Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
【Gia nhập chúng ta đi.】
Sau khi Thần Thái Dương nói xong những lời ấy, hắn ta chờ đợi câu trả lời của Tinh Linh.
Ánh mắt hắn ta dịu dàng tràn đầy từ ái như đang nhìn đứa con ruột của mình, đồng thời cũng ánh lên một tia tự tin tựa như đã chắc chắn Tinh Linh sẽ đồng ý với lời mời gọi.
Tại sao lại không chứ? Những lời của Thần Thái Dương câu nào câu nấy đều chạm thẳng vào nỗi niềm trong lòng Tinh Linh.
Cậu quả thực đến từ dị giới, quả thực đã được triệu hồi vì cứu rỗi thế giới này.
Sứ mệnh “cứu thế chủ” vốn chẳng dễ dàng gì, nếu có một vị thần cường đại trợ giúp thì chắc chắn sẽ khiến hành trình nhẹ bớt muôn phần, huống chi cả hai đều là sinh linh thuộc về quang minh, thần lực trên người Thần Thái Dương còn mang đến cho Tinh Linh một cảm giác gần gũi.
Tất cả những điều đó đều cho thấy Tinh Linh nên đồng ý lời mời của Thần Thái Dương, gia nhập Thái Dương Thần Giáo, cùng nhau đưa thế giới thoát khỏi hủy diệt.
Hắn ta hân hoan, bởi nguyện vọng ấp ủ bấy lâu cuối cùng cũng sắp thành hiện thực.
Nhưng ngoài dự liệu của Thần Thái Dương, Tinh Linh lại lắc đầu.
Cậu nói: “Không, ta từ chối.”
Sắc mặt Thần Thái Dương khẽ biến đổi nhưng rất nhanh khôi phục: “Tại sao cậu lại từ chối ta? Chẳng lẽ cậu không muốn thế giới này trở nên tốt đẹp hơn sao?”
Sự biến sắc trong thoáng chốc ấy không thoát khỏi mắt Tinh Linh và Ma Vương.
Tinh Linh nhìn hắn ta với một chút thương hại:
“Nếu đổi là một vị thần khác nói ra những lời này thì có lẽ ta thật sự sẽ tin.”
Thần Thái Dương thoáng cảm thấy có gì đó bất ổn.
“Nhưng đổi lại là ngươi thì muốn ta tin là khó lắm đấy.”
“—— Thần Quang Huy sa đọa —— Telaromio.”
Vừa dứt lời, khí thế quanh Thần Thái Dương liền đổi hẳn, ánh quang huy bao phủ trên thân hắn ta bỗng sôi sục như nước sôi bộc lộ rõ sự bất an trong lòng chủ nhân.
Không khí xung quanh như bị hút sạch nhiệt độ, cả đại điện đột nhiên trở nên lạnh buốt.
Vẻ hiền hòa tan biến, gương mặt uy nghiêm lộ ra đôi mắt lạnh lùng trừng chằm chằm vào Tinh Linh đã vạch trần thân phận mình.
Hắn ta không hề biện giải, giọng nói cũng chẳng còn dịu hòa mà thay bằng âm lạnh: “Xem ra là ta sơ suất rồi, không ngờ ngươi lại biết ta.”
Tinh Linh chẳng hề bị khí thế ấy hù dọa, ngược lại còn gật đầu khẳng định.
Nếu nói trước khi gặp vị thần này cậu còn đôi chút e ngại thì giờ đây đã chẳng còn gì phải sợ nữa.
Thần Quang Huy Telaromio, so với tín ngưỡng của Quang Minh Thần Giáo —— Thần Quang Minh, tuy chỉ kém một chữ nhưng đẳng cấp hoàn toàn khác biệt.
Thần Quang Minh là thần vương tối cao của trận doanh quang minh, ngang hàng với Thần Hắc Ám, cả hai đều là chủ thần cao nhất trong 《DW》chỉ dưới Chủ Thần trong truyền thuyết, sức mạnh của cả hai đủ để hủy thiên diệt địa.
Còn Thần Quang Huy Telaromio thì sao? Hắn ta chỉ là một trong vô số thần linh cấp dưới của Thần Quang Minh —— Nếu đặt trong thế giới nhân loại thì Thần Quang Minh là quốc vương, còn Telaromio chỉ như một quý tộc bình thường.
Hai bên hoàn toàn không thể so sánh được.
Nhưng khi xưa, lúc Thần Quang Minh và Thần Hắc Ám giao chiến ác liệt, đôi bên đều phái ra vô số thần linh hùng mạnh, đa phần trong số đó tử vong hoặc ngủ vùi trong thần chiến, cuối cùng ngay cả hai vị chủ thần cũng chìm vào giấc ngủ, thiếu vắng áp chế của vị thần thượng vị, thần trung vị và hạ vị mới bắt đầu hoạt động mạnh mẽ.
Telaromio chính là một trong số đó.
Không biết lấy đâu ra tự tin mà hắn ta đã mưu đồ chiếm đoạt lực tín ngưỡng của Thần Quang Minh, giả mạo Ngài để ban thần dụ cho Giáo Hoàng khi ấy, ép buộc đổi tên Thần Quang Minh thành tên của mình, còn hạ lệnh sửa đổi toàn bộ dung mạo thần tượng nhằm cướp đoạt niềm tin.
Đáng tiếc, dù lúc đó vì lâu ngày không có thần linh ứng đáp mà Quang Minh Thần Giáo đã suy yếu ít nhiều, nhưng khi thần tích giáng xuống khiến Giáo Hoàng và các thánh chức giả vui mừng khôn xiết thì thần dụ yêu cầu đổi tên và sửa tượng lập tức khiến họ sinh nghi, ngoài mặt họ gật đầu nhưng sau lưng lại lục tìm cổ thư, muốn biết “Telaromio” rốt cuộc là thần gì.
Điều Thần Quang Huy không ngờ tới chính là bản thân hắn ta vốn chỉ là một thần trung vị vô danh, ngỡ sẽ không ai biết đến, ai ngờ trong thư viện của Quang Minh Thần Giáo lại thật sự còn lưu giữ ký lục về hắn ta.
Lời dối trá bị vạch trần, Telaromio trở thành “Đọa Thần” trong miệng tín đồ Quang Minh, bị người người căm phẫn.
Tiếng chửi rủa, ác ý mãnh liệt ấy hóa thành nghiệp lực quấn lấy hắn ta làm ô nhiễm thần lực quang huy, khiến hắn ta dần hiện ra dấu hiệu sa đọa.
Đây quả thực là tự làm tự chịu.
Tinh Linh và Ma Vương sở dĩ nhận ra hắn ta là vì sau khi sa đọa vị thần này lại làm ra một chuyện động trời khác.
Có lẽ hắn ta cho rằng mình đã bị trận doanh quang minh ruồng bỏ thì chi bằng quay sang thuần phục trận doanh hắc ám trở thành thần linh hắc ám —— dù sao thần bên trận doanh hắc ám cũng đã tiêu vong gần hết, hắn ta nhập vào đó thì vẫn có thể tìm cách mưu cầu lực tín ngưỡng.
Thế nhưng tên Thần Quang Huy này bỗng nhiên chạm mạch mà trực tiếp tìm tới bảy quân chủ ma giới yêu cầu họ thần phục, tự xưng là “Tân Thần Hắc Ám”.
—— Thật sự là không có não!
Khi ấy bất cứ ai (người, ma, hay thần) nghe chuyện đều có phản ứng đầu tiên là đầu óc hắn ta chắc cũng bị ăn mất lúc sa đọa rồi!
Bảy Quân Chủ Ma Giới tuy không phải thần nhưng thực lực dù kém thần thượng vị, song muốn đánh một thần trung vị vẫn thừa sức, huống hồ Telaromio còn muốn một mình đấu bảy, không phải đầu úng nước thì là gì?
Người hắn ta tìm tới đầu tiên chính là Ma Vương bên cạnh Tinh Linh lúc này.
Kết quả, còn chưa kịp trao đổi thì hắn ta đã suýt bị đánh cho thần thể tiêu tán, nếu không phải cuối cùng kịp thời chém bỏ một nửa thần lực để trốn thoát thì e rằng đã sớm toi mạng.
Sau đó, Ma Vương phái mấy vị Ma Tướng trong Thất Ma Tướng truy sát hắn ta.
Lúc này, Telaromio rốt cuộc mới có não một lần, hắn ta cải trang thành một thần linh trận doanh quang minh khác để tìm kiếm viện trợ.
Thế rồi, một nhóm dũng sĩ xuất hiện giúp hắn ta chống đỡ truy sát.
Nhóm dũng sĩ đó tự nhiên chính là người chơi, còn trận chiến ấy chính là kịch bản phó bản.
Đó cũng là cái phó bản trước khi Tinh Linh tới đã vắt kiệt vô số người chơi đến chết đi sống lại, chỉ vượt qua được mức “Khó”, chứ không ai phá nổi mức “Địa Ngục”.
Có điều, tuy người chơi “thông quan” nhưng trong kịch bản Ma Tướng không hề thất bại, tuyến chính là âm mưu của Telaromio bị lật tẩy, Ma Tướng thành công nghiền nát hắn ta, bỏ mặc một đám người chơi “ngộ ra chân tướng” rời đi.
Tinh Linh chính là nhờ xem video vượt ải trên diễn đàn mà nhận ra hắn ta.
Ma Vương hiển nhiên cũng nhận ra kẻ duy nhất từng dám khiêu chiến hắn trong vạn năm qua, nhưng dường như đối phương lại chẳng nhận ra hắn.
Nếu không Telaromio đâu còn dám đứng đây huênh hoang như vậy.
—— Tinh Linh từng nghe nói thần linh trong 《DW》 đều mắc chứng “mù mặt”, bọn họ nhận biết kẻ khác qua năng lượng đặc trưng chứ không phải khuôn diện.
Chỉ thấy hắn ta tự phụ nói: “Đúng, ta từng là Thần Quang Huy, nhưng giờ đây ta đã trở thành Thần Thái Dương vĩ đại, trên đời này không còn thần linh nào mạnh hơn ta nữa —— Tinh Linh, ta cho ngươi cơ hội cuối cùng: gia nhập ta hoặc trở về vòng tay của Thần Tự Nhiên.”
Tinh Linh không trả lời, mà hỏi lại: “Ta có thể hỏi ngươi một câu không?”
Trong mắt Thần Thái Dương thì đó là dấu hiệu Tinh Linh bắt đầu mềm lòng: “Ngươi muốn hỏi gì?”
“Ngươi làm sao tới được đây? Tại sao lại biết nhiệm vụ của ta? Đừng nói là ngươi tự tiên tri được.”
Trong 《DW》, Thần Quang Huy chỉ là NPC phản diện, Tinh Linh không tin hắn ta có khả năng tự thoát khỏi thế giới trò chơi.
Khả năng duy nhất là hắn ta cũng bị triệu hồi đến đây giống như bọn họ, nhưng ngay từ đầu, ý tứ của Gaillariel đã rất rõ ràng, cậu là sinh vật duy nhất mà Gaillariel triệu hoán, còn Ma Vương và Ma Đài chỉ là do lúc đó nó không khống chế nổi sức mạnh mà vô tình kéo theo, ngoài bọn họ ra thì Gaillariel chưa từng triệu hoán sinh vật nào khác, nếu không thì vị Thần Thái Dương kia lẽ ra cũng đã có mặt ở đại lục Toph rồi mới phải.
Thần Thái Dương nhìn cậu một lúc, rồi nhướng mày: “Ta biết ngươi muốn hỏi gì —— Đúng, ta cũng được triệu hồi đến đây như ngươi.”
“Nhưng thực thể triệu hồi ta không giống thực thể đã triệu hồi ngươi, hoặc có thể nói bọn chúng đều chỉ là một phần của cùng một thể.”
Quá tự tin vào bản thân, hắn ta không ngại tiết lộ thêm.
Từ ngàn năm trước đại lục Toph và đại lục Tora vốn dĩ là một thể, khi đó vẫn chưa có Tora mà chỉ có một Toph.
Gaillariel đã sáng tạo ra đại lục Toph, nhưng vì tiêu hao quá nhiều sức mạnh, lại mãi chẳng xuất hiện sinh vật nào có thể giao tiếp nên nó dứt khoát tiến vào giấc ngủ để khôi phục năng lượng.
Một giấc ngủ này chẳng biết kéo dài bao nhiêu năm tháng, khi nó bị cơn đau dữ dội trong mộng làm bừng tỉnh thì đại chiến ngàn năm trước đã đi đến hồi kết.
Trải nghiệm quá mức đau đớn khiến Gaillariel chẳng kịp chăm lo cho bản thân, nó không nhận ra rằng trong trận đại chiến suýt hủy diệt mình đó, vũ khí cuối cùng đã chẻ đôi đại lục Toph cũng đã mang đi một phần ý thức của nó, mà đó chính là khởi nguyên của đại lục Tora.
Phần ý thức bị tách ra khiến phản ứng của nó chậm chạp, đến khi nó nhận thấy sự thiếu hụt thì giữa hai mảnh đại lục đã bị bão nguyên tố ngăn cách, nó không cảm nhận được mảnh ý thức thất lạc kia, chỉ cho rằng đó là phần linh hồn bị hao tổn tan biến đi sau trận chiến.
Thế nhưng, mảnh ý thức bị tách ra theo đại lục Tora thì lại biết rất rõ nguồn gốc của mình, khác với bản thể ở Toph ngày càng suy yếu, mảnh ý thức này nhờ sự phồn thịnh của Tora mà qua ngàn năm đã dần dần sinh ra một chút bản ngã.
Nó có thể cảm nhận nỗi thống khổ của bản thể, cũng khao khát được giúp đỡ, đáng tiếc bản thân lại bị giam giữ ở đại lục Tora, thêm vào đó là bão nguyên tố ngăn cách nên căn bản không thể liên hệ được với bản thể.
Vì thế, cuối cùng nó cũng lựa chọn tìm kiếm viện trợ từ bên ngoài.
Nói thế mới thấy, vốn dĩ là một thể nên dù có phân chia thì suy nghĩ của chúng vẫn giống hệt nhau.
Mảnh ý thức trên đại lục Tora thậm chí còn tìm đến thế giới 《DW》 sớm hơn bản thể một bước. Tuy cũng từng rung động vì Tinh Linh, nhưng sau khi so sánh thì nó lại lựa chọn Telaromio — vị Thần Quang Huy đã bắt đầu sa đọa đang còn ngụy trang thành thần linh hệ Quang Minh.