Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Gina hành động rất nhanh, chỉ trong chốc lát cô đã dẫn tư tế người sói đến.
Luvita đoán rằng vị tư tế có vẻ lớn tuổi này chắc hẳn đang dùng bữa trước khi bị gọi đến, khi ông tiến lại gần đề nghị kiểm tra thân thể cho Luvita, Luvita đã ngửi được thoang thoảng mùi máu tươi.
-- Đây có lẽ chính là một trong những nguyên nhân khiến Tinh Linh và Thú nhân thường xuyên xảy ra mâu thuẫn.
Tinh Linh đề cao sự ưu nhã, vô cùng chú trọng hình ảnh cá nhân và chất lượng cuộc sống, còn Thú nhân thì sao, phần lớn họ đều không quan tâm đến tiểu tiết, hành vi thô lỗ, tùy tiện.
Nhưng đó chỉ là lý do khiến Tinh Linh không muốn giao thiệp với Thú nhân, nguyên nhân thực sự khiến họ không màn đến lễ nghi mà thẳng thắn châm biếm Thú nhân chính là thói quen ăn uống của bọn họ.
Thú nhân hệ ăn thịt tôn sùng máu thịt tươi sống, bọn họ cho rằng mình chuyến hóa từ động vật nên chỉ có ăn thịt tươi mới có thể giúp cơ thể khỏe mạnh cường tráng, việc ăn đồ đã nấu chín sẽ làm sức mạnh của họ mất đi, vì vậy mà Thú nhân hiếm khi ăn đồ đã nấu chín.
Nhưng điều này không có nghĩa là Thú nhân không biết cách thưởng thức món ăn ngon, trải qua hàng nghìn năm họ đã học được cách sử dụng các loại gia vị để làm cho thịt tươi thêm phần hấp dẫn hơn.
Tuy nhiên hầu hết thời gian, Thú nhân vẫn thích ăn thịt ngay sau khi vừa săn hạ được con mồi -- họ cho rằng thịt tươi vừa xẻ từ con mồi mới là ngon nhất và cũng bổ dưỡng cho cơ thể mình nhất.
Chính là điều này đã khiến Tinh Linh không chấp nhận nổi.
Họ cho rằng thói quen ăn thịt tươi của Thú nhân chẳng ra cái thá gì cả, nếu Thú nhân được coi là một chủng tộc trí tuệ vậy họ nên cư xử đúng với danh xưng đó, hành động ăn uống như loài dã thú chỉ làm nhục danh tiếng của các chủng tộc trí tuệ khác.
Dĩ nhiên, Luvita chỉ là một Tinh Linh giả mạo, dù cậu cũng không thể hoàn toàn tiếp thu thói quen ăn uống của Thú nhân, nhưng cậu chẳng có ý định phê phán hay bình luận gì về điều này cả.
Sau khi được cho phép, vị tư tế người sói này bắt đầu sử dụng ma pháp để kiểm tra cơ thể Tinh Linh.
Tư tế là một trong những chức nghiệp trị liệu hiếm thấy trong tộc Thú nhân, vị tư tế người sói này rõ ràng có tay nghề rất cao trong lĩnh vực trị liệu.
Khi ma pháp bao phủ lấy Tinh Linh, toàn thân cậu tỏa sáng với những luồng ánh sáng rực rỡ, tư tế người sói quan sát kỹ sự biến đổi nhỏ trong màu sắc để đánh giá tình trạng sức khỏe của Tinh Linh.
"Thưa Bệ hạ, sức khỏe của Syvest Điện hạ không có bất kỳ vấn đề gì." Tư tế người sói thu hồi ma pháp rất chắc chắn nói với Ma Vương.
"Nhưng em ấy vừa ăn thịt," Ma Vương cau mày. "Tinh Linh vốn không thể ăn thịt."
Trước đây để hiểu rõ hơn về Tinh Linh mà hắn đã điều tra rất nhiều tài liệu liên quan, tất nhiên hắn biết rằng Tinh Linh ăn thịt sẽ gây ra ảnh hưởng xấu đến sức khỏe, thậm chí có thể bị bệnh vài ngày.
Tư tế người sói uyển chuyển giải thích: "Thân thể của Điện hạ hiện tại không gặp bất kỳ vấn đề gì liên quan đến điều này, tuy nhiên nếu muốn bắt đầu ăn thịt thì vẫn nên ăn ít thôi, chờ sau khi cơ thể thích nghi rồi thì Điện hạ có thể ăn tùy ý."
Thân là một tư (bác) tế (sĩ) chuyên môn, Wall dễ dàng nhận ra từ kết quả kiểm tra ma pháp rằng Syvest hiện tại đã không còn là một cơ thể vô tính nữa.
Hơn nữa, trước đó việc Ma Vương yêu cầu Lão vu yêu chế tạo ra "Tình ca của Tinh Linh" không phải là bí mật, lúc đó Lão vu yêu còn từng nhờ tư tế người sói đến hỗ trợ trong quá trình nghiên cứu nữa cơ.
Ma Vương vẫn chưa hoàn toàn yên tâm hỏi lại lần nữa: "Ông có thể đảm bảo em ấy thực sự không sao chứ?"
"Đúng vậy." Tư tế người sói khẳng định gật đầu, ánh mắt ông nhìn đồ ăn trên bàn: "Nếu Điện hạ muốn ăn thịt, tốt nhất trong vài ngày đầu hãy ăn các món dễ tiêu hóa như canh thịt hay thịt băm thì sẽ tốt hơn."
Chỉ vì một miếng thịt mà khiến người khác phải vội vàng đến kiểm tra, Tinh Linh có chút ngại ngùng, cậu gật đầu về phía tư tế người sói bày tỏ lòng biết ơn: "Làm phiền ông rồi."
"Vinh hạnh của ta."
Sau khi xác định Tinh Linh không gặp vấn đề gì, Ma Vương cho tư tế người sói rời đi, tự tay hắn múc cho Tinh Linh một bát canh thịt viên đặc biệt được chế biến từ xương ma thú ninh suốt một ngày, sau đó lọc bỏ lớp dầu béo ngậy rồi thêm vào những viên thịt tươi ngon cùng nấm mới hái.
Tuyệt đối là một món ăn tiêu chuẩn phù hợp với khuyến nghị của tư tế người sói.
Hiện tại tất cả món ăn có thịt đều mang sức hấp dẫn không thể cưỡng lại với Tinh Linh, tuy rằng hương vị của bát canh làm cậu nhớ lại những ngày tháng chỉ có thể dựa vào dịch dinh dưỡng để duy trì sự sống, nhưng hiển nhiên dịch dinh dưỡng không thể nào so sánh được với món ăn thơm ngon này.
Sau khi uống sạch bát canh nóng hổi, rồi ăn hết những viên thịt đầy đặn cùng nấm đã thấm đẫm vị nước dùng kia, Tinh Linh thầm than ăn rau củ hoàn toàn không thể so với ăn thịt, trước đây dù có ăn chay bao nhiêu cũng không bao giờ có cảm giác được no bụng, nhưng giờ chỉ với một chén canh thịt này mà không chỉ được no bụng mà dường như cậu cũng được thỏa mãn đến tận tâm hồn.
Tinh Linh bày tỏ sự yêu thích rõ ràng với món canh thịt, nhưng Ma Vương vẫn không dám để cậu ăn quá nhiều, mặc dù đã có sự đảm bảo từ tư tế người sói, hắn vẫn lo ngại có thể sẽ xảy ra điều gì bất trắc.
Khi Tinh Linh ăn xong canh thịt viên thì lại bắt đầu tìm kiếm thêm đồ ăn trên bàn, dù Ma Vương thật ra còn chưa ăn no nhưng vẫn lập tức buông dao nĩa xuống, ra hiệu cho Gina thu dọn bàn ăn.
Rồi không để Tinh Linh kịp phản ứng, Ma Vương kéo tay cậu rời khỏi nhà ăn.
Cả ngày hôm đó, Ma Vương không để Tinh Linh rời khỏi tầm mắt mình, luôn sẵn sàng ứng phó nếu cậu có bất kỳ dấu hiệu bất ổn nào xảy ra.
Kết quả là Tinh Linh đã trải qua một buổi trưa hiếm hoi khi ngủ thiếp đi trên chiếc sofa trong thư phòng của Ma Vương.
Hiển nhiên sau khi có giới tính Tinh Linh đã thực sự có thể ăn thịt, dạ dày của cậu chỉ có chút không thoải mái nhẹ vào buổi trưa hôm đó, nhưng cảm giác này đã nhanh chóng biến mất, đến bữa tối trên bàn ăn đã xuất hiện thêm một bát canh thịt viên cho Tinh Linh.
Kể từ ngày hôm đó, Tinh Linh chỉ ăn chay đã chết rồi.
Dù vậy, sau khi thoả mãn cơn thèm thịt trong lòng, cậu cũng không còn thích ăn thịt như vậy nữa, cậu tỏ vẻ mình vẫn yêu thích các món ngọt hơn cả.
Cùng thời gian này, Lão vu yêu cuối cùng cũng hoàn thành việc nghiên cứu phiên bản tối ưu của "Thuật phiên dịch" rồi.
"Trong khoảng thời gian này Pháp sư Linton nào là cải tiến Ám Hắc Chi Mạc, rồi lại nghiên cứu Ma Trận Lưu Trữ, lại còn phải điều chế thuốc cho em nữa, làm sao mà ông ta còn có thời gian để tiếp tục cải tiến 'Thuật phiên dịch' thế?" Nghe thấy tin tức này, Tinh Linh không khỏi phải bội phục sát đất.
Trong khoảng thời gian như nhau mà người ta đã hoàn thành vài nghiên cứu quan trọng, còn cậu thì sao, ngoài việc mày mò ý nghĩa của các ma pháp trận trên quyển trục thì chính là tìm cách nuôi trồng thực vật mới ra sao, mấy việc này còn phải nhờ đến tài liệu trong Sách trí tuệ và thiên phú của chủng tộc nữa, so với Lão vu yêu thì Tinh Linh lại càng cảm thấy mình quả nhiên là một học sinh ngu.
Đối với việc này, Ma Vương chỉ nói một câu: "Nó sử dụng thuật phân thân rất thành thạo, còn cực kỳ am hiểu làm nhiều việc cùng lúc."
Nếu Tinh Linh nhớ không lầm thì thuật phân thân hẳn là thuộc về kỹ năng cấp cao của chức nghiệp cận chiến, đây không phải là thuật mà một ma pháp sư thân thể yếu ớt lại không có đấu khí có thể học được.
Điều thắc mắc là một nghề thuần hệ pháp sư như Lão vu yêu làm thế nào lại học được?
"Tất nhiên là nhờ cải tạo! Để có thể sử dụng được kỹ năng này mà ta đã cố ý cải tạo lại cơ thể của mình, đồng thời còn nghiên cứu cải tiến thuật phân thân thành phiên bản không cần đấu khí cấp cao vẫn có thể sử dụng được, tuy nhiên thuật phân thân của ta có tác dụng phụ là không có khả năng chiến đấu, chỉ thích hợp để làm trợ thủ nghiên cứu thôi."
Lão vu yêu đắc ý dào dạt nói cho Tinh Linh hành động vĩ đại của nó, nói với ma vật khác điều này thì họ chỉ cho rằng thuật phân thân mà không có lực công kích chả làm ra cái tích sự gì, nhưng nói với Tinh Linh thì khác.
Trong ánh mắt của đối phương trào ra sự tán thưởng và kính nể làm ngọn lửa linh hồn trong hốc mắt nó phải bùng cháy lên.
Thuật phiên dịch được cải tiến không còn chỉ dùng được cho một người nữa, thay vì chỉ giới hạn việc sử dụng lên người khác, giờ kỹ năng này đã có thể tự áp dụng lên bản thân mình, theo lời giải thích của Lão vu yêu thì phiên bản thuật phiên dịch mới cũng không phải giúp người thi pháp học được ngôn ngữ mà mình vốn không biết, mà nó có tác dụng trên linh hồn của mình làm người cùng giao tiếp với mình có thể trực tiếp nghe hiểu được ý linh hồn của mình muốn nói.
Nhưng theo góc nhìn của Tinh Linh thì việc này giống như người thi pháp phát ra sóng điện não, những người khác sau khi nhận được sóng điện não của mình thì sẽ tự nhiên có thể hiểu được ý của mình, cũng giống như vậy, người thi pháp cũng có thể nhận được sóng điện não của đối phương để hiểu được ý mà họ muốn biểu đạt.
Cậu thật sự không thể hiểu được những thứ sâu xa như vậy, Tinh Linh chỉ quan tâm đến việc dù thuật phiên dịch có thể phá vỡ rào cản giao tiếp, nhưng trên thực tế thì cậu vẫn không nói được tiếng Toph, cũng xem không hiểu chữ viết của nơi này.
Nói trắng ra là ở trong mắt của người Toph thì Tinh Linh sẽ trở thành một kẻ thất học.
Chuyện này sao có thể xảy ra được, Tinh Linh còn muốn ra nhìn ngắm thế giới ngoài kia nữa, nếu cậu không biết chữ viết nơi này thì có khi sẽ bị thiệt thòi.
Tinh Linh muốn học chữ viết của đại lục Toph, nhưng đáng tiếc rằng trong Ma Đài hiện tại không có ai thông thạo văn tự này để dạy cậu cả, tuy rằng có vài người Kunle sinh sống tại đây nhưng họ chỉ là những thường dân bình thường nên họ cũng không đủ tư cách và tài chính để được học chữ.
Việc này chỉ có thể tạm gác lại để sau này nghĩ cách.
Dù sao khi đi ra thế giới ngoài kia hẳn sẽ có ngày gặp được người biết chữ viết Toph.
Đúng vậy, không sai, Tinh Linh muốn đi ra ngoài, cậu thậm chí đã cùng Ma Vương thảo luận về vấn đề này.
"Chờ Ivesta trở về, ngài có thể cùng em ra ngoài nhìn ngắm thế giới này không? Chỉ nghe kể qua lời người khác hay nhìn hình ảnh thì cũng không bằng chính mắt mình trải nghiệm được."
"Chúng ta cùng nhau đi sao?"
"Đúng vậy." Tinh Linh gật đầu, hoàn toàn không nhận ra việc muốn đưa một Ma Vương bệ hạ luôn bận rộn mỗi ngày đi cùng mình thì có vấn đề gì: "Dù sao ngài cũng sẽ không đồng ý để em một mình rời khỏi đây mà."
Trong lúc nói chuyện, Tinh Linh khẽ vuốt chiếc Nụ hôn của Jormungand trên cổ tay mình, chiếc vòng đã từng là một đạo cụ cấm ma pháp giờ đây chỉ còn dùng để trang trí, nhưng ma pháp định vị trên đó chưa bao giờ mất đi tác dụng.
Tinh Linh khi muốn rời khỏi đây khám phá thế giới đã nghĩ đến mình, chỉ riêng điều đó thôi là đã đủ khiến Ma Vương cảm thấy vui sướng rồi.
Hắn kéo Tinh Linh đang ngồi bên cạnh vào trong lòng, đầu nhẹ gối lên vai cậu, hai tay ôm chặt lấy cậu, đồng thời đôi tay hắn lướt nhẹ qua chiếc vòng trên cổ tay Tinh Linh.
"Em muốn đi đâu?"
"Nơi nào cũng được, em chỉ muốn ngắm nhìn dáng vẻ chân thật của thế giới này một chút."
Ngay cả khi đó là một dải cát vàng cũng tốt, điều đó có nghĩa rằng cậu thật sự đã chạm đến một phần của thế giới.
"Đợi ta sắp xếp xong, ta sẽ đưa em đi." Ma Vương nói như thế.
Tinh Linh mỉm cười, quay đầu lại khen thưởng cho Ma Vương một nụ hôn thật ngọt ngào.
Quả nhiên chỉ có người này mới sẵn sàng vô điều kiện làm mọi thứ vì cậu.