Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 148
Bữa tiệc hoàng gia lần này tráng lệ chưa từng có.
Hầu như toàn bộ giới quý tộc của Manovey đều được mời, đủ loại xe ngựa chen chúc khiến con đường lớn trước hoàng cung chật cứng, ngay cả xe ngựa của nhóm Tinh Linh cũng bị kẹt giữa dòng.
May mà trên đường có binh lính phụ trách hướng dẫn giải tỏa, sau khi tắc nghẽn hơn nửa tiếng thì bọn họ cuối cùng cũng tiến vào phạm vi hoàng cung.
Vừa lúc xe trước dừng lại có người xuống, vốn Tinh Linh đã thấy váy của Felicia đủ lộng lẫy, đủ khoa trương rồi nhưng khi nhìn thấy những nữ quý tộc kia, cậu mới thật sự biết thế nào là phô trương đến cực điểm.
Các cô giống như những giá trưng bày châu báu được điểm xuyết bằng ren, nơ, ruy băng và hoa, từ đầu đến chân đeo đầy trang sức, cứ như ai treo được càng nhiều châu báu trên người thì càng cao quý vậy.
Nhìn thôi đã thấy mệt thay cho họ rồi.
Thêm nữa là lễ phục ở đây lại thịnh hành hở vai, xẻ ngực, thậm chí để lưng trần, Tinh Linh không dám nhìn lung tung kẻo Ma Vương đi cạnh nổi giận thì phiền toái.
May mà nơi này không lưu hành đội tóc giả, bằng không tạo hình sẽ càng khoa trương, mà khách nam như bọn họ cũng phải đội theo thì mới thật là ác mộng.
“Em nghĩ gì vậy, đến lúc xuống xe rồi.”
Tiếng Ma Vương kéo Tinh Linh đang lẫn lộn cảnh tượng trước mắt với những bộ phim truyền hình mình từng xem trở về hiện tại.
Cậu đáp khẽ rồi theo đối phương bước xuống xe.
Khi vào đại sảnh thì khách sẽ được xướng tên, mấy tấm thiệp mời được đưa cho quan lễ nghi, đến tấm của Lão vu yêu thì mặt gã biến sắc, vừa kích động vừa lúng túng.
“Xin hỏi nên xưng hô ngài thế nào?”
“Linton.” Lão vu yêu thu hết cảm xúc, trông như một bậc đại sư mạnh mẽ nhưng trầm mặc.
Quan lễ nghi nhìn nó, rồi lại liếc Felicia đứng sau một bước, cuối cùng cao giọng xướng: “Đại sư dược tề, ngài Linton cùng ái nữ~”
Tinh Linh vừa được thông báo trước đó nghe vậy suýt trượt chân, may mà cậu đang khoác tay Ma Vương nên không mất mặt.
Quan lễ nghi nhìn ra Felicia là con gái của Lão vu yêu thế nào chứ? Đến Ma Vương cũng thoáng lộ vẻ kỳ quái, còn hai kẻ vừa “thành cha con” kia thì lại thản nhiên, chẳng coi là gì.
Danh hiệu đại sư dược tề lập tức khiến toàn bộ đại sảnh chú ý, thực ra ngay khi quan lễ nghi xướng tên bọn họ thì nhóm Ma Vương và Tinh Linh đã thành tiêu điểm.
Khách khứa có chút thế lực đều hiểu rõ ý nghĩa hóa danh của Tinh Linh, rồi nghe thêm một câu “Đại sư dược tề” liền lập tức nhận ra người chế tạo thuốc sinh mệnh mà họ tìm kiếm bấy lâu nay đã tới.
Thế nhưng trước khi quan tâm đến chuyện đó, tất cả ánh mắt đều dồn vào Tinh Linh và Ma Vương.
Dù là lần đầu gặp nhưng gương mặt Tinh Linh vẫn quá mức nổi bật – ai từng thấy hình của cậu đều không quên được, mà cho dù chưa từng biết thì khi nhìn thấy cũng khó lòng dửng dưng.
Hình dáng nhân loại của Ma Vương cũng chẳng kém, một đẹp trai, một điển trai, hai kẻ đứng cạnh nhau thân mật khoác tay khiến toàn bộ thiếu nữ độc thân tại chỗ đều thở dài tiếc nuối – hai nam nhân cực phẩm này thế mà lại tự mình tiêu thụ nội bộ chẳng để cho người khác chút cơ hội nào.
Trên lầu hai, ở góc cầu thang, công chúa Sophia lẳng lặng nhìn xuống.
Ánh mắt nàng vốn sáng rực khi thấy “người trong mộng” còn đẹp hơn tưởng tượng nhưng khi chứng kiến sự thân mật giữa cậu và Ma Vương thì liền ảm đạm.
“Đáng tiếc thật…”
Sophia là người yêu cái đẹp nhưng tuyệt không có ý định làm kẻ thứ ba.
Huống hồ, bất kể là Tinh Linh hay Ma Vương đều đạt đến giới hạn thẩm mỹ của nàng, dù nàng tự nhận mình xinh đẹp nhưng so với hai kẻ ấy cũng phải thừa nhận mình kém một bậc.
Muốn nàng đi phá hoại mối quan hệ của họ? Nàng chẳng thấy có hy vọng.
Song đã là kẻ yêu sắc đẹp thì thiên hạ đều được đánh giá bằng gương mặt, trước mắt lại bày ra hai cực phẩm thế này nếu không thử thì nàng thật sự không cam lòng.
Sophia khẽ vung khăn, do dự rồi quyết định cứ thử tìm cơ hội một phen, dù sao cũng chẳng mất gì.
“Điện hạ, quốc vương bệ hạ tìm ngài, đã đến lượt ngài vào rồi.”
“Biết rồi, ta lập tức qua.”
Nàng xách váy, quay người đi về phía hành lang để hội họp cùng anh trai.
Không lâu sau, quốc vương trẻ tuổi cùng công chúa xuất hiện khiến những quý tộc vốn định nhào tới làm quen với Lão vu yêu phải tạm dừng, tập trung nghênh đón hoàng thất.
Hoàng tộc Camdo vốn đã suy tàn, đến thế hệ Williams và Sophia thì chỉ còn hai anh em bọn họ là huyết mạch trực hệ, bằng không Williams cũng khó mà dễ dàng đăng cơ như vậy.
Mà cả quốc vương lẫn công chúa đều chưa kết hôn, vì thế sau khi nhận được thiệp mời thì gần như gia đình quý tộc nào cũng mang theo con cháu thanh niên, còn có vô số tiểu thư chưa chồng.
Đối tượng dĩ nhiên là quốc vương – dù cuối cùng hoàng thất không để mắt tới thì vẫn có thể lùi một bước, tìm cơ hội hôn sự với người khác.
Với phần lớn khách khứa, yến hội này chính là buổi xem mặt trá hình.
Khi công chúa Sophia cùng Williams đệ nhị bước vào, đám trai gái trẻ tuổi lập tức bừng bừng khí thế, ánh mắt nóng rực chẳng khác nào chó con nhìn thấy xương thịt.
Williams vốn có dung mạo không tệ, nhất là thừa hưởng nhiều nét từ tiên vương, đặc biệt là mái tóc và đôi mắt màu hạt dẻ, khác với Sophia, nàng có cùng mái tóc và đôi mắt giống mẹ là cựu hoàng hậu.
Tuy nhiên, nét mặt của họ vẫn có năm sáu phần tương tự.
Chỉ riêng diện mạo thì cũng đã đủ để Williams khiến vô số thiếu nữ rung động, huống hồ hắn ta còn là quốc vương.
Còn Sophia, cô gái xinh đẹp cao quý nhất vương quốc Camdo, sớm đã là nữ thần trong mộng của biết bao thanh niên.
Đêm nay, nàng diện một chiếc váy trắng xếp tầng, mái tóc xoăn lớn buông xõa sau lưng, chiếc vương miện công chúa tinh xảo rực rỡ dưới ánh nến, càng thêm như thiên sứ.
Đôi mắt xanh thẳm hơn cả bầu trời, nụ cười ngọt ngào với hai lúm đồng tiền, trong sáng thánh khiết khiến ai thấy cũng mê say.
“Thật đáng yêu…”
Tinh Linh tai rất thính, giữa tiếng ồn ào vẫn nghe rõ lời tán thưởng này từ miệng ai.
Không chỉ cậu, Ma Vương và Lão vu yêu cũng đồng thời nhìn về phía Felicia.
Lúc này, cô gái đọa thiên sứ xinh đẹp lại đang ngây dại nhìn Sophia, ánh mắt nàng vừa giống sự trìu mến thường dành cho trẻ nhỏ, vừa mang cơn khát muốn chiếm hữu con mồi.
Ngay lúc họ nhìn nàng, Felicia bỗng quay lại, nghiêm túc hỏi Lão vu yêu: “Ngài Linton, nhất định phải là đàn ông sao?”
Tinh Linh nhớ đến mục đích nàng đến đây, lập tức khó xử chẳng muốn nhìn tiếp.
Ba kẻ phi nhân loại ở đây đều hiểu ý nàng.
“Tất nhiên là chỉ cần chút máu thịt thôi nên nam nữ đều được, chẳng qua màu tóc nàng ta không đủ thuần.”
Được xác nhận, Felicia nở nụ cười rực rỡ mà lạnh lẽo: “Không sao, nâu vàng cũng rất đẹp.”
Tinh Linh bất giác tưởng tượng, chỉ sợ nàng sẽ ngay lập tức lộ ra hình thái thật của đọa thiên sứ, giang đôi cánh đen vỗ bay, trực tiếp bắt công chúa đi như ác long trong chuyện cổ tích.
Nhưng may mắn thay, Felicia chỉ phe phẩy chiếc quạt lông đen chuyên chú nhìn Sophia với ánh mắt say mê, không hề có hành động quá khích.
Mà ánh nhìn ấy, vốn Sophia đã quá quen – bao kẻ nhìn nàng bằng cùng một loại ánh mắt – nên nàng chẳng nhận ra gì khác thường.
Quốc vương nhanh chóng tuyên bố bắt đầu yến hội, rồi dắt em gái tiến thẳng về phía nhóm Tinh Linh.
“Hoan nghênh các vị đến Manovey, mong rằng nơi này khiến các vị hài lòng.”
Williams chào hỏi như gặp bằng hữu thân quen, nụ cười thân thiện, phong độ chừng mực. Dù thân phận nhóm Ma Vương chỉ là “quý tộc nhỏ bé” theo tài liệu tra được, vốn không đủ tư cách dự tiệc hoàng gia.
Ma Vương chỉ gật đầu, bình thản đáp: “Nơi này rất tốt.”
Williams chẳng để bụng thái độ lạnh nhạt của hắn, từ sớm hắn ta đã biết nhóm này không dễ hòa hợp – nhất là khi có thể khiến một đại sư luyện dược phục vụ mình thì thân phận của họ hẳn chẳng đơn giản như hồ sơ cho thấy.
Trên thực tế, khi đối diện với Ma Vương, Williams còn cảm thấy khí thế của hắn còn hơn cả mình, chẳng khác nào đang đứng trước một bậc quân vương.
“Đó là vinh hạnh của ta.” Hắn ta mỉm cười, rồi giới thiệu em gái: “Đây là em gái của ta, Sophia. Thật có lỗi, ta còn chút việc phải xử lý, nếu các vị không chê thì tối nay cứ để muội ấy chiêu đãi.”
Công chúa xinh đẹp hành lễ, ngẩng đầu vừa lúc bắt gặp nụ cười của Felicia, liền đáp lại bằng một nụ cười ngọt ngào.
Lại một mỹ nhân chưa từng gặp mặt!
_______________
Tác giả có lời muốn nói:
Sophia: “Chị gái xinh quá, kết bạn đi!”
Felicia: “Bé cưng tự dâng tới cửa, không thể bỏ lỡ!”
Tinh Linh: “… Các cô tùy tiện.”