Sổ Tay Sinh Tồn Của Tinh Linh

Chương 143

Trước Tiếp

CHƯƠNG 143

Phương pháp thứ hai, tất nhiên là để cậu ra tay.

Trong những ma pháp mà Tinh Linh am hiểu, có một loại ma pháp đặc biệt gọi là “Thuật Thanh Tẩy”. Tác dụng đúng như tên gọi, đây là ma pháp chuyên dùng để thanh lọc ma khí cùng các loại ô nhiễm khác, ma pháp này vốn dĩ loài người không thể nắm giữ, ngay cả trong tộc Tinh linh, ngoài Tinh Linh ra thì cũng chỉ có Nữ Hoàng tinh linh và vài tinh anh kiệt xuất cùng huyết mạch mới có thể thi triển.

Phần lớn thời gian, Thuật Thanh Tẩy được tộc Tinh linh sử dụng để tịnh hóa rừng rậm, đối với cơ thể con người hiệu quả không nhiều, nhưng vì nó vốn là khắc tinh của ma khí nên dùng để cứu người vẫn được.

Tinh Linh không giải thích cặn kẽ cho Clive, cậu chỉ nói: “Anh đưa người tới đây, ta có thể giúp.”

Nhưng cũng kèm theo một chữ “nhưng”.

“Ta có thể cứu hắn nhưng chỉ cần hắn còn ở bên anh, thì vẫn sẽ tiếp tục bị ma khí trên người anh lây nhiễm.”

Còn lây nhiễm bằng cách nào…khụ khụ, tự hiểu là được.

Clive khi nghe tới phương pháp thứ hai thì vô cùng mừng rỡ, nhưng khi nghe đến chữ “nhưng”, trái tim đang hân hoan như bị dội một thùng nước lạnh, lập tức đông cứng.

Để hai kẻ yêu nhau không thể thân mật tiếp xúc — chẳng khác nào bắt họ chia cách. Clive lại nghĩ kỹ thêm, khi biết chính vì mình mà Randy gặp bất hạnh này thì chớ nói đến thân mật, chỉ cần tới gần đối phương thôi là hắn ta cũng đã thấy sợ hãi, sợ rằng sẽ mất đi Randy mãi mãi.

Bất chợt, dường như nghĩ tới điều gì đó trong đôi mắt mờ mịt của hắn ta bỗng lóe lên một tia sáng.

Hắn ta khẩn thiết nhìn Tinh Linh, cầu xin: “Xin hãy thanh tẩy luôn phần năng lượng đặc biệt trên người tôi! Như vậy, cả hai chúng tôi sẽ không sao nữa, đúng không?”

Nhưng trước ánh mắt mong mỏi đó, Tinh Linh chỉ lắc đầu, dập tắt hy vọng cuối cùng của hắn ta.

“Thứ năng lượng đặc biệt kia đã trở thành một phần trong cơ thể anh rồi, ta không thể thanh tẩy. Nếu cưỡng ép thì anh sẽ chết ngay lập tức.”

Clive đã hoàn toàn biến đổi thành sinh vật hắc ám, ma khí đã hòa làm một phần với thân thể không thể tách ra. Nếu cưỡng ép thanh tẩy thì ngay cả linh hồn của hắn ta cũng sẽ tiêu tan.

Không còn chút hy vọng nào sao?

Miệng Clive mấp máy hồi lâu, cuối cùng mới khàn giọng hỏi: “Vậy… phương pháp thứ ba là gì?”

Giọng hắn ta khô khốc, như một kẻ lạc vào sa mạc khát khao ốc đảo.

Tinh Linh không trả lời ngay, mà quay đầu nhìn về phía Ma Vương.

“Phương pháp thứ ba, để hắn trở thành giống ngươi.” — trở thành sinh vật hắc ám.

Một khi Ma Vương đã mở miệng, tất nhiên là đồng ý giúp. Lúc này Tinh Linh mới tiếp lời: “Nhưng anh phải nghĩ cho kỹ, nếu để hắn biến thành cùng một dạng tồn tại như anh thì hắn sẽ không còn là con người nữa, đồng thời tính cách, sở thích, thậm chí nhiều phương diện khác cũng sẽ thay đổi, anh có thể chấp nhận biến hóa đó không?”

Trở thành sinh vật hắc ám đâu chỉ là đổi loài đơn giản, lực lượng bóng tối sẽ khiến sinh vật bị xâm thực thay đổi triệt để, giống như trong 《DW》, ma thú bị ma khí nhiễm thì trở nên cuồng bạo, khát máu, mất hết lý trí.

—— Ở điểm này, Clive quả thật may mắn, hắn ta tiếp xúc với ma khí không nhiều, lại mang huyết mạch thú nhân nên sức kháng cự mạnh hơn nhân loại, nếu không thì đã sớm bị ma khí xâm thực mất hết lý trí, biến thành quái vật. Nhờ vậy hắn ta mới giữ được phần nào bản thân, chỉ thỉnh thoảng bạo phát, còn đa phần có thể tự khống chế.

Tất nhiên, đó chỉ là những sinh vật hắc ám cấp thấp, nếu có ma vật cấp cao chủ động ra tay hỗ trợ chuyển hóa thì chỉ cần không cố ý làm hỏng, sẽ không đến mức mất toàn bộ lý trí.

Nhưng thay đổi về tính cách vẫn rất có khả năng, ví dụ như Lilia, tình nhân của Hắc Kỵ Sĩ Turklo — vốn là một Thánh Nữ. Nghe nói khi còn là nhân loại, nàng là Thánh Nữ xuất sắc nhất trong lịch sử, bề ngoài luôn dịu dàng, tao nhã, cao quý, đúng như danh vị.

Thế nhưng sau khi sa ngã, trở thành Ma Nữ Hắc Ám Lilia thì nàng liền biến thành kẻ cực kỳ phóng túng. Trong cung điện Adadara, Tinh Linh đã không chỉ một lần bắt gặp cảnh người đẹp ma nữ kia đè Kỵ sĩ trưởng Turklo lên tường cưỡng hôn — hơn nữa chẳng thèm quan tâm tới nơi chốn.

—— Turklo khi bị cưỡng hôn trước mặt thuộc hạ mà cũng không phản kháng, thậm chí còn để lộ khuôn mặt nhân loại dưới mũ giáp… rõ ràng vị kỵ sĩ trưởng nghiêm túc ấy thực ra cũng là một kẻ nhẫn nhịn đầy d*c v*ng.

(Ồ, lạc đề rồi.)

Tinh Linh chỉ đưa ra lựa chọn, quyết định ra sao còn tùy Clive.

“Anh hãy suy nghĩ kỹ, tốt nhất bàn bạc với vị hôn phu rồi mới quyết định.”

Sau đó, tự nhiên là tiễn khách, Clive cũng không hỏi thêm về thuốc sinh mệnh nữa, hắn ta chỉ nóng lòng trở về gặp Randy. Dọc đường đi, hắn ta vận đấu khí toàn lực lao như bay để lại trong mắt người đi đường chỉ là một bóng mờ lướt qua, kèm theo cơn gió dữ thổi khiến ai cũng phải nheo mắt.

Clive rời đi rồi, Tinh Linh mới quay sang hỏi Ma Vương: “Ngài định để hắn ta làm việc cho ngài à?”

Dù Ma Vương đối xử rất tốt với cậu nhưng Tinh Linh chưa bao giờ nghĩ hắn có lòng thương xót. Thậm chí ngay từ khi Clive kể chuyện, Ma Vương đã chú ý đến hắn ta rồi, điều đó chỉ có thể vì một lý do nào đó.

Nhưng Tinh Linh không hiểu, với thực lực của Ma Vương, Clive chẳng đáng để hắn coi trọng, nếu nói là vì ma khí vậy thì nay đã biết rõ nguồn gốc rồi, sao còn muốn thu nhận hắn ta?

Vì mình ư? Có thể, nhưng trực giác mách bảo rằng không chỉ vậy. Dù sao thì trong chuyện này, người giữ quyền chủ động là Ma Vương. Nếu không có ý của hắn thì Tinh Linh chắc chắn sẽ không thuận miệng nói ra giải pháp. Ít nhất, cậu phải xác định được phẩm hạnh của Clive và vị hôn phu trước đã.

“Có cân nhắc đó.” Ma Vương thả lỏng người, dựa vào lưng ghế, vừa nắm vừa chơi đùa bàn tay Tinh Linh: “Tư chất của hắn không tệ, bồi dưỡng kỹ sẽ thành thuộc hạ giỏi, hơn nữa nếu có hắn thì chúng ta sẽ dễ dàng hòa nhập vào đại lục này hơn.”

Dưới tay Ma Vương toàn là ma vật ngoại lai, hành sự bí mật thì không sao nhưng công khai vẫn bất tiện hơn là có một người bản địa dẫn đường.

Vả lại, một kẻ có thể dựa vào sức mình thoát khỏi ma khí, thành công chuyển hóa thành sinh vật hắc ám hỗn huyết thì tiềm lực ắt không tầm thường, đủ để Ma Vương xem trọng.

Lão vu yêu kịp trở về trước khi Tinh Linh bắt đầu giờ học, mang theo một tấm thẻ pha lê chứa một tỷ ba đồng vàng nhưng lại chẳng vui mấy.

“Ta nghĩ là mình đã bị bại lộ rồi, trên đường về ta phát hiện có nhiều kẻ lảng vảng quanh đây.”

Dù chúng ẩn nấp trong rừng không xuất đầu lộ diện nhưng làm sao thoát khỏi cảm giác của một Vu yêu.

Lão còn đếm kỹ, có tới hai mươi ba tên, dường như thuộc về nhiều thế lực khác nhau.

Dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng tốc độ bại lộ vẫn quá nhanh, thậm chí chưa về đến biệt thự thì trước cổng đã có người giám thị rồi.

“Hiển nhiên, bọn chúng không phải theo ta về.”

Lão vu yêu không dám nhìn Ma Vương, nhưng lại dám liếc sang Tinh Linh.

Tinh Linh ho khẽ: “Chắc là theo bọn tôi về.”

Ai bảo trên đường họ lại đưa thêm Clive theo, gã Cuồng Kỵ Sĩ này hình như khá nổi tiếng, ngồi ngay ghế đánh xe nên muốn không bị nhận ra cũng khó.

Hơn nữa, chuyện Clive cầu xin thuốc sinh mệnh trong buổi đấu giá ai nấy đều thấy, sau đó hắn ta còn đứng chờ ở cổng, động thái ấy quá bắt mắt. Những kẻ không mua được hoặc muốn loại cao cấp hơn tất nhiên sẽ sai người bám theo.

Tới lúc này, những kẻ giám thị chưa thể xác định bọn họ có liên quan tới thuốc sinh mệnh hay không. Nhưng chỉ cần điều tra thêm sẽ dần lộ sơ hở, đợi đến khi Clive đưa ra quyết định thì e rằng sẽ hoàn toàn phơi bày.

Nếu Lão vu yêu lộ sơ hở trước, thì khỏi phải chờ sau này.

“Ngài bị chúng thấy mặt rồi?”

“Dĩ nhiên là không.” Lão vu yêu kéo kéo gương mặt già nua: “Ta còn quý cái da này lắm. Nếu bị thấy thì chẳng phải ta lại phải thay da khác sao?”

Tinh Linh thành thật đề nghị: “Hay đổi sang khuôn mặt trẻ hơn đi, trong nhà toàn người trẻ mà ngài thì một bộ mặt già cỗi thâm trầm, chẳng khác nào tự tố cáo mình chính là dược sư chế ra thuốc sinh mệnh.”

Con người thường lấy ngoại hình để phán đoán, gương mặt hiện tại của Lão vu yêu quá giống một đại sư uyên bác, đứng giữa một đám thanh niên mỹ mạo thì càng lộ rõ, ai nhìn cũng sẽ nghĩ nó là dược sư đáng ngờ nhất.

Mà trùng hợp thay, nó đúng là kẻ chế ra thuốc đó.

“Nhưng ngài đừng có trực tiếp lột da người khác, ghê lắm.” Tinh Linh cảnh cáo.

Nếu không nhắc, Lão vu yêu rất có thể sẽ làm thật.

“Xài da của người chết thì sao?”

“Ngài mà dùng thì tránh xa tôi ra, đừng để tôi thấy.”

Gần đây Lão vu yêu rất thích thảo luận với Tinh Linh để tìm cảm hứng, sao có thể xa cậu được.

Hơn nữa, Tinh Linh và Ma Vương luôn ở cạnh nhau, tránh xa Tinh Linh chẳng phải là tránh xa cả Bệ hạ sao? Chuyện đó không thể.

Cuối cùng, Lão vu yêu chỉ có thể thở dài thỏa hiệp, còn thuận tiện than vãn: “Da giả thì chẳng dùng được mấy năm, bảo dưỡng cũng rắc rối.”

Tinh Linh lạnh lùng đáp: “Thì thay thường xuyên đi, đừng khoác mãi một cái, dơ lắm.”

________________

Tác giả có lời muốn nói:

Lão vu yêu: “Là Vu yêu, ta còn thường xuyên bảo dưỡng xương cốt nữa cơ.”

Tinh Linh: “Thế mà cái áo choàng rách rưới kia ngài chưa từng thay lần nào.”

Trước Tiếp