Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nếu đã biết Ivesta sẽ mang một đám nô lệ trở về, Tinh Linh cảm thấy cần phải chuẩn bị trước một số việc.
Theo danh sách được sửa sang lại từ báo cáo của Ansetloc, lần này đại thần tài chính của bọn họ sẽ đưa về hơn một ngàn nô lệ, bao gồm cả nam, nữ, già, trẻ.
Con số này nghe qua thì có vẻ nhiều, nhưng khi so với hàng chục vạn ma vật đang sống ở Ma Đài -- dù trong đó có rất nhiều hệ bất tử, chưa kể đến binh đoàn xương khô của các pháp sư tử linh --thì con số một ngàn thật sự quá nhỏ bé.
Tuy nhiên, việc sắp xếp cho một ngàn nô lệ này vẫn là một vấn đề đáng lưu tâm.
Hiện tại trong Ma Đài những sinh vật không phải ma vật chỉ có Tinh Linh và bốn người Kunle, nhưng thực chất những người Kunle này không sống bên trong Ma Đài, bởi họ là con người bình thường mặc dù đã có chút biến dị nhưng nguyên tố ám mạnh mẽ trong Ma Đài vẫn ảnh hưởng nghiêm trọng đến cơ thể họ.
Vì thế dù ban đầu bốn người Kunle này bị giam tại tầng thứ nhất của Ma Đài, nhưng không lâu sau họ bắt đầu xuất hiện các dấu hiệu bệnh tật do ảnh hưởng của nguyên tố ám, Tinh Linh phải lấy từ Lão vu yêu một số đạo cụ ma pháp cho bọn họ mang theo để ngăn cách nguyên tố ám, lúc này mạng sống của bốn người Kunle mới được đảm bảo.
Tuy nhiên nếu chuẩn bị đạo cụ ma pháp cho hơn một ngàn người như vậy thì hoàn toàn bất khả thi.
"Vậy nên tốt nhất là phải xây một khu cư trú bên ngoài cho họ, nên làm khu vực này lớn một chút bởi vì có lẽ sau này sẽ còn nhiều người hơn đến đây."
Tinh Linh khoa tay múa chân nói, cậu đã ăn bánh kem xong, đĩa đã bị đẩy qua một bên, trên bàn trải một tấm da dê, phần ở trung tâm được vẽ một vòng tròn tượng trưng cho Ma Đài, bên ngoài lại vẽ thêm vài vòng tròn lớn hơn tượng trưng cho các khu vực mà Tinh Linh phân ra để làm vườn thực vật.
Ừm, giờ đây nơi này đã không thể chỉ được xem là một khu vườn thực vật nhỏ nữa, mà phải gọi là một nông trại siêu cấp lớn.
Tinh Linh muốn chọn một khu đất trong phạm vi này để xây dựng nơi cư trú cho những con người sắp đến, ý tưởng này tất nhiên không gặp bất kỳ sự phản đối nào từ Ma Vương, thậm chí các ma vật có lẽ còn cảm thấy vui mừng bởi đối với họ, việc được sống trong Ma Đài là một vinh dự tối cao, họ không hề thấy có lý do gì để cho những con người thấp kém kia được hưởng đãi ngộ như vậy cả.
Tinh Linh hơi do dự khi quyết định chọn khu vực nào để bố trí nơi cư trú cho những người này, bên ngoài Ma Đài vốn không có quá nhiều đất trống, nếu muốn xây dựng nơi cư trú cho những người này thì chắc phải dọn sạch một khu đất nữa mới được.
Theo lý thuyết thì khu gieo trồng thực vật sa mạc và khu rừng cây hồ dương là hai khu vực phù hợp nhất.
Khu thực vật sa mạc vốn từ trước giờ chưa sản xuất được gì, thực vật tại đây chủ yếu chỉ phục vụ cho các loài động vật nhỏ đến định cư, trước kia nơi này đôi khi cũng cung cấp một ít cỏ khô, nhưng bây giờ đã có khu vườn hoa nên vấn đề cỏ khô đã không cần dựa vào nơi này nữa.
Khu vực ngoài cùng bây giờ đã có rừng cây muối nên mục đích khi trồng rừng hồ dương đã không còn quan trọng nữa.
Tuy nhiên cả hai khu vực này đều không nằm trong phạm vi bao trùm của Hắc Ám Chi Mạc và ma trận lưu trữ, vả lại nhiệt độ ở đây cũng không thấp hơn bao nhiêu so với vùng Biển Cát Hoàng Kim.
Ngoài ra, bên trong các khu vực này còn có khá nhiều động vật hoang dã, bao gồm cả rắn độc và côn trùng độc, nên mức độ nguy hiểm không phải là thấp.
"Em nghĩ nhiều quá rồi, những người ở nơi đây đã sớm quen sống trong môi trường khắc nghiệt thế này rồi, họ không yếu ớt như em nghĩ đâu."
Rekdimon nhẹ nhàng lấy cây bút trong tay cậu, đánh dấu vào một vị trí trong rừng cây hồ dương: "Hơn nữa, trên thực tế nhiệt độ trong rừng cây hồ dương không cao như vùng Biển Cát Hoàng Kim, loại cây này có tán lớn, số lượng cây lại nhiều nên làm cho khu vực này mát mẻ hơn nhiều so với các nơi khác."
"Ta nghĩ hãy chọn khu vực trong rừng hồ dương đi, mặc dù cành của cây hồ dương quá cong không thích hợp để xây dựng nhà ở, nhưng nếu xây nhà dưới bóng cây của nó thì lại rất lý tưởng để chắn nắng vào ban ngày, mà cũng có thể giữ ấm vào ban đêm."
"Còn về động vật xung quanh thì chúng sẽ không dám đến gần những nơi có nhiều người đâu, các sinh vật có độc chắc giờ cũng đã bắt được hết rồi, cho dù có cá lọt lưới thì chúng cũng sẽ trốn kỹ mà thồi."
Đám ma vật thuộc hạ của hắn thích chơi sâu và cũng thích cho chúng ăn các loài vật có độc, vì thế trong điều kiện không có lệnh cấm, bất kể đó là rắn độc cực kỳ nguy hiểm, hay là bò cạp nhện độc thì hầu hết đều đã nhanh chóng bị quét sạch khỏi khu vực này.
Hơn nữa các ma vật này cũng không phải loại thuộc hạ biết nghe lời, ngay cả khi biết rõ báo đốm trong rừng hồ dương là thú cưng của Tinh Linh, nhưng các loài động vật khác thì có phải đâu, thiếu thịt ăn nên bọn nó đã ngấm ngầm săn lùng không biết bao nhiêu con mồi, nếu Tinh Linh để ý kỹ thì cậu sẽ phát hiện rằng ngoài mấy con vật nhỏ mà cậu thường gặp nhất và Hoa Hoa ra, Tinh Linh đã rất lâu rồi không nhìn thấy bất kỳ loài động vật nhỏ nào khác nữa.
"Vậy thì chọn khu vực này đi," Tinh Linh đồng ý với đề nghị của Ma Vương. "Còn về việc xây nhà-"
"Chờ bọn họ đến rồi để họ tự xây," Ma Vương ngắt lời. "Chúng ta không rõ xây nhà ở nơi này cần chú ý điều gì, để bọn họ tự làm là thích hợp nhất, chúng ta chỉ cần cung cấp nguyên vật liệu là được rồi."
Ma Vương không muốn để Tinh Linh phải lo lắng quá nhiều cho đám nhân loại này, cậu chỉ cần chăm sóc cho bản thân và mấy con Hoa Hoa là đủ rồi.
Hơn nữa đây chỉ là một đám nhân loại, nếu quan tâm quá mức thì rất dễ khiến họ nảy sinh ra những tâm tư không cần thiết.
Trong đôi mắt đỏ thẫm của Ma Vương lóe lên một tia u ám, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường.
Tinh Linh không để ý đến biểu cảm khác lạ của hắn, sau khi suy nghĩ một chút, cậu cảm thấy lời Ma Vương nói rất có lý, để đám người đó tự tay xây nhà cửa sẽ dễ dàng khiến họ trung thành hơn.
Tuy nhiên --
"Không thể để bọn họ xây nhà quá xấu được, đến lúc đó vẫn nên mời những ma vật thông thạo việc thiết kế xây dựng đến để đưa ra một số ý kiến đi."
"Được, nghe theo em."
Tinh Linh lúc này mới cảm thấy hài lòng.
Hiện tại đa phần các vấn đề đã được giải quyết, Tinh Linh đứng lên vươn vai thư giãn, sau đó nhìn đồng hồ, có vẻ đã đến giờ ăn trưa rồi.
Ma Vương cũng nhận ra thời gian, hắn đứng dậy nói: "Chúng ta cũng nên đi đến nhà ăn thôi."
Tuy rằng vừa mới ăn hết một đĩa bánh su kem nên Tinh Linh cũng không đói, nhưng bụng cậu vẫn còn đủ chỗ để nạp thêm chút đồ ăn.
Vì thế vui vẻ đồng ý.
Cánh cửa phòng mở ra, hai hầu gái tiểu ác ma đứng canh bên ngoài vẫn giữ vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, như thể không phát hiện điều gì bất thường, cúi đầu mà không để lộ bất kỳ dấu hiệu khác thường nào.
Tinh Linh thở phào.
Tuy nhiên, khi Tinh Linh cùng Ma Vương đã đi đến phía trước, thì phía sau Karin và Koluna lại trao đổi ánh mắt với nhau.
【Xác định chắc chưa?】
【Đúng vậy, trên người Điện hạ có mùi của Bệ hạ.】
【Xem ra tin tức từ Farichlar đại nhân là thật, Điện hạ quả nhiên đã sử dụng 'Tình ca của Tinh Linh,' hiện tại chính là một Tinh Linh nam.】
【Chị sẽ theo Bệ hạ và Điện hạ đến nhà ăn, em ở lại thu dọn phòng, sau bữa trưa Điện hạ sẽ cần ngủ trưa.】
【Nếu không dọn dẹp thì có khi Điện hạ lại đến phòng Bệ hạ nghỉ ngơi, Bệ hạ chắc còn vui hơn đó.】
【Loại chuyện này không nên tự tiện quyết định, chúng ta chỉ cần làm tốt bổn phận của mình là tốt rồi.】
【Em hiểu rồi.】
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, họ đã trao đổi đầy đủ thông tin, cuối cùng Koluna ở lại để dọn phòng, còn Karin theo sau hai vị chủ nhân.
Có lẽ họ nên báo với Ansetloc đại nhân rằng đã đến lúc chuẩn bị cho hôn lễ của Bệ hạ và Điện hạ rồi hay chăng?
Thật ra, cả buổi sáng Karin và Koluna đều canh giữ trước cửa phòng Tinh Linh, trên đường họ nhận được lệnh mang quần áo mới cho Tinh Linh đồng thời cũng bắt gặp Ma Vương bệ hạ bước ra với quần áo xộc xệch, thấy trên người hắn phảng phất hơi thở quen thuộc nên họ trở về phòng của mình để thu xếp lại tâm trạng, vì thế mà khi nhìn thấy Tinh Linh họ mới không bất ngờ đến như vậy.
Nhưng những hầu gái tiểu ác ma đang chuẩn bị phục vụ trong nhà ăn như Gina và các người hầu khác thì lại bị chuyện bất ngờ đập thẳng vào mặt dọa cho hoảng sợ.
Cũng may bọn họ nhờ được huấn luyện nghiêm khắc nên họ tuyệt đối không để lộ bất kỳ biểu cảm thất lễ nào trước mặt chủ nhân, vì vậy dù trong lòng đang nhốn nháo cả lên nhưng bên ngoài họ vẫn giữ sự bình tĩnh, hoàn toàn không khiến Tinh Linh nhận ra điều gì khác thường.
Thế nhưng những điều đó không qua mắt được Ma Vương, khi hắn giúp Tinh Linh kéo ghế ngồi thì ánh mắt cảnh cáo sắc lạnh quét qua toàn bộ ma vật đang có mặt, ngay lập tức tất cả các người hầu đều cúi đầu, thu liễm mọi suy nghĩ trong lòng.
Có chuyện gì thì có thể để sau từ từ nói, nhưng hiện tại vẫn phải tập trung vào công việc đã.
Chẳng mấy chốc bữa trưa đã được mang lên, như mọi khi, trước mặt Ma Vương đầy thịt còn trước mặt Tinh Linh là các món rau củ.
Nhưng lần này, khi Tinh Linh nhìn thấy Ma Vương cắt miếng thịt thăn nước sốt thơm nồng, trong đầu cậu đột nhiên lóe lên một ý nghĩ.
Tay cậu vốn đang cầm nĩa chuẩn bị lấy salad, bỗng đổi hướng đi thẳng sang đĩa thịt của Ma Vương, nhanh chóng xiên lấy một miếng thịt thăn vừa được cắt xong.
Rekdimon không thích ăn thịt tươi, nên thịt thăn trên đĩa của hắn luôn là loại được chế biến vừa chín tới bảy phần, có thể được đặt trước mặt hắn đương nhiên là phần thịt tươi ngon nhất của một loài ma thú, thịt được tẩm ướp gia vị trải qua chiên nấu đã khiến miếng thịt mang màu nâu sẫm quyến rũ, phần thịt cắt ra nhìn vẫn còn chút sắc hồng, trông vô cùng ngon miệng.
Ngửi vào lại càng thèm thuồng hơn.
Tinh Linh chỉ nhìn thoáng qua đã trực tiếp bỏ vào trong miệng.
Ma Vương ban đầu còn tưởng rằng Tinh Linh muốn làm một hành động thân mật kiểu đút cho nhau (nghĩ nhiều quá), nhưng không ngờ rằng Tinh Linh lại tự ăn luôn miếng thịt ấy, khiến hắn trong chốc lát quên cả việc ngăn cản.
Hương vị của thịt vĩnh viễn không thể sánh với rau củ quả, chỉ cần một miếng là Tinh Linh đã bị hương vị tuyệt vời đó chinh phục hoàn toàn.
Đôi mắt cậu sáng lên, nhai vài cái rồi nuốt trọn cả miếng thịt.
Sau đó chiếc nĩa trên tay cậu lại tiếp tục hướng về đĩa thịt của Ma Vương.
Lần này, Ma Vương đã ngăn lại.
"Em không thể ăn thứ này được, cơ thể của em không chịu nổi."
"Em cảm thấy có thể."
Tinh Linh lập luận rằng bây giờ cậu không còn vô giới tính nữa mà là đã có giới tính nam thực sự, hệ tiêu hóa cũng đã hoàn thiện nên ăn thịt hẳn là không có vấn đề gì.
"Ngài xem em vừa ăn một miếng mà có xảy ra chuyện gì đâu."
Tinh Linh đúng thật là cảm thấy cơ thể mình rất ổn, dạ dày cũng không có dấu hiệu tạo phản nào.
Hơn nữa cậu mơ hồ nhớ rằng mình nhìn thấy ở đâu đó rằng Tinh Linh có giới tính thì có thể ăn thịt, hình như thông tin này xuất hiện trên kênh 《DW》 nhưng lúc đó cậu không để tâm nhiều, nhưng cậu chắc chắn rằng mình đã đọc qua nó.
Hiện giờ khi nhìn thấy đồ ăn của Ma Vương thì cậu lại muốn thử xem sao.
"Em mới ăn có một chút, làm sao biết chắc chắn không có vấn đề gì?" Ma Vương giữ chặt tay Tinh Linh, lấy nĩa ra khỏi tay cậu, sau đó hắn quay sang Gina nói: "Gọi tư tế Wall đến đây một chuyến."
"Vâng, thần lập tức đi ngay." Gina nhấc váy lên, nhanh chóng rời đi để tìm vị tư tế người sói.
Bởi vì vị Tinh Linh này đã được định sẵn sẽ trở thành Ma hậu của bọn họ, cho nên tuyệt đối không thể để xảy ra bất cứ sai sót nào.