không ngăn cản người thi triển chạm vào thứ khác nên cậu rất dễ dàng nhặt được vài mảnh san hô.

Vì thường xem các kênh thám hiểm nên Tinh Linh biết rằng nhiều rạn san hô thực ra ẩn chứa khoáng sản và kim loại, thậm chí là cả dầu khí.

Mà đó đều là những thứ bọn họ đang thiếu.

Vậy nên Tinh Linh định nhặt vài mảnh mang về cho ma vật kiểm tra -- trong nhóm đi theo cũng có vài ma vật kiêm nghề phụ là luyện kim sư, giờ là lúc họ phát huy công dụng.

【Tìm thấy rồi.】

Khi Tinh Linh đang bận nhặt đá, giọng Ma Vương chợt vang lên trong đầu cậu.

Do dưới nước không tiện nói chuyện, Ma Vương dứt khoát truyền tâm ý vào đầu Tinh Linh, phương pháp này Tinh Linh cũng biết, trong 《DW》 có một hình thức tương tự gọi là "chat riêng".

Tuy nhiên cách Ma Vương dùng không giống hệ thống chat của người chơi, giới hạn khoảng cách cũng khác, chỉ có thể khiến người ở gần nghe thấy.

Tinh Linh đứng dậy, đi tới bên Ma Vương, phát hiện trong tay hắn đang cầm một khối đá nhưng khác với mấy mảnh san hô mà cậu nhặt được, đây rõ ràng là một loại quặng thô.

Tinh Linh cũng dùng cách nói chuyện trong đầu: 【Có xác định được là gì không?】

【Có vẻ là đá Sáng.】

Vì sản lượng lớn và giá rẻ, nên đá Sáng không được xem là quý trong các loại khoáng ma pháp, nhưng nó có tác dụng cân bằng vật chất nên rất được ưa chuộng trong việc điều chế dược phẩm và chế tạo đạo cụ ma pháp, giờ phát hiện một mạch khoáng như vậy đúng là bất ngờ lớn.

Tuy nhiên chỉ một mảnh quặng thì chưa đủ chứng minh nơi đây là mạch khoáng.

Ma Vương đích thân đào một lỗ lớn ngay dưới thuyền mà không làm hư hại môi trường xung quanh, chứng minh rằng bên dưới thực sự có không ít đá Sáng thô.

Tinh Linh nhặt hết những viên đá có dao động ma lực rõ ràng, còn lại thì lấy vài viên không có để mang về kiểm nghiệm, số còn lại đánh dấu lại vị trí để lần sau dễ tìm hơn.

Chỉ là, lần sau đến đây có lẽ sẽ là đám người lùn đen.

【Sau khi về bảo nhóm luyện kim chế tạo nhiều đạo cụ có thêm ma pháp 'Bong bóng nước', như vậy sau này người lùn tới khai thác sẽ tiện hơn.】

Thứ từng bị coi là phế kỹ giờ lại trở thành vật không thể thiếu, chỉ tiếc là bọn người lùn đa phần là cuồng chiến sĩ, không biết dùng ma pháp, nếu không đã tiết kiệm được kha khá nguyên liệu luyện kim.

【Ừm.】Ma Vương chôn lại lỗ mình đào, vì ở Adadara có khá nhiều thợ lặn ngọc trai, không thể chắc nơi này sẽ không bị phát hiện, đá Sáng có bề ngoài hơi giống kim cương nhưng độ cứng thấp, dễ đập vỡ và nghiền thành bột, người Toph vẫn coi nó là loại đá quý giá trị thấp.

Phát hiện ra mạch đá Sáng khiến Tinh Linh vô cùng phấn khích, sau khi trở lại thuyền cậu đề nghị với Ma Vương: "Chúng ta cứ lái thuyền ra vùng biển xa hơn đi, biết đâu còn phát hiện ra gì khác?"

"Hơn nữa cũng có thể tìm xem vùng biển này có đảo không, sau này nếu có khai thác quặng thì động tĩnh sẽ rất lớn, không thích hợp để con người biết, nếu tìm được một ch* k*n đáo làm căn cứ thì sẽ đỡ phiền phức hơn."

Tuy nhiên, các đảo gần bờ rõ ràng không phù hợp, có khi còn thuộc lãnh thổ của Adadara, họ cần đến những vùng biển xa hơn, hoang vu hơn.

Ma Vương đồng ý: "Em điều khiển thuyền đi, ta phụ trách dò tìm dưới đáy biển."

Ma Vương một mình cũng có thể làm hết tất cả, nhưng Tinh Linh rõ ràng rất muốn tham gia nên giao cho cậu phần việc đơn giản hơn.

Dù sức chiến đấu kém hơn Ma Vương, nhưng điều khiển một chiếc thuyền thì Tinh Linh vẫn làm được, huống hồ hiện giờ gió và nước đều thuận, kể cả không điều khiển thì con thuyền cũng sẽ theo dòng nước và gió trôi về phía xa -- chỉ là sẽ chậm hơn.

Tinh Linh nắm lấy bánh lái, thuận theo gió và nước đi về phía ngược lại với đất liền, chẳng màng đến chuyện mình không biết lái thuyền, có thể sẽ bị lạc...

Dù sao thì cậu cảm thấy có Ma Vương ở đây, kể cả có lạc đường thì chắc chắn cũng sẽ tìm được đường về.

Chỉ là không biết việc họ mãi không quay lại có khiến những ma vật ở lại lo lắng hay không.

--Chắc chắn là không. Mấy ma vật đó xem Ma Vương như thần linh vạn năng, ra ngoài lâu chút cũng chẳng phải lo.

Nghĩ vậy rồi, Tinh Linh hoàn toàn yên tâm trôi dạt trên biển, hoàn toàn quên mất bốn đứa trẻ mới được cậu mang về vẫn luôn mong được báo cáo thành tích học tập.

Còn mấy ma vật kia tuy không lo lắng cho sự an nguy của họ nhưng lại vô cùng hóng chuyện, tự biên ra đủ thứ chuyện "hành trình tình yêu ngọt ngào trên biển của Ma Vương và Tinh Linh".

______________________________

Tác giả có lời muốn nói:

Về cách thuần thục Bong bóng nước.

Ma Vương: Dùng nhiều thì sẽ quen thôi.

Tinh Linh: Làm sao mà có cơ hội dùng? Không phải ngài là một tên "ở lì trong nhà suốt nghìn năm" à? Chẳng lẽ từng luyện trong sông đào bảo vệ thành?

Ma Vương: Không, ta học được trong hai năm gần đây. Trong nước luôn có thể nhìn thấy những phong cảnh khác biệt (nhìn Tinh Linh), rất tuyệt vời.

Tinh Linh: Hả?

Trước Tiếp