Sổ Tay Sinh Tồn Của Tinh Linh

Chương 135

Trước Tiếp

Tinh Linh cuối cùng cũng cứu về được Quỷ Xà Chu Đằng.

Lão vu yêu đã cắt một nhánh dây, chừng đó cũng đủ cho nó nghiên cứu một thời gian cho nên khi nghe lời Tinh Linh nó sảng khoái giải trừ hóa đá cho Quỷ Xà Chu Đằng.

Quỷ Xà Chu Đằng khóc òa lên nhanh chóng bò ra sau lưng Tinh Linh, bám chặt lấy áo choàng của cậu dính sát vào lưng, sống chết không chịu rời đi.

Không biết Lão vu yêu đã làm được điều này thế nào, rõ ràng dây leo của Quỷ Xà Chu Đằng có phòng ngự cực cao lại còn miễn dịch với ma pháp, vậy mà chỉ sau một lần chạm trán, nó còn chưa kịp phản ứng thì đã bị bất động, hơn nữa còn bị Lão vu yêu dùng một con dao nhỏ trông hết sức tầm thường cắt mất một nhánh.

Đây tuyệt đối là vết thương lớn nhất mà nó phải chịu kể từ khi rời thời kì ấu sinh, từ nay về sau Quỷ Xà Chu Đằng quyết định sẽ không ăn người nữa, lỡ như những kẻ nó ăn hết biến thành mấy bộ xương giống như vậy đến cắt dây leo của nó thì biết làm sao!

Hiển nhiên nó chẳng phân biệt được khác biệt giữa Vu yêu và bộ xương người thường, nhưng điều đó cũng không ngăn cản nó tránh xa những “thứ phi nhân loại” đã để lại ám ảnh tâm lý to lớn cho mình, mà thôi không ăn người cũng tốt cho tất cả mọi người.

Thấy Quỷ Xà Chu Đằng khóc dữ quá Tinh Linh bèn truyền cho nó một ít ma lực, rồi hỏi nó muốn ở trong phòng thí nghiệm của mình hay là vào trong túi.

Cậu hỏi vậy chẳng qua là cảm thấy giờ Quỷ Xà Chu Đằng chắc không thích ở trong phòng thí nghiệm cho lắm.

Quả nhiên, vừa nghe cậu hỏi, Quỷ Xà Chu Đằng lập tức chọn túi mà không hề do dự.

Dù nó chưa từng vào trong túi nhưng bây giờ nó tuyệt đối không muốn nghe thấy hai chữ “thí nghiệm” nữa.

Lão vu yêu chỉ còn là một khung xương, không có dây thanh quản vì thế khi nói chuyện nó thực ra là phát tán ý thức tư duy ra ngoài, cho nên dù Quỷ Xà Chu Đằng không hiểu ngôn ngữ nhưng nó vẫn hiểu được ý nghĩa trong đó, cái đầu lâu đáng sợ kia chẳng phải đã cắt dây leo của nó để đem đi làm thí nghiệm sao?

Cho nên cái gọi là phòng thí nghiệm, kiên quyết không đi.

Tinh Linh cất Quỷ Xà Chu Đằng vào trong túi, tat ôm chậu cây nhỏ, mang theo Thỏ đang bị dọa sợ, tiếp tục đi uống trà chiều với Ma Vương.

Công việc sửa sang biệt thự hoàn tất trước khi trời tối, biệt thự mới tinh sạch sẽ không một hạt bụi, các loại đồ đạc xa hoa đều đặt đúng chỗ, phong cách trang trí kết hợp thẩm mỹ của Ma Vương và Tinh Linh khiến cậu sáng mắt, ngay cả một món đồ trang trí bình thường cũng toát lên vẻ phi phàm.

Căn phòng ở vị trí đẹp nhất trên tầng ba trở thành phòng ngủ của họ, trong phòng còn trồng Tường Vi Ánh Trăng, cách bày trí quen thuộc khiến cậu có cảm giác như quay về Ma Đài.

Sau khi hoàn tất sửa chữa và dọn dẹp, đám ma vật phụ trách cũng rút lui chỉ để lại một phần hầu gái tiểu ác ma, sau này sẽ có ma vật khác đến thay ca làm nhiệm vụ hộ vệ.

Gina mang theo đám hầu gái tiểu ác ma ở lại, trong đó có hai tiểu hầu gái của Tinh Linh. Họ sẽ phụ trách việc dọn dẹp và bảo dưỡng biệt thự hằng ngày, đầu bếp tộc rắn cũng đã chiếm lĩnh nhà bếp, chuẩn bị cho mọi người một bữa tối phong phú.

Đêm đó Tinh Linh không gặp Lão vu yêu, chẳng biết nó ôm nhánh dây về nghiên cứu hay đi kiểm tra ma trận truyền tống.

Tóm lại, sáng hôm sau tỉnh dậy, toàn bộ nhân sự trong biệt thự đã đầy đủ. Lần này không có Ma Tướng nào đi theo vì bọn họ đang bận rộn chinh phục cả đại lục Toph, Ma Vương từ chối để họ đi cùng cho nên quản gia Huyết tộc mới đặc biệt thỉnh cầu hắn mang theo trưởng hầu gái Gina.

Tuy Gina không phải một trong Bảy Ma Tướng nhưng sức chiến đấu của cô không hề thấp, hơn nữa thân phận hầu gái còn khiến người khác bỏ qua sức mạnh của cô chỉ coi cô là một mỹ nữ bình thường.

Lực lượng hộ vệ được đưa đến chỉ có hai mươi, số lượng ít nhưng đều là tinh anh trong ma vật cấp cao, bảo vệ an toàn cho biệt thự hoàn toàn không thành vấn đề.

Điều khiến Tinh Linh đau đầu chính là thân phận của bọn họ — trong biệt thự này, ngoài cậu ra thì kể cả Ma Vương, tất cả đều là không có giấy tờ!

Cậu quả thật suy tính chưa chu đáo, nếu chỉ có một mình Ma Vương thì dẫn đi công hội nào đó đăng ký là được, nhưng nếu hơn ba mươi ma vật cùng đi thì quá gây chú ý rồi. Đừng nói là người khác, chỉ riêng nhân viên công hội cũng sẽ thắc mắc làm sao bọn họ vào được Manovey. Ở đây kiểm tra nhập thành còn nghiêm ngặt hơn nơi khác nhiều, một lúc xuất hiện hơn ba mươi “dân lậu” thì ai mà chẳng nghi ngờ.

Thế nhưng Ma Vương lại không định đến công hội đăng ký, bởi sau đó còn phải đăng ký thành nhà thám hiểm mới có thể coi như có giấy tờ hợp pháp, mà nhà thám hiểm lại phải định kỳ hoàn thành nhiệm vụ — quá phiền phức.

Hắn quyết định tìm kiếm sự giúp đỡ trực tiếp từ chợ đen.

“Đã gọi là nơi chỉ cần có tiền là cái gì cũng mua được, thì chuyện này chắc chắn cũng làm được.”

“Nhưng… liệu có an toàn không?” Tinh Linh lo lắng hỏi: “Nghe nói uy tín của họ khá cao, nhưng nếu có điều khoản như vậy thì chẳng phải chỉ cần ai trả đủ tiền là có thể moi được tin tức của chúng ta sao?”

Ma Vương thản nhiên đáp: “Chỉ cần khiến bọn họ không thể nói ra là được.”

Hắn đâu có định giết người diệt khẩu, như thế quá ngu xuẩn. Nếu người giao dịch bỗng dưng chết đi thì thế lực phía sau chắc chắn sẽ điều tra. Giết người bịt miệng chẳng khác nào tự rước phiền phức.

Hơn nữa có rất nhiều cách để khiến người ta không thể tiết lộ, không cần biết là đặt cấm chế hay thôi miên xóa đi ký ức liên quan, tất cả đều đơn giản hơn giết người nhiều.

Ma Vương đảm nhận chuyện giấy tờ, không lâu sau, những tấm giấy tờ chứng minh thân phận thật sự đã được đặt lên trước mặt họ.

Thân phận được lựa chọn là hậu duệ quý tộc của một quốc gia xa xôi hẻo lánh, nếu có người tra cứu theo địa chỉ thì đúng là sẽ có hồ sơ về thân phận đó. Chỉ là chủ nhân gốc đã rời quê hương nhiều năm, tung tích không rõ, còn gia tộc thì sớm đã diệt sạch. Điều tra đến cuối cùng e là cũng chẳng thể chứng minh được thân phận của Ma Vương là giả.

Mà thân phận quý tộc, tất nhiên luôn hữu dụng hơn người thường.

Tinh Linh cũng nhận được một thân phận hoàn hảo không tỳ vết, chẳng hiểu sao còn tự dưng mọc thêm một vị hôn phu.

Đại lục Tora vốn không phổ biến hôn nhân đồng tính, nhưng oái oăm thay là quốc gia mà Ma Vương chọn lại cho phép hôn nhân đồng tính. Xem ra hắn đã có sẵn mưu tính từ trước.

Những ma vật khác, thậm chí cả Lão vu yêu cũng đều có giấy tờ hợp pháp, tra không ra vấn đề gì. Quả nhiên chợ đen xứng đáng với lời đồn “có tiền là mua được mọi thứ”.

Sau hai ngày mất dạng, Lão vu yêu cầm theo một cuốn sổ tay tìm đến Ma Vương và Tinh Linh.

“Thần muốn đi xem buổi đấu giá này.”

Tinh Linh nhìn thấy trong tay Lão vu yêu chính là quyển sổ tay được tặng kèm khi cậu mua máu ma thú ở chợ đen Manovey. Tính toán thời gian thì buổi đấu giá này cũng chẳng còn mấy ngày nữa.

Ma Vương không hỏi làm sao lão biết đến buổi đấu giá. Lão vu yêu muốn biết gì thì tất nhiên có cách của nó.

Hắn chỉ nhắc nhở: “Nguyên liệu cho nghiên cứu cá nhân thì tự bỏ tiền mà mua.” Hắn tuyệt đối sẽ không làm máy rút tiền mà chi trả cho Lão vu yêu, ai mà biết mỗi năm nó đốt bao nhiêu tiền vào nghiên cứu, cũng đủ nuôi sống cả một quốc gia như Adadara rồi.

“Không vấn đề gì, thần định sẽ đấu giá một số thứ mà thần không cần.” Là một đại sư luyện kim, tuy tiêu tiền nhanh nhưng tốc độ kiếm tiền của Lão vu yêu còn nhanh hơn. Bất cứ thành quả nghiên cứu nào của nó chỉ cần đem ra ngoài thì đều có thể gây chấn động.

Cho nên thứ nó thiếu chưa bao giờ là tiền, mà luôn là nguyên liệu để nghiên cứu.

Tinh Linh tò mò hỏi: “Ngài định đấu giá thứ gì?”

“Chỉ là vài món đạo cụ nhỏ thôi.” Lão vu yêu thấy cậu tò mò liền hứng khởi lôi ra một đống đồ, giới thiệu say sưa cho Tinh Linh.

Nghiên cứu luyện kim của Lão vu yêu từ trước đến nay luôn thiên về tính thực dụng, trước kia hầu hết đều xoay quanh các loại đạo cụ ma pháp công kích và phòng ngự. Nhưng nó cũng làm ra không ít thứ khác, chẳng hạn như bây giờ nhiều ma pháp sư hắc ám ai cũng có một con quạ rối, nghe nói đó chính là do nó phát minh và nhiều lần cải tiến. Thậm chí nó từng chế tạo cả loại gương ma pháp có thể đối thoại, tương tự như gương hai chiều trong Harry Potter. Chỉ là chi phí quá cao, lại bị giới hạn cự ly nên sau khi không tìm ra cách cải tiến thì chúng tạm thời bị gác lại.

Gần đây các đề tài nghiên cứu của nó đều do Ma Vương và Tinh Linh quyết định, tuy hứng thú cá nhân giảm sút nhưng độ khó vẫn đủ cao để khiến Lão vu yêu say mê nghiên cứu.

“Ta đã nghiên cứu mấy đạo cụ ma pháp trong sổ tay đấu giá này, nhiều cái có thiết kế rất thú vị. Tuy nhược điểm nhiều nhưng ưu điểm cũng không thể bỏ qua, nó đã cho ta không ít linh cảm.”

Tinh Linh nhớ đến hệ thống nội bộ của Công hội Ma pháp cùng vô số ma cụ tương tự sản phẩm khoa học kỹ thuật ở đây, gật đầu đồng ý — nơi này quả thật có nhiều kẻ lợi hại.

“Ngài đọc hiểu được chữ trên đó sao?”

Lão vu yêu mới đến bao lâu mà đã biết rồi sao?

“Đương nhiên là hiểu rồi, rất đơn giản mà.”

Lão vu yêu lảng đi, không nói rằng vì nhìn thấy trong hình có nhiều thứ giống như tài liệu ma pháp nên nó đã lén rời biệt thự tìm một kẻ quý tộc hay quản gia gì đó ở gần đó, dùng bí thuật đọc hồn, chép lại ký ức của đối phương nên nhờ đó học được chữ viết nơi này.

Chỉ là nó làm rất cẩn thận không để cho linh hồn bị hủy, cuối cùng còn cho đối phương uống một loại thuốc ma pháp tốt cho linh hồn, xóa đi ký ức này. Người kia cùng lắm chỉ nhức đầu mười ngày nửa tháng thôi chứ không bị tổn hại nào khác.

“Vậy luyện kim thuật của ngài cao hơn, hay bọn họ lợi hại hơn?”

“Tất nhiên là ta rồi.” Lão vu yêu tự tin nói: “Họ chỉ có ý tưởng không tệ thôi, còn trình độ chế tác thì kém xa. Nếu để ta làm thì chắc chắn tốt hơn nhiều.”

Tinh Linh mỉm cười: “Vậy khi nào rảnh ngài có thể đi xem mấy công hội ở đây. Hệ thống ma pháp nội bộ của họ rất thú vị, nếu chúng ta cũng tạo ra một cái thì sau này ngài nghiên cứu hay ghi chép sẽ tiện hơn nhiều.”

Tinh Linh ranh mãnh dùng cách khiến Lão vu yêu động tâm mà dụ dỗ nó.

Quả nhiên, vừa nghe có thể làm nghiên cứu thuận tiện hơn, Lão vu yêu lập tức nổi hứng hỏi cậu về hệ thống ma pháp. Thế là Tinh Linh nói toàn bộ một hơi những gì mình biết về hệ thống ma pháp ở đây, lại kết hợp thêm kiến thức về mạng lưới ở Trái Đất cho lão nghe.

Nghe xong, Lão vu yêu gật gù liên tục, linh cảm tuôn trào, nói rằng quay về có thể thử kéo theo những luyện kim sư khác cùng tạo ra một mạng lưới ma pháp thuộc về riêng bọn họ.

Trước Tiếp