Sổ Tay Sinh Tồn Của Tinh Linh

Chương 147

Trước Tiếp

CHƯƠNG 147

Đương nhiên, chàng Williams đệ nhị hoàn toàn không hề hay biết căn bệnh “háo sắc” của em gái mình nghiêm trọng đến mức nào.

Hắn chỉ muốn Sophia nhiệt tình một chút với cái tên Sael kia rồi lấy đó khơi dậy lòng ghen tị của ba ứng cử viên còn lại, để họ chủ động đối đầu với những kẻ trong biệt thự, còn hắn thì ngồi yên ngư ông đắc lợi.

Hắn hoàn toàn không ngờ Sophia thậm chí chưa từng gặp mặt đối phương mà chỉ nhìn một tấm ảnh thôi là đã vừa mắt rồi.

Thế nên lúc này hắn mới đắc ý sai bảo quản gia chuẩn bị một bữa tiệc xa hoa.

Sophia tuy cực kỳ mê gương mặt đẹp, nhưng ngoài mấy người thân cận ra thì kẻ khác nhiều lắm cũng chỉ thấy nàng thích cái đẹp, thích người có dung mạo ưa nhìn chứ cũng không tới mức thái quá, bởi nàng rất giỏi che giấu sở thích riêng của mình.

Trước mặt người ngoài, bất kể sau lưng thế nào thì Sophia luôn là "Đóa hoa Camdo” ngọt ngào và thuần khiết.

Đến cả anh trai nàng cũng không biết bộ mặt thật sự của em gái.

Nếu không, Williams đã chẳng nghĩ ra cái ý tưởng tệ hại này.

“Lần này ta định mở một bữa tiệc lớn, mời toàn bộ tuấn kiệt trẻ tuổi ở Manovey tới. Phu quân tương lai của muội sẽ sinh ra từ trong số đó, em gái thân yêu của ta, muội thấy có vui không?”

“Vui ạ.” Sophia khẽ lắc quạt che đi đôi môi hồng như cánh hoa, giấu nụ cười cong khóe miệng, chỉ còn lại đôi mắt cong cong ngọt ngào động lòng người: “Hoàng huynh, muội thật sự có thể chọn phu quân của mình trong yến hội sao?”

“Tất nhiên, chỉ cần hắn đủ ưu tú để xứng với muội.” Vị quốc vương trẻ mỉm cười, nhưng trong lòng lại nghĩ, có ưu tú hay không, xứng hay không thì chẳng phải đều do ta định đoạt sao.

Hơn nữa, hắn tin rằng cô em gái ngoan ngoãn hiểu chuyện của mình chắc chắn sẽ không làm hắn thất vọng.

Williams lập tức phái sứ giả đem thư mời gửi đến từng gia đình có người phù hợp, yêu cầu duy nhất lần này chính là —— xuất thân quý tộc.

Bởi vì thân phận mới mà Ma Vương và Tinh Linh đang dùng cũng là quý tộc.

Cho nên, cho dù là quý tộc ngoại quốc, chỉ cần có mặt ở Manovey thì cũng nằm trong danh sách được mời.

Lần này, Ma Vương đã nhận lấy thiệp mời.

Hiện tại mục tiêu của ma vật chỉ có đại lục Toph, trước khi nơi ấy khôi phục lại sức sống thì họ sẽ không nhúng tay vào đại lục khác.

Mặc dù quân số trong Ma Đài không ít nhưng so với nhân loại thì vẫn còn quá chênh lệch, bọn họ không thể phân tán binh lực để đánh cả hai bên được.

Hơn nữa, dù có trận pháp dịch chuyển tầm xa thì đó cũng chỉ là trận pháp một người, hoàn toàn không thích hợp cho việc truyền tống quy mô lớn, vừa tốn công vừa tốn sức.

Tất nhiên, nếu không xét đến hậu quả thì chỉ cần phái vài ma pháp sư thi triển vài cấm chú là đủ để nhân loại diệt sạch, nhưng đất đai cũng sẽ bị hủy hoại, mà mục tiêu bọn họ nhắm đến chính là đất đai nên cách này tuyệt đối không dùng được.

Huống hồ, tham quá hóa dở, khi chưa thống nhất đại lục Toph thì Ma Vương cũng chẳng muốn tự tìm thêm phiền phức.

Tổng hợp tất cả những điều trên, Ma Vương mới nể mặt quốc vương Camdo mà nhận lấy lời mời.

Vả lại, từ hoàng cung đưa đến không chỉ có một tấm thiệp, mà là ba tấm.

Một là của Ma Vương, viết cái tên giả của hắn —— “Mondy”.

Một là của Tinh Linh.

Tấm cuối cùng, ở dòng “tôn xưng” lại ghi rõ: “Kính gửi bậc tôn giả, người sáng chế Thuốc Sinh Mệnh.”

Tinh Linh nhìn thấy dòng chữ ấy liền nhíu mày: “Vị quốc vương này thật là… chẳng khách khí chút nào.”

Người khác đều chỉ lén thăm dò, còn hắn ta thì trực tiếp gửi hẳn thư mời tới.

“Đi hỏi Linton có muốn đi hay không.” Ma Vương đưa thiệp cho Gina.

Gina nhận lấy rồi lui ra ngoài, những ngày nay gương mặt nàng trắng bệch đến dọa người, môi chẳng còn chút máu nhưng vẫn kiên trì làm việc, mọi nhiệm vụ xử lý đâu ra đó, nếu không nhìn sắc diện thì thật chẳng ai nhận ra nàng vừa mới chịu phạt xong.

Nhìn thấy thư mời, Lão vu yêu lập tức tìm đến.

Nó vẫn chưa kịp thay mặt nên vẫn khoác lên cái gương mặt già nua của một ma pháp sư danh vọng khí thế mười phần, khiến không ai nghi ngờ “Thuốc Sinh Mệnh” không phải do nó luyện ra.

“Bệ hạ cũng đi dự yến hội này sao?”

“Ừm.”

“Thế thì thần cũng đi cùng luôn.” Lão vu yêu xoa cằm cười khanh khách, ánh mắt gian tà chẳng ăn nhập gì với khuôn mặt nghiêm chính kia.

“Ngài vốn ghét nhất những chỗ ồn ào thế này mà?” Tinh Linh khó hiểu hỏi.

Không trách cậu nghi ngờ, từ trước đến nay Lão vu yêu đều chỉ thích bầu không khí yên tĩnh trong phòng thí nghiệm rộng rãi thôi.

“Ta mới sưu tầm được một cuốn ‘Tuyển tập nguyên liệu luyện kim’, trong đó có vài món ngay cả chợ đen cũng không kiếm nổi, nghe nói trong cung và mấy đại quý tộc có cất giữ nên ta định đi thử vận may.”

Tinh Linh trừng mắt: “Ngài định... ăn trộm hả?”

Lần này bọn họ đâu phải đến để gây rắc rối!

“Không không, ta nào làm cái chuyện đó.” Lão vu yêu xua tay: “Ta dự định ai cho ta nguyên liệu thì ta sẽ bán cho kẻ đó một lọ Thuốc Sinh Mệnh. Nguyên liệu càng quý thì cấp bậc thuốc càng cao, thế nào, được chứ?”

“Đưa nguyên liệu rồi còn phải trả tiền?” Tinh Linh nhướn mày.

Lão vu yêu mặt mày ngay thẳng: “Đương nhiên! Thuốc này chế rất tốn thời gian đó.”

Quả thật rất tốn, bình thường luyện một lọ thuốc sinh mệnh cần mất ít nhất một tuần —— tất nhiên là với thanh kỹ năng của nó thì không bình thường chút nào.

Nhưng Tinh Linh thừa biết, loại thuốc cấp bật như thế này Lão vu yêu vốn toàn đẩy cho trợ lý làm.

“Thế ngài định bán bao nhiêu? Tám chục triệu?”

“Dĩ nhiên không thể thấp hơn con số đó.” Lão vu yêu nghiêm giọng: “Chính bọn họ tự định giá mà, ta sao có thể bán rẻ hơn chứ? Thế chẳng hóa ra ta hạ thấp giá trị của mình à?”

“…Tốt nhất đừng để Ivesta biết, anh ta mà hay tin chắc chắn sẽ chém ngài ngay.”

Lão vu yêu bật ra một tràng cười khàn khàn khó nghe: “Khà khà khà, chẳng phải ta mới tranh thủ lúc hắn chưa biết mà làm sao? Đợi đến khi hắn biết thì phần kiếm chác này còn tới lượt ta chắc? Ừm… cũng đừng nói cho Ansetloc biết, hai kẻ đó một phe với nhau đấy.”

Mặc dù đã quyết định đi dự tiệc nhưng Lão vu yêu lại chẳng muốn giao lưu cùng nhân loại, thế nên nó tính tìm một ma vật khéo ăn nói đi cùng.

Tinh Linh cứ tưởng nó sẽ chọn bừa một ma vật trong biệt thự, dù sao chính nó cũng bảo không muốn để Huyết tộc hay Mị ma biết chuyện này, nếu đưa người từ Ma Đài sang thì dễ bị bại lộ.

Nào ngờ đến hôm yến hội, kẻ nó dẫn theo lại là Felicia —— cô giáo ngôn ngữ của mấy bé học đồ.

Giờ Felicia còn kiêm cả việc dạy ma pháp cho bọn trẻ, bởi cả bốn đứa đều có tư chất hệ Mộc không tốt lắm, mà vị thầy chính thống của chúng thì lỡ lưu lạc sang đại lục khác nên chỉ có thể học từ ma vật khác.

“Lâu rồi không gặp, Felicia, bọn Marsha vẫn khỏe chứ?”

“Tất cả đều rất tốt, đa tạ Điện hạ quan tâm.”

Nữ đọa thiên sứ khẽ nhấc váy dạ hội đại lục Tora, hành lễ duyên dáng.

Mái tóc dài đen nhánh được tết lệch, búi lên một bên, cố định bằng lưới ngọc lam, vừa đoan trang vừa thanh lệ.

Bộ lễ phục vàng thêu hoa văn lộng lẫy, phảng phất giống kiểu váy mà Serra từng mặc, thân trên ôm sát, th*n d*** xòe rộng kiểu cung đình, vòng eo bị siết nhỏ, ngực lại càng căng tròn. Trên chiếc cổ trắng ngần đeo chuỗi vòng kết từ hơn hai chục viên lam bảo lớn nhỏ đồng bộ với đôi khuyên tai hình thoi, vòng cổ buông dài xuống bờ ngực khiến ánh nhìn bất giác bị hút vào kh* ng*c mê hoặc kia.

Nhưng quyến rũ nhất vẫn là gương mặt nàng —— gương mặt thiên sứ, từ trước tới nay vốn là biểu tượng của vẻ đẹp và sự thuần khiết. Cho dù đã sa ngã nhưng dung mạo của Felicia vẫn không hề sứt mẻ, trông nàng hệt như đang đứng giữa thiên đường và địa ngục, ánh sáng và bóng tối hòa trộn vào nhau, mâu thuẫn mà kỳ diệu, cái đẹp kỳ ảo ấy ở nơi nàng được phô bày trọn vẹn.

Đến cả Tinh Linh, vốn ngày ngày soi gương quen mắt cũng phải ngẩn ngơ trước sự kiều diễm của nàng.

“Cô vốn ở Adadara mà? Sao lại nhận lời đi cùng Farchilar đến yến hội?”

Felicia khẽ đáp: “Gần đây thần có việc muốn nhờ đại nhân Linton nên tạm thời về Ma Đài.”

Có quyển trục truyền tống nên ma vật qua lại Ma Đài rất tiện, vì thế nàng chẳng ngại Tinh Linh hỏi han.

Lão vu yêu cũng gật đầu phụ họa: “Đúng vậy, Felicia có việc nhờ ta giúp, mà ta lại đang thiếu một bạn nhảy nên liền gọi nàng đi cùng.”

Thấy Tinh Linh còn muốn trò chuyện thêm nhưng bị Ma Vương xen vào: “Không còn sớm nữa, đi thôi, vừa đi vừa nói.”

Trên đường tới hoàng cung, ngoài chuyện hỏi thăm tình hình bốn học đồ, Tinh Linh còn biết lý do thật sự nàng tìm Lão vu yêu.

Sau một thời gian dạy dỗ, tình cảm Felicia dành cho trẻ nhỏ ngày càng mãnh liệt, khao khát có một đứa con của riêng mình. Nhưng khi thấy những thổ dân da đen trên đại lục Toph thì nàng cũng hiểu khó lòng tìm được người cha “hợp yêu cầu” cho con mình. Trong Ma Đài thì nàng đã sớm quan sát kỹ, chẳng ai phù hợp nên đành phải tìm ở bên ngoài.

Thế là, khát vọng có con thôi thúc nàng nhờ đến Lão vu yêu, mong lão giúp mình “tạo ra” một đứa trẻ.

“Yêu cầu của cô ta hơi phiền phức, vừa phải mang huyết mạch của cô ta, vừa phải là một thiên sứ tóc vàng mắt xanh. Nhưng cô ta là đọa thiên sứ nên nếu dùng máu thịt của cô ta thì đứa trẻ chỉ trở thành một đọa thiên sứ có da tóc đen, còn nếu dùng máu thịt ma vật khác thì lại không ai thích hợp nên ta bèn dắt cô ta ra ngoài ngó nghiêng một vòng.”

Đại lục Toph không có sinh vật hợp gu của Felicia nhưng đại lục Tora thì có, dù sinh con lai, đứa trẻ có thể yếu hơn ma vật thuần chủng nhưng tiềm lực vẫn rất lớn.

Vừa nghe xong, Felicia lập tức động lòng nên đồng ý dự tiệc ngay.

Tinh Linh nghe xong thì ngẩn người, bấy giờ mới biết Lão vu yêu ngay cả việc “tạo con nít” cũng có thể…! (Thật ra thì không.)

Còn Ma Vương, từ đầu đến giờ vẫn im lặng lúc này bỗng liếc sang Lão vu yêu, rồi lại quay sang nhìn Tinh Linh.

Con cái sao…

Trước Tiếp