Sổ Tay Sinh Tồn Của Tinh Linh

Chương 78: RA BIỂN

Trước Tiếp

Cũng không rõ Ivesta đã nói gì với đại hoàng tử của Adadara, nhưng ngay ngày hôm sau, vị hoàng tử này chỉ mang theo hai vệ sĩ thân cận bí mật lén đến khách sạn.

Hắn tìm đến Mị ma, nói muốn gặp Ma Vương trước rối mới cân nhắc có đồng ý hợp tác như đề nghị trước đó hay không.

Về chuyện này, Ivesta có hơi bất ngờ nhưng lại thấy cũng hợp lý.

Chỉ cần điều tra một chút thì đại hoàng tử sẽ biết thân phận công khai của Ivesta tuy là quý tộc, nhưng không phải người có địa vị cao nhất trong đội này —— người sáng suốt đều nhận ra hai nhân vật thần bí cưỡi voi mới là người có địa vị cao nhất.

May mắn là đám ma vật đã sớm có chuẩn bị, trước khi tin đồn lan ra bọn họ đã xác định thân phận thích hợp cho Ma Vương —— một đại quý tộc có huyết thống hoàng thất của Ma quốc, được hoàng thất vô cùng tín nhiệm.

Còn Ivesta tuy cũng là quý tộc, nhưng địa vị hơi thấp hơn một chút so với Ma Vương.

Vì vậy, để cẩn thận và có được sự đảm bảo cao nhất nên đại hoàng tử dĩ nhiên sẽ muốn trực tiếp nói chuyện với người có quyền lực cao nhất.

Người ta đã tới tận nơi rồi, dù trong lòng Mị ma không vui nhưng vẫn nở nụ cười đi xin ý kiến của Ma Vương.

Lần này, sau một hồi trầm ngâm thì Ma Vương đồng ý gặp mặt đối phương.

Tuy nhiên, hắn không để Tinh Linh xuất hiện, tên quốc vương háo sắc và tên đại quý tộc có ý đồ cướp vợ người khác khiến hắn có ấn tượng vô cùng xấu, là con trai quốc vương nên Ma Vương cũng nghi ngờ nhân cách của đại hoàng tử.

Không gặp thì thôi, Tinh Linh cũng chẳng có hứng, cậu vui vẻ tận dụng thời gian rảnh rỗi trốn trong phòng uống trà ăn bánh, nhân tiện suy nghĩ về cách dạy ma pháp.

Trong 《DW》, việc dạy kỹ năng của NPC chỉ là thu tiền của người chơi rồi giao cho họ sách kỹ năng ma pháp, còn những việc khác thì không cần quan tâm.

Nhưng ở đây thì cách đó rõ ràng không áp dụng được, ít nhất là với nhân loại không thuộc phe mình nên cậu phải tự nghiên cứu phương pháp giảng dạy.

May mà trình độ ma pháp của cậu vốn đã rất cao, lại có sách trí tuệ hỗ trợ, bỏ thêm chút công sức cũng không khó để tìm ra cách dạy người thường học ma pháp.

Khi Ma Vương trở lại thì Tinh Linh đã có chút manh mối, đang cầm bút ghi chép.

Thấy Ma Vương bước vào, cậu cũng không dừng tay: “Thế nào rồi? Tên đại hoàng tử kia nói gì?”

“Hắn muốn chúng ta kiểm tra người của hắn trước, chọn được người rồi mới chịu giúp đỡ.”

“Xem ra cũng là kẻ tham lam.” Tinh Linh nhíu mày: “Ngài đồng ý rồi?”

Ma Vương gật đầu: “Ừ.”

“Thôi được, ai trước ai sau cũng thế thôi.” Tinh Linh không nói thêm về chuyện đại hoàng tử, ra hiệu bảo Ma Vương đến xem thứ cậu vừa viết: “Em đang nghiên cứu phần nhập môn và quy trình giảng dạy ma pháp, ngài xem thử thế này có được không?”

“Nhập môn ma pháp? Sức mạnh của ta đã có từ khi sinh ra, cách học của loài người ta cũng không rõ lắm.”

Tuy nói vậy, nhưng Ma Vương vẫn bước đến đứng cạnh Tinh Linh xem thứ cậu viết.

“Em cũng thế mà, tuy trước đây đã từng dạy học cho người, nhưng giờ không thể dùng cách cũ nên đành phải tự nghiên cứu lại.”

Tinh Linh tuy chưa nói rõ thân phận với Ma Vương, nhưng thực ra Ma Vương cũng có vài suy đoán, chuyện biệt danh hôm qua cũng khiến Tinh Linh hiểu rằng Ma Vương đã biết, giờ cả hai đều ngầm hiểu mà không nói ra.

Vì vậy, Ma Vương không thấy gì lạ khi Tinh Linh từng dạy người nhưng giờ lại phải nghiên cứu lại.

Hắn xem qua những gì Tinh Linh viết, hiếm khi không đưa ra được nhiều ý kiến.

“Cứ làm theo ý em đi, nếu không ổn thì chúng ta có thể tìm vài pháp sư bản địa hỏi thăm thêm.”

Tinh Linh mắt sáng lên: “Ý hay đấy, em quên mất là Adadara cũng có pháp sư, chẳng phải nói quốc vương của bọn họ sống được là nhờ thuốc do pháp sư điều chế sao? Không biết có thể tìm họ hỏi về cách học ma pháp bên này không nữa.”

“Rồi sẽ có cơ hội, khi chúng ta bắt đầu kiểm tra thì bên kia chắc chắn sẽ xuất hiện, mà không chỉ là hắn, nếu có pháp sư khác ở đó, tám chín phần mười cũng sẽ tìm tới.”

So với quý tộc, pháp sư nơi này có lẽ càng lo sợ mất địa vị hơn, nếu sau này có nhiều người học được ma pháp mà lại không phải xuất thân quý tộc thì địa vị pháp sư chắc chắn sẽ tụt dốc, không còn huyền bí và cao quý như xưa nữa.

“Khi nào bắt đầu đây?”

“Hiện tại chỉ có một quả cầu kiểm tra, người của đại hoàng tử khá đông nên chắc sẽ mất nhiều thời gian, chờ bên hắn kiểm tra xong thì chúng ta mới chuẩn bị.”

Ma Vương chỉ đồng ý yêu cầu của đại hoàng tử, còn các chi tiết cụ thể vẫn do Mị ma phụ trách.

Nói đến đây, Ma Vương bất chợt hỏi: “Muốn đi xem biển không?”

Tinh Linh nghe vậy lập tức hào hứng: “Được chứ, em còn quên mất chỗ này gần biển, giờ cũng rảnh chúng ta ra bờ biển đi dạo cũng hay.”

“Không phải đi dạo.” Ma Vương nói: “Tên đại hoàng tử đó cũng coi như biết điều, tuy yêu cầu nhiều nhưng cũng không keo kiệt, hắn đã tặng ta một con thuyền nên chúng ta có thể ra biển chơi một vòng, nghe nói thuyền rất lớn, được trang bị đầy đủ, đi biển không có vấn đề gì.”

Tinh Linh hơi ngạc nhiên: “Kỹ thuật đóng tàu của bọn họ tốt vậy sao?” Trước giờ cậu cứ nghĩ nơi này kỹ thuật rất lạc hậu.

“Tốt hơn chúng ta một chút.” Đây cũng là một lý do khiến Ma Vương chấp nhận món quà.

Trong 《DW》, tuy Nhân giới cũng có biển, nhưng bản đồ hải vực chưa mở nên ngay cả Tinh Linh cũng không thể ra biển, tàu lớn không phải là không có nhưng rất ít, chủ yếu chạy trên các sông nội địa.

Còn "biển" ở ma giới có khả năng nuốt chửng mọi sinh vật và vật thể, đừng nói là tàu, gỗ rơi xuống còn bị ăn mòn ngay lập tức, là “biển chết” đúng nghĩa.

Nên về mặt này, 《DW》đúng là kém hơn đại lục Toph.

Nghe nói có thể đi thuyền ra biển, Tinh Linh còn cố ý cùng Ma Vương đi dạo chợ thêm một vòng, mua cần câu và mồi, định chơi trò câu cá biển.

Sau đó họ chào Mị ma và các ma vật khác, hai người không dẫn theo ai đến bờ biển tìm con thuyền mới của Ma Vương.

Đó là một thuyền buồm lớn một tầng boong, hai bên thân thuyền có hàng loạt mái chèo đối xứng, có thể dùng người chèo khi ngược gió hoặc cần tăng tốc.

Loại thuyền lớn này có thể dùng làm chiến thuyền hoặc thuyền buôn, nhưng dù là dùng để làm gì thì muốn vận hành được nó đều cần rất nhiều nô lệ chèo thuyền, hơn nữa thân tàu làm hoàn toàn từ gỗ quý, để sở hữu một con thuyền như vậy cần không chỉ tiền tài mà còn phải có thế lực lớn.

Việc đại hoàng tử tặng Ma Vương con thuyền này là đủ thấy thành ý rất lớn.

Ma Vương và Tinh Linh đã định chỉ hai người ra biển, đương nhiên không mang theo cả đám nô lệ chèo thuyền, mà họ cũng không cần.

Thuyền buồm lớn được tặng đang neo ở bến cảng, từ sáng đã có ma vật đến tiếp quản, giờ Ma Vương đến thì họ liền rút lui.

Chỗ chèo thuyền đặt ở khoang dưới, người ngoài không thấy được bên trong chỉ thấy con thuyền tự động rời bến, không ai biết thật ra không có người chèo mà là mái chèo tự chuyển động.

Tinh Linh và Ma Vương ở vị trí bánh lái nghiên cứu dụng cụ câu cá, cả hai đều chưa từng câu cá nên không quen cần câu, nhưng may là trước đó đã hỏi kỹ người bán, thậm chí còn tìm hiểu vị trí có thể câu cá ngoài biển.

Tuy nhiên, lý thuyết có rồi nhưng kỹ năng thực hành lại thiếu, khi thuyền dừng giữa biển xa cảng, Tinh Linh bắt đầu câu cá nhưng nửa ngày lại không thu được gì.

Cuối cùng Ma Vương phải gian lận, giúp cậu gom cá lại, còn lén móc con cá ngon nhất vào lưỡi câu, không để Tinh Linh trắng tay.

Kết quả là Tinh Linh tưởng là công sức của mình, hí hửng nói muốn câu thêm vài con nữa.

Lưỡi câu lại được tung ra, nhưng vẫn nửa ngày chẳng có động tĩnh gì, Tinh Linh chán quá buộc cần câu lại, quay đầu thấy Ma Vương đang nhìn mặt biển trầm ngâm.

“Ngài nhìn gì thế?”

“Dưới đáy biển hình như có mạch khoáng, ta cảm nhận được dao động ma lực nhưng chưa xác định là loại khoáng nào.”

Trước đó khi giúp Tinh Linh gom cá Ma Vương đã giải phóng cảm giác của mình, không ngờ ngoài cá ra thì còn phát hiện có dao động ma lực dưới đáy biển, khi kiểm tra kỹ hắn phát hiện đó là khoáng ma pháp, nhưng vì chưa thấy tận mắt nên không xác định được đó là loại nào.

Ma Vương đã sai người lùn đen đi thăm dò khoáng mạch từ lâu, nhưng đến giờ vẫn chỉ tìm được khoáng thường, chưa thấy khoáng ma pháp, nếu không phải người Toph có vài người thật sự sở hữu khoáng ma pháp —— bản thân họ cũng không biết công dụng nó mà chỉ coi như đá quý thông thường —— thì bọn họ còn tưởng thế giới này không tồn tại khoáng ma pháp.

Ai ngờ tìm bao lâu không thấy, bây giờ đột nhiên lại hiện ra ngay trước mặt khiến bản thân Ma Vương cũng khó mà tin nổi.

Tinh Linh nghe xong, vừa kinh ngạc vừa vui mừng nói: “Em từng nghe người ta nói tài nguyên trong biển còn phong phú hơn trên đất liền, nhiều nơi dưới đáy biển còn có mạch khoáng, chỉ là vì nước biển mà khó thể thăm dò và khai thác, không ngờ ngài may thế lại phát hiện ra luôn.”

Trước Tiếp