Sổ Tay Sinh Tồn Của Tinh Linh

Chương 131

Trước Tiếp

Khi đi nhận huy hiệu, Tinh Linh cảm thấy hệ thống đăng ký nội bộ của Công hội Ma pháp rất giống mạng lưới thời kỳ đầu trên Trái Đất.

Nếu nói rời khỏi Trái Đất có thứ gì khiến Tinh Linh hoài niệm, ngoài những nhân viên y tế từng chăm sóc mình thì chỉ còn mạng lưới toàn tức tràn ngập khắp nơi trên Trái Đất mà thôi.

Trong thời đại này, không có thiết bị điện tử cũng chẳng có mạng, Tinh Linh vô cùng, vô cùng nhớ mạng lưới Internet. Giờ thấy hệ thống ma pháp có điểm tương tự thì ý nghĩ đầu tiên của cậu tất nhiên là liệu có thể dựa vào nền tảng này, để sáng tạo ra một loại mạng lưới mang đặc tính ma pháp đặc biệt không? Nếu làm được thì đối với thế giới này, hay đối với những kẻ ngoại lai bọn họ đều sẽ là một sự thay đổi long trời lở đất.

Tinh Linh phấn khởi kể ý tưởng của mình với Ma Vương, người sau dĩ nhiên không hiểu hết những từ ngữ chuyên biệt mà cậu nói nhưng đại ý thì vẫn nắm rõ.

Cũng giống như Tinh Linh, Ma Vương cũng thấy đây là một ý tưởng rất tuyệt vời, nhưng muốn thực hiện được thì không phải chuyện ngày một ngày hai.

【Em biết, em chỉ là hơi hưng phấn với ý nghĩ này thôi. Sau này chúng ta có thể từ từ làm.】

Tuy những đề xuất của cậu không được thực tế nhưng chúng vẫn được hoan nghênh.

Sau khi bình tĩnh lại, Tinh Linh một lần nữa đến Công hội Thám hiểm.

Lần này là để đăng ký trở thành nhà thám hiểm.

So với huy hiệu ma pháp sư, thân phận chứng minh của nhà thám hiểm mới có hiệu quả giống như lộ dẫn, chỉ cần trong phạm vi Camdo mà cầm thẻ nhà thám hiểm thì bất cứ thành phố nào cũng có thể đi lại.

Có huy hiệu ma pháp sư rồi thì đăng ký làm nhà thám hiểm cũng không khó, chỉ cần nộp một đồng vàng phí làm thẻ là tấm chứng minh thân phận mới liền được đặt ngay trước mặt cậu, cô gái xinh đẹp ở quầy còn tận tình giải thích quy định của công hội.

“Hiện tại ngài là nhà thám hiểm cấp E, nếu trong vòng một tháng mà không tiếp nhận và hoàn thành bất kỳ nhiệm vụ nào thì thân phận nhà thám hiểm sẽ bị hủy bỏ, sau đó thì mỗi năm ít nhất cũng phải hoàn thành hai nhiệm vụ mới có thể tiếp tục giữ cấp bậc thẻ nhà thám hiểm. Ngoài ra ngài cần chú ý, tuy nhiệm vụ tối thiểu không hạn chế cấp bậc, nhiệm vụ nào cũng nhận được, nhưng khi ngài thăng cấp, nếu nhiệm vụ tối thiểu không phải cùng cấp hoặc cao hơn thì cấp bậc nhà thám hiểm của ngài cũng sẽ theo đó mà giảm xuống. Xin hỏi có vấn đề gì không?”

“Không có.” Tinh Linh lắc đầu, lại khẽ hỏi: “Vậy hiện giờ có nhiệm vụ nào phù hợp với tôi không? Tốt nhất là từ Trude đến thủ đô.”

Cô gái ở quầy tra xét một chút, gật đầu nói: “Vừa khéo có một nhiệm vụ đáp ứng yêu cầu của ngài, là đưa thư từ Trude đến một ngôi làng nhỏ ở gần thủ đô, chỉ có điều tiền thù lao rất thấp, chỉ sáu đồng bạc thôi. Ngài có nhận không?”

“Được, tôi nhận.”

“Đưa thẻ cấp bậc đây.”

Tinh Linh đưa thẻ cấp bậc vừa mới có được, cô gái giúp cậu đăng ký xong lại đưa trả thẻ cùng một địa chỉ.

“Đến địa chỉ ghi trên đây tìm chủ thuê để lấy thư.”

Tinh Linh cảm thấy điều cậu cần nhất bây giờ thật ra là tìm một giáo viên bổ túc ngôn ngữ thì đúng hơn.

May mà có địa chỉ, bây giờ tìm xe ngựa là có thể trực tiếp đến nơi.

Phu xe nhìn địa chỉ rồi thuận miệng đọc ra, nhờ vậy Tinh Linh mới biết địa chỉ kia cũng không xa khu chợ đen mà cậu định đi.

Thế thì tiện đường đi luôn.

Vốn định lập tức xuất phát nhưng Tinh Linh chợt nhớ trong nhà trọ còn có ba bé nhỏ đang chờ mình, đành bảo phu xe đưa về một chuyến rồi mang cả ba ra theo.

Cậu lại dùng một cái túi nhà thám hiểm thường dùng bọc thêm bên ngoài balô để chúng ở bên trong, rồi mới dẫn ra ngoài.

Phu xe rất quen đường, dừng xe ngay trước cửa nhà chủ thuê.

Nhận được phong thư từ đối phương rồi Tinh Linh liền đổi hướng đến chợ đen.

Đường đến chợ đen rất dễ nhận ra, cứ đi theo hướng có nhiều nhà thám hiểm là được.

Không biết đám cấp trên của Camdo nghĩ gì mà mỗi thành thị đều có chợ đen, chẳng hề giấu giếm gì mà cứ đường đường chính chính dựng ngay ở đó, chung quanh còn có rất nhiều nhà thám hiểm bày sạp, bán những thứ nhặt được trên đường phiêu lưu hay trong di tích, những món này có thứ giá trị, có thứ thì hoàn toàn không rõ công dụng gì, mua được gì hoàn toàn dựa vào may mắn và mắt nhìn.

Mà ở đây cũng thường truyền ra tin tức có người mua được món hàng vô danh rồi mang về phát hiện ra đó là nguyên liệu, trang bị hay bảo vật quý giá. Tin đồn ấy khiến nhiều người ôm hy vọng vớt vát mà tìm đến, nhưng thực tế thì phần lớn đều bị kẻ đầu cơ dùng mấy món nhìn thì có vẻ đáng giá nhưng thực tế chẳng có ích gì để lừa bán. Chờ đến khi phát hiện mình bị gạt thì tiền bạc đã trao tay, đòi trả cũng không thể. Nhà thám hiểm bị lừa tất nhiên không cam lòng muốn tìm gian thương gây sự nhưng kẻ dám bán đồ giả cho nhà thám hiểm thì nào dễ đối phó. Thế nên nơi này thường xuyên xảy ra ẩu đả, mọi người cũng đã quen.

Bởi những nguyên do đó mà đường phố ngoài chợ đen được gọi là Phố Đen.

Tinh Linh vừa bước vào Phố Đen liền chứng kiến một trận ẩu đả giữa một nhóm nhà thám hiểm bị lừa và gã chủ sạp gian thương cùng đồng bọn, mà bên kia cũng là nhà thám hiểm cấp bậc không thấp, hai bên đánh nhau nửa ngày cuối cùng chủ sạp thắng, bọn bị lừa cụp đuôi bỏ đi.

Đám người vây xem cũng nhanh chóng giải tán ai về việc nấy, trên mặt đất chỉ còn lại vết máu loang lổ chứng minh nơi đây vừa xảy ra chuyện.

Tinh Linh đi dạo một vòng trong Phố Đen, thuật giám định của cậu rất hữu dụng, trong mắt cậu thì đồ trên các sạp đều có màu, phần lớn là màu xám rác vô dụng; một số màu trắng là đồ phổ thông; hiếm khi có mấy món màu xanh lá. Nhưng giá mà chủ sạp hét thì cao hơn nhiều so với định giá trong lòng cậu nên đi một vòng xong, ý định ban đầu vì nghe truyền thuyết phát tài mà cũng muốn thử vận may của cậu liền tiêu tan, quả nhiên là nhặt được của hời đâu dễ thế.

Cuối cùng, Tinh Linh vẫn quyết định đi thẳng vào chợ đen.

Cái gọi là chợ đen thực chất là một địa điểm đấu giá khổng lồ với nhiều phiên đấu giá diễn ra mỗi ngày, các loại hàng hóa khác nhau được đưa ra đấu giá trong những phòng riêng biệt, người trả giá cao nhất sẽ giành được món hàng, nếu thứ bạn cần chưa được niêm yết thì bạn có thể liên hệ trực tiếp với nhân viên để được thông báo khi nào nó sẽ xuất hiện.

Tất nhiên, nếu bạn cần gấp thì bạn vẫn có thể mua trực tiếp mà không cần thông qua đấu giá. Tuy nhiên giá sẽ cao hơn rất nhiều và đôi khi bạn còn phải trả nhiều hơn cả mức giá niêm yết trong phiên đấu giá.

Ngoài ra, chợ đen không mở cửa cho khách bên ngoài, người lần đầu đặt chân đến đây mà không có thư mời sẽ phải đặt cọc 100 đồng vàng (không hoàn lại) để chứng minh khả năng chi trả.

Chợ đen thực sự rất mờ ám.

Nhưng Tinh Linh giàu có có thể trả phí để nhận huy hiệu, chỉ cần đeo huy hiệu trên ngực là cậu sẽ được tự do ra vào chợ đen.

Các phòng đấu giá ở đây chủ yếu được chia thành phòng đấu giá nguyên liệu khoáng thạch, phòng đấu giá vũ khí trang bị, phòng đấu giá sản phẩm luyện kim, phòng đấu giá ma thú ma thực, phòng đấu giá cổ vật nghệ phẩm, và cả phòng tạp hóa. Phòng tạp hóa này giống như Phố Đen, chuyên đấu giá những món lai lịch thần bí, không rõ tác dụng, mua được gì thì hoàn toàn phụ thuộc vào vận may.

Tuy nhiên phòng đấu giá lớn nhất vẫn luôn trống rỗng. Nó chỉ được mở vào phiên đấu giá trọng đại diễn ra vào tối ngày 15 hàng tháng. Người tham dự đều là những nhân vật quyền thế hàng đầu ở thành Truda và các món hàng xuất hiện trong đó chắc chắn là những báu vật hiếm có.

Tiếc là Tinh Linh đến không đúng lúc, ngày 15 vừa mới qua nên cậu không kịp dự buổi đấu giá lần này. Hiện giờ chất lượng của các mặt hàng được đấu giá trên thị trường chợ đen hiện đã giảm đi đáng kể, vì vậy nếu muốn mua được thứ gì đó tốt thì cậu sẽ phải đợi đến tháng sau.

Dù vậy, Tinh Linh vẫn bỏ ra một đồng vàng mua một quyển sổ tay đấu giá đã quá hạn ở sảnh tiếp tân tại lối vào, trong đó ghi lại những vật phẩm từng được đem bán ở phiên ngày 15 vừa qua. Giờ đấu giá kết thúc rồi sổ tay cũng chẳng còn giá trị, cậu thấy lúc ấy đám nhân viên đang định thu dọn lại, nghe cậu muốn mua thì ánh mắt nhân viên nhìn cậu đều lộ vẻ kỳ lạ.

Tinh Linh mua sổ tay là muốn xem bên trong có thứ gì mình biết hay không, sổ tay này ngoài phần chữ mô tả còn có cả hình ảnh. Hình ảnh chắc do máy ảnh ma pháp chụp rồi dán trực tiếp lên, rất rõ nét, khó trách bán đắt.

Cậu tùy tiện tìm một phòng đấu giá, bước vào mới biết là phòng đấu giá cổ vật và nghệ phẩm. Trên đài, người đấu giá đang giới thiệu chi tiết món đồ bên cạnh nhưng dưới khán đài khách chẳng có mấy, ai nấy đều uể oải hứng thú không cao.

Tinh Linh vốn cũng chẳng hứng thú với mấy món này, chỉ muốn tìm một chỗ ngồi yên để nghiên cứu quyển sổ tay kia mà thôi.

Kết quả, khi cậu đang chăm chú so sánh sổ tay đấu giá với Sách Trí Tuệ thì bất ngờ cảm nhận được làn sóng dao động ý thức cực kỳ hưng phấn từ cây non.

【Vi Vi, chậu, muốn cái chậu đó, đẹp quá!】

Tinh Linh ngẩng đầu, vừa lúc thấy người đấu giá trên đài thần thần bí bí vén lớp vải đỏ để lộ món hàng phía dưới.

Thấy rõ diện mạo vật kia, sắc mặt Tinh Linh cũng trở nên rất kỳ lạ.

Mà trong ý thức, cây non nhỏ còn đang liên tục thúc giục cậu mau mau mua xuống.

Nhưng mà!

Đấy rõ ràng là một cái bình hoa chứ chẳng phải chậu cây, hoàn toàn vô dụng đối với cây, chưa nói đến tác dụng nhưng chỉ riêng tạo hình thôi đã…

Một cái bình hoa có hình dạng giống hệt thân thể nữ nhân khỏa thân, chỉ là bỏ đi phần đầu cùng tay chân ngay cả màu sắc cũng mô phỏng y như da người thật.

Một cái cây non nhỏ lại thích cái thứ này sao?!

Cái gu thẩm mỹ cao quý của tộc Tinh Linh nó đi đâu hết rồi hả?!!!

Trước Tiếp