Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lão vu yêu muốn tham gia hội đấu giá thì trước tiên phải giải quyết vấn đề thiệp mời.
Hội đấu giá lớn mỗi tháng một lần ở chợ đen Manovey có thể nói là hội đấu giá đẳng cấp cao nhất toàn Camdo, ngoài việc mời giới thượng lưu của Manovey thì họ còn phát tán ra ngoài một phần thiệp mời, mà danh sách khách mời này chính là những khách tiêu tiền nhiều nhất trong tháng.
Mặc dù Tinh Linh vừa mới vung ra mấy vạn đồng vàng ở chợ đen — khi Ma Vương sai ma vật xử lý vấn đề về thân phận thì vì giữ bí mật nên căn bản không trả tiền — nhưng ngần ấy vàng đối với chợ đen chỉ là mức tiêu dùng bình thường, hoàn toàn chưa đủ tư cách để nhận được thiệp mời vì vậy muốn lấy thiệp mời thì phải nghĩ cách khác.
Tuy nhiên ma vật được cử đến hầu hạ Ma Vương thì đâu chỉ có sức mạnh.
Chỉ cách ngày Lão vu yêu nói muốn tham gia hội đấu giá có một hôm thì hai tấm thiệp mời đã được đưa đến tay bọn họ.
Một tấm là của Lão vu yêu, còn một tấm là để Ma Vương đưa Tinh Linh cùng đi xem.
Thiệp mời họ nhận được chỉ cho phép mang theo một người, nhưng cũng kèm theo phòng riêng.
Còn mấy ngày nữa mới tới hội đấu giá, Lão vu yêu ngày nào cũng chạy ra ngoài la cà khắp các cửa tiệm nguyên liệu ma pháp, mua sắm toàn những nguyên liệu mà nó chưa từng thấy.
Để tiện đi lại, nó khoác cho mình một lớp da ngoài để che đi bộ dạng xương cốt, dưới mái tóc và bộ râu bạc là gương mặt đầy nếp nhăn, đôi mắt nâu che giấu ngọn lửa linh hồn, trông chẳng khác gì một lão ma pháp sư đức cao vọng trọng, trí tuệ uyên thâm.
Tinh Linh từng tò mò hỏi nó: “Đây là dáng vẻ trước kia của ngài sao?”
Lão vu yêu chỉ cười quái dị lắc đầu: “Đây là bộ dạng một kẻ địch cũ của ta.”
Kẻ địch cũ? Tinh Linh im lặng, lặng lẽ kéo giãn khoảng cách với Lão vu yêu.
Cậu vẫn không nên hỏi lớp da này rốt cuộc được làm thế nào thì hơn.
Trong khi Lão vu yêu bận rộn khắp nơi tìm nguyên liệu thì Tinh Linh lại đang phiền não vì chuyện học hành.
Sau một thời gian dài mù chữ, cậu thực sự chịu đủ nỗi khổ không biết chữ.
Vốn Tinh Linh định mời một thầy giáo về dạy bổ túc cho mình, nhưng Ma Vương lại quyết định tự mình ra tay.
“Không cần đâu, công việc của ngài nhiều như vậy, chuyện nhỏ thế này thì đừng làm phiền ngài.”
Thật ra Tinh Linh muốn nói hơn là hắn có biết tiếng Camdo không?
Ma Vương tất nhiên là biết.
Lão vu yêu có thể tìm người sao chép ký ức để học được chữ viết và kiến thức nơi này thì Ma Vương đương nhiên cũng có thể.
Hắn cũng không giấu diếm điều đó, tìm kiếm ký ức trong linh hồn tuy thuộc về ma pháp vong linh có tiếng tăm không mấy tốt đẹp, nhưng ở trình độ của bọn họ, chỉ lấy ký ức mà không tổn hại linh hồn thì rất dễ dàng.
Chỉ là lúc ở đại lục Toph, nếu ban đầu gặp phải con người biết chữ thì Lão vu yêu đã không cần sáng chế ra thuật phiên dịch, thêm vào đó là khi ấy quan hệ giữa Ma Vương và Tinh Linh còn khá vi diệu, hắn không muốn có bất kỳ khả năng nào khiến quan hệ giữa họ rạn nứt nên mới hạ lệnh cho ma vật không được làm liều. Nếu không thì có lẽ ma vật biết loại ma pháp này đã chẳng ngoan ngoãn tự học chữ nghĩa mà sẽ trực tiếp tìm người sẵn có để lục ký ức linh hồn.
Ngày nay, quan hệ giữa Ma Vương và Tinh Linh đã được xác lập, sau thời gian dài ở bên nhau thì Ma Vương cũng ít nhiều để lộ một số mặt thuộc về bản chất ma vật của hắn, mà Tinh Linh đều chấp nhận được. Điều này khiến Ma Vương càng thêm “có chỗ dựa” chỉ là hắn cũng rất biết chừng mực.
Điều duy nhất khiến Ma Vương không thoải mái là ma pháp này không chỉ giúp hắn lấy được nội dung cần, mà còn kèm theo toàn bộ ký ức của chủ nhân linh hồn.
Không may là người quý tộc mà Ma Vương chọn để lấy ký ức lại có đời sống cá nhân cực kỳ tồi tệ, còn có sở thích t*nh d*c quái dị thích dùng đủ loại đạo cụ, những cảnh dâm loạn và ghê tởm đó khiến Ma Vương sau khi tiếp nhận ký ức vô cùng chán ghét.
Cũng bởi tác dụng phụ này mà đa số pháp sư biết loại ma pháp vong linh đó cũng chẳng mấy ai thích dùng, dù sao thì cũng không thể biết trước mình sẽ nhận được ký ức khó chịu đến mức nào.
Dù loại ma pháp này luôn mang lại ấn tượng xấu nhưng Tinh Linh phải thừa nhận là nó thực sự rất hữu dụng.
Tiếc rằng ký ức đã lấy được không thể truyền cho người khác nếu không Tinh Linh cũng có thể học ngay chữ viết và ngôn ngữ Camdo, khỏi cần tìm thầy bổ túc làm gì.
“Còn về công việc, ta phát hiện phân thân ảo ảnh thật ra là một trợ thủ rất tốt.”
Vị Ma Vương xưa nay luôn đích thân xử lý mọi chuyện, giờ đây cũng học cách lợi dụng mánh lới. Hắn để một phân thân ảo ảnh ở đại lục Toph, tuy phân thân đó không có sức mạnh nhưng ký giấy tờ, xử lý công vụ thì hoàn toàn đủ. Hơn nữa Ma Vương có thể hoàn toàn điều khiển phân thân của mình, trong trạng thái nhất tâm nhị dụng hắn có thể mọi lúc ở bên Tinh Linh.
“Haizz, sao em lại không biết loại ma pháp hữu dụng thế này chứ.” Tinh Linh than thở: “Nếu em biết ma pháp phân thân là trực tiếp cho phân thân học tập, còn em có thể nghỉ ngơi rồi.”
Đáng tiếc, cho dù cậu có thể phân thân thì đó cũng chỉ là một con rối, không giống phân thân ảo ảnh của ma vật có thể suy nghĩ độc lập. Ưu thế chủng tộc này chỉ có thần tộc trong truyền thuyết mới có thể sánh được.
Học hành gì chứ, chẳng thú vị chút nào.
Mà Ma Vương nghe vậy thì như chợt nảy ra một cảnh tượng thú vị, sắc mặt hơi biến đổi, thậm chí mơ hồ có chút đỏ, vừa hay bị Tinh Linh bắt gặp. Cậu nghi ngờ nhìn hắn, cảm thấy hắn đang nghĩ điều gì không đứng đắn, hơn nữa rất có thể còn liên quan tới mình.
Ma Vương khẽ ho khan một tiếng, quả nhiên vẫn bị ký ức của gã quý tộc loài người kia ảnh hưởng.
Thấy Tinh Linh kiên trì nhìn chằm chằm mình, dường như không hỏi cho ra thì không chịu bỏ qua, Ma Vương liền ghé sát tai cậu thì thầm một câu.
Giọng nói rất nhỏ, chỉ có hắn và Tinh Linh nghe thấy nhưng lờ mờ vẫn bắt được những từ như “phân thân”, “cùng nhau”.
Mặt Tinh Linh lập tức đỏ như cà chua, vớ ngay chiếc gối sau lưng ném thẳng vào mặt Ma Vương, giận dữ mắng: “Đồ b**n th**! Hạ lưu! Lưu manh! Ai thèm chơi với ngài!”
Vừa mắng vừa tiếp tục chộp gối nện hắn.
Ma Vương bị gối đập đầy mặt mà chẳng hề giận, ngược lại còn thấy bộ dạng tức giận của Tinh Linh vô cùng đáng yêu, liền mỉm cười mặc cho cậu nện.
“Ngoài em ra, ta còn có thể chơi với ai chứ?”
Hắn vừa nói, Tinh Linh tự nhiên vừa thẹn vừa tức nhưng nếu hắn mà thật sự bảo sẽ tìm người khác chơi mấy trò không thể nói kia, Tinh Linh chắc chắn sẽ nổ tung tại chỗ, lúc đó thứ đập lên người hắn không phải gối mà chính là cây trượng ma pháp.
Tinh Linh nện thêm vài cái, thấy Ma Vương không phản kháng thì cũng cảm thấy vô vị nên dừng lại.
“Ngài có thể tự chơi, thích thế nào thì thế ấy.”
Cậu tự cho rằng mình nói câu này với vẻ mặt lạnh lùng vô tình, nhưng trong mắt Ma Vương thì Tinh Linh đỏ mặt đến thế lại chẳng khác gì đang quyến rũ hắn từng giây từng phút.
“Tự chơi thì có gì thú vị.”
Ma Vương ghé lại gần, ép Tinh Linh vào giữa hắn và ghế sofa.
“Không có em bên cạnh, mọi thứ đều vô vị cả.”
Nghe vậy, Tinh Linh bỗng nhớ ra điều gì đó, bật cười: “Vậy trước khi gặp em, ngài chưa từng làm sao?”
Ma Vương không hiểu cậu cười gì, nhưng trả lời rất thẳng thắn: “Trừ em ra, ta chưa từng hứng thú với bất kỳ ai.”
“Vậy… ngài cũng chưa từng tự giải quyết sao?” Tinh Linh nhấc đầu gối khẽ chạm vào nơi nào đó đang phản ứng của hắn, cười gian xảo: “Lão xử nam vạn năm hả?”
Ma Vương nheo mắt: “Tinh Linh, em phải trả giá cho sự khiêu khích này.”
Thế là Tinh Linh lập tức bị xử tại chỗ.
Đợi đến khi toàn thân hồng hào, kiệt sức nằm mềm oặt trên ghế sofa, tóc cũng bị mồ hôi dính chặt vào mặt, trông như bộ dạng đáng thương vừa bị giày vò, thì cậu hối hận vô cùng vì đã chọc tức Ma Vương. Rốt cuộc chịu tội vẫn là bản thân mình.
Thật đúng là ngốc hết chỗ nói.
Ma Vương sau khi thỏa mãn thì đã chỉnh tề, trên người chỉ mặc mỗi chiếc quần, nửa thân trên tr*n tr**, tóc còn nhỏ nước, tay cầm khăn khô lau, vừa lau vừa nhìn Tinh Linh nằm trên sofa, trong đôi mắt đỏ rực chan chứa đầy yêu thương.
Hắn cúi người xuống vén tóc dính trên mặt Tinh Linh, dùng khăn lau mồ hôi cho cậu, nâng mặt cậu lên mà v**t v*.
“Muốn đi tắm không?”
Tinh Linh yếu ớt nói: “Để em nằm thêm một lúc.” Hiện giờ đôi chân cậu vẫn còn run, hoàn toàn không muốn động đậy.
Ma Vương nói: “Để ta bế em đi.”
“Thôi miễn.” Cậu chẳng muốn đang tắm lại biến thành vật hiến tế sống của Ma Vương.
Bị giày vò một phen, buổi học hôm nay tất nhiên cũng không thể tiếp tục, đợi Tinh Linh nghỉ ngơi rồi tắm rửa xong thì Ma Vương bắt đầu giảng cho cậu nghe một số kiến thức cơ bản về đại lục Tora.
Các chủng tộc trí tuệ ở đại lục Tora không nhiều, ngoài nhân loại thuần túy thì còn có chủng tộc dạng người là Tinh linh và Thú nhân, số lượng Tinh linh ở đại lục Tora không nhiều, toàn bộ đều sống xen kẽ trong thế giới loài người. Hơn nữa, khác với Luvita, Tinh linh nơi này giống như một nhánh của loài người, cách sinh sản của họ không khác gì các sinh vật khác, trong tộc cũng không có sự tồn tại của Mẫu thụ Tinh linh. Ngoài đôi tai khác biệt, giỏi cung tiễn và am hiểu rừng rậm ra thì họ gần như chẳng khác gì con người.
Thú nhân thì đông hơn, trong các quốc gia của đại lục Tora có một nước Thú nhân, hầu hết Thú nhân toàn đại lục đều xuất thân từ đó. Thú nhân Tora cũng khác với Thú nhân trong 《DW》, lấy người sói làm ví dụ thì Tư tế sói trong Ma Đài mọc hẳn đầu sói, trong khi người sói ở Tora chỉ có tai và đuôi sói, dung mạo không khác con người là mấy, cũng không thể biến thành dạng thú như Tư tế sói.
Hơn nữa, quốc gia thú nhân lại cách Camdo rất xa nên ở Camdo gần như không thấy bóng dáng Thú nhân.
Đại lục này tương đối yên bình, tuy giữa các quốc gia vẫn có nhiều xích mích nhưng chiến tranh lớn thì hầu như chưa từng có. Nguyên nhân chủ yếu là vì cứ mười năm thì họ lại phải cùng nhau đối mặt với thú triều, ma thú tham gia thú triều không chỉ đến từ rừng Taroka mà còn bao gồm cả hải thú từ biển cả vì thế chẳng ai có thể đứng ngoài, chính điều này mới khiến các quốc gia trên đại lục này có thể chung sống hòa bình.
Sở dĩ Ma Vương nói điều này cho Tinh Linh là vì sang năm sẽ đến kỳ thú triều mười năm một lần.