Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thực tế chứng minh 24 tấm gương hiếu thảo còn lâu mới bằng một nửa hiếu thuận của Khúc Hầu.
Bùi Nam, Bùi Kha và Triệu Đỉnh Thiên thay nhau khuyên can Khúc Hầu từ bỏ kế hoạch dọa cha cậu ta sợ ch.ết khiếp đi, nhưng khuyên ròng rã hai ngày trời, Vua Khỉ đã quyết là không đổi, nhất định phải để lại dấu ấn khó phai trong tiệc mừng thọ 50 tuổi của cha mình.
"Về độ cố chấp thì Khúc Hầu đúng là bản sao của bố nó." Bùi Kha nhận xét.
Thành Việt Long: "Ừm."
Bùi Kha khoanh tay nhớ lại vài lần gặp gỡ hiếm hoi với cha Khúc Hầu, thật sự không dám tưởng tượng tiệc mừng thọ cuối tuần sẽ như thế nào, anh vỗ vai Thành Việt Long hỏi: "Em bảo xem cuối tuần bọn họ sẽ làm loạn đến mức nào? Cha nó có nổi điên lên đấm Bùi Nam không?"
Thành Việt Long: "Em cũng không biết."
Bùi Kha tặc lưỡi bất mãn: "Sao hôm nay em lạnh lùng thế?"
Thành Việt Long bất ngờ duỗi thẳng tay nâng người lên, mồ hôi từ chóp mũi nhỏ xuống thảm tập, hổn hển nói: "Anh yêu à, em đang chống đẩy, anh có thể xuống khỏi lưng em rồi hẵng nói chuyện được không?"
"Xin lỗi, anh quên mất." Bùi Kha vội leo xuống, ngồi lên sô pha bên cạnh: "Chính em bảo anh ngồi lên thử xem cảm giác thế nào mà, giờ lại trách anh?"
Cảm thấy sức nặng trên lưng biến mất, Thành Việt Long nằm sấp xuống thảm tập, th* d*c vài giây mới ngồi dậy nhìn Bùi Kha: "Em chỉ bảo anh ngồi lên thôi, chứ có bảo anh ngồi lên rồi nói chuyện đâu."
"Tại em yếu quá thôi." Bùi Kha lướt điện thoại, cười khẩy, "Anh xem trên mạng thấy mấy anh trai to con còn xách người yêu lên như tạ ấm tập tay đấy."
Thành Việt Long liếc anh không nói gì, lẳng lặng rút hai tờ giấy ướt lau mồ hôi tay, rồi tiến về phía Bùi Kha.
Bùi Kha vừa ngẩng đầu lên, chưa kịp hỏi định làm gì thì đã bị em Long lực lưỡng nhấc bổng lên bằng một tay, còn tung hứng vài cái trên không trung.
Điện thoại rơi xuống sô pha, Bùi Kha bám chặt vai Thành Việt Long chửi ầm lên: "Thần kinh à! Lần sau định làm gì thì báo trước một tiếng, dọa ch.ết người ta rồi!"
"Còn yếu nữa không?" Thành Việt Long nhìn anh cười, "Tạ ấm mang đến phòng gym rồi, hôm nay đành phải nhờ anh làm tạ ấm tạm vậy."
Bùi Kha vừa tắm xong ngả người ra sau chê bai: "Người em toàn mồ hôi, đừng có chạm vào anh."
"Cứ chạm đấy." Thành Việt Long sờ mặt Bùi Kha, vừa khoe khoang vừa than thở: "Hai hôm nay phòng gym đông nghịt, tối em qua chẳng còn máy nào mà tập."
Phòng gym B.T đang trong giai đoạn chạy thử cực hot, ngày nào cũng có khách mới đến trải nghiệm. Tuy phần lớn chỉ lượn lờ một vòng, mua cốc cà phê chụp ảnh với Đen Trắng Xám lấy không khí rồi về, nhưng cũng có một số người ở lại làm thẻ đăng ký tập với huấn luyện viên riêng.
Theo số liệu em Mã tổng hợp, Thành Việt Long thấy chạy thử đến hết tháng này là đủ, đúng dịp nghỉ lễ 1/5 mọi người được nghỉ thì khai trương chính thức luôn.
Đi làm là lao động vì sếp, tan làm đi tập gym là lao động vì sức khỏe bản thân, quá hợp lý.
"Anh thấy thế nào?" Thành Việt Long hỏi Bùi Kha, "Đến lúc đấy em định làm chương trình khuyến mãi khai trương dịp 1/5, ai đến tập liên tục ba ngày tặng luôn thẻ tháng."
Bùi Kha: "Em là ông chủ em quyết định, nhưng anh thấy em nên bàn hợp tác với quán Malatang Vương Rỗ dưới nhà, ăn ở đấy tặng voucher giảm giá tập gym, tập ở đây tặng voucher ăn Malatang."
Thành Việt Long cười hề hề: "Em Mã đang bàn với bên đó rồi."
"Thế thì tốt, đỡ tốn nước bọt." Bùi Kha hất cằm về phía dụng cụ tập gym trong nhà, "Ở quán không có máy thì về nhà tập, không ai tranh với em đâu, cứ tập thoải mái."
"Về nhà nhìn thấy anh là em chả muốn tập máy móc gì nữa." Thành Việt Long thả Bùi Kha xuống, thì thầm, "Chỉ muốn lên giường tập cùng anh thôi, anh yêu à, chúng ta đã..."
Chưa nói hết câu, Bùi Kha đã nhét quả táo vào mồm cậu, cấm mở mồm thủ công luôn.
Anh nhìn tin nhắn em Mã vừa gửi trong nhóm nhân viên phòng gym B.T nói: "Mấy đứa sinh viên thực tập ở chỗ em làm việc còn tốt hơn thực tập sinh công ty anh, bảng phân công lịch tập của mấy huấn luyện viên làm rõ ràng rành mạch, đến lúc đấy nhớ thưởng thêm cho tụi nhỏ."
"Giờ anh là kế toán, anh quyết định là được." Thành Việt Long nhai ngấu nghiến quả táo, lại sán đến gần Bùi Kha: "Anh Triệu vừa gửi cho em một thùng nước cốt kỷ tử nguyên chất đấy."
Nước cốt ủ trăm năm, kỷ tử đen giàu anthocyanin chống lão hóa ung thư, kỷ tử đỏ bổ thận đẹp da, kết hợp cả hai theo lời má Triệu là có bệnh thì chữa bệnh, không bệnh thì khỏe người.
Bùi Kha nghe mà cạn lời, Triệu Đỉnh Thiên trẻ thế này đã thế, về già kiểu gì cũng bị lừa mua thực phẩm chức năng cho xem.
Nhưng Thành Việt Long uống xong thấy có tác dụng thật, cậu dùng ngón cái v**t v* mu bàn tay Bùi Kha mời gọi: "Em uống hai ngày nay thấy cũng được đấy, anh có muốn thử không?"
"Thử cái gì? Anh không uống mấy thứ đó đâu." Bùi Kha nói.
Thành Việt Long tặc lưỡi: "Bảo anh thử em, chứ có bảo anh thử uống đâu."
Bùi Kha cuối cùng cũng quay sang nhìn Thành Việt Long. Vì vừa tập xong nên cơ bắp em Long vẫn đang trong trạng thái sung huyết căng phồng, mồ hôi chưa lau hết chảy từ thái dương xuống xương quai hàm, lướt qua cơ bụng cơ ngực rồi nhỏ xuống thảm tập.
"Thế nào?" Thành Việt Long nắm tay anh đặt lên ngực mình, "Kế toán Bùi thấy hài lòng không?"
Bùi Kha bóp một cái rồi lảng sang chuyện khác: "Quên không nhắc em, lương kế toán vẫn chưa thanh toán đâu đấy."
"Em dùng loại nước khác thay lương nhé." Thành Việt Long hôn lên khóe miệng anh, "Để em phục vụ anh một khóa dạy kèm riêng, đảm bảo giảm mệt mỏi văn phòng tức thì."
Bùi Kha nhướng mày đẩy cậu ra một chút: "Anh không học với người toàn mồ hôi."
"Thế em đi tắm, hôm nay anh thích mùi gì?" Thành Việt Long tỏ ý huấn luyện viên Long sẵn sàng phục vụ mọi lúc, "Mùi bưởi hay mùi hoa nhài trắng tinh khôi?"
Bùi Kha giữ nguyên tắc sống "mua rồi phải dùng hết không được lãng phí", bắt Thành Việt Long dùng nốt chai sữa tắm mùi sữa bò tiện tay cầm về từ phòng gym S.B đã.
Sau một đêm nồng nàn mùi sữa, sáng hôm sau Bùi Kha tỉnh dậy day day mũi than thở: "Giá mà lúc nào mũi cũng thông thế này thì tốt."
Chỉ lúc lên giường mới thông mũi thì ức chế quá.
Thành Việt Long nhìn anh: "Thật ra có một cách đấy."
"Cách gì?" Bùi Kha hỏi.
Thành Việt Long ôm eo quấn chân anh, thì thầm vào tai anh một giải pháp quá ư là đen tối và bạo lực, khiến Bùi Kha lập tức tặng cho một cái "chiu mi" đấm yêu.
Cậu ôm ngực lăn lộn trên giường, Bùi Kha lạnh lùng đứng dậy thay quần áo: "Quý ông đây vui lòng ăn nói cẩn thận, ở đây không phải vùng ngoài vòng pháp luật đâu nhé."
Rửa mặt xong xuôi hai người đưa Đen Trắng Xám đến phòng gym B.T đi làm trước, trạm thứ hai mới là văn phòng của họ tại tòa nhà Funny.
Vì là thứ sáu nên ai cũng uể oải, đến Thang Kiệt Thuỵ cũng trốn việc ra phòng trà nước chém gió với Bùi Kha.
"À đúng rồi có chuyện này tôi phải nói với anh." Bùi Kha nhìn quanh không thấy ai mới hỏi: "Anh còn nhớ vụ k*ch th*ch ph*t t*nh liên hoàn lần trước không?"
Thang Kiệt Thuỵ: "Sao mà quên được."
Đấy là ngày định tình của hắn và Triệu Đỉnh Thiên mà.
"Thế anh còn nhớ anh bị rơi giày không?" Bùi Kha hỏi tiếp.
Thang Kiệt Thuỵ cảm thấy có điềm chẳng lành, hỏi dồn: "Có chuyện gì thế?"
Bùi Kha lại ngó nghiêng lần nữa rồi hạ giọng: "Lại là tai họa do lót giày gây ra, Lữ Mại mấy hôm nay leo thang bộ đi làm, giẫm phải cái lót giày pha lê tàng hình của anh ngã gãy nửa cái răng cửa, mấy hôm nay cứ đăng tin tìm trẻ lạc trong nhóm công ty hỏi nàng Lọ Lem nào đánh rơi đấy."
Thang Kiệt Thuỵ: ...
"Nhưng anh yên tâm, tôi chặn họng cậu ta rồi, lót giày của anh tôi cũng xử lý rồi." Bùi Kha thấy Thang Kiệt Thuỵ bóp nát cái chai trong tay vội trấn an, "Phí hàn răng của cậu ấy cũng được thanh toán rồi."
Tuyệt đối không ai biết đó là lót giày của Jerry.
Thang Kiệt Thuỵ thở phào nhẹ nhõm như ch.ết đi sống lại: "Phiền cậu quá, sau này tôi sẽ chú ý hơn."
"Hay bảo má Triệu khâu cho anh hai cái lót giày vào luôn đi, thế đỡ bị rơi." Bùi Kha gợi ý.
Thang Kiệt Thuỵ nghiêm túc suy nghĩ thấy cũng khả thi, gật đầu: "Về tôi sẽ bảo cậu ấy, cơ mà dạo này cậu ấy hay gọi điện cho anh trai cậu buổi tối lắm, có chuyện gì à?"
Bùi Kha ngập ngừng: "Cũng chả có gì to tát, chỉ là Bùi Nam định ra mắt hôm sinh nhật cha Khúc Hầu thôi."
Để trở thành một chàng rể Alpha được lòng mọi người, Bùi Nam đã không ngại học hỏi kinh nghiệm từ má Triệu. Tuy nhận được nhiều lời khuyên nhưng đến ngày Hoa Sơn Luận Kiếm, Bùi Nam vẫn hơi căng thẳng.
"Thả lỏng đi, anh cứ đứng đấy cười là được, mọi việc để em lo." Khúc Hầu vỗ vai Bùi Nam, "Có Bàng béo và Cao Mính ở đấy, lửa không cháy mông mình đâu."
Bùi Nam nhìn mình trong gương, cau mày: "Biết đâu họ cũng nghĩ thế thì sao."
Khúc Hầu nhún vai: "Kệ, lợi dụng lẫn nhau thôi."
Hẹn Bàng béo và Cao Mính trước, bốn người cùng đến tiệc mừng thọ bố Khúc Hầu. Mới đứng ở hành lang đã nghe tiếng cười nói của các bậc cha chú, ba người kia càng căng thẳng thì Khúc Hầu càng hưng phấn.
Cậu ta đẩy cửa bước vào đầu tiên, cười tươi rói với người nhà: "Con đến muộn à?"
"Không muộn, vừa khéo." Cha Khúc Hầu vẫy tay gọi con trai: "Lại đây cục cưng thối, hôm nay bố giới thiệu cho con một người."
Người đàn ông nho nhã ngồi cạnh bố Khúc Hầu đứng dậy cười với cậu ta: "Chào cháu, cháu là Khỉ Con đúng không."
Khúc Hầu trợn tròn mắt, núi cao còn có núi cao hơn, gừng càng già càng cay! Bố già lại ra tay trước tặng mình một món quà lớn thế này cơ à!
Cậu ta nhìn chằm chằm ông chú này vài giây rồi nói: "Không, cháu là Khỉ Lớn."
Người đàn ông sững sờ, chưa kịp phản ứng thì Khúc Hầu đã tránh đường cho Bùi Nam đi vào, giới thiệu: "Khéo quá, hôm nay con cũng muốn giới thiệu một người cho cha biết."
Bùi Nam xách bánh kem và hoa tươi bước vào, nặn ra nụ cười cứng đờ: "Cháu chào bác, cháu là Bùi Nam, bạn Alpha của Khúc Hầu."
Trong không gian im lặng, Bàng Đồng cắn răng bước ra từ sau lưng Bùi Nam: "Chào cả nhà, con cũng có người muốn giới thiệu..."
Cao Mính đứng sau Bàng Đồng không cần bước ra mọi người cũng thấy, cô vẫy tay chào cả bàn tiệc họ hàng nhà họ Bàng đang kinh ngạc: "Chào mọi người, cháu là người yêu của Bàng Đồng."
Vua Khỉ bái thọ, chính thức bắt đầu.
—
Lời tác giả:
Khúc Hầu: Cha tôi đúng là cha ruột tôi!
Bùi Kha: Nhà anh không chứa chấp kẻ nói năng linh tinh làm càn đâu nhé!
Thành Việt Long: Không cho em làm càn thì em cũng làm càn nhiều lần rồi còn gì.