Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Việc lựa chọn Thần Quang Huy sa đọa Telaromio cũng là vì mảnh ý thức tách ra từ Gaillariel có mắt kém cộng thêm vận khí xấu.
Nó tìm thấy Telaromio trong một phó bản, hơn nữa còn đúng lúc giai đoạn đầu của phó bản, khi Telaromio vẫn đang giả dạng thành một vị thần quang minh để lừa gạt người chơi, lúc đó hắn ta trông vẫn rạng rỡ và thánh khiết, không hề có dấu hiệu sa đọa.
Mảnh ý thức vốn đã chẳng thông minh gì mấy nên rất dễ dàng bị lớp ngụy trang của Telaromio lừa gạt – Cũng không còn cách nào, cho dù nó có thông minh hơn thì cũng chẳng thể phân biệt được dữ liệu NPC, nếu không thì đã chẳng tìm đến 《DW》.
Cảm thấy vị thần kia trông có vẻ hiền hòa thân thiện, mảnh ý thức ấy liền triệu hoán hắn ta.
Kết quả là một lần triệu hoán đã khiến nó tự nộp mạng.
Khi ấy Telaromio vừa bị Ma Vương đánh cho thần thể tiêu tán hơn nửa thì bỗng nhiên trước mặt hắn ta lại xuất hiện một khối ý thức béo trắng, trông vừa ngon vừa chẳng hề có chút cảnh giác, lập tức tâm tà dâng cao, hắn ta không cho đối phương cơ hội mở miệng đã trực tiếp nuốt chửng luôn.
(Tinh Linh: Bảo sao ta không cảm ứng được ý thức tự nhiên trong rừng Taroka, thì ra là bị ngươi ăn mất rồi!)
Mảnh ý thức kia tuy chỉ là một phần nhỏ tách khỏi Gaillariel nhưng đã được nuôi dưỡng suốt ngàn năm trên đại lục Tora nên năng lượng của nó mạnh mẽ hơn Gaillariel vốn ngày càng suy yếu rất nhiều, chính vì thế nó mới có thể cảm ứng được tình trạng của bản thể, trong khi bản thể lại hoàn toàn không hề biết đến sự tồn tại của nó.
Nuốt chửng mảnh ý thức ấy, Telaromio tuy không khôi phục hoàn toàn nhưng cũng hồi phục đến bảy tám phần, tiện thể tiếp nhận luôn ký ức của nó.
Đến trước Tinh Linh mười năm, khi Telaromio biết trên đại lục này không có thần linh nào khác thì lập tức quyết định thu gom tín ngưỡng từ loài người, hắn ta chọn ra một nhân loại vốn nhờ trò “thần thánh giả dối” mà có chút danh vọng – chính là Giáo Hoàng hiện tại – để lập nên Thái Dương Thần Giáo, xây dựng tín ngưỡng cho mình.
Mười năm đủ để hắn ta tích góp đủ lượng lực lượng tín ngưỡng để khôi phục thực lực.
Chỉ cần cho hắn ta thêm thời gian thì Telaromio tin rằng sớm muộn hắn ta cũng sẽ vượt qua cả Thần Quang Minh, đến lúc đó hắn ta sẽ quay lại, đem toàn bộ kẻ nào từng đắc tội với mình – người, ma, thần – quét sạch tất cả.
(Tinh Linh: Ý tưởng cũng hay đó, mong rằng khi ngươi về lại bên kia thì đừng có biến thành NPC nữa.)
Nghe xong màn độc thoại dài dòng, rốt cuộc cũng biết được nguồn gốc của hắn ta, Tinh Linh lại cảm thấy khó hiểu: “Ngươi vẫn chưa nói, sao ngươi lại phát hiện ra ta?”
“Bởi vì thuốc sinh mệnh.” Telaromio đắc ý đáp: “Người khác không biết nguồn gốc loại thuốc này nhưng ta thì biết, đây rõ ràng là sản phẩm của thế giới chúng ta, khi ta phát hiện có kẻ đem rao bán thuốc sinh mệnh, lại tận mắt thấy hình dạng nó thì ta liền biết nhất định đã có người từ thế giới đó tới.”
Thật không ngờ là từ sớm đã bị để mắt đến.
Có điều hắn ta dường như chưa phát hiện ra sự tồn tại của ma vật, nếu không với cái kiểu ngông cuồng của hắn ta thì khi gặp lại kẻ thù suýt khiến mình diệt vong làm gì còn có thể thản nhiên thế này.
Tinh Linh thử dò hỏi: “Ngươi làm sao chắc chắn thuốc sinh mệnh ấy là do ta làm? Lỡ như còn có người khác thì sao?”
Telaromio khinh miệt cười: “Dáng vẻ của ngươi quá dễ nhận ra, ta đã nuốt chửng ý thức thể kia, nhận được ký ức của nó nên cũng hiểu rõ tiêu chuẩn triệu hoán sinh vật của nó, ngoài thần linh thì còn gì thích hợp để cứu thế hơn con cưng của tự nhiên – Tinh linh chứ?”
“Cho nên chỉ cần nghe người ta miêu tả dáng vẻ của ngươi là ta liền biết ngay ngươi chính là kẻ được chọn.”
“Còn những kẻ khác hẳn là thuộc hạ mà ngươi thu nạp thôi.” Hắn ta hạ thấp ánh mắt khinh thường nhìn Ma Vương vẫn đứng yên lặng bên cạnh Tinh Linh: “Thực lực coi bộ cũng hơn đám tín đồ của ta một chút.”
Ma Vương đã ẩn giấu toàn bộ đặc tính ma vật, che kín sức mạnh rất kỹ nên trong mắt Thần Thái Dương hắn chỉ là nhân loại cấp tám mà thôi.
Tinh Linh chợt hiểu: Đến mức này còn chẳng nhận ra được thì xem ra chuyện mấy thần linh sinh ra đều “mù mặt” quả thật không sai.
Nói nhiều như thế, Thần Thái Dương đã mất kiên nhẫn: “Nói quyết định của ngươi đi, Tinh linh.”
“Ta không hiểu, vì sao ngươi lại nhất quyết bắt ta thần phục ngươi?”
Tinh Linh ra vẻ khó hiểu nhìn Telaromio, nhưng trước khi hắn ta kịp mở miệng thì cậu đã vạch trần một sự thật bị hắn ta giấu kín: “Đừng nói với ta là vì muốn cứu thế giới.”
Tinh Linh khẽ lắc ngón tay: “Quả thực đại lục Toph đã ở bên bờ hủy diệt nhưng điều đó chẳng liên quan đến Tora, đại lục Tora vốn rất ổn định, cho dù Toph có diệt vong thì nó vẫn sẽ tồn tại nên chuyện cứu thế chẳng dính dáng gì đến ngươi, ta cũng không tin ngươi lại tốt bụng đến mức quan tâm một đại lục khác.”
“Vậy tức là ngươi không định nhận lời mời của ta?”
“Đúng vậy!” Tinh Linh gật đầu: “Ta nghe nói chỉ cần chấp nhận lời mời của thần linh thì lời hứa ấy sẽ chịu sự ràng buộc của khế ước ma pháp, một khi ta đồng ý thì về sau thật sự phải chịu ngươi sai khiến phải không?”
Cậu đâu có ngu đến vậy.
“Ngươi biết nhiều thật.” Trong mắt Telaromio lóe qua một tia phẫn nộ, nhưng rất nhanh, không hiểu nghĩ đến điều gì mà hắn ta lại khôi phục bình tĩnh, thậm chí khóe miệng còn hiện nét đắc ý: “Rất tốt, quả không hổ là thể xác ta đã chọn.”
– Thể xác?!
Nghe vậy, ánh mắt Ma Vương lập tức sắc lạnh, ngón tay khẽ động nhưng đã bị một bàn tay khác nắm chặt lại.
Ý định ra tay của Ma Vương tạm ngừng, hắn thu lại sát khí.
Tinh Linh bình tĩnh trấn an Ma Vương, rồi cau mày giận dữ nhìn Thần Thái Dương: “Ngươi muốn ch**m l** th*n th* của ta?!”
Nghe có hơi mơ hồ, cậu vội bổ sung: “Ý ngươi là muốn ký sinh trong thân xác ta? Vì sao? Ngươi là thần linh, tại sao lại coi trọng một cơ thể phàm nhân?”
“Đương nhiên là ta không coi trọng.” Giọng điệu Telaromio lạnh lùng, xen lẫn khinh miệt.
Thần linh vốn kiêu ngạo sao chịu chen chúc trong thân thể phàm nhân? Với bọn họ thì đó chẳng khác gì cố nhét mình vào một bộ quần áo quá chật, làm sao dễ chịu.
Nhưng Telaromio buộc phải làm vậy.
Trên đại lục mới này, vì tách khỏi thế giới cũ nên hắn ta không còn bị nghiệp lực ăn mòn, không tiếp tục sa đọa nữa, nhưng thần lực của hắn ta đã bị ô nhiễm từ trước, không cách nào trở lại trong sạch được, nhờ nuốt chửng ý thức thể mang theo sức mạnh tự nhiên, cộng thêm lớp ngụy trang nên hắn ta mới có vẻ vẫn thần thánh.
Thế nhưng theo thời gian, sức mạnh tự nhiên đã bị hắn ta chuyển hóa gần hết thành sức mạnh riêng, ban đầu đây là chuyện tốt, nghĩa là hắn ta hoàn toàn tiêu hóa được năng lượng ấy.
Nhưng sau khi nuốt gần hết thì hắn ta lại cảm nhận được sự bài xích từ thế giới này.
Trước đây đã nói, thần linh không thể mang chân thân xuất hiện trong thế giới phàm nhân, chỉ có Gaillariel – vốn là bản thể thai sinh từ đại lục – mới được dung nạp.
Còn Telaromio là kẻ ngoại lai, ban đầu nhờ sức mạnh tự nhiên che mắt nên thế giới còn bỏ qua hắn ta, nhưng khi hắn ta dần khôi phục, năng lượng tự nhiên biến mất khiến thế giới liền phát hiện ra hắn ta, bắt đầu muốn trục xuất hắn ta.
Đương nhiên Telaromio không muốn rời đi – bị trục xuất sẽ rơi xuống nơi nào hắn ta còn chẳng dám chắc, hơn nữa hắn ta không nỡ buông bỏ lượng tín ngưỡng khổng lồ ở đây.
Vì thế, hắn ta nghĩ ra cách ẩn mình trong thân xác phàm nhân, lấy đó làm vỏ bọc.
Có điều, thần lực quá mạnh, cơ thể người phàm không chịu nổi, kẻ bị hắn ta ký sinh thì tuổi thọ sẽ nhanh chóng cạn kiệt, vì thế hắn ta đã thay đổi vô số thân thể.
“Còn bây giờ, ta không cần lo lắng nữa.” Ánh mắt hắn quét qua Tinh Linh, giống như đang ngắm nghía một bộ y phục ưng ý: “Được ý thức thể kia chọn thì chắc chắn ngươi không phải Tinh linh tầm thường, nếu ta đoán không lầm thì địa vị của ngươi trong tộc Tinh linh rất cao, thọ mệnh của Tinh linh cao cấp đủ để sánh với thần hạ vị, chỉ cần có được cơ thể của ngươi thì ta sẽ không còn lo thiếu thân xác nữa.”
Vừa dứt lời, những hoa văn dưới đất bỗng sáng rực.
Tinh Linh giật mình cúi xuống, nhận ra những hoa văn tưởng chỉ là trang trí ấy thực chất lại là một ma trận ẩn giấu.
Hơn nữa, đó là –
“Cấm ma trận?!”
Tinh Linh hơi choáng váng, sao mình cứ có duyên với thứ này vậy? Trước thì Ma Vương dùng vòng tay cấm ma pháp khóa cậu, giờ đến Thần Thái Dương Thần cũng bày ra cấm ma trận để đối phó cậu.
Quả nhiên, mình trông chẳng khác gì một tên “gà yếu chỉ biết xài phép” sao?
“Ha ha, ngươi nhận ra thì muộn rồi!” Telaromio cười lớn: “Cấm ma trận đã khởi động, không còn ma lực thì ngươi chẳng làm được gì nữa đâu, Đại Ma Đạo Sư Tinh linh – Ngài Luvita Lagerfeld Syvest.”
Tinh Linh kinh hãi: “Ngươi biết ta?!”
Không ngờ, không chỉ cậu nhận ra đối phương mà đối phương cũng nhận ra cậu.
Nhưng tên này đã mù mặt cơ mà, sao lại biết được?
“Đương nhiên ta biết.” Telaromio hả hê: “Ta nói rồi, ta nuốt chửng ý thức thể kia nên có được ký ức của nó, vì thế ta hiểu rõ tính cách nó và bản thể của nó – bọn chúng chỉ chọn người xuất sắc nhất để triệu hoán.”
Hắn ta chỉ vào mình: “Ta chính là thần linh mạnh nhất còn thức tỉnh lúc bấy giờ, còn ngươi ——”
“Trong tộc Tinh linh có hai người ưu tú nhất là Nữ Vương Tinh linh và Đại Ma Đạo Sư Tinh linh, ta từng gặp Nữ Vương, nhớ được khí tức của nàng cho nên ngươi chỉ có thể là Đại Ma Đạo Sư. Ta nói đúng chứ?”
Chỉ nhìn sắc mặt Tinh linh, Telaromio đã biết mình đoán trúng.
“Để tránh thân thể ngươi bị tổn thương ảnh hưởng đến việc ta sử dụng, ta đã dày công bố trí cấm ma trận này.”
Tinh Linh lạnh lùng: “Nhưng ta cũng là kẻ ngoại lai, cho dù thành công thì ngươi vẫn sẽ bị trục xuất.”
“Không, ngươi thì không.” Telaromio nhếch môi: “Ý thức thể sẽ khắc ấn lên vật triệu hoán để kẻ được triệu hoán không bị thế giới bài xích, ban đầu ta cũng có ấn ký nhưng khi ta nuốt nó thì dấu ấn ấy đã bị xóa mất.”
“Vì vậy, ngươi chính là lựa chọn hoàn mỹ nhất.”
“Bây giờ, hãy dâng thân thể cho ta đi! Linh hồn ngươi cũng sẽ trở thành dưỡng chất của ta, cùng ta dung hợp thành một.”
“Đây là vinh quang mà kẻ khác cầu còn chẳng được đó.”
Thần linh sa đọa cuối cùng cũng xé bỏ toàn bộ lớp ngụy trang, dùng gương mặt dữ tợn gắt gao nhìn chằm chằm vào con mồi, từng bước áp sát.
Chẳng bao lâu nữa, hắn ta sẽ không còn phải lo bị trục xuất. Thế giới này rồi sẽ thuộc về ta!
_____________
Tác giả có lời muốn nói:
Tinh Linh: Mù mặt đến thế mà cũng nhận ra ta sao?! Σ( ° △ °|||)︴
Ma Vương: Thân thể của em ấy! Linh hồn của em ấy! Tất cả đều thuộc về ta! Đồ rác rưởi kia, cút đi chết đi! (#‵′)凸
Thần Thái Dương: Cảm giác sắp toi rồi o(╥﹏╥)o