Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Mặc dù chưa làm rõ được dị thường trong năng lượng của hai kẻ giáo đồ kia là gì, nhưng điều đó cũng không ngăn cản họ nâng mức nguy hiểm của Thái Dương Thần Giáo lên một bậc, mọi sự chưa rõ đều tiềm ẩn hiểm họa, cảnh giác trước vẫn là đúng đắn.
Từ Camdo đến được Bosainaka có vài tuyến đường khác nhau, trong đó có hai tuyến phải xuyên qua lãnh thổ của hai quốc gia khác nhau, còn tuyến thứ ba thì đi men theo đường biên giới nằm giữa Camdo và Bosainaka đó.
Biên giới các quốc gia vốn chẳng mấy yên ổn, dù nói chung đại lục Tora vẫn trong thời kỳ hòa bình, nhưng những xung đột nhỏ ở biên giới giữa các nước vẫn xảy ra thường xuyên, không khéo thì còn có thể châm ngòi cho chiến tranh.
Song sau khi thảo luận, đại thần ngoại giao cùng mấy phó quan phụ trách thực tế của sứ đoàn lại quyết định đi theo tuyến biên giới này.
Xuất phát từ lòng tôn kính hoàng thất, sau khi tuyến đường được định xong, đại thần ngoại giao còn đặc biệt tới báo cáo với công chúa Sophia.
Lý do ông ta đưa ra là tuyến đường này rút ngắn thời gian nhất, tuy hành trình vất vả hơn nhưng có thể bảo đảm bọn họ đến Bosainaka kịp thời gian trước ngày sinh thần của quốc vương bên đó.
Vốn dĩ không cần phải gấp gáp như vậy, những năm trước mọi việc đều do đại thần ngoại giao phụ trách, danh sách thành viên cùng lễ vật đều chuẩn bị từ sớm, chỉ chờ tấu lên rồi lập tức khởi hành.
Nhưng ai ngờ Williams lại đột nhiên nói phải để công chúa dẫn đoàn, sau đó mọi người lại tranh cãi kịch liệt về danh sách thành viên còn lại. Ầm ĩ một hồi, thời gian vốn dư dả lại hóa thành gấp rút nếu không nhanh thì rất có thể sẽ muộn mất, mà khi ấy, thay vì “chúc thọ” thì lại thành ra “khiêu khích”.
Sophia đương nhiên không có quyền lựa chọn, người ta nói gì thì nàng làm nấy, vốn nàng chỉ là một món đồ trang trí mà thôi.
Đi qua đường biên giới tất nhiên chẳng thể thoải mái như mượn đường quốc gia khác, cả đoàn phải dầm sương dãi gió, lại đề phòng cường đạo dọc đường vì thế đường xá gập ghềnh khó đi khiến Sophia than khổ liên tục.
Người chịu khổ không kém chính là Tinh Linh.
Thật sự không thể trách cậu được, từ trước đến nay dù là ở thế giới cũ hay sau khi xuyên qua thì cậu chưa từng trải qua gian khổ thế này, xe ngựa có khắc ma trận để giảm chấn nên không đến mức lắc lư quá mạnh, nhưng mỗi lần dừng chân nghỉ lại thì đồ ăn tồi tệ khiến cái dạ dày vốn đã bị nuông chiều của Tinh Linh chẳng tài nào nuốt nổi, thà ăn rau củ qua ngày còn hơn chạm vào đám thịt nướng nhạt nhẽo kia.
Ngoài ẩm thực, điều khiến Tinh Linh bực bội nhất còn có một kẻ không biết nhìn thời thế.
Denis Charlison đã thuyết phục được cha mình cho gia nhập sứ đoàn, ban đầu là vì muốn gần gũi Sophia nhưng từ khi lời đồn về việc nàng có thể gả đi nước khác lan khắp nơi, sắc mặt gã ngày càng khó coi, muốn tìm Sophia hỏi cho ra nhẽ thì luôn bị cản trở, mà kẻ cản trở nhiều nhất lại chính là Felicia.
Một bình hoa xinh đẹp tưởng chừng hiền hòa nhưng mỗi lần mở miệng đều chặn đứng mọi lời gã, khiến Denis tức nghẹn.
Muốn gặp Sophia? Có thể, nhưng vì danh dự công chúa phải có người cùng chứng kiến.
Muốn nói chuyện riêng? Không được, có gì không thể để người khác nghe thấy chứ? Chẳng lẽ định làm điều bất kính với công chúa sao?
Thế là suốt cả chặng đường, đừng nói đến chuyện trò riêng, ngay cả cơ hội đối thoại bình thường với Sophia gã cũng hiếm hoi có được.
Mà đối với Felicia, gã càng tức mà không dám làm gì, trước bao người nhìn vào chẳng lẽ gã lại đi đấu tay đôi với một “người đàn bà yếu đuối” không chút sức mạnh? Quá mất mặt.
Cuối cùng, gã đem hết bực dọc đổ lên đầu Ma Vương và Tinh Linh.
Lý luận của Denis rất đơn giản, Sophia bị đồn gả ra ngoài, Felicia là ngoại tộc lại hết mực bảo vệ nàng, thậm chí dám đối đầu gã – con trai công tước – hẳn phải có chỗ dựa, mà chỗ dựa ấy chính là hai kẻ lạ mặt kia.
Nói cách khác, một trong hai người đó chắc chắn nhắm vào Sophia, muốn cưới nàng.
Lý lẽ này nếu bị người ngoài nghe được e rằng chỉ biết cạn lời, chẳng lẽ gã quên bọn họ vốn là một đôi rồi sao?
Denis tất nhiên nhớ, nhưng trong mắt gã tình cảm nam nam chẳng thể bền lâu, giới quý tộc gã đã thấy nhiều, chơi thì chơi chứ cuối cùng vẫn cưới vợ sinh con, tình nhân cũng chẳng thiếu, vậy nên gã mặc nhiên cho rằng quan hệ giữa Ma Vương và Tinh Linh là giả, chẳng hề ổn định, còn cái nhẫn đôi trên tay họ? Gã cố tình phớt lờ.
Nếu nhận ra hai chiếc nhẫn ấy chính là thánh vật tình ái mà năm xưa gã từng dốc hết tiền vẫn không đấu giá được thì chắc gã sẽ phát điên, nhưng rất có thể khi đó gã cũng phải nhìn nhận lại quan hệ của họ.
Tiếc thay, gã không nhận ra vậy nên gã bắt đầu tự tìm đường chết.
…
Denis biết cha mình hiện có chuyện nhờ cậy họ nên không dám trực diện khiêu khích, gã sai thủ hạ chọc ngoáy cạnh bên, mỉa mai, ám chỉ, rồi tự mình giả vờ trách mắng thuộc hạ, sau đó quay sang xin lỗi Ma Vương, mong họ đừng để bụng.
Cách làm này khéo léo đến mức ma vật khó lòng phản bác.
Chỉ có điều, trò hề ấy hoàn toàn vô tác dụng với Ma Vương, với hắn bọn người ồn ào kia chẳng khác nào một bầy ruồi nhặng, vừa khó chịu vừa ồn ào, từ lúc bắt đầu hắn đã dựng kết giới cách âm, chẳng nghe thấy gì.
Từ góc nhìn ma vật, cả bọn Denis chẳng khác nào đang diễn một vở kịch câm nực cười.
Nhưng sự đắc ý lộ rõ trên mặt Denis cùng ác ý hắn tỏa ra thì ma vật lại nhìn thấu.
Chẳng cần Ma Vương ra lệnh, vị tư tế người sói đã hóa lão nhân trực tiếp nguyền rủa lũ sâu kiến ấy, không đến mức trí mạng nhưng đủ khiến chúng nếm mùi khổ sở.
Vậy là những kẻ bị dính lời nguyền đêm nào cũng ác mộng triền miên, chẳng thể tỉnh dậy, vài hôm sau, chúng thần sắc tiều tụy, thân thể gầy gò, quầng mắt thâm sì, người ngoài nhìn vào còn ngỡ chúng hoang dâm quá độ.
Thể trạng sa sút, suốt ngày ngáp ngủ, chúng chẳng còn hơi sức mà khiêu khích nữa, trái lại hành trình sau đó yên tĩnh hẳn đi.
…
Trải qua mấy lần cướp bóc chặn đường, cuối cùng bọn họ cũng đến nơi.
“Đó chính là Thánh Sơn sao?”
Cách cổng thành còn một đoạn, Tinh Linh từ trong xe ngựa nhìn ra, thấy rõ mục tiêu.
Trên ngọn núi không cao nhưng trải rộng, tòa kiến trúc trắng xóa hùng vĩ sừng sững, từ xa nhìn lại cả công trình ấy như tỏa ra quầng sáng nhàn nhạt, trang nghiêm và thần thánh.
“Thần thuật thật mạnh mẽ.” Vị Tư tế người sói ngồi chung xe khịt khịt mũi, thân là người hầu của Thú Thần, ông cực kỳ nhạy cảm với khí tức thần thuật và thần linh.
Sắc mặt ông nghiêm trọng: “Khí tức thần lực cường đại đến vậy, hẳn vị thần mà họ tín ngưỡng không phải là yếu, thậm chí có thể liên hệ trực tiếp với tòa thánh điện này.”
“Ý ngươi là, trong thánh điện có ảo ảnh phân thần, hay ai đó đã dùng thần giáng thuật?”
Tư tế lắc đầu: “Không, chắc chưa đến mức ấy, thần giáng thuật sẽ thiêu đốt sinh mệnh người triệu hồi, lấy sinh mệnh nhân loại thì không thể chịu nổi lâu. Phân thân hiện thế cũng hiếm, thần linh rất ít khi trực diện xuất hiện ở trước mặt giáo đồ để giữ sự thần bí. Ta nghiêng về khả năng đây là một món thần khí — không phải loại mà Linton mua, mà là thần vật thực sự.”
Thần khí chân chính chỉ thần mới có thể sử dụng, thứ nào từng lâu ngày nằm trong tay thần tất sẽ nhiễm thần tính, tỏa ra khí tức tương đồng với chủ nhân.
Ma Vương nhìn ngắm ngôi thánh điện hồi lâu mới trầm giọng: “Kết giới quanh điện này… rất giống loại mà Quang Minh Thần Giáo dùng.”
Đây tuyệt đối không phải tin lành.
Tinh Linh cau mày, lấy Sách Trí Tuệ ra, lật đến phần kết giới Quang Minh Thần Giáo, một ma trận phức tạp đến mức không giống tác phẩm nhân loại hiện lên giữa không trung. “Giống đến mức nào?”
Ma Vương so sánh rồi kết luận: “Tối thiểu tám phần giống nhau, chỉ là uy lực yếu hơn nhiều.”
Nếu là kết giới Quang Minh Thần Giáo thực sự thì chỉ cần hắn dùng cảm ứng dò xét đã bị phát hiện rồi lập tức phản công, nhưng thứ trước mắt hoàn toàn không phản ứng.
Tinh Linh ngạc nhiên: “Giống vậy sao? Theo em biết thì ma trận ở đại lục Tora khác xa chúng ta, nó đơn giản hơn nhiều. Mà kết giới Quang Minh Thần Giáo kia thuộc cấp cấm thuật, bọn họ làm sao có được?”
Ma trận chẳng phải thứ có thể dễ dàng dùng sức mạnh bù đắp, vẽ được hay không còn phụ thuộc năng lực vẽ trận, dù thần có truyền lại sơ đồ thì việc tái hiện hoàn chỉnh cũng cực kỳ khó, Tinh Linh dám chắc ngay cả Lão vu yêu cũng không thể một mình hoàn thành trận này, ít nhất cần vài đại sư đồng thời vẽ.
“Trong Thái Dương Thần Giáo lại có nhiều nhân tài như vậy sao? Còn không chỉ có một?”
Nghĩ kiểu gì cũng thấy không hợp lý, nếu có thì sao cả đại lục này vẫn chưa xuất hiện ma trận thực dụng như đạo cụ không gian hay ma trận truyền tống?
Đành để sau này điều tra thêm vậy.
…
Khi đoàn chưa vào thủ đô Nakasedon thì người của quốc vương Bosainaka đã ra cổng thành nghênh tiếp từ sớm.
Thành viên sứ đoàn được an bài chỗ ở, Sophia cùng các đại thần lập tức tiến cung yết kiến quốc vương, Felicia cũng theo với tư cách nữ quan tùy tùng, sau đó Sophia lưu lại trong hoàng cung thì đương nhiên Felicia cũng ở lại, nhân tiện bắt đầu dò xét tình hình hoàng thất nơi đây.
Về phía ma vật thì nhiệm vụ đã xong, không thể ở lại cùng sứ đoàn, càng không thể trú trong sứ quán, vừa nhập thành thì bọn họ đã tách ra chào tạm biệt Sophia.
Ngay sau đó, Turklo cùng đội kỵ sĩ liền xuất hiện nghênh đón.
“Bệ hạ, Điện hạ.”
Vị Kỵ sĩ trưởng kh*ng b*, trong hình thái nhân loại đã tháo bộ giáp bắt mắt, khoác trên mình y phục mạo hiểm giả, cung kính nghênh tiếp vương của mình.