Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi

Chương 45: Đập chậu cướp hoa

Trước Tiếp

Từ lúc gặp gỡ đến khi đánh dấu, rồi từ đánh dấu đến khi bị block, má Triệu đã hoàn thành chặng đường tình cảm với Jerry với tốc độ gấp tám lần người thường, người ta mất vài tháng thậm chí vài năm, còn cậu ta chỉ cần vài ngày.

Đây mới đích thực là cơn lốc tình yêu, thổi qua cái là bay luôn.

Thầy bói Bùi bấm độn tính toán, từ hôm tất niên đến nay tròn bốn ngày, thời hạn thưởng thức tốt nhất đã qua, hormone do đánh dấu tạm thời cũng đã tiêu hóa hết, lý trí thông minh đã trở lại đỉnh cao.

Ít nhất là với Thang Kiệt Thuỵ thì đúng là như vậy.

"Hôm nay là ngày thứ tư rồi, chắc người ta cũng tỉnh táo lại rồi." Bùi Kha thở dài an ủi má Triệu: "Mày bình tĩnh chút đi, đừng buồn quá."

Má Triệu sụt sịt: "Nhưng tối qua tao còn gọi điện, hẹn hôm nay đưa ảnh ra sân bay mà, thế mà sáng nay ảnh nhắn tin bảo không cần, tao nhắn lại thì bị block luôn."

Tưởng đối phương ấn nhầm, má Triệu vội gọi lại, nhưng số điện thoại cũng bị chặn nốt. Cậu ta lao xuống cửa hàng tiện lợi mượn điện thoại gọi, vừa nói được một từ cũng bị chặn tiếp.

Khoảnh khắc đó bầu trời của má Triệu sụp đổ, cậu ta đấm ngực gào thét ngay trong cửa hàng tiện lợi, dọa nhân viên suýt báo cảnh sát vì tưởng có người rừng, may mà Khúc Hầu xuống mua đồ bắt gặp mới ngăn chặn được thảm kịch.

Bùi Kha: ...

Bùi Kha: "Khỉ đâu? Có ở đấy không, đưa máy cho nó."

Điện thoại được chuyển sang tay Khúc Hầu, giọng cậu ta vẫn còn nghẹt mũi vì cảm chưa khỏi: "Mày đỡ ốm chưa, đừng có đứng dưới nhà với con chó điên Triệu Đỉnh Thiên nữa, về nhà cho ấm."

"Nó đòi ra sân bay tìm người ta, nhất quyết không chịu lên." Khúc Hầu thở dài, "Tao đang cố an ủi nó đây, nhưng xem ra không ăn thua, nó lụy quá rồi."

Bùi Kha khó hiểu: "Mày nghĩ nó có bị rối loạn nội tiết không? Sao đánh dấu tạm thời mà phản ứng dữ dội thế."

"Anh Triệu nhà mày cả đời chưa nắm tay ai, giờ cắn người ta một miếng, trong lòng nó chắc tính là có con thứ hai luôn rồi, thông cảm cho nó đi." Khúc Hầu khựng lại, rồi cười khẩy, "Vừa nãy nó còn gọi điện khóc lóc với Bùi Nam một trận đấy."

Bùi Kha: "Nói ra mày không tin chứ Bùi Nam giờ thành quân sư tình yêu cho má Triệu rồi, thế ổng bảo gì?"

"Hehe, ổng bảo theo khoa học thì trường hợp của má Triệu là do pheromone lưu lại quá ngắn, chẳng khác gì xuất tinh sớm, bảo nó đuổi theo ra sân bay xem có cơ hội gặp mặt lần cuối không." Khúc Hầu lạnh lùng kể.

Gặp mặt một chút tình cảm thêm một chút, hiểu lầm mâu thuẫn gì gặp nhau là giải quyết được hết, chuyên gia tình cảm Bùi Nam phán thế.

Bùi Kha để điện thoại ra xa nói gì đó với người khác, mười mấy giây sau mới quay lại: "Mày bảo nó ra sân bay đi."

"Mày cũng thấy anh mày nói đúng à?" Khúc Hầu cau mày.

Bùi Kha: "Đúng cái khỉ, máy bay của Thang Kiệt Thuỵ cất cánh rồi, giờ má Triệu có đuổi theo đến hít khói cũng chả kịp, cho nó đi để nó ch.ết tâm hẳn cũng tốt."

Bùi Kha bật loa ngoài nên má Triệu nghe thấy hết, Khúc Hầu nhìn khuôn mặt đờ đẫn của bạn: "Nghe thấy chưa, bỏ đi anh giai, cứ say bye là bye, người tiếp theo sẽ ngoan hơn."

Má Triệu đau khổ nhắm mắt, ngửa mặt lên trời 45 độ, một dòng lệ nóng hổi lăn dài nơi khóe mắt. Rõ ràng mới quen chưa đầy một tháng mà đau khổ như yêu nhau mười năm.

Khúc Hầu an ủi: "Anh giai à, hai người đã yêu nhau ngày nào đâu mà phải thế."

Cùng lắm là crush không thành thì rush (bỏ chạy) thôi, tình cảm chưa bắt đầu đã kết thúc, cần gì phải đau khổ như thất tình.

"Mày không hiểu đâu." Má Triệu lắc đầu cười khổ, "Tao thật sự ghen tị với ảnh đấy, yêu hận đều tùy ý như vậy."

Khúc Hầu: ...

Điên rồi, điên thật rồi.

Đánh dấu đáng sợ quá, cha nói đúng, cả đời này mình không muốn đánh dấu với ai hết, Khúc Hầu sẽ mãi là Vua Khỉ kiêu hãnh!

"Về đi má Triệu, tối bọn tao đưa mày đi hát karaoke uống rượu, xả ra hết là xong." Bùi Kha khuyên, "Hôm nay tao làm nửa ngày là nghỉ rồi, rảnh rỗi lắm."

Không biết có phải do khóc nhiều quá nên tình cảm trôi theo nước mắt, hay là cảm xúc bùng nổ xong đã bình ổn lại, má Triệu im lặng hồi lâu rồi lau mặt nói: "Thôi, tao thấy tao bình tĩnh lại rồi, sau này sẽ không thế nữa."

Từ hôm nay Triệu Đỉnh Thiên sẽ nhét gấu quần vào tất, yêu bản thân hơn bất cứ ai!

Bùi Kha đếch tin: "Hồi lớp 12 mày trốn đi chơi nét cả đêm về cũng nói câu y hệt."

Lúc đó thái độ má Triệu còn kiên quyết gấp ngàn lần bây giờ, kết quả chiều hôm sau ba thằng lại gặp nhau ở quán nét.

"Tin tao đi, Triệu Đỉnh Thiên tao nói được làm được, đầu đội trời chân đạp đất." Má Triệu lấy giấy lau mắt, quay sang Khúc Hầu: "Về thôi Khỉ, ở nhà hầm canh rồi, trưa nay tao nấu cơm cho bệnh nhân ăn."

Khúc Hầu "ừ" một tiếng, nhìn má Triệu sải bước vào khu chung cư, giơ điện thoại lên hỏi Bùi Kha: "Mày thấy thế nào?"

"Diễn đấy, chắc chắn không đơn giản thế đâu." Bạn bè bao năm Bùi Kha lạ gì bài của Triệu Đỉnh Thiên, "Cá 100 tệ, chơi không?"

Khúc Hầu lại không nghĩ thế: "Bao nhiêu năm nay tao chưa thấy má Triệu buồn thế bao giờ, tao nghĩ lần này là thật đấy."

Hai người chốt kèo cá cược 100 tệ rồi cúp máy. Bùi Kha vừa bỏ điện thoại xuống thì Thành Việt Long gọi tới, hỏi Bùi Kha vừa nói chuyện với ai mà máy bận suốt.

"Má Triệu, bị Jerry block rồi." Bùi Kha kể vắn tắt, "Cậu đang ở dưới lầu à?"

Thành Việt Long "ừm" một tiếng: "Đang ở chỗ đỗ xe cũ của anh, không vội đâu, bao giờ anh xong việc hẵng xuống, tiện thể xem trưa nay muốn ăn gì."

Bùi Kha miệng bảo đợi tí, nhưng tay thì dọn dẹp bàn làm việc nhanh như chớp, khóa ngăn kéo vứt rác, đúng giờ tan làm không thèm cầu nguyện mà xách túi phi thẳng ra thang máy.

Lúc anh xuống đến nơi thì Thành Việt Long đang gọi điện thoại. Bùi Kha không gọi mà mở cửa ngồi vào ghế phụ cười với cậu.

Rất nhanh em Long cúp máy hỏi: "Ăn thịt nướng nhé?"

"Được thôi, tôi sao cũng được."

Bùi Kha hỏi quán nào, Thành Việt Long đọc tên quán rồi tung ra một tin tức chấn động: "Vừa nãy Bàng Đồng bảo tôi quán này tuy giá hơi cao nhưng thịt chất lượng lắm, đáng đồng tiền bát gạo."

Nụ cười trên mặt Bùi Kha cứng đờ: "Vừa nãy cậu gọi cho Bàng béo à?"

"Đúng vậy, tôi hỏi cậu ấy xem quanh đây có quán nào ngon không." Thành Việt Long đáp.

Bùi Kha cảm thấy khó thở, khó khăn hỏi: "Thế cậu ấy biết trưa nay tôi với cậu đi ăn riêng à?"

"Biết chứ, sao thế...?" Thành Việt Long nhìn Bùi Kha, thấy mày anh hơi cau lại, giọng điệu đang hào hứng cũng trầm xuống.

Chẳng lẽ anh ấy lo Bàng Đồng mách lẻo với anh họ à?

Thành Việt Long bỗng thấy cổ họng khô khốc, nuốt nước bọt hỏi: "Thế có đi không?"

"Đi chứ, sao lại không đi." Bùi Kha quay đi kéo dây an toàn, cúi đầu cài vào, "Tôi đói rồi."

Đối phương cởi mở như thế, chỉ có mình là suy nghĩ đen tối, nhận thức này khiến Bùi Kha thấy hổ thẹn. Xe đi từ hầm lên mặt đất sáng dần lên, nhưng lòng Bùi Kha thì cứ tối dần đi.

Nghĩ đến việc sắp tới mình sẽ ăn cơm tại quán do Bàng béo giới thiệu, với tâm thế không trong sáng dành cho bạn đời của Bàng béo, Bùi Kha bỗng nhiên giác ngộ.

Hóa ra trà xanh chính là mình!

Cảm giác tội lỗi này đạt đến đỉnh điểm khi anh cắn miếng thịt nướng tươi ngon mọng nước đầu tiên trong quán.

"Thịt này ngon vãi chưởng!"

Nước thịt ngọt lịm hòa quyện với gia vị bùng nổ trong khoang miệng, vị ngậy của mỡ được trung hòa bởi rau sống tươi mát.

Bùi Kha cảm thán xong lại buông một câu "thiếu đạo đức": "Bảo sao Bàng béo giảm cân mãi không thành công."

"Anh thích là được rồi, thích thì ăn nhiều vào." Thành Việt Long thấy anh thích liền gắp hết thịt trên vỉ nướng sang bát anh, "Bàng Đồng còn biết nhiều quán ngon lắm, hôm nào mình cùng đi ăn."

Bùi Kha nghẹn họng, miệng nói "ừ" nhưng trong lòng nghĩ thầm "thôi khỏi", mình chưa vô sỉ đến mức đấy.

Tuy đã qua giờ cao điểm buổi trưa nhưng quán thịt nướng vẫn đông nghịt khách, bàn nào cũng kín chỗ. Trừ bàn Bùi Kha và Thành Việt Long ra, xung quanh toàn là các cặp đôi.

Hình ảnh phản chiếu trên tấm trang trí kim loại trên tường cho thấy hai người họ cũng đang gắp thức ăn cho nhau, trò chuyện thân mật, khiến Bùi Kha ảo giác mình và Thành Việt Long cũng là một đôi.

Tiếc là họ không phải.

Cảm giác ngon miệng của Bùi Kha giảm đi đáng kể, ăn vài miếng thịt rồi bảo no, ngồi xem Thành Việt Long biểu diễn.

Hết đĩa này đến đĩa khác, hết miếng này đến miếng khác.

Xem màn mukbang của vua dạ dày ở cự ly gần khiến nỗi buồn man mác của Bùi Kha tan biến, cảm xúc mơ hồ trong lòng cũng phai nhạt dần. Ngày hôm đó, Bùi Kha nhớ lại nỗi khiếp sợ bị "bộ tứ siêu đẳng" Long - Triệu - Heo - Khỉ thống trị ở nhà hàng buffet.

Em Long cái gì cũng tốt, chỉ tội ăn hơi nhiều.

Đợi Thành Việt Long lau miệng thỏa mãn thở dài, Bùi Kha đứng dậy bảo đi vệ sinh rồi ra quầy thanh toán.

Nhìn hóa đơn, anh im lặng hai giây, nghĩ thầm thôi bỏ đi, ăn khỏe thế này cứ để đại gia thủy sản như Bàng Đồng nuôi đi. Chứ ngày nào cũng ăn thế này thì Bùi Kha sớm muộn gì cũng phải biển thủ công quỹ mất.

Lúc Bùi Kha đi vệ sinh quay lại thì thấy Thành Việt Long bất mãn hỏi: "Sao anh Bùi lại tranh trả tiền? Lúc nãy trên xe đã bảo tôi mời rồi mà?"

"Đợi cậu đòi được lương rồi mời cũng chưa muộn." Bùi Kha nói.

Nhắc đến chuyện này Thành Việt Long lại lo lắng, thở dài: "Cảm giác đòi hết hơi khó, lấy lại được hơn một nửa là may rồi."

"Kể cả không lấy lại được cũng phải kiện, cho ông ta thành kẻ thất tín không đi đâu được mới hả dạ." Bùi Kha chủ trương "mình không ăn được thì đạp đổ".

Ăn xong hai người đi rửa xe tiện thể mua câu đối tết. Sau khi thề thốt đảm bảo trong xe chưa từng chở xác ch.ết, Bùi Kha và Thành Việt Long mới thoát khỏi ánh mắt nghi ngờ của cậu nhân viên rửa xe, phi thẳng đến phố bán đồ tết mua câu đối và chữ Phúc.

Mua sắm xong xuôi, lái chiếc Jetta sáng bóng về nhà, dán câu đối chữ Phúc lên, nhà cửa cuối cùng cũng có chút không khí tết.

Hôm sau Bùi Kha và Thành Việt Long tổng vệ sinh nhà cửa từ trưa đến tối mịt, cuối cùng mệt quá gọi đồ ăn ngoài cho nhanh.

Bùi Kha mệt đến mức nằm vật xuống giường ngủ thiếp đi, lúc mở mắt ra đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức. Anh cố lết dậy mở cửa phòng thì thấy Thành Việt Long đang bận rộn trong bếp.

Hai đĩa sủi cảo sống đã gói xong để một bên, trên bếp là mấy nồi hầm nhỏ đang nấu đống hải sản Bàng Đồng mang tới. Bùi Kha nhìn mà ngẩn ngơ, nhận ra giả thiết mình không muốn tin hình như đã thành sự thật rồi.

Anh dựa vào tường im lặng hai giây, rồi quay đầu húc vào tường cái bốp, cơn đau từ cục u trên trán cho anh biết đây không phải mơ, cũng không phải diễn tập.

Vãi!

Món tôm cay cuối cùng đã xong, Thành Việt Long hét lên "Yes" vì kịp giờ, quay lại thì thấy Bùi Kha đứng ở cửa ngẩn ngơ nhìn mình, cục u trên trán lại đỏ ửng lên.

Dậy sớm hơn cậu tưởng.

Bùi Kha hỏi: "Cậu làm gì đấy?"

"Làm cơm tất niên cho anh." Thành Việt Long đổ tôm cay vào nồi đất, rửa tay rồi nói: "Chỗ này chắc đủ cho anh ăn một mình ở nhà rồi."

Bùi Kha nhìn cậu lau khô tay đi về phía mình nói: "Tôi phải đi rồi, không thì lỡ tàu mất. Mấy cái nồi còn lại anh Bùi cho vào máy rửa bát rửa hộ tôi nhé."

"Ờ." Bùi Kha vẫn chưa tỉnh táo lại sau cú sốc, trơ mắt nhìn Thành Việt Long mặc áo khoác, xách vali ra cửa.

Anh vội đi theo ra cửa, nhìn Thành Việt Long ấn nút gọi thang máy.

Khi cửa thang máy sắp mở, Thành Việt Long bất ngờ quay lại, cười với anh: "Suýt quên chưa nói."

Tim Bùi Kha thắt lại, lắp bắp hỏi: "Nói... nói cái gì?"

"Chúc mừng năm mới, ra giêng gặp lại." Thành Việt Long xoa đầu anh, rồi như một cơn gió xách vali lao vào thang máy.

Nhìn cửa thang máy đóng lại rồi đi xuống, Bùi Kha như mới tìm lại được khả năng hô hấp, hít một hơi thật sâu rồi ôm ngực ngồi xổm xuống cửa.

Bàng béo ơi, anh xin lỗi em!

Lời tác giả:

Thành Việt Long: Chính là hôm nay!

Má Triệu: Chuột đi rồi, là do chuột theo đuổi tự do, hay là do mèo không giữ lại?

 

Bùi Kha: Cả đời chưa bao giờ thấy mình thất đức thế này.

Trước Tiếp