Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thuốc sinh mệnh gây ra chấn động còn lớn hơn bọn họ tưởng.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, số lượng quyền quý và cường giả từ khắp nơi đổ về Manovey để tham gia hội đấu giá đã tăng lên đến mức đáng sợ. Trong số đó, có kẻ trực tiếp tìm đến chợ đen để đòi một tấm thiệp mời, có kẻ thì dứt khoát ra tay với những người có thiệp mời nhưng thực lực không đủ mạnh. Tỷ lệ tội phạm trong toàn bộ Manovey tăng vọt, khiến người ta có cảm giác ai cũng như đang ngồi trên đống lửa.
Đến ngày hội đấu giá bắt đầu, những khách quen thuộc với Manovey nhanh chóng phát hiện ra rất nhiều gương mặt quen thuộc ngày trước nay đã biến mất, thay vào đó là những kẻ khoác áo choàng đen che giấu dung mạo, vừa nhìn đã biết không phải hạng dễ trêu vào.
“Không khí hôm nay không ổn… bọn này nhìn chẳng giống đến tham gia đấu giá, mà như là đến cướp bóc thì đúng hơn.”
Vài kẻ giàu có may mắn thoát khỏi việc bị cướp mất thiệp mời, khi bước vào đại sảnh đấu giá suýt nữa bị bầu không khí ngầm dữ dội bên trong dọa cho không dám tiến thêm.
Tất nhiên loại hội đấu giá này có phòng bao riêng, nhưng đó chỉ là đãi ngộ dành cho những kẻ có quyền thế địa vị cao, những nhân vật nhỏ bé như bọn họ chỉ có thể chen chúc cùng đám đông ở đại sảnh nhưng dẫu vậy đây cũng là cơ hội mà vô số người đánh nhau vỡ đầu để có được.
Chỉ là lần này cơ hội lại biến thành tai họa, các phòng bao của chợ đen vốn đã được đặt kín từ trước, những kẻ tới sau chỉ có thể ngồi ngoài đại sảnh, mà những kẻ dùng đủ loại thủ đoạn đoạt lấy thiệp mời từ tay người khác thì vốn thân phận cũng chẳng đủ để được ngồi bao phòng.
“Nhìn cứ như một buổi tụ hội của tà giáo vậy.” Ở một phòng bao trên tầng hai, Tinh Linh xuyên qua bức tường có tác dụng như kính một chiều nhìn xuống đại sảnh, nhìn đám người mặc đồ đen tụ tập cậu suýt ngộ nhận bên dưới toàn là ma vật.
Trước kia, đó vốn là tiêu chuẩn trong Ma Đài bọn họ.
Đương nhiên, hiện tại cũng thế.
Trong phòng bao chỉ có cậu và Ma Vương, Lão vu yêu có lẽ bị Ma Vương hành cho một trận nên nhất quyết không ở cùng một phòng, khoác áo choàng đen chui vào đại sảnh, không chút khác biệt với đám kia.
“Qua đây ngồi đi, đấu giá sắp bắt đầu rồi.” Ma Vương vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh.
Tinh Linh đi tới, ngồi tựa vào hắn. Trong phòng bày sẵn hoa quả và rượu, Tinh Linh tiện tay lấy một quả bóc ra, thấy mùi vị không tệ liền thuận tay bẻ một múi đưa đến bên miệng Ma Vương.
Trên đài đấu giá, người đấu giá từ phía sau bức màn bước ra, tuyên bố buổi đấu giá chính thức bắt đầu.
Khán phòng lập tức yên tĩnh.
Người chủ trì hôm nay là một mỹ nữ tóc vàng nóng bỏng, bộ váy dài xẻ cao bó sát làm lộ ra đôi chân thon dài mờ ảo, bờ ngực căng tròn phập phồng khiến cánh đàn ông bên dưới nhìn không chớp mắt.
Nhưng nếu nghĩ rằng nàng chỉ có nhan sắc thì lầm to.
Đó chính là Diliana, nữ kiếm sĩ bậc tám duy nhất ở Camdo. Đừng nhìn bề ngoài trẻ đẹp nhưng thực ra tuổi đã hơn sáu mươi, song với cường giả từ bậc bảy trở lên có tuổi thọ gấp đôi người thường nên tuổi tác ấy trong hàng ngũ đồng cấp vẫn chưa tính là lớn.
Để mời được một cường giả như vậy làm người đấu giá, chợ đen cũng tốn không ít tâm sức.
Vật phẩm đầu tiên được đưa lên là một món cổ vật, người quan tâm không nhiều, giá khởi điểm vừa đưa ra chẳng bao lâu đã có người mua đi.
Mấy món sau cũng tương tự, những thứ từng có thể tạo nên cảnh tranh đoạt sôi nổi nay lại hiếm ai ra tay, thậm chí có món trực tiếp ế hàng khiến không khí trở nên khá gượng gạo.
May mà cô nàng đấu giá ăn nói khéo léo, qua vài món sau bầu không khí mới dần nóng lên, số người trả giá cũng nhiều hơn.
Ma Vương cầm quyển sổ tay xem rất chăm chú.
“Có gì em muốn không?”
Ma Vương vốn muốn vì tình yêu mà vung tiền, đáng tiếc Tinh Linh lại chẳng hứng thú với bất cứ thứ gì. So với mấy món trên đài thì cậu còn quan tâm việc tìm ra Lão vu yêu dưới sảnh hơn.
Tinh Linh từng xem qua quyển sổ tay kia, chữ thì cậu không nhận ra nhưng tranh vẽ thì vẫn hiểu được, quả thật chẳng có thứ gì khiến cậu động lòng.
“Không có. Ngài muốn mua gì sao?”
“Cái này không tệ.” Ma Vương lật đến một trang.
Tinh Linh ghé mắt nhìn, có chút bất ngờ: “Ngọc thạch? Ngài muốn đấu giá cái này sao?”
Đó là một đôi ngọc lục bảo cỡ bằng con ngươi, không rõ lai lịch vậy mà được xếp ở phần sau của buổi đấu giá, chỉ cách vị trí áp trục vài món.
Nhưng Tinh Linh chẳng thấy đôi ngọc này có điểm nào đủ để lọt vào mắt xanh Ma Vương, dù rằng một cặp ngọc to như vậy mà màu sắc và kích cỡ hoàn toàn đồng nhất quả là hiếm có, đẹp như hai vì sao xanh, song cậu tin chắc trong bảo khố của Ma Vương còn nhiều thứ quý giá hơn thế.
Ma Vương không nói gì, chỉ giơ quyển sổ lên đặt cạnh Tinh Linh.
Ngọc lục bảo tỏa sáng rực rỡ, đôi mắt xanh trong vắt soi rõ bóng dáng Ma Vương.
“… Rất tốt.”
“Hửm?”
Rất nhanh, cặp ngọc được đưa lên đài.
Vẻ đẹp của ngọc thạch luôn khiến phụ nữ rung động, khi tấm vải lụa được vén lên, ngay cả nữ đấu giá sư cũng không kìm được ánh mắt sáng rực huống chi là những nữ khách trong sảnh.
Ngay cả so với thuốc sinh mệnh, đối với các nàng thì sức hấp dẫn của cặp ngọc này còn lớn hơn.
“—— Lời chúc phúc của Nữ thần Tình Ái. Ta nghĩ các vị tiểu thư ở đây đều từng nghe đến cặp ngọc lục bảo này, truyền thuyết kể rằng chúng sở hữu sức mạnh thần kỳ, chỉ cần một đôi tình nhân mỗi người mang một viên thì sẽ mãi mãi ở bên nhau. Cá nhân ta tin rằng truyền thuyết này là thật, đến nay cặp ngọc này đã từng thuộc về không dưới hai mươi đôi tình nhân. Đúng vậy, hai mươi đôi. Và mỗi đôi đều vô cùng yêu nhau, cùng nhau trải qua một đời hạnh phúc.”
Ngọc đẹp, truyền thuyết lại mỹ miều, chẳng người phụ nữ nào không rung động cả.
Và rõ ràng, Ma Vương cũng không ngoại lệ.
“Giá khởi điểm năm vạn đồng vàng, mỗi lần tăng giá không dưới một ngàn. Bắt đầu!”
Lời vừa dứt, lập tức có người hô lên mười vạn đồng vàng.
Nhưng mức giá áp đảo ấy chẳng dọa được ai, người đấu giá còn chưa kịp gõ búa thì đã có người ra giá mười một vạn.
Tiếp đó, mức tăng một ngàn bị các quý bà điên cuồng nâng thành mười ngàn, trong vài phút ngắn ngủi, giá đã leo thẳng lên năm mươi vạn mới bắt đầu chậm lại, nhưng tranh giá vẫn chưa ngừng.
Ma Vương chưa ra tay, song Tinh Linh không nghĩ hắn sẽ bỏ qua, nói thật là khi nghe truyền thuyết ấy thì ngay cả cậu cũng động lòng đôi chút.
Tinh Linh để ý, giờ chỉ còn ba nhóm khách trong phòng bao tầng hai còn tranh đấu, đều là phòng số 3, số 5 và số 6. Chỉ nghe giọng điệu trả giá cũng nhận ra sự gay gắt, bảo họ không quen biết nhau thì chẳng ai tin.
Cuối cùng, khi khách ở phòng số 6 trả giá bảy mươi tám vạn, hai bên còn lại mới dừng lại. Đấu giá sư gõ búa lần thứ hai, ngay lúc đó Ma Vương nhập giá vào thiết bị đấu giá bên cạnh.
Thấy con số, đấu giá sư cũng phải bật thốt: “Một trăm vạn đồng vàng! Khách ở phòng số 13 ra giá một trăm vạn! Có ai trả cao hơn không?”
Ngọc thì đúng là đẹp, truyền thuyết cũng lãng mạn nhưng ngoài ra chẳng có tác dụng thực tế. Chợ đen ước giá tối đa chỉ năm mươi vạn, việc đẩy lên đến bảy mươi tám vạn hoàn toàn do ba phòng bao kia đều đang theo đuổi cùng một mỹ nhân, họ là tình địch nên ai cũng muốn có cặp ngọc mang ý nghĩa đặc biệt này, chẳng ai muốn nhường vì thế mới bị đẩy giá cao ngất, để chợ đen ngồi mát ăn bát vàng.
Nhưng vị khách bất ngờ từ phòng số 13 lại hoàn toàn ngoài dự liệu.
Người phụ trách chợ đen, Ackman, thấp giọng hỏi thư ký: “Trong phòng số 13 là ai?”
Thư ký thuộc nằm lòng danh sách mời, nghe hỏi lập tức đáp: “Người được mời vốn là Hầu tước Valentin.”
“Vốn là” thì tức là giờ kẻ bên trong không phải ông ta nữa.
Thiệp mời của chợ đen chỉ cần ai cầm trong tay thì đều có thể tham gia, có phải người được mời ban đầu hay không họ không quan tâm.
Quy tắc ngầm ấy ai cũng biết nếu không đã chẳng có nhiều người đi cướp thiệp mời như vậy.
Nhưng biết thì biết, khách của mình bị cướp chỗ Ackman dĩ nhiên không vui.
“Hãy cho người âm thầm theo dõi xem bọn họ là ai. Ngoài ra, cảnh báo tất cả tuyệt đối không cho phép có ai cướp bóc trong chợ đen —— rời khỏi đây thì ta mặc kệ nhưng trong này không ai được phá vỡ quy củ.”
Thư ký cười khổ: “Đại nhân, trong số bọn họ có không ít cường giả bậc tám, hộ vệ của ta làm sao ngăn được?”
“Đừng lo, người có thể tiến vào bậc tám sẽ không ngu ngốc mà ra tay trong chợ đen, điều các ngươi cần đề phòng là những kẻ khác. Chúng dám cướp thiệp mời thì dĩ nhiên cũng không loại trừ có kẻ ngốc gan to mà động thủ ngay tại chỗ.”
Hiện nay, bất kỳ vật gì có thể kéo dài tuổi thọ đều vô cùng đắt đỏ huống chi là thuốc sinh mệnh có thể tăng thêm mười năm tuổi thọ. Không ai chê sống lâu thêm cả.
Một trăm vạn đồng vàng của Ma Vương vừa ra không còn ai tranh nữa, đổi vào lúc khác có lẽ vẫn có nhưng hôm nay trọng điểm là thuốc sinh mệnh nên chẳng ai muốn tiêu quá nhiều ở chỗ khác.
Rất nhanh, người đấu giá gõ búa chốt, hai viên ngọc được đưa vào phòng số 13.
__________________
Tác giả có lời muốn nói:
Ma Vương: Rất tốt, lễ vật đính hôn có rồi.
Tinh Linh: ???