Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Dọn dẹp nhà cửa, nấu cơm ngon lành, rồi vẫy tay áo bỏ đi chỉ để lại một câu chúc mừng năm mới, y như cổ tích giữa đời thường, cứ như cô Tấm đang ở ngay bên cạnh mình vậy.
Bùi Kha lúc này mới lấy lại tinh thần, chẳng thèm quan tâm đây có phải âm mưu của em Long hay không, anh quay phắt vào nhà cầm chìa khóa xe, lao từ cầu thang bộ xuống dưới.
Không thể để người ta đi như thế được, đã nấu cơm cho mình thì ít nhất mình cũng phải đưa người ta ra bến xe chứ!
Giữ chút liêm sỉ cuối cùng, Bùi Kha vừa chạy vừa gọi điện cho Thành Việt Long, muốn bảo cậu đợi một chút, nhưng mãi một lúc sau đầu dây bên kia mới bắt máy.
Bùi Kha cố gắng điều chỉnh hơi thở, giữ giọng bình tĩnh nhất có thể: "Em Long, cậu đang ở đâu đấy? Để tôi đưa cậu ra bến xe, giờ này khó bắt xe lắm."
Anh cứ tưởng Thành Việt Long đang đợi câu này, ai dè đối phương từ chối thẳng thừng.
"Không cần đâu anh Bùi, anh cứ ngủ thêm tí nữa đi, Bàng Đồng đưa tôi đi rồi." Thành Việt Long nói, bên cạnh còn có tiếng Bàng Đồng hỏi có phải anh Bùi gọi không.
Rõ ràng là họ đã yên vị trên xe rồi.
Nghe tiếng Bàng béo, Bùi Kha đứng hình ngay tại cầu thang, một cơn gió lạnh thổi qua, khiến anh lạnh từ trong ra ngoài, lòng dạ tan nát.
Mình chậm một bước rồi.
Điện thoại bị cúp cái rụp, Bùi Kha thất thểu quay về nhà, nằm vật ra sô pha tự hỏi mình đang làm cái quái gì thế này. Dù giống như kẻ đuổi theo chim én, nhưng suy cho cùng vẫn là vì Thành Việt Long đã nấu bữa cơm sai lầm!
Nhưng gạo đã nấu thành cơm, ván đã đóng thuyền, chẳng thể thay đổi được gì nữa.
Bịa ra bao nhiêu câu chuyện tình yêu máu chó, Bùi Kha không ngờ có ngày những chuyện này lại vận vào mình. Giờ phút này anh mới thấm thía thế nào là không tự quyết định được, thế nào là tình cảm khó kìm nén.
Nhận ra mình vẫn còn chút mong đợi vào bữa cơm tất niên của em Long, Bùi Kha đau khổ bước vào bếp, nhìn mâm cơm thơm nức mũi, cuối cùng cũng đầu hàng, từ từ đưa tay nếm thử hai miếng —
Việt Long, hương vị tình yêu.
Vào miệng là tan, thơm ngon nức mũi, Bùi Kha dám khẳng định tay nghề nấu nướng của bố mình cũng kém hơn một chút so với Thành Việt Long, chỉ có má Triệu may ra mới ngang ngửa.
Nhưng giờ này má Triệu chắc đang vừa khóc vừa nấu cơm, nước mắt rơi vào thức ăn, lượng muối chắc chắn vượt tiêu chuẩn, chưa chắc đã ngon bằng bữa ăn gây bệnh gout của em Long hôm nay.
Anh lấy điện thoại chụp một tấm ảnh rồi bắt đầu dọn dẹp bếp núc, thức ăn mặn để mai ăn thì bọc màng bọc thực phẩm cất tủ lạnh, sủi cảo đóng túi bỏ ngăn đá. Máy rửa bát bắt đầu hoạt động, máy pha cà phê cũng nhỏ giọt tí tách.
Rửa mặt xong Bùi Kha cảm thấy bình tĩnh hơn chút, nói cách khác thì Thành Việt Long cũng chỉ nấu cho anh bữa cơm, chúc một câu năm mới vui vẻ, chứ có hành động gì sai trái đâu.
Nhưng nói cho cùng, ai rảnh hơi dậy sớm nấu cơm tất niên riêng cho mình anh?
Chẳng có ai, ngoài Thành Việt Long.
Nếu dùng chiêu này để lấy lòng anh họ của người yêu thì còn nghe được, đằng này mình chỉ là bạn của anh họ của người yêu cậu ấy, chẳng lẽ vì mình là chủ nhà?
Bùi Kha chợt nhớ ra một thông tin quan trọng, lần trước bà Viên đến có hỏi Thành Việt Long, cậu bảo mình chưa có người yêu.
Như vớ được cọc, tinh thần Bùi Kha phấn chấn hẳn lên, nhưng nhớ đến sự thân mật giữa Thành Việt Long và Bàng Đồng, anh lại xìu xuống, nghĩ chắc Thành Việt Long lừa bà Viên thôi.
Dù sao cũng chỉ là bác gái mới gặp lần đầu, cảnh giác không nói thật cũng là bình thường.
Chính mình cũng hay nói hươu nói vượn với người lạ đấy thôi.
Anh nằm vật ra sô pha nhìn trần nhà vô định, lẩm bẩm: "Thôi thì đến đâu hay đến đó, tại anh tại ả tại cả đôi bên, đến lúc bị chửi thật thì Thành Việt Long cũng chẳng chạy thoát được đâu."
Dù sao giờ người ta cũng không ở đây, mắt không thấy tim không đau, biết đâu về quê mấy ngày tĩnh tâm lại thấy khó quá thì lui.
Đến lúc đấy cứ coi như một tai nạn đẹp đẽ, còn mình thì lời được bữa cơm tất niên ngon lành, tính kiểu gì mình cũng chả thiệt.
Dù tự an ủi thế nhưng Bùi Kha vẫn không kìm được suy nghĩ lung tung, thậm chí còn mở điện thoại xem vé tàu về quê Thành Việt Long, nhìn chữ "Hết vé" anh mới bình tĩnh lại.
Không thể ở nhà được nữa!
Nhận ra vấn đề này, Bùi Kha lập tức lấy điện thoại định gọi cho Khỉ và má Triệu hỏi xem hôm nay có kế hoạch gì không, có theo thông lệ hàng năm thực hiện kế hoạch "29 Tết" không.
Vừa định nhắn tin thì điện thoại đổ chuông trước.
"A lô?" Bùi Kha bắt máy hỏi ngay: "Má Triệu có việc gì thế?"
Trái ngược với giọng điệu thoi thóp vì thất tình đơn phương mà anh tưởng tượng, má Triệu giọng vang như chuông đồng: "Tao nấu bữa sáng rồi, qua ăn nhanh lên."
Sự bất thường ắt có yêu quái, Bùi Kha nhận ra tình hình không ổn, bảo mình mang cà phê qua ngay, dặn má Triệu đợi.
Lo bạn xảy ra chuyện, Bùi Kha thay đồ phi ngay đến nhà má Triệu. Đến nơi thì thấy Khúc Hầu đã ngồi đợi trên sô pha.
Hai người nhìn nhau, Bùi Kha đứng ở cửa nghe thấy tiếng nhạc xập xình trong bếp, vội thay giày vào nhà, hạ giọng hỏi: "Sao thế? Sao lại bật nhạc thế kia?"
"Đấy không phải nhạc, đấy là bài ca lao động." Khúc Hầu cầm cốc cà phê nhấp một ngụm.
Bài hát "Vùng Đông Bắc Là Quê Hương Tôi" đã k*ch th*ch tiềm năng trong cơ thể con người, bật chế độ lặp lại một bài khiến má Triệu dọn dẹp nhà mình sạch bong kin kít, rồi lao sang nhà Khúc Hầu, trước ánh mắt kinh hoàng của Vua Khỉ vẫn còn ngái ngủ, dọn dẹp Hoa Quả Sơn sạch sẽ tinh tươm.
Khúc Hầu thì thầm: "Chưa hết đâu, nó còn lôi hết cốc... q*** t** ra rửa sạch bảo dưỡng một lượt, cảm giác tết này sẽ có một trận chiến máy bay lớn đấy."
"Kệ nó đi, dù sao cũng là màn trình diễn của mình nó thôi chứ không phải hai người cùng điên." Bùi Kha chọn cách lờ đi coi như không biết.
Anh mang cà phê vào bếp, gọi với người đang múa xẻng đến bốc khói: "Nghỉ tí uống cốc cà phê đi, tao cho thêm đường thêm sữa đúng ý mày rồi đấy."
"Đến đây, sẵn tao bưng cháo ra luôn." Má Triệu bảo Bùi Kha và Khúc Hầu dọn bàn ăn, rồi bưng nồi cháo niêu ninh từ sáng sớm ra.
Cháo niêu ăn với bánh mì tròn (bagel), cà phê uống với quẩy, đông tây kết hợp đủ vị ba người thích.
Bùi Kha mặt tỉnh bơ phết chao đậu phụ lên bánh mì vòng, cắn một miếng rồi chậm rãi nói: "Tí nữa đi tắm hơi đi, sẵn ăn mừng tao được thăng chức sau tết, tao bao."
"Thế tao tắm rượu vang nhé." Khúc Hầu xem điện thoại, "Hôm qua quên không đặt chỗ trước, giờ qua chắc phải xếp hàng rồi."
"Thế mày dùng quan hệ thương mại của mày xem mấy chỗ tắm hơi nhà mày giao hoa quả có sắp xếp được ba chỗ không." Bùi Kha quay sang má Triệu chủ động đề nghị: "Cho má Triệu gói tắm muối, xả xui."
Má Triệu đang húp cháo uống cà phê lắc đầu: "Chuyện ngày hôm qua như nước chảy về đông, chuyện cũ đừng nhắc lại, tao của ngày hôm nay đã là một tao khác rồi."
Khúc Hầu tranh thủ giải thích: "Sáng nay lúc dọn nhà tao, nó đau bụng đi vệ sinh mất nửa tiếng, tao đoán là đã đào thải hết tàn dư, giờ nội tiết cân bằng rồi."
Bùi Kha gật đầu: "Có lý."
"Mấy hôm trước làm mấy chuyện hoang đường để bọn mày chê cười rồi." Má Triệu vung tay tuyên bố: "Tao thề từ nay sẽ giữ mồm giữ miệng không cắn người lung tung nữa, hôm nay vẫn như mọi năm, tắm xong đi hát karaoke, tao bao."
Bùi Kha và Khúc Hầu vỗ tay nhiệt liệt chúc mừng bạn mình tái sinh, nhưng Khúc Hầu không quên nhắc má Triệu uống ít nước thôi: "Uống nhiều nước thế tí nữa tắm lại buồn tè đấy."
Ăn sáng xong, nhờ quan hệ của Khúc Hầu, ba người phi thẳng đến trung tâm tắm hơi. Trước khi c** đ* Bùi Kha còn nhắn tin hỏi Thành Việt Long đã lên xe chưa, nhưng tắm xong ra vẫn chưa thấy trả lời.
Sao thế nhỉ? Có chuyện gì hay là cố tình không trả lời?
Bùi Kha nghĩ mãi không ra, thôi kệ không nghĩ nữa, không nhắn tin cho Thành Việt Long nữa mà cầm điện thoại cùng má Triệu và Khúc Hầu chuyển sang tăng hai là xông hơi.
Thấy Khúc Hầu bấm điện thoại liên tục, Bùi Kha hỏi: "Mày không mang điện thoại vào bể tắm đấy chứ? Cẩn thận quản lý phát hiện cho vào danh sách đen đấy."
"Làm gì có, ra ngoài tao mới lấy điện thoại mà." Khúc Hầu nhìn Bùi Kha đầy ẩn ý: "Tao định hẹn đại gia top 1 ra gặp mặt."
Bùi Kha khó hiểu: "Gặp thì gặp, dù sao khuyên mày cũng không nghe, cố tình nói với tao để chọc tức tao à?"
"Tao không có ý đấy." Khúc Hầu ngập ngừng, im lặng vài giây rồi nói: "Chỉ muốn báo với mày một tiếng, không đến lúc xảy ra chuyện gì mày lại trách tao."
Bùi Kha nhìn cậu ta: "Mày còn tỉnh táo hơn má Triệu chán, xảy ra chuyện gì được, lúc gặp mày cứ gọi điện cho tao, vài phút không thấy mày nhắn lại là tao báo cảnh sát rồi cùng má Triệu xông đến ngay."
Má Triệu vỗ ngực đảm bảo: "Yên tâm đi Khỉ, tao chắc chắn không để mày bị thương đâu."
Khúc Hầu suy nghĩ một chút rồi nói: "Thôi bỏ đi."
Cậu ta thấy khả năng má Triệu bị thương cao hơn.
Xông hơi một lúc, má Triệu bỗng quay sang hỏi: "Em Long đâu? Sao hôm nay không đi cùng mày? Bình thường hai đứa hay dính lấy nhau lắm mà?"
Bùi Kha ngớ người, rồi thành thật trả lời: "Hôm nay cậu ấy về quê rồi, chắc giờ lên xe rồi đấy."
"Ừ nhỉ, nay 29 tết rồi, tao quên béng mất." Má Triệu ôm đầu thở dài, "Tại cái đánh dấu tạm thời ch.ết tiệt mà tao cảm giác ký ức mấy ngày trước cứ loạn cào cào lên."
Khúc Hầu cười tủm tỉm không nói gì, quay sang thấy Bùi Kha cau mày, huých tay một cái hỏi: "Lại sao nữa thế?"
Bùi Kha tỉnh hồn liền lắc đầu: "Không sao, tao chỉ nghĩ em Long dạo này toàn chơi với bọn mình, không có thời gian ở bên Bàng béo."
"Hầy, đừng nhắc đến chuyện đấy." Khúc Hầu hạ giọng, "Hôm qua nghe cha tao bảo Bàng béo cãi nhau với gia đình, cũng vì chuyện yêu đương này đấy."
Tim Bùi Kha thót lên một cái: "Sao thế? Chẳng lẽ hai bác không đồng ý cho hai đứa nó yêu nhau à?"
Thế thì tốt quá!
"Không phải, tại nhà giới thiệu đi xem mắt nó không đi, hỏi có người yêu chưa nó cứ im thin thít, chắc chắn là bên ngoài có người nhưng không muốn nói với gia đình." Khúc Hầu nói.
Bùi Kha nhớ lại lời bà Viên, trong lòng vẫn còn tia hy vọng mong manh: "Lần trước mẹ tao đến nhà gặp đúng lúc Thành Việt Long ở đấy, mẹ tai hỏi có người yêu chưa cậu ấy bảo chưa."
"Thanh niên bây giờ toàn thế, có cũng bảo không. Với lại Bàng Đồng là thành viên cốt cán của hội hoạt động ngầm, yêu sớm từ hồi cấp hai mà có bao giờ hé răng với ai đâu." Khúc Hầu cho biết dịch vụ chuyển nhà trọn gói cũng phải chào thua Bàng Đồng, "Hồi trước nếu bố nó không phát hiện hàng hóa trong nhà không khớp sổ sách mà tra khảo nghiêm ngặt, thì thằng ranh này đã âm thầm chuyển hết hải sản cao cấp trong cửa hàng sang nhà người ta rồi."
Có cũng bảo không, hải sản cao cấp.
Bắt được hai từ khóa này, sắc mặt Bùi Kha thay đổi, nhớ đến đống hải sản cao cấp Bàng Đồng mang đến nhưng giờ đã nằm trong nồi cơm tất niên của mình, anh im bặt.
Chiêu mượn hoa hiến phật này cao tay thật!
Cảm giác tội lỗi ngày càng đè nặng, Bùi Kha đột nhiên đứng dậy: "Đi thôi, tắm tráng cái rồi đi hát."
Anh đang kích động đến phát điên, cần tìm chỗ xả hết nỗi phiền muộn trong lòng.
Ba người chuyển địa điểm, đến tiết mục karaoke quen thuộc mỗi dịp 29 tết. Má Triệu mồm kêu không hát không hát, nhưng micro vừa vào tay là quất ngay bài "Bạn bè bình thường".
"Tình cảm đã sâu đậm đến thế, bảo tôi buông tay làm sao..."
Khúc Hầu nghe mà ngơ ngác, quay sang hỏi: "Tình cảm nó sâu đậm đến mức nào?"
"Chịu, chắc sâu như cái lót giày của Thang Kiệt Thụy đấy." Bùi Kha nghe chán mấy bài tình ca ỉ ôi của má Triệu rồi, đẩy cậu ta ra giành lấy micro, chọn một bài bùng nổ hơn.
"Cuối cùng anh cũng làm kẻ thứ ba của người ta..."
Bùi Kha cầm micro hát chay không cần nhạc đệm, hát gào thét, không kỹ thuật, toàn tình cảm, hát xong vẫn chìm đắm trong đó, thở dài thườn thượt.
Duy nhất bài này, tặng cho chính mình lúc này.
—
Lời tác giả:
Bùi Kha: Tôi đã bước chân vào con đường này, là vực thẳm sâu hun hút, không còn lối thoát.
Má Triệu: Hát đi! Hát đi!