Sổ Tay Sinh Tồn Của Tinh Linh

Chương 163

Trước Tiếp

CHƯƠNG 163

Khi Tinh Linh dựng xong phiên bản thu nhỏ của rừng tinh linh thì bên phía Felicia cũng truyền đến tin tốt.

Việc phái sứ đoàn không thể hoàn tất trong ngày một ngày hai, sau khi xác định thành viên thì còn phải chọn người hộ tống, chuẩn bị vô số việc lặt vặt cho hành trình, ngay cả lễ vật cũng phải tinh chọn kỹ càng, tất cả kéo dài gần một tháng trời.

Không ai biết Felicia đã dùng cách gì nhưng khi cô gửi tin về thì chuyện Ma Vương và Tinh Linh đi cùng sứ đoàn sang Bosainaka đã được định đoạt, hơn nữa còn không ai dám phản đối.

Hoặc có phản đối cũng không dám nói ra miệng, lô thuốc sinh mệnh đã đặt trước cho Lão vu yêu đã bắt đầu được phân phát, tuy trước mắt mới chỉ là loại sơ cấp, còn trung và cao cấp thì vì luyện chế mất nhiều thời gian nên vẫn đang chưng nấu, nhưng chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để khiến các thế lực phải ngậm miệng. Lúc này ai mà dám làm phật ý thì e rằng phần thuốc về sau cũng đừng mong có phần.

Mà Williams, có lẽ vì trong lòng áy náy với Sophia nên khi nàng xin mang theo Felicia, hắn đã không phản đối.

Chỉ là khi nghe nói hai vị “khách trọ” trong biệt thự cũng muốn theo cùng sang Bosainaka thì Williams còn có chút do dự, sau lại nghĩ cho dù hắn cấm thì những người kia cũng sẽ tự đi, chi bằng coi như bán một cái nhân tình nên dứt khoát đồng ý.

Tinh Linh vừa nghịch lọ hoa trong tay vừa ngẩng đầu nhìn Ma Vương: “Vậy là sắp khởi hành rồi à?”

“Ừ, hai ngày nữa xuất phát.”

“Thế thì ngày mai em phải về lo cho cây con trước, lần này không biết phải dỗ thế nào mới chịu ngoan ngoãn nữa đây.”

Thực tế, khi Tinh Linh mang cây con cùng ba bé cây người dời vào chỗ sâu nhất trong khu rừng tinh linh vừa mở, tuy nơi mới khiến cây con thấy thoải mái, lại có bạn bè bầu bạn, nhưng biết Tinh Linh phải đi xa lâu ngày thì nó vẫn luyến tiếc níu lấy ngón tay của chủ nhân không chịu buông.

【Anh sẽ sớm trở về, đến lúc đó mang quà về cho em được không?】 Tinh Linh dỗ dành. 【Em muốn gì nào?】

【Muốn cái chậu lần trước!】 Cây non vẫn nhớ mãi cái “chậu hoa” mà Tinh Linh không chịu mua cho nó.

【Cái đó thì không được!】

【Vả lại đó là bình hoa chứ không phải chậu hoa, lấy về cũng chẳng dùng được.】

Tinh Linh bất lực trước gu thẩm mỹ kỳ lạ của cây non: 【Thôi, quà để anh chọn vậy.】

Cậu lấy ra một đống ma tinh chứa đầy ma lực của bản thân, đặt cả vào bên cạnh cây non.

【Đủ cho các em dùng hai tháng, mỗi ngày một viên thôi, đừng tham ăn.】

Đám ma tinh này không chỉ dành cho cây non, mà cả ba bé cây người cũng có phần, để tích trữ được chừng ấy thì Tinh Linh đã tốn không ít công sức, suốt thời gian qua cậu phải dồn sức thúc sinh rừng rậm rộng lớn, thêm biết bao loại thực vật ma pháp, dù ma lực vốn dồi dào nhưng mỗi ngày cũng tiêu hao đến kiệt sức, vậy mà còn phải dành dụm ma tinh, quả thật không dễ dàng.

【Nếu ăn hết sớm mà anh chưa về thì các em chỉ có nước nhịn đói thôi.】

Sau khi dàn xếp ổn thỏa, lại bố trí kết giới quanh rừng thì cậu quay về Ma Đài.

Ngày hôm sau, Ma Vương và Tinh Linh mang theo Đọa thiên sứ Serra và Tư tế người sói (đã cải trang thành nhân loại) lên đường tới biệt thự tại Camdo.

Quản gia đề nghị cho vài người hầu tiểu ác ma đi theo chăm sóc sinh hoạt nhưng bị bác bỏ, dù sao lần này họ cùng đi với nhiều người khác, để tránh lộ diện nên họ chỉ chuẩn bị hai cỗ xe ngựa, ngoài bốn người chính thì chỉ có hai ma vật đánh xe, không còn thêm ai nữa.

Ngày xuất phát, đoàn xe lăn bánh hướng về phía cổng thành, nơi sẽ hội hợp cùng sứ đoàn.

Công chúa ra ngoài, khí thế vô cùng long trọng, Williams đích thân dẫn các đại thần tiễn ra khỏi thành, lúc chia tay còn nắm tay Sophia dặn dò thật lâu.

Trên mặt Sophia vẫn giữ nụ cười ngọt ngào nhưng trong lòng chẳng có bao nhiêu vui sướng hay bịn rịn.

Một tháng qua, nàng càng lúc càng chắc chắn rằng huynh trưởng có ý gả nàng sang nước khác, nếu không thì sao có thể để lời đồn lan khắp Manovey rằng chuyến xuất sứ lần này ngoài ý nghĩa giao hảo, còn mang theo mục đích xem mắt chứ?

Nếu không có người cố tình rải ra thì lời đồn đâu thể truyền nhanh như vậy, mà bất kể có phải ý của Williams hay không thì ít nhất Sophia biết hắn chưa bao giờ ngăn cản.

Thật lạnh lẽo.

Tiễn xong người anh trai ngày càng xa cách, Sophia ngồi vào xe ngẩn ngơ nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ dần trôi.

“Không vui sao?”

Trong cỗ xe rộng có thể ngồi mười người, chỉ có Felicia đồng hành cùng nàng.

“Ừ.” Sophia rụt người, bất ngờ ngả sang trực tiếp gối đầu lên đùi Felicia, yếu ớt thở dài: “Rốt cuộc Williams bị sao vậy…? Trước kia chúng ta rõ ràng rất tốt, giờ ta càng ngày càng không hiểu nổi anh ấy nghĩ gì.”

“Con người luôn thay đổi.” Felicia cụp mắt, nhẹ nhàng vuốt mái tóc vàng óng: “Trước kia hắn là hoàng tử, giờ là quốc vương, Thân phận khác, ý nghĩ dĩ nhiên cũng khác.”

“Thế còn chị?”

“…Gì cơ?”

“Felicia, chị cũng sẽ thay đổi sao? Biến thành dáng vẻ mà ta không còn nhận ra?”

Felicia im lặng thật lâu, mãi đến khi Sophia tưởng cô sẽ không trả lời thì trên cao mới vang lên giọng nói dịu dàng.

“Có lẽ sẽ.”

“Nếu ta thay đổi, Sophia còn thích ta không?”

“…Ta không chắc.” Sophia ngẩn ngơ: “Nếu Felicia vẫn đối tốt với ta như bây giờ, thì dù một ngày nào đó chị thay đổi, ta vẫn sẽ thích, nhưng nếu chị giống như hoàng huynh, thì e rằng… ta sẽ không thích nữa.”

“Vậy thì ta yên tâm rồi.” Đọa thiên sứ mỉm cười, giọng cười mềm mại vang trong xe: “Chỉ cần Sophia luôn thích ta thì ta cũng sẽ đảm bảo mãi mãi đối tốt với nàng.”

“…Nếu chị là đàn ông thì tốt biết mấy.” Sophia xoay người, vùi mặt vào bụng phẳng của cô, vòng tay ôm chặt eo: “Như vậy ta có thể trực tiếp chọn gả cho chị.”

Trong đầu nàng bướng bỉnh nghĩ, dù sao Williams đã muốn gả nàng đi xa, nếu Felicia là nam thì nàng gả cho Felicia chẳng phải xong sao?

“Nàng nói vậy thì ta sẽ coi là thật đó.” Felicia bật cười: “Nàng quên rồi sao, ở chỗ ta hôn nhân đồng giới là được thừa nhận, bất kể nam nữ đều có thể.”

“Thế chị có chịu lấy ta không? Nếu là Felicia, ta gả cho chị cũng được đấy.”

Sophia bất ngờ ngẩng đầu, đôi mắt xanh trong veo thẳng chạm vào cặp đồng tử đen thẳm nhìn xuống.

Felicia khựng lại.

Trong ánh mắt xanh biếc ấy phản chiếu bóng hình đọa thiên sứ tóc đen, không hề có chút bông đùa, chỉ toàn sự nghiêm túc thuần khiết.

“…Nàng nói thật chứ?”

“Ta không muốn một ngày nào đó ngay cả chị cũng rời xa… Nếu gả cho chị thì chúng ta sẽ không bao giờ chia lìa, đúng không?”

Người thân duy nhất nay đã dần xa cách, Sophia không muốn chịu thêm nỗi đau ấy.

Lời nàng tha thiết, nhưng chỉ nhận về một cái xoa đầu an ủi.

Cùng tiếng thở dài khó hiểu: “Quả nhiên vẫn còn quá nhỏ…”

“?”

Rốt cuộc, Felicia không đưa ra đáp án rõ ràng.

Vậy là đồng ý, hay từ chối?

Mang theo nghi hoặc ấy, Sophia thiếp ngủ trong vòng tay dịu dàng.

Ngay lúc đó, ở chiếc xe phía sau, Ma Vương và Tinh Linh cũng đang bàn bạc.

Họ đã nhận ra các giáo đồ Thái Dương Thần Giáo trong sứ đoàn, không phải Hồng y giáo chủ từng gặp Williams — hắn ta đã sớm trở về Bosainaka rồi. Lần này đi cùng đoàn là hai kẻ cùng hắn ta đến Camdo, địa vị tuy không thấp nhưng không bằng Hồng y giáo chủ.

“Em thấy bọn họ có gì đó kỳ lạ.”

Lúc Williams tiễn Sophia, mọi người đều đứng tại chỗ nên Tinh Linh vừa liếc đã nhận ra bọn họ, dù họ ăn mặc như ma pháp sư bình thường nhưng mùi vị của thần thuật là không thể che giấu được.

Ừ, dùng từ “mùi vị” đủ thấy Tinh Linh đã bị đám ma vật ảnh hưởng không ít.

Tinh Linh nhớ lại hai người đó, hơi chau mày hoang mang: “Không phải trước kia điều tra nói thần thuật của giáo đồ Thái Dương Thần Giáo rất giống Quang Minh Thần Giáo sao? Nhưng em thấy bọn họ không giống, như là lẫn thêm thứ gì đó… Cảm giác như em từng gặp ở đâu rồi.”

Chỉ là nhất thời không nhớ nổi.

Ma Vương vốn chẳng ưa hệ quang minh cũng không mấy để ý, nhưng giờ nghe Tinh Linh nói thì hắn thử thả cảm giác ra “nhìn”, liền cau mày.

“Đúng là không thuần khiết, khí tức chủ yếu là hệ quang minh nhưng còn xen tạp một dòng khác.”

“Anh cũng thấy thế phải không?”

“Ừ, như hai loại lực lượng khác nhau hòa lẫn chung, chúng không bài xích nhau nên không quá khó chịu nhưng rốt cuộc vẫn chẳng phải một, tách kỹ thì vẫn phân biệt được.”

“Đúng, chính là cảm giác ấy, chỉ là chưa biết nguyên do thế nào.”

“Không vội. Đợi đến Bosainaka thì sớm muộn cũng tìm ra.”

_____________

Tác giả có lời muốn nói:

Kết quả lại là công chúa Sophia chủ động cầu hôn, gan dạ thật, tiếc là không thành công.

Felicia: “Mới mười tám thôi… vẫn còn quá nhỏ.”

Trước Tiếp