Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lần thám hiểm ấy thoạt nhìn chẳng có gì bất thường nhưng chẳng bao lâu sau khi nhiệm vụ kết thúc, Clive đã nhận ra sự khác lạ.
Tính khí của hắn ta trở nên tệ hại hơn trước, khó khống chế, chỉ cần một lời không hợp liền động thủ. Trong mắt những nhà thám hiểm khác thì điều này cũng không quá lạ, ban đầu ngay cả Clive cũng nghĩ rằng chỉ vì thời gian đó gặp nhiều chuyện không thuận lợi nên mới khiến mình nóng nảy như thế.
Mãi đến một lần đi săn ma thú, khi bị máu tươi k*ch th*ch mà phát cuồng suýt nữa ra tay với đồng đội, lúc này hắn ta mới ý thức được vấn đề không bình thường.
Nhưng nguyên nhân thì đã chẳng còn cách nào truy xét, Clive chỉ có thể đoán mình ở trong di tích ấy đã chạm phải thứ gì không nên đụng tới.
“Đó là lãnh địa của một ma pháp sư, bên trong còn để lại rất nhiều dấu vết thí nghiệm của chủ nhân năm xưa, ai mà biết gã đã từng nghiên cứu những gì chứ.”
“Nhưng cũng có khả năng là huyết mạch của tôi đã thức tỉnh.”
“Tổ tiên nhà tôi có huyết thống thú nhân, những người từng thấy tôi phát cuồng đều nói dáng vẻ của tôi lúc ấy trở nên kỳ quái, trông giống hệt dã thú.”
Đây là giả thuyết khác của Clive.
Căn bệnh phát cuồng đã giày vò hắn ta rất lâu, khiến hắn ta từ một đội trưởng của đội thám hiểm hạng A sa sút thành kẻ hành tẩu đơn độc. Chỉ khi bất đắc dĩ hắn ta mới chịu hợp tác với người khác.
“Nhưng hiện giờ tình trạng của tôi đã khá hơn trước nhiều, tuy vẫn còn phát cuồng nhưng ít ra đã có thể tự khống chế được.”
Clive kể xong trải nghiệm của mình, ánh mắt từ hồi ức xa xăm trở về, lại dừng thẳng trên người Ma Vương.
“Ngài còn muốn hỏi gì nữa không?”
“Tàn tích ấy ở đâu?”
“Tại một thị trấn thuộc vương quốc Bosainaka, nếu ngài muốn biết chi tiết hơn thì tôi vẫn còn giữ bản đồ chỗ đó.”
Thấy đối phương quan tâm đến chứng cuồng hóa của mình, Clive chẳng hề giấu giếm. Sau khi phát hiện tình trạng bất thường của mình hắn ta từng quay lại di tích đó nhưng vẫn chẳng tìm được manh mối nào.
Nói tới đây hắn ta liền ngừng lại, ánh mắt chăm chăm nhìn Ma Vương, ý tứ quá rõ muốn bản đồ thì lấy thuốc sinh mệnh ra trao đổi.
“Anh cần thuốc sinh mệnh để làm gì? Trông anh cũng không già, hẳn không phải hạng người cần nó để kéo dài tuổi thọ đâu chứ?”
Tinh Linh đột ngột lên tiếng hỏi.
Loại thuốc tăng thọ mười năm quả thật quý báu, nhưng sức hấp dẫn chủ yếu nhắm vào những kẻ đã gần đất xa trời hoặc mắc trọng bệnh. Còn với một cường giả trẻ tuổi khỏe mạnh như Clive thì hoàn toàn có thể kiên nhẫn chờ lần kế tiếp, cần gì sốt sắng lúc này.
Dù sao với người ở Camdo thì bọn họ hẳn cũng đoán được loại thuốc này có người chế tạo, đã có lần bán thứ nhất thì rất có khả năng sẽ còn lần thứ hai, thứ ba.
Chỉ có điều là họ sẽ chẳng bao giờ ngờ được người chế thuốc đem bán lại là một Vu yêu, hơn nữa còn là Vu yêu đến từ đại lục khác. Trong khái niệm của người Tora thì e rằng thậm chí còn chẳng biết Vu yêu là gì.
Sau khi Tinh Linh hỏi, Clive mới đưa mắt nhìn sang cậu.
Ngay từ lúc gặp hai người là hắn ta đã để ý đến mối quan hệ quá mức thân mật giữa Ma Vương và Tinh Linh — lúc Tinh Linh xuống xe, chính Ma Vương đã đỡ cậu kia mà — điều đó khiến hắn ta nhất thời tưởng người trùm mũ choàng kia là một nữ nhân, chỉ là về chiều cao thì “nàng” lại cao hơn hẳn nữ giới bình thường.
Nhưng khi Tinh Linh cất lời, Clive lập tức phát hiện khác lạ.
Giọng nói của Tinh Linh khá trung tính, khó phân biệt nam nữ, nhưng ngữ điệu thì tuyệt đối chẳng hề có chút nữ tính nào. Chỉ cần để tâm một chút liền nhận ra đây là một nam tử.
Trong khi hắn ta còn quan sát, hầu gái Gina cùng đám người hầu tiểu ác ma bưng trà bánh tiến vào.
Nói chính xác thì chỉ có trà; duy nhất một phần bánh ngọt là dành cho Tinh Linh.
Ma Vương đích thân từ tay Gina nhận lấy chiếc khay bánh tinh xảo mà Clive chưa từng thấy, đặt trước mặt Tinh Linh. Người kia rất tự nhiên cắt một miếng nhỏ đưa vào miệng Ma Vương trước, rồi mới thong thả thưởng thức phần còn lại.
Chia sẻ đồ ăn, dùng chung dụng cụ, mức độ thân mật này tuyệt chẳng phải quan hệ bạn bè có thể làm được, hơi thở mập mờ giữa họ cũng chẳng giống người thân.
Thế thì còn có thể là gì nữa? Đáp án đã rõ mồn một.
Phát hiện ấy khiến giọng điệu của Clive mềm đi đôi chút.
“Người quan trọng của tôi mắc bệnh nặng, tình trạng vô cùng nghiêm trọng. Cả thầy thuốc lẫn ma pháp sư hệ trị liệu đều bó tay, nếu không có thuốc sinh mệnh thì cậu ấy sẽ chẳng cầm cự được bao lâu.”
Người quan trọng? Tinh Linh liếc nhìn hành động vô thức mân mê chiếc nhẫn trên tay của Clive khi nói ra câu ấy.
“Là vợ của anh à?”
“Không, là hôn phu của tôi.” Clive mỉm cười, đáng tiếc sắc mặt khó coi khiến nụ cười càng thêm gượng gạo: “Chúng tôi còn chưa thành hôn.”
Ồ! Hôn phu! Đôi mắt Tinh Linh mở to kinh ngạc trước câu trả lời ngoài dự liệu.
Đây là lần đầu tiên, ngoài cậu và Ma Vương lại gặp thêm một cặp tình nhân đồng tính.
“Hắn mắc bệnh gì?”
“Không rõ. Ngay cả thầy thuốc cũng không tìm ra nguyên nhân, sinh mệnh lực của cậu ấy như bị thứ gì đó hút đi, tiêu tán rất nhanh. Vốn dĩ cậu ấy trẻ hơn tôi nhiều, lại là ma pháp sư bậc sáu, thoạt nhìn cực kỳ trẻ trung vậy mà giờ đây đã già nua héo úa.”
Sinh mệnh lực vô cớ tiêu biến?
Tinh Linh chợt nghĩ đến một khả năng, liền quay đầu nhìn Ma Vương, đúng lúc đối phương cũng nhìn lại cậu, hiển nhiên cả hai đều có cùng suy đoán.
Tinh Linh khẽ ho khan, chậm rãi nói với Clive: “Có một vấn đề hơi thất lễ nhưng ta vẫn muốn hỏi. Quan hệ của anh và hôn phu có thân mật không? Ý ta là…”
Cậu khó mở lời.
Ma Vương thay cậu hỏi thẳng: “Các ngươi từng lên giường chưa? Không chỉ một lần?”
Tinh Linh suýt sặc nước bọt.
Ngược lại, Clive gật đầu thẳng thắn: “Đương nhiên, chúng tôi là hôn phu đã từng cử hành nghi lễ. Về cơ bản chẳng khác gì phu phu chính thức cả, lẽ nào các ngài không phải sao?”
Câu hỏi này, Tinh Linh tuyệt đối không muốn trả lời.
Clive: “Vậy, các ngài hỏi như vậy là có nguyên nhân gì?”
Thực ra, trong thâm tâm hắn ta cũng mơ hồ đoán được bệnh tình của người yêu có liên quan tới bản thân, từ khi cơ thể đối phương suy yếu là Clive đã cố ép mình không được gần gũi nữa nhưng chẳng có tác dụng, thân thể chàng trai ấy vẫn ngày một hao mòn, đến nay thậm chí đã chỉ có thể nằm liệt trên giường.
“Có lẽ ngươi cũng đã phần nào cảm nhận được rồi.”
“Hôn phu của ngươi sinh bệnh, hoàn toàn là do ngươi.”
“Nếu ngươi muốn dùng thuốc sinh mệnh để chữa cho hắn thì ta chỉ có thể nói điều đó là không thể, dù thuốc có hiệu quả thì sau khi sinh mệnh lực trong thuốc tiêu tan hắn vẫn sẽ tiếp tục suy kiệt.”
Lời lẽ lạnh lùng, tàn nhẫn của Ma Vương như lưỡi kiếm đâm thẳng vào tim Clive khiến hắn ta cả người như rơi vào băng giá.
k*ch th*ch quá lớn, đôi mắt hắn ta bắt đầu biến dạng, dấu hiệu cuồng hóa đã hiện rõ.
Tinh Linh nhận ra tình thế không ổn, liền kéo nhẹ tay Ma Vương, ra hiệu đừng dồn ép nữa để mình nói tiếp.
“Dựa vào phán đoán của chúng ta thì nguyên nhân khiến cơ thể anh biến đổi chính là một loại năng lượng đặc biệt, năng lượng ấy khiến người ta phát cuồng, đồng thời nhanh chóng ăn mòn sinh mệnh lực, có lẽ bởi vì anh mang huyết mạch thú nhân nên ảnh hưởng không lớn.”
“Nhưng với hôn phu của anh thì lại khác.”
Clive quả thật có huyết thống thú nhân và đã thức tỉnh, điều này là đúng, nhưng hắn ta không biết rằng do bị ma khí xâm thực nên hắn ta đã từ thú nhân bình thường biến thành thú nhân hắc ám, nếu không có sự chuyển hóa ấy thì e rằng hắn ta đã chết trong cơn cuồng loạn từ nhiều năm trước.
Ma khí với mọi sinh vật đều là kịch độc, nhưng với ma vật lại là bổ dược. Chính nhờ biến đổi thành thú nhân hắc ám mà Clive mới dần thoát khỏi tác dụng phụ, có thể khống chế cơn cuồng, một phần do ý chí hắn ta mạnh mẽ nhưng chủ yếu là nhờ sự biến đổi chủng tộc.
Song, hôn phu của hắn ta thì không như vậy.
Ma khí trên người Clive cực kỳ ít, ngay cả Ma Vương cũng chỉ lờ mờ cảm nhận, chỉ khi tiếp xúc gần mới xác nhận được. Một chút ma khí ấy sẽ không tiếp tục lan rộng nhưng với người thân cận, đặc biệt là bạn đời thì khác.
“Người hôn phối của anh đã nhiễm loại năng lượng đó từ trên người anh. Vì số lượng quá ít nên hắn không phát cuồng nhưng cũng đủ khiến cơ thể hư nhược.”
“Nếu không loại bỏ năng lượng ấy thì sớm muộn gì hắn cũng sẽ bị hút cạn toàn bộ sinh mệnh lực mà chết. Còn thuốc sinh mệnh thì tác dụng của nó anh cũng biết rồi — chỉ là tạm thời, cùng lắm chỉ kéo dài thêm chút thời gian.”
Khi Tinh Linh nói xong, Clive đã hoàn toàn bộc lộ diện mạo thú nhân, không phải thú nhân kiểu đại lục Tora mà giống hệt những thú nhân trong Ma Đài có khuôn mặt mang hình dáng dã thú.
Hắn ta trông như một con sư tử có thân người, gương mặt vặn vẹo dữ tợn vì quá đau khổ.
Đây là lần biến đổi hoàn toàn nhất của hắn ta mà chính Clive cũng không nhận ra.
Ngay trước khi hắn ta sắp rơi vào cuồng loạn, phá hủy tất cả, rồi bị Ma Vương giết trong nháy mắt…
Lời nói của Tinh linh đã cứu hắn ta.
“Tất nhiên, không phải là không có cách cứu.”
Chỉ một câu, lý trí của Clive lập tức quay lại, gương mặt khôi phục bình thường chỉ còn đôi mắt đỏ ngầu, gắt gao nhìn Tinh Linh, dáng vẻ như sắp nhào tới nơi, Tinh Linh khẽ dịch người tỏ ra điềm nhiên.
“Anh có ba lựa chọn. Thứ nhất, tìm một ma pháp sư hệ Quang Minh — bắt buộc phải là bậc tám trở lên — để người đó trừ khử ma khí trong cơ thể hôn phu của anh.”
Clive sững sờ. Ma pháp sư hệ Quang Minh? Lại còn trên bậc tám? Làm sao có thể!
Trên đại lục Tora, hệ Quang Minh giống như hệ Băng, hệ Lôi, đều thuộc dạng đặc thù, số lượng cực ít, hơn nữa đa số đẳng cấp cũng chẳng cao. Theo hắn ta biết thì người có chức nghiệp cao nhất mới chỉ ở bậc sáu, hiện đang làm ngự y trong hoàng cung của một quốc gia khác. Không chỉ chẳng có cách nào tiếp cận mà còn hoàn toàn không đáp ứng điều kiện Tinh Linh nêu.
“Vậy… còn hai cách khác thì sao?”
______________
Tác giả có lời muốn nói:
Ma Vương: Hóa ra là hôn phu à? (ghen ghét)
Tinh Linh: Câu hỏi này thật quá xấu hổ (thẹn)
Clive: Ma pháp sư Quang Minh bậc tám trở lên? Tên này chẳng lẽ đang giỡn mặt mình sao? (giận dữ)