Sổ Tay Sinh Tồn Của Tinh Linh

Chương 139

Trước Tiếp

CHƯƠNG 139

“Chết thiệt, khách ở phòng số mười ba là ai? Lại dám cướp đồ của ta!”

Trong gian phòng số sáu, một thanh niên anh tuấn giận dữ đá đổ chiếc ghế.

Viên bảo thạch vốn đã sắp về tay lại đột ngột bị người khác đoạt mất, không chỉ khiến hắn mất hết mặt mũi trước công chúng mà còn làm hắn thất tín với Công chúa Sophia điện hạ.

Ngay từ khi tin tức chợ đen sẽ đem đấu giá hai viên bảo thạch này lan ra là Denis  Charlison đã lớn tiếng khoe khoang trước Đóa Hoa Camdo, nói rằng hắn sẽ dâng tặng cả hai viên cho nàng, thế mà giờ lại bị người chen ngang đoạt mất bảo sao hắn không tức giận cho được.

Hắn gần như tức đến nổ tung.

Công tử trẻ tuổi, con trai công tước lại hất tung cả chiếc bàn một lần nữa.

Thấy hắn như vậy, quản gia đi theo chỉ còn biết lên tiếng khuyên nhủ: “Thiếu gia, xin đừng tức giận nữa. Khách ở phòng mười ba sau này chúng ta có thể điều tra, hiện tại vẫn còn chuyện quan trọng hơn.”

Denis nghe vậy, miễn cưỡng đè nén cơn tức: “Đúng, hôm nay còn việc quan trọng hơn.”

Nhiệm vụ của hắn chính là phải đấu giá cho bằng được Thuốc Sinh Mệnh, nếu không phải cha hắn Công tước Charlison đã lâm bệnh nặng đến mức không thể rời giường, chuyện này chưa được công bố ra ngoài thì người ngồi ở đây tham gia đấu giá cũng sẽ chẳng phải hắn.

Vị đại phu phụ trách trị liệu đã khẳng định cha hắn sống không quá một năm nữa, nhưng gia tộc Charlison tuyệt đối không thể thiếu vị tộc trưởng này.

Vì cha, vì chính mình, cũng vì cả gia tộc, lần này Denis nhất định phải có được Thuốc Sinh Mệnh.

Mà những kẻ mang suy nghĩ tương tự cũng không ít, thêm mười năm tuổi thọ đối với chủng tộc trường thọ chẳng đáng là bao, nhưng với nhân loại là đã đủ để họ liều mạng giành lấy.

Sau khi hai viên bảo thạch được bán đi, lại đến vài món vật phẩm quý hiếm khác được đưa ra. Trong lúc đấu giá một loại nguyên liệu ma pháp cực kỳ hiếm, Tinh Linh rốt cuộc cũng xác định được vị trí của Lão vu yêu, bởi ngoài lão ra thì e rằng chẳng ai còn chấp nhất với nguyên liệu ma pháp đến mức không tiếc tiền, liên tục hô giá lên cao ngất, rồi chốt luôn món đồ.

Kế đó, đến phiên “món chính” vốn được mong chờ — một thanh vũ khí được đồn là thần khí nhưng giờ nó đã mất đi hào quang, người ra giá đều rất dè dặt, vượt một mức giá nhất định là lập tức không còn ai hô tiếp.

Kết quả bất ngờ, người mua lại chính là khách số 132, kẻ mà Tinh Linh nghi ngờ là Lão vu yêu.

Thấy cảnh ấy, Tinh Linh không khỏi cảm thán: “... Mười hai triệu đồng vàng… Ông ta giàu quá mức rồi.”

Cậu cũng đoán được Lão vu yêu mua thần khí này chẳng qua là để nghiên cứu, giống như lần trước với cây Phong Thần Cung tìm được ở Adadara, cuối cùng liệu có thể lắp lại được hay không thì còn tùy xem nó có phát hiện ra loại vật liệu kỳ diệu nào trong đó.

Ma Vương nghe vậy, lặng lẽ lấy ra thẻ pha lê mới làm gần đây đặt vào tay Tinh Linh.

Đó là một tấm thẻ chưa liên kết, ai cầm cũng có thể trực tiếp sử dụng.

Trên tấm thẻ pha lê ánh lên con số khiến trái tim Tinh Linh suýt ngừng đập—

Hẳn mười chữ số! Một chuỗi số dường như sáng chói đến lóa mắt.

Ma Vương lại đưa nó cho cậu một cách bình thản, rõ ràng là muốn tặng cậu.

Ngay cả Tinh Linh vốn chưa từng để tâm đến tiền bạc lúc này cũng thấy tấm thẻ nhỏ bé kia nặng như ngàn cân, đè đến mức cánh tay muốn hạ xuống.

Trong khi thủ phạm vẫn thản nhiên nói: “Vốn chuẩn bị để mua đồ cho em, giờ em không cần thì cứ giữ lấy cũng xem như là chi phí mua biệt thự.”

... Cái chi phí này cũng quá nhiều rồi!

Tinh Linh vội rút thẻ của mình ra, chuyển sang một triệu kim tệ, còn lại nguyên vẹn trả lại cho Ma Vương.

Nhưng Ma Vương không nhận, thứ đã tặng đi sao có lý gì thu hồi?

Tinh Linh đành lắc lắc tấm thẻ trong tay: “Ngần này là đủ rồi, phần còn lại ngài giữ hộ em đi, bằng không em cứ thấy mình mang theo chẳng an toàn chút nào.”

Giàu có mà phiền não, thôi thì cậu không muốn gánh nặng này nữa.

Ma Vương im lặng một lát, nghĩ có lẽ Tinh Linh đi đâu cũng theo hắn chẳng cần tiêu tiền riêng, nên miễn cưỡng thu lại.

Đúng lúc này, dưới sảnh đã bắt đầu đấu giá Thuốc Sinh Mệnh.

“Tiếp theo đây, e rằng chính là lý do khiến các vị tụ họp nơi này hôm nay. Tôi cũng không nhiều lời thêm nữa, xin mời xem vật phẩm kế tiếp.”

Nữ đấu giá viên xinh đẹp khẽ vẫy tay, một nhân viên ôm chiếc hộp cẩn thận bước ra.

Ánh mắt toàn bộ hội trường đều dõi theo chiếc hộp ấy.

Khi hộp được đặt lên bàn, nhân viên kia gần như thở phào vội vàng lui xuống.

Dưới con mắt của mọi người, nữ đấu giá viên mở hộp.

Bên trong, lớp nhung chống rung màu vàng lót đầy, mười ống thuốc được đặt ngay ngắn. Thân ống như ống nghiệm, trong đó chứa dịch thể đỏ sẫm khẽ lay động như rượu vang nhưng còn mê hoặc hơn gấp bội.

Cả sảnh xôn xao, ai cũng biết sẽ có Thuốc Sinh Mệnh được đem ra, nhưng không ngờ lại nhiều đến mười lọ.

Số lượng lớn như vậy, khiến người ta khó mà không nghĩ xa hơn.

Nếu có thể lấy ra tận mười lọ thì có lẽ không phải báu vật từ di tích cổ, mà rất có thể là chế tác của một vị đại sư luyện dược.

Thế nhưng, chưa hề nghe nói có vị đại sư nào điều chế ra loại thuốc thần kỳ thế này.

Chẳng lẽ… là lừa gạt?

Không ít người nảy sinh nghi hoặc.

Nữ đấu giá viên trên đài giới thiệu: “Mười lọ thuốc này đều là Thuốc Sinh Mệnh cấp thấp, hiệu quả là kéo dài thêm mười năm thọ mệnh cho nhân loại. Cho dù bị thương chí mạng hay mắc tuyệt chứng nan y thì chỉ cần uống vào sẽ lập tức hồi phục, bảo đảm mười năm tiếp theo khỏe mạnh sống tốt — trừ phi xảy ra bất trắc ngoài ý muốn.”

Lời này có phần khoa trương, dưới đài lập tức có người lớn tiếng chất vấn: “Có chứng cứ gì không? Trước giờ chúng ta chưa từng nghe tới cái gọi là Thuốc Sinh Mệnh, ai biết thứ này có thật như lời cô nói không? Chẳng lẽ phải đợi mười năm sau mới rõ sao?”

Người này vừa cất lời, mọi người liền nhận ra đó cũng là một cường giả bậc tám. Ở trước mặt nữ kiếm sĩ đấu giá viên cũng là bậc tám, kẻ thấp hơn nào dám mở miệng.

Trên đài, Deliana khẽ nhíu mày, lạnh nhạt đáp: “Loại thuốc này đã được đại sư Moore đích thân kiểm chứng, qua thử nghiệm của ngài ấy đây hoàn toàn là chân phẩm, hẳn không ai cho rằng đại sư Moore sẽ giúp chúng tôi làm giả, đúng không?”

Người kia cứng họng.

Moore là luyện dược sư lợi hại nhất đương thời, nổi tiếng nghiêm khắc và khắt khe. Nếu chính miệng ông ta bảo đảm thì không ai dám hoài nghi.

Điều đó cũng chứng tỏ, Thuốc Sinh Mệnh quả thật hữu hiệu.

Deliana thấy không còn ai phản đối, liền nói tiếp: “Nếu ai trong quý vị đấu giá thành công thì có thể dùng thử ngay tại chỗ, khi ấy các vị sẽ rõ hiệu quả.”

Lời nàng tràn đầy tự tin, để mời nàng làm đấu giá viên thì chợ đen cũng đã trả cái giá không nhỏ.

Nguyên gốc vốn có đến hai mươi lọ (chịu ảnh hưởng trong 《DW 》Lão vu yêu lúc bán đã theo thói quen mang ra cả một nhóm). Một nửa được đưa ra đấu giá lần này.

Trong số mười lọ còn lại, bảy lọ bị ông chủ đứng sau chợ đen mua lại, ba lọ thì một được dùng làm thí nghiệm — cho một người bệnh nặng sắp chết uống, một lọ tặng cho đại sư Moore nghiên cứu với điều kiện ông phải cung ứng thuốc cấp cao cho chợ đen, nếu nghiên cứu ra công thức Thuốc Sinh Mệnh thì phải ưu tiên cung cấp cho họ.

Lọ cuối cùng thuộc về Deliana.

Sở dĩ chợ đen mời nàng, ngoài thực lực cao ra còn là vì nàng có một người chồng bệnh nặng, ông từng là cường giả bậc tám nhưng vì cứu nàng trong một chuyến thám hiểm di tích mà trọng thương, bao năm qua sống nhờ thuốc hiếm nàng tìm được. Nay sức cùng lực kiệt nhưng nhờ một lọ Thuôc Sinh Mệnh mà ông không chỉ sống thêm mười năm, mà còn có thể sống khỏe mạnh như người thường. Tuy sức mạnh xưa đã mất song ít nhất có thể yên ổn bên nhau.

Bởi vậy, Deliana càng tin tưởng vào công hiệu thần kỳ của loại thuốc này.

“Tất nhiên, loại thuốc này cũng có khuyết điểm.”

Một câu úp mở của nàng, lập tức khiến cả hội trường căng tai lắng nghe — quả nhiên thuốc thần kỳ thì phải có tác dụng phụ.

Sẽ là gì đây? Suy yếu, hay di chứng nào khác?

Deliana chậm rãi nói: “Thuốc Sinh Mệnh cấp thấp chỉ có tác dụng vào lần đầu uống, những lần sau sẽ vô hiệu không thể kéo dài thêm thọ mệnh nữa. Vì vậy, ai định mua thật nhiều để dùng cho bản thân thì có thể bỏ ý định đi.”

Quả nhiên có không ít người mang ý định ấy, giờ nghe thế chỉ đành tiếc nuối buông bỏ. Nhưng đồng thời cũng có nhiều người thấy nhẹ nhõm hơn —

Nếu chỉ uống được một lần, mà có tới mười lọ vậy cơ hội thành công của họ lớn hơn nhiều. Những kẻ vốn tính liều, định cướp giật sau phiên đấu giá tạm thời cũng kiềm chế lại.

Thế nhưng vẫn có người nhạy bén nắm được ẩn ý trong lời nàng: “... Thuốc cấp thấp?” Một giọng nói vang lên, tuy không to nhưng lại khiến toàn hội trường nghe rõ mồn một.

“Nếu đã có cấp thấp… hẳn phải có cấp cao. Cô gái, ta nói có đúng không?”

________________________

Tác giả có lời muốn nói:

Nếu Ma Vương cũng cho ta một thẻ ngân hàng toàn tiền để xài tùy thích thì ta sẽ lập tức ôm chặt lấy đùi hắn!

Ma Vương: Cút, đùi ta không phải để ngươi ôm.

Trước Tiếp