Sinh Không Đồng Tâm, Chết Không Đồng Quan

Chương 6

Trước Tiếp

【Ngoại truyện: Đan Nương】

Ta là Đan Nương, từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh tiểu thư.

Sau này, ta lại theo tiểu thư vào hoàng cung, tận mắt nhìn nàng trở thành nữ đế.

Từ sau khi nghịch tặc Hoắc Quyết ch[ế]t cách đây hai năm, thiên hạ dần dần đi đến thống nhất.

Cuối cùng, phụ thân của tiểu thư là người ngồi lên ngôi vị ấy.

Ai ai cũng biết, đó là vì Tiết Hầu sinh được một người nữ nhi tuyệt thế vô song.

Nữ nhân trong dân gian thường lén lút bàn tán.

Tiết Hầu thật có phúc, chỉ dựa vào một người nữ nhi mà nhặt được cả ngai vàng.

Quả nhiên sinh nữ nhi vẫn tốt hơn.

Tiết Hầu làm Hoàng Đế một năm rồi truyền ngôi cho tiểu thư, tức Nữ Đế bệ hạ hiện nay.

Chỉ là Nữ Đế vẫn không mấy khi đến thăm Thái Thượng Hoàng.

Nữ Đế bệ hạ là một vị Hoàng Đế nhân từ, nàng giảm thuế khóa, tu sửa sông ngòi, an dân trấn lòng.

Nhưng khi thi hành tân chính, thủ đoạn của nàng lại quyết đoán và mạnh mẽ như sấm sét.

Nàng vẫn trọng dụng Yến tướng quân, hai người xử lý hết lớp người này đến lớp người khác.

Mọi người vừa yêu kính nàng, lại có chút sợ nàng.

Còn ta…là người ở bên Nữ Đế lâu nhất.

Nữ Đế nói rằng đợi sang xuân năm sau, sẽ cho ta thử làm nữ quan.

Nếu ta làm nữ quan tốt, nàng sẽ ban cho ta chức vị lớn hơn.

Ta nghe mà lòng vui như nở hoa, tay bưng trà cũng vững vàng hơn, liền nói: “Nhưng…nô tỳ chỉ muốn cả đời ở bên tiểu thư.”

Tiểu thư nhìn ta: “Nhưng Đan Nương, ngươi đã ở bên ta đủ lâu rồi.”

“Vậy thì…ở thêm lâu một chút nữa.”

Lâu đến mức có thể cùng nhau xuống mồ thì càng tốt.

Ta và Nữ Đế đều bật cười.

Hôm đó, trong cung có một vị cố nhân của Nữ Đế đến thăm.

Nàng ta đội mũ màn che mặt, chỉ có thể nhìn ra dáng người rất thướt tha.

Nữ Đế muốn cùng nàng ta trò chuyện riêng, còn ta đứng canh ngoài cửa.

Trước khi đóng cửa, ta liếc nhìn vào trong một chút.

Đúng lúc thấy người nữ nhân ấy vén màn che lên, là một gương mặt tuyệt mỹ.

Giống hệt bức họa treo trong điện, bức họa chính Nữ Đế đã vẽ.

Đó là thê tử kết tóc của tên nghịch tặc Hoắc Quyết.

Ta từng hỏi Nữ Đế trong tranh là ai, nàng nói: “Khương Lan.”

Bản chuyển ngữ thuộc về Nhất Mộng Vân Úy, mong mọi người không sao chép hay đăng tải lại ở bất kỳ nền tảng nào.

Sau đó ta lén đi dò hỏi, hỏi mãi mới biết: Khương Lan, chính là phu nhân Khương thị trong hậu viện của Hoắc Quyết.

Nữ Đế và người nữ nhân ấy nói chuyện trong phòng, họ không hề tránh ta nên giọng nói đứt quãng truyền ra.

Người nữ nhân kia nói: “Lần đó…khi cựu đế muốn bắt chúng ta, ta ôm đứa con nhỏ chờ suốt một đêm chờ phu quân của mình đến cứu. Ta cứ tưởng người hắn phái đến là để đón ta về nhà.”

“Nhưng người đến trói tay chân ta lại, bịt miệng ta rồi giao ta cho người của cựu đế…”

“Hắn muốn ta ch[ế]t…người phu quân kết tóc mà ta một lòng yêu thương, lại muốn ta đi ch[ế]t!”

“Không chỉ muốn ta ch[ế]t, hắn còn muốn mạng của nhi tử ta.”

“Dùng hai mạng người chúng ta, làm bàn đạp giúp hắn bước lên con đường đế vương.”

“A Đàn, ta vô tội biết bao, nhi tử ta có tội tình gì? Ta hận hắn…dù hắn đã ch[ế]t, ta vẫn hận!”

Người nữ nhân khóc rất lâu, mãi sau mới dần dần bình tĩnh lại.

Nàng ta nói: “A Đàn, giúp nàng là ta cam tâm tình nguyện. Chính ta đã trộm những bức thư phản nghịch bí mật của hắn, rồi mang đến tố cáo với cựu đế rằng hắn mưu phản. Cũng chính ta giả truyền thủ lệnh của Hoắc Quyết, sai những thuộc hạ hắn giấu trong vương đô gi[ế]t cựu đế nhưng ta không hối hận.”

“Ta muốn tất cả bọn họ phải trả mạng cho nhi tử ta!”

“Dù trên đường Hoàng Tuyền có gặp lại Hoắc Quyết, ta cũng không sợ hắn nửa phần.”

Lần này, ta nghe thấy giọng của Nữ Đế.

Nữ Đế nói: “Không cần sợ.”

“Nếu trên đường Hoàng Tuyền lại gặp hắn thì gi[ế]t hắn thêm một lần nữa.”

Họ trò chuyện rất lâu.

Cuối cùng, người nữ nhân kia đứng dậy.

Câu cuối cùng nàng ta nói là: “A Đàn, ta sẽ rời khỏi nơi này. Đi vực ngoại, ra biển xa.”

“Trong quãng đời còn lại, ta không muốn quay về nữa.”

Hai người cùng bước ra ngoài.

Ta thắp đèn, cùng Nữ Đế tiễn Khương Lan ra khỏi cung.

Nàng ta lại đội màn che lên.

Đêm đã rất khuya.

Sau khi tiễn Khương Lan xong, ta cũng lui xuống nghỉ ngơi.

Trong giấc ngủ mơ hồ chập chờn, ta mơ thấy một căn phòng.

Trong phòng, ta và Nữ Đế đều đã già.

Nữ Đế dường như mắc bệnh, ta ở bên cạnh hầu thu[ố]c.

Bên cạnh còn đứng một người, là biểu ca của Nữ Đế - Yến Linh Châu.

Nữ Đế đưa tay ra, Yến Linh Châu lập tức nắm lấy.

Nữ Đế nói: “Ca, ta đã l[ừ]a Hoắc Quyết ra ngoài đ[á]nh trận. Bây giờ tin ta ch[ế]t truyền đến hắn, dù chỉ để giữ thể diện, hắn cũng sẽ quay về. Ba mươi dặm phía đông thành, ta có tư binh.”

“Nghĩa tử của Hoắc Quyết cũng sẽ giúp huynh, Hoắc Quyết hại ta cả một đời.”

“Ca…giúp ta gi[ế]t hắn.”

“Gi[ế]t hắn!”

Yến Linh Châu bật khóc, rồi trịnh trọng gật đầu.

“Hối Hối, lần này ta nhất định không phụ sự phó thác của muội!”

Khung cảnh bỗng chuyển sang linh đường.

Nghĩa tử của Hoắc Quyết quỳ dưới đất, khóc lóc cầu xin Nữ Đế chờ thêm một chút.

Hắn ghé sát bên tai Nữ Đế nhưng lời hắn nói lại là: “Mẫu thân, Hoắc Quyết đã ch[ế]t rồi. Người có thể yên tâm được rồi.”

Ta nhìn gương mặt của người nghĩa tử ấy rất lâu, càng nhìn càng thấy quen mắt.

Hình như là…gia chủ trẻ tuổi nhất của dòng tộc Hoắc gia.

Mấy ngày trước hắn còn nhét bạc cho ta, muốn được làm nam sủng của Nữ Đế bệ hạ.

Giấc mộng lớn bỗng tan.

Trời đã sáng.

Khâm Thiên Giám nói, hm nay là một ngày đẹp trời.

Ta mở cửa, đi trên con đường đến hầu hạ Nữ Đế.

Đời người thoáng chốc như khách trọ.

Đừng phụ lòng chén trà nóng và trời đẹp hôm nay, cứ bước về phía trước thôi.

Đan Nương và Nữ Đế, đều nghĩ như vậy.

- Hoàn -

Trước Tiếp