Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tinh Linh cầm theo tờ đơn tìm đến địa điểm thi, các phòng thi được bố trí theo từng hệ ma pháp khác nhau nhưng bình thường hiếm khi dùng đến, ngày nay ma pháp sư không còn chỉ truyền thừa từ thầy sang trò như xưa nữa, phần lớn các ma pháp sư trẻ đều học trong trường học, trường sẽ định kỳ hằng năm đưa học sinh đến công hội địa phương để dự thi thăng cấp, mà hiện giờ chưa phải mùa thi của học sinh nên các phòng thi gần như trống rỗng chỉ thỉnh thoảng mới có vài ma pháp sư theo thầy riêng học tập hoặc người ngoài đến sử dụng.
Vì vậy lúc mới bước vào phòng, bên trong trống rỗng không một bóng người, cậu lại chờ thêm một lát thì mới thấy một vị giám khảo trung niên khoác pháp bào chậm rãi bước vào cùng với hai người nữa.
Vừa đến, vị giám khảo kia liền đi thẳng vào vấn đề: "Cậu muốn dự thi cấp bậc ma pháp sư à? Cả sơ cấp lẫn trung cấp đều thi luôn?"
Tinh Linh gật đầu: "Đúng vậy, làm phiền ngài."
Lễ phép không bao giờ thừa, thái độ của cậu rất tốt nên sắc mặt giám khảo cũng hòa hoãn hơn đôi chút.
Ông ta cầm lấy tờ đơn, lướt xem một lượt rồi lại hỏi: "Trước đây cậu từng dự thi bao giờ chưa?"
Tinh Linh lắc đầu.
Giám khảo hơi bất ngờ liếc cậu một cái, hai mươi ba tuổi mà còn chưa từng thi sơ cấp, quả thật hiếm thấy.
Nhưng cậu lại đăng ký cả trung cấp vậy nên giám khảo cũng không xem nhẹ mà cất giọng giải thích nội dung thi.
Tinh Linh đã hỏi Vivi An từ trước nên nội dung cũng không lạ, thi sơ cấp thì phải biết ít nhất ba ma pháp bậc ba trở xuống; trung cấp thì trong phạm vi bậc sáu, nhưng không phải muốn dùng gì thì dùng mà là do giám thị rút thăm ba loại ngẫu nhiên trong phạm vi ấy, thí sinh phải lập tức thi triển.
Lại còn có yêu cầu về thời gian, mỗi ma pháp phải thành công trong vòng mười giây, nếu không thì coi như thất bại.
Trong lúc thi không thể chỉ có một giám khảo, nhất định phải có thêm hai người làm giám thị.
Sau khi giải thích xong, hai người đi cùng mỗi người khiêng ra một hòm thẻ rút thăm.
"Cậu rút ba lá." Giám khảo chỉ một trong số đó: "Cậu thi trung cấp thì rút trực tiếp hòm này, qua được thì xem như sơ cấp cũng xong, khỏi mất công, không qua được thì tính sau."
Tinh Linh làm theo, đưa ba lá đã rút cho ông ta.
Giám khảo liếc qua: "'Hộ Vệ Sinh Mệnh', 'Thuật Hồi Xuân', 'Sinh Trưởng'. Có vấn đề gì không?"
Tinh Linh lặng nhẩm chú ngữ trong đầu rồi đáp: "Không."
"Vậy chúng ta chuẩn bị." Giám khảo nói, hai giám chứng lập tức hành động, một người mang đến một túi hạt giống, một người lôi ra một ma thú bị thương.
"Đây là hạt giống của ma thực bậc bốn - Hoa Tịch Lạc, và ma thú bậc bốn - Lam Điểu Mắt Xanh. Chỉ cần cậu thi triển ma pháp thành công lên chúng là được."
Đối tượng trong kỳ thi không cố định, hoàn toàn tùy vào lúc chuẩn bị, hiển nhiên lần này vận may của Tinh Linh khá tốt.
Hoa Tịch Lạc cậu chưa từng nghe qua, cũng chẳng rõ có tác dụng gì.
Trong lồng sắt, con chim nhỏ cỡ hơn bàn tay một chút, một cánh xụi lơ buông xuống, rõ ràng là bị thương.
Bị thương nên nó rúc gọn, trông ủ rũ, thỉnh thoảng mới cất tiếng kêu bi thương thậm chí rơi cả lệ từ đôi mắt biếc sáng, cảnh tượng vô cùng thê lương.
Đối với loài chim, cánh cực kỳ quan trọng, dẫu là ma thú cũng vậy, nếu không chữa trị kịp thời thì chẳng mấy chốc nó sẽ chết.
Sau khi được giám khảo gật đầu ra hiệu bắt đầu, Tinh Linh lập tức thi triển Thuật Hồi Xuân lên nó.
Ma pháp hệ Mộc tuy không có sức mạnh tấn công, nhưng nó là một ma pháp mang lại sự sống, hiệu quả trị liệu không thua kém hệ Quang hay hệ Thủy chút nào.
Cậu cẩn thận đến trước lồng, gỡ phong ấn ma pháp trên lồng rồi ôm con chim ra, nhẹ nhàng v**t v* nó rồi mới thi triển.
Một quầng sáng xanh lục bao lấy con chim, rất nhanh con chim nhỏ trong tay trở nên linh hoạt, khóe môi Tinh Linh khẽ cong khi thấy con chim nhỏ trở nên sống động trong tay cậu.
Sau khi kết thúc, nó vỗ đôi cánh đã lành nhưng không bay đi mà rúc sát vào tay cậu cất tiếng kêu thanh thoát như ca hát.
Tinh Linh toàn tâm chú ý con chim nhỏ nên không nhận ra ba vị giám khảo đã biến sắc ngay lúc cậu mở phong ấn.
Con chim này vừa mới bắt về nên chưa được thuần hóa, lại còn đang bị thương vốn cực kỳ cảnh giác, ý định ban đầu của giám khảo là để cậu cách lồng thi triển, nào ngờ cậu lại mở lồng, còn trực tiếp ôm nó ra.
Lúc đó ai nấy đều cho rằng cậu sẽ bị công kích, nào ngờ con chim chẳng những không tấn công cậu mà còn ngoan ngoãn vô cùng, thật khiến người ta kinh ngạc.
Tuy vậy chuyện này cũng không phải chưa từng có, người ta biết rằng một số ma pháp sư hệ Mộc tự nhiên dễ được ma thú thân cận, giám khảo nghĩ cậu thuộc loại này nên chỉ ngạc nhiên đôi chút rồi thúc giục cậu tiếp tục.
Tinh Linh đặt con chim lại, rồi thi triển thuật Sinh Trưởng lên Hoa Tịch Lạc.
Lần này cậu cố ý khống chế chỉ để nó nhú nụ rồi dừng lại, giám khảo đứng bên cạnh liên tục gật gù, thấy cậu vận dụng rất ổn.
Cuối cùng là Hộ Vệ Sinh Mệnh, đây là ma pháp phòng ngự, tác dụng là tạo ra một lớp bảo hộ, có thể cản lại một phần công kích, Tinh Linh thi triển lên hình nhân trong phòng để giám khảo dùng công kích thử nghiệm.
Tất cả đều đạt.
"Trình độ của cậu không tệ, tiếp tục cố gắng thêm nhé." Giám khảo khích lệ vài câu rồi bảo người dẫn cậu đi lấy chứng chỉ ma pháp sư trung cấp.
Chứng chỉ ma pháp sư do công hội ban cấp chính là một huy hiệu hình tròn như phù hiệu cài ngực có in phù hiệu và chữ của công hội, phân biệt màu theo hệ, huy chương của Tinh Linh là màu xanh lục.
Tuy nhiên, trước khi nhận huy hiệu thì Tinh Linh phải chụp ảnh trước.
Dùng để chụp là một loại máy ảnh ma pháp có kiểu dáng như hộp gỗ lớn của thời cổ, bên trên gắn đèn chớp.
Tinh Linh kéo mũ xuống, gỡ mặt nạ theo yêu cầu, mỉm cười nhìn thẳng vào ống kính, đợi mãi không thấy chụp cậu đành phải nhắc: "Xin hỏi có thể chụp chưa?"
Nhiếp ảnh gia như bừng tỉnh: "À... Ờ, chụp liền nè."
Ánh chớp lóe lên làm mắt Tinh Linh hoa cả lên một lúc lâu mới nhìn rõ lại, cậu mơ hồ còn nghe như có hơn một lần chụp vang lên.
Khi cậu hồi phục, nhiếp ảnh gia đã đưa tấm ảnh in ra: "Xin cầm ảnh này sang phòng bên để nhận huy hiệu."
"Cảm ơn." Cậu đội mũ, đeo mặt nạ lại, cầm ảnh rời đi.
Chờ cậu đi khuất, nhiếp ảnh gia mới lén lấy thêm một tấm ảnh nữa từ máy ra, trong tấm hình, Tinh Linh tóc vàng rực rỡ, nụ cười dịu dàng, đôi mắt biếc long lanh nước, đẹp đến mức không ai có thể dời mắt.
Hắn ta ngẩn ngơ hồi lâu rồi vội vàng cất giấu tấm ảnh, làm như không có gì rồi dọn dẹp máy móc rời phòng.
Ra đến cửa, vừa lúc thấy Tinh Linh cầm huy hiệu bước ra từ phòng bên, ánh mắt họ chạm nhau, Tinh Linh khẽ gật đầu chào rồi xoay người bỏ đi.
Nhiếp ảnh gia nhìn bóng lưng ấy khuất dần mới luyến tiếc đi vào văn phòng.
Trong văn phòng, mấy người đang chen chúc trước màn hình thủy tinh ma pháp, trên đó hiện rõ tấm ảnh của Tinh Linh.
"Trời ạ, người này từ đâu chui ra thế? Dung mạo này quá phạm quy rồi!"
"Đàn ông mà đẹp thế này thì để bọn ta sống sao..." Một nữ ma pháp sư kêu trời, cả đám đồng loạt gật đầu.
"Đúng thế, khuôn mặt này sao lại trao cho đàn ông cơ chứ?"
"Nhìn tai nhọn của hắn đi, chắc chắn là Tinh linh, tôi vốn biết Tinh linh thường nhiều mỹ nhân nhưng đến mức này thì... Ngay cả 'Đóa Hoa Camdo' cũng phải nhường chỗ thôi."
"Đóa Hoa Camdo" chính là danh hiệu mỹ nhân số một của vương quốc Camdo do dân chúng bình chọn mỗi năm, nhiều năm gần đây đều thuộc về vị công chúa trẻ Sophia, công chúa cũng là ma pháp sư, ảnh của nàng lưu trong hệ thống công hội, từng có người tò mò lén xem, khi ấy ai cũng công nhận nàng xứng danh nhưng nay vừa thấy Tinh Linh liền lập tức bị so sánh lấn át.
"Đừng nói nhảm, hắn đâu phải người Camdo... Nhưng tôi thấy có thể gọi hắn là 'Đóa Hoa Tora' đấy."
Nhiếp ảnh gia chỉ lặng lẽ đứng sau không tham gia, trong lòng lại tự đắc vì mình giữ riêng một tấm.
Tinh Linh đã ra khỏi công hội nên chẳng hề biết lúc này có cả đám người đang bình phẩm bàn tán hình ảnh của cậu, cũng không hay biết rằng chẳng bao lâu nữa thì bọn họ sẽ truyền nhau cái danh hiệu "Đóa Hoa Tora" cho cậu.
Nếu biết trước thì chắc chắn cậu sẽ quay lại giết hết sạch chứ tuyệt không để bản thân bị gán cho cái danh hiệu sến súa ấy, lại còn tự chuốc thêm phiền phức.
Đáng tiếc là cậu không biết, lúc này Tinh Linh vẫn vui vẻ báo cáo với Ma Vương thành quả cùng phát hiện của mình.
_______
Tác giả có lời muốn nói:
Tinh Linh: "Em thà bị gọi là 'Cỏ Tora' chứ nhất định không muốn cái danh 'Đóa Hoa Tora' ẻo lả kia."
Ma Vương: "Rõ ràng là Ma hậu, ít ra cũng phải là 'Đóa Hoa Ma Đài' chứ."
Tinh Linh: "... Vậy gọi 'Đóa Hoa Tora' cũng được."