Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Bước đầu tiên trong màn chúc thọ: Bùi Nam tặng quà.
Bánh kem đào trường thọ và hoa tươi được đặt lên bàn, bác sĩ Bùi dùng nụ cười hiền hòa nhất cuộc đời mỉm cười với cha vợ tương lai: "Chúc chú sinh nhật vui vẻ, mạnh khỏe, vạn sự như ý."
"Cháu chúc bác cả ngày nào cũng vui vẻ, buôn may bán đắt." Cao Mính cũng đặt rượu và hoa lên bàn, cười nói.
Đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, cha Khúc Hầu, ông Khúc Khanh cứ tưởng hôm nay chỉ có mình ông giới thiệu nhân vật mới ra mắt gia đình, ai ngờ con trai và cháu trai cũng chung ý tưởng lớn gặp nhau!
Nhìn Bùi Nam đứng trước mặt, tâm trạng ông Khúc Khanh phức tạp không để đâu cho hết.
Bùi Kha hay Triệu Đỉnh Thiên đến thì cũng được thôi, nhưng sao lại là Bùi Nam, kẻ thường xuyên đóng vai phản diện trong câu chuyện của Khúc Hầu chứ? Lại còn là anh trai của Bùi Kha nữa, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra đây hả!
Hay đây mới chỉ là quân tiên phong? Lực lượng chủ lực còn ở phía sau?
Ông hít sâu một hơi cố điều chỉnh lại biểu cảm, lấy lại vẻ tự tin của một người lăn lộn giới kinh doanh, nhìn ra cửa hỏi: "Còn ai nữa không? Vào nốt đi, cha chịu được."
Một con bò là chăn dắt, hai con cũng là chăn dắt, ba con thì càng tốt, nợ nhiều không lo!
"Cha nói gì thế?" Khúc Hầu ngạc nhiên nhìn ông, "Còn ai nữa đâu, hết người rồi."
Ông chú nho nhã bên cạnh thấy tình hình không ổn, vội đứng dậy gọi phục vụ kê thêm hai cái ghế và bát đũa, quay sang Khúc Khanh: "Có gì cứ để bọn trẻ ngồi xuống rồi nói."
Bánh kem và quà được gửi phục vụ cất đi, bàn tròn kê thêm hai ghế hơi chật chội, người đông hơn nhưng không khí lại trầm lắng hẳn, nghiêm túc lạ thường.
Khúc Hầu dẫn Bùi Nam ngồi cạnh Khúc Khanh, Bàng Đồng dẫn Cao Mính ngồi cạnh bố mẹ mình, một bàn ăn chia thành hai chiến tuyến, nở hoa cả hai bên, khiến ông chú út ngồi giữa ranh giới toát mồ hôi hột nhìn trái ngó phải.
Muốn chạy nhưng không thoát nổi.
Đang lúc ông chú út hy vọng ông anh hai, Vua hải sản khéo ăn khéo nói, đứng ra phá vỡ bầu không khí, thì thấy ông anh đang ngước nhìn người yêu của con trai mình như ngắm chị Hằng trên cung trăng.
Chỉ nghe bố Bàng Đồng cảm thán: "Cô bé này cao thật đấy, chú với mẹ thằng Bàng xếp chồng lên nhau may ra mới bằng cháu."
Cao Mính cười: "Chú cứ đùa."
"Thật mà, cháu là cô gái cao nhất cô từng gặp đấy." Mẹ Bàng Đồng, người từng gặp Triệu Đỉnh Thiên, nghĩ thầm cái tên Đỉnh Thiên (đội trời) nên đặt cho cô gái này mới đúng.
Thấy bên kia bắt đầu nói chuyện phá tan sự im lặng, ông chú út định hùa theo chị dâu khen vài câu, ai ngờ Bàng Đồng bất ngờ tung ra một câu xanh rờn: "Bố mẹ, cô ấy là Alpha, đương nhiên là cao rồi."
Ông chú út: ...
Điểm 2 con A mà Bàng Đồng chưa bao giờ đạt được hồi đi học, nay đã đạt được ở đây!
Trong phút chốc, biểu cảm của bố mẹ Bàng Đồng rực rỡ như pháo hoa, khiến ông chú út nhạy cảm không dám nhìn, vội quay sang phải nhìn gia đình ông anh cả.
Gia đình bốn người nhưng hai người xa lạ, quan hệ mới mẻ ghê!
Im lặng, ngoài im lặng vẫn là im lặng.
Hiểu quá rõ tính ông anh cả, biết ổng không bùng nổ trong im lặng thì cũng bất thường trong im lặng, vì hòa bình của đại gia đình họ Bàng, vì sự an toàn của bản thân sau bữa cơm này, ông chú út lấy hết can đảm làm người phá băng.
Ông nhìn đối tượng của đứa cháu lớn cười hỏi: "Trai đẹp này, trước đây chú nghe nói cháu tên là Bùi Kha mà, mới đổi tên à?"
Bùi Nam khựng lại, rồi cười với ông chú út: "Cháu không đổi tên, Bùi Kha là em ruột cháu, cháu là anh trai nó."
Ông chú út: ...
Cái gì?!
Ông ngơ ngác nhìn ông anh cả, chỉ thấy ánh mắt Khúc Khanh sắc lẹm nhìn Khúc Hầu hỏi: "Thế Bùi Kha đâu? Sao nó không đến?"
"Cuối tuần mà bố, nó phải ở bên người yêu chứ, giờ chắc đang trông tiệm với em Long ở phòng gym." Khúc Hầu cười với cha, "Chúc mừng cha, kế hoạch 'dẫn rồng vào nhà' của cha và bác cả thành công rực rỡ rồi."
Khúc Khanh không vui mà càng bình tĩnh hơn: "Vậy là con vì trả thù Bùi Kha nên mới yêu anh trai nó à?"
Đến nước này thì ông chú nho nhã ngồi im nãy giờ cũng không nhịn được nữa, vội chen vào: "Tiểu Khanh, em nói cái gì thế, chưa uống rượu đã say rồi à."
Ông chú út càng thêm kinh hoàng.
Trong lúc mình vắng nhà, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!
"Con đã nói với cha rồi, con với Kha và má Triệu chỉ là bạn bè đơn thuần, giờ ba đứa bọn con đều có người yêu rồi, bố yên tâm được chưa." Khúc Hầu giải thích cặn kẽ, "Con đưa Bùi Nam đến là muốn bố biết chuyện này."
Khúc Khanh vẫn hỏi: "Thế tại sao lại là Bùi Nam? Chẳng lẽ nó cũng giống em trai bị viêm mũi không ngửi thấy mùi pheromone à?"
Bùi Nam: ...
Đến lượt mình lên sàn, Bùi Nam nhớ kỹ lời dạy của má Triệu là "đừng im lặng lúc không nên im lặng", quyết đoán tấn công, cao giọng hơn chút: "Vì cháu đã thích Khúc Hầu mười năm rồi ạ!"
Giọng càng to, quyết tâm càng lớn!
Đúng như mong đợi, Khúc Khanh sững người, nghe con trai đệm thêm: "Con nghĩ thích con mười năm chắc không phải viêm mũi đâu mà là viêm não đấy."
Bùi Nam nghẹn lời, nhưng nhận được ánh mắt của Khúc Hầu liền nhập vai kẻ si tình hèn mọn, kể lể hành trình yêu thầm suốt mười năm qua, tiện thể khoe khéo các ưu điểm như giới tính, học vấn, nơi làm việc, chức vụ...
Thậm chí còn nhấn mạnh mình đã mua xe.
Nhưng Khúc Khanh lại nhạy bén bắt lấy con số "mười năm", hỏi xoáy: "Thế tại sao trong suốt mười năm dài đằng đẵng ấy, Khúc Hầu chưa bao giờ đính chính với bác là nó thích Bùi Nam chứ không phải Bùi Kha?"
Bùi Nam chua xót và hèn mọn đáp: "Vì mười năm qua em ấy có thích cháu đâu bác."
Khúc Khanh: ...
"Thật đấy cha, tết năm nay con mới biết ảnh yêu thầm con. Xác định quan hệ đến giờ được khoảng hai tháng rồi, nghĩ hôm nay sinh nhật cha nên đưa đến tạo bất ngờ." Khúc Hầu nói rồi liếc nhìn ông chú nho nhã bên cạnh bố, "Không ngờ cha cũng chuẩn bị bất ngờ cho con."
Con trai đã mạnh, cha còn mạnh hơn.
Tiệc sinh nhật cha đẻ dẫn theo bố dượng tương lai xuất hiện hoành tráng, Khúc Hầu thầm cảm thấy may mắn vì đã mang Bùi Nam theo, không thì cú đánh phủ đầu này của cha già, khỉ con có khỏe đến mấy cũng đỡ không nổi.
Nhưng cậu ta mừng hơi sớm.
Ông chú nho nhã thấy mọi người nhìn mình, biết đã đến lượt mình, liền ung dung tự giới thiệu: "Chú tên là Đường Sâm (đồng âm với Đường Tăng), Đường trong nhà Đường, Sâm trong rừng rậm. Năm ngoái quen cha cháu trong tiệc tối của hiệp hội thương mại."
Cái tên vừa thốt ra, nhà họ Bàng vô địch, Hoa Quả Sơn không còn đối thủ, đến Triệu Đỉnh Thiên cũng phải chào thua.
Mặt Khúc Hầu biến sắc.
Toang rồi, nhắm vào mình đây mà.
Khúc Khanh nãy giờ mặt lạnh tanh cuối cùng cũng nở nụ cười, nhìn con trai ôn tồn nói: "Lần đầu tiên cha nghe tên chú Đường đã thấy con và chú ấy có duyên rồi, nên mới nói chuyện nhiều hơn."
Đường Sâm cười hiền từ gật đầu với Khúc Hầu: "Đúng là có duyên thật, chú nghe cha cháu nhắc đến cháu suốt, hôm nay mới được gặp mặt."
Núi cao còn có núi cao hơn, gừng càng già càng cay.
Cuộc tấn công của Khúc Khanh vẫn chưa kết thúc, ông vỗ tay con trai xin lỗi: "Là lỗi của cha, hiểu lầm quan hệ giữa con với cháu Kha và Đỉnh Thiên, giờ biết con và Bùi Nam hạnh phúc, cha cũng mãn nguyện rồi."
Sau đó ông nắm tay Đường Sâm nói: "Cha và chú cũng giống con, mới xác định quan hệ gần đây thôi, hôm nay nhân dịp sinh nhật cha, giới thiệu chú Đường với cả nhà, sau này mọi người phải hòa thuận nhé."
"Sao trước đây cha không nói gì với con?" Khúc Hầu vẫn thắc mắc.
Khúc Khanh mỉm cười: "Con suốt ngày bận rộn livestream rồi quản lý cửa hàng, cha không muốn lấy chuyện này làm phiền con, hơn nữa cha là người lớn cũng có cuộc sống và sự riêng tư của mình, đúng không nào."
"Chú không có con cái, sau này chú sẽ coi cháu như con đẻ." Đường Sâm lại lên tiếng, nâng ly rượu cười với Khúc Hầu: "Nào, chú kính cháu một ly trước nhé."
Khúc Hầu xưa nay ăn mềm không ăn cứng, nếu cha cứng rắn thì cậu ta chắc chắn sẽ làm loạn một trận, nhưng giờ họ xuống nước thế này khiến cậu ta muốn quậy cũng không được.
Nhưng nhìn ly rượu trước mặt cậu ta cũng chẳng muốn nhận cho lắm.
Bùi Nam thấy thế, chủ động rót rượu cho mình và Khúc Hầu: "Sai rồi ạ, phải là cháu và Khúc Hầu kính hai người mới đúng."
Khúc Hầu liếc anh ta một cái, miễn cưỡng uống ly rượu này, rồi cằn nhằn: "Thế là xong, tí lại phải gọi lái xe thuê."
"Gọi thì gọi, cha trả tiền." Khúc Khanh rất hài lòng với biểu hiện vừa rồi của Bùi Nam, "Xem ra trước đây Khúc Hầu không nói thật với bác, Bùi Nam khéo ăn nói đấy chứ."
Khúc Hầu: "Anh ấy uống thuốc bắc điều trị đấy."
Thuốc do Triệu Đỉnh Thiên kê đơn.
Ông chú út nãy giờ không dám ho he thấy bên này êm xuôi vội rót rượu: "Ây da, lâu không gặp, cậu út cũng kính các cháu một ly."
Rồi quay sang ông anh hai đang uống rượu giải sầu: "Anh hai em cũng kính anh một ly, đừng uống một mình thế."
Đường Sâm đương nhiên cũng nâng ly: "Thế tôi cũng xin tiếp một ly."
Vua hải sản nhìn họ, rồi nhìn Cao Mính và Bàng Đồng bên cạnh, thở dài: "Thôi cả nhà cùng uống một ly cho xong."
Phục vụ bắt đầu lên món, cả nhà đứng dậy cụng ly, tiệc mừng thọ Khúc Khanh chính thức bắt đầu.
Giải quyết xong chuyện nhà mình, Khúc Khanh mới có thời gian quan tâm đến nhà em trai, ông nhìn Cao Mính mỉm cười: "Sao thế cô bé, cứ nhìn bác mãi thế?"
Cao Mính không né tránh, thẳng thắn hỏi: "Cháu chỉ hơi tò mò, sao bác hai và chú út họ Bàng, mà bác cả lại họ Khúc ạ?"
Khúc Khanh nhìn Bàng Đồng: "Nhóc Bàng chưa giải thích với cháu à?"
Bàng Đồng vội giải thích: "Tại bác cả theo họ bà nội, tiện thể tiếp quản việc kinh doanh hoa quả nhà bà nội luôn. Bố tôi theo họ ông nội tiếp quản việc kinh doanh hải sản, còn chú út là do tung xúc xắc quyết định theo họ ai."
Ông chú út, tai nạn tươi đẹp của nhà họ Bàng, u ám nói: "Nên chú tự khởi nghiệp, chẳng có việc kinh doanh nào để tiếp quản cả."
Bùi Nam và Cao Mính đều bật cười, Cao Mính gật đầu nâng ly: "Hóa ra là thế, vậy cháu kính chú út một ly."
Thấy Cao Mính uống cạn ly rượu, mẹ Bàng Đồng giật mình nhắc: "Cháu uống từ từ thôi, kẻo say."
"Không sao đâu bác." Cao Mính nhân cơ hội xin lỗi: "Đến đột ngột không báo trước, làm hai bác giật mình, thật ngại quá."
"Bố mẹ, là ý của con cả đấy, đừng trách Mính Mính." Bàng Đồng nhận hết trách nhiệm về mình, rót rượu cụng ly với bố: "Bố, con kính bố một ly."
Bố Bàng Đồng muốn nói lại thôi, trước kia con trai béo không ai thèm, giờ có người thèm thì giới tính lại có vấn đề.
Đúng là sự đời khó vẹn toàn!
Ông đắn đo mãi rồi uống cạn ly rượu, trước mặt cả nhà không nhịn được hỏi: "Bàng à, Mính Mính nhìn trúng điểm gì ở con thế?"
Bàng Đồng cười hề hề: "Cô ấy bảo con lương thiện, bố tin không?"
Bố Bàng Đồng: "Con đoán xem?"
"Lần đầu tiên cháu gặp Bàng Đồng, cậu ấy đang bắt mèo hoang trong trường đi triệt sản, sau đó cháu biết cậu ấy mang mèo về nhà nuôi." Cao Mính giải thích ngay, "Cháu thấy cậu ấy tuy hơi béo nhưng người rất tốt."
Hơn nữa giờ tập gym xong người cũng hết béo rồi, điểm đen lớn nhất cũng không còn.
Mẹ Bàng Đồng nghe đến mèo là phấn chấn hẳn: "Mấy con mèo giờ đang làm việc trong kho nhà cô đấy, từ lúc chúng nó đến không còn thấy bóng dáng con chuột nào, đến côn trùng cũng ít hẳn."
Và cứ sau một thời gian lũ mèo lại được tẩy giun tắm rửa tập thể, đến tết thì được đón về nhà ăn tết cùng Bàng Đồng, ra tết lại đi làm.
"Bàng Đồng gửi ảnh cho cháu rồi." Cao Mính mỉm cười, "Con bò sữa to nhất là cháu với cậu ấy cùng bắt đấy."
Cũng chính lần bắt mèo đó, Cao Mính và Bàng Đồng mới có cuộc trò chuyện đầu tiên.
Đường Sâm lại lên tiếng khẳng định sự tồn tại của mình: "Làm được như thế, cháu Bàng đúng là lương thiện thật, bảo sao cháu Cao thích."
Tuy giới tính và chiều cao có chút sai sai, nhưng Cao Mính ăn nói hành xử phóng khoáng, nhà làm nghề gi.ết mổ cũng coi là môn đăng hộ đối, nên bố mẹ Bàng Đồng vẫn có thiện cảm.
Khúc Hầu còn tung ra quả bom tấn: "Nếu không vì Cao Mính, chắc Bàng béo còn lâu mới giảm cân được."
Dưới sự nỗ lực của Bàng Đồng, Cao Mính, Khúc Hầu và Đường Sâm, tiệc mừng thọ Khúc Khanh mở màn kinh dị, diễn biến kịch tính cuối cùng cũng diễn ra suôn sẻ.
Bùi Nam phải thừa nhận mình không giỏi ăn nói bằng Cao Mính và Đường Sâm, anh ta phải tìm cách khác lấy lại thể diện để không làm mất mặt Khúc Hầu.
Nghĩ đến đây anh ta đột ngột đứng dậy: "Xin lỗi mọi người, cháu đi vệ sinh chút, sẽ quay lại ngay ạ."
Lúc Bùi Nam quay lại, Khúc Hầu thì thầm hỏi: "Sao anh giống má Triệu thế, ăn được nửa bữa lại đi vệ sinh."
"Tí nữa em sẽ biết." Bùi Nam cười bí ẩn.
Đến lúc ăn xong thanh toán, Đường Sâm tranh giành với chú út và bố Bàng Đồng chán chê, ba người nhảy múa trước quầy thu ngân một hồi, cuối cùng Đường Sâm uống ít nhất đầu óc tỉnh táo nhất giành chiến thắng.
Nhưng khi ông rút điện thoại ra định trả tiền, cô thu ngân mỉm cười: "Các anh đã thanh toán rồi ạ."
Đường Sâm ngớ người, lúc này Bùi Nam mới mỉm cười nở mày nở mặt: "Vừa nãy lúc đi vệ sinh cháu thanh toán rồi ạ."
Nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của mọi người, Bùi Nam hiếm hoi thầm cảm ơn Triệu Đỉnh Thiên trong lòng.
Trong một số trường hợp, đi vệ sinh nhiều cũng có tác dụng phết!
—
Lời tác giả:
Bùi Nam: Tập phim Triệu Đỉnh Thiên hữu dụng nhất.
Khúc Hầu: Bị bố dượng tương lai khắc tinh rồi!