Sính Ác - Kim Yêu Đới

Chương 86

Trước Tiếp

Không gian mờ tối khiến mọi giác quan trở nên nhạy cảm hơn, hơi thở dồn dập không theo quy luật càng khiến sự tiếp xúc thân mật này trở nên kịch liệt quấn quýt. Quý Ngưỡng Chân bị hôn đến mức đầu óc choáng váng, chỉ biết nắm chặt lớp áo sơ mi trước ngực Nhậm Đàn Chu, khuôn mặt cũng vì thiếu oxi mà đỏ lên.

Nhậm Đàn Chu đỡ khuôn mặt cậu, chóp mũi cọ cọ trên vành tai nóng rực của cậu, lời nói ngắt quãng: "Không muốn... ngủ với người mình ghét, vậy thì thử... ở trên xe trước đi."

Quý Ngưỡng Chân khó khăn tìm lại được một tia lý trí, vội đẩy cánh tay anh ra, cực kỳ không tình nguyện hỏi anh: "Tửu lượng của anh có vậy thôi sao, uống say là làm chuyện bậy bạ à? Vừa rồi còn ôm ấp Omega khác, có biết xấu hổ không hả?"

Nhậm Đàn Chu khoá chặt Quý Ngưỡng Chân trên đùi mình, chiếc quần pijama màu khói của Quý Ngưỡng Chân bị anh vần vò nhăn nhúm hết lại, không biết là cậu buộc dây chun quần kiểu gì, kéo mấy cái vẫn không ra, Nhậm Đàn Chu không kiên nhẫn điều chỉnh tư thế, "Omega... Omega nào."

Quý Ngưỡng Chân giữ thắt lưng quần không cho anh chạm, "Muốn chối? May mà tôi nhanh tay nhanh mắt chụp lại, chờ mai anh tỉnh táo lại tôi sẽ cho anh xem bằng chứng phạm tội của anh."

Cậu nói quá nhanh, Nhậm Đàn Chu không nghe kịp, lọt vào tai được một nửa, một nửa còn lại thì rơi mất, rốt cuộc não bộ không phân tích được nghĩa, thế là lại đưa tay ra muốn tháo chun quần cậu.

Quý Ngưỡng Chân cực kỳ dẻo, nhưng không gian chật hẹp hạn chế năng lực của cậu, thần kinh lại bị căng thẳng quá mức, cậu chỉ có thể cắn môi không cho bản thân phát ra những tiếng kỳ lạ.

Xe đi trên đường chốc chốc lại dừng, đợi ba năm cái đèn đỏ, rất nhanh đã về đến nhà.

Tấm chắn giữa không có hiệu quả cách âm quá lớn, thư ký Chu cho xe dừng xong lập tức đi xuống.

Không gian phía sau xe chật hẹp, ảnh xuân kiều diễm thật sự khiến người ta mơ màng, nhưng đây không phải chuyện anh ta nên quan tâm.

Sáng hôm sau, Quý Ngưỡng Chân bị chói mắt mà tỉnh lại.

Hôm qua nháo đến tận khuya, cậu không nhớ mình về đến nhà thế nào, rõ ràng người uống say không phải cậu.

Nếu không có chuyện gì đặc biệt, Nhậm Đàn Chu sẽ không bao giờ đi làm muộn hay về sớm, dù tối qua uống say như thế, sáng nay vẫn cứ đúng giờ đến công ty.

Quý Ngưỡng Chân ăn sáng xong thì đi tắm, sau đó lại tiếp tục tìm kiếm trên trang web tuyển dụng. Cậu theo thói quen mở tin nhắn ra xem một lượt, phát hiện có một cái thông báo tuyển dụng khá khác biệt.

Đối đáp chuyên nghiệp, tiền lương như cậu mong muốn, nhưng một trong những điều kiện là cần đi công tác dài ngày.

Đối với vấn đề công tác này, Quý Ngưỡng Chân cầu còn không được, nhưng tám phần là Nhậm Đàn Chu sẽ không đồng ý. Trước đây ngẫu nhiên một vài lần thì thôi đi, nhưng nếu là dài ngày, cậu thật sự không dám tưởng tượng Nhậm Đàn Chu sẽ đưa ra thêm điều kiện khắc nghiệt gì nữa.

Diêm Kinh nhiều công việc như thế, vì sao lại cứ phải chọn công việc này.

Quý Ngưỡng Chân nhớ lại tối qua Nhậm Đàn Chu ôm mình nói cả đống lời trong lúc say, vô thức gạt bỏ suy nghĩ muốn nhận công việc này đi, tiếp tục gửi hồ sơ cho một HR khác.

Cậu từng có kinh nghiệm dẫn đội đi khảo sát hạng mục trong ngành sản xuất nên hồ sơ cũng được đánh giá cao hơn mấy phần, hôm nay coi như thuận lợi, đã có phỏng vấn công việc mới được gửi đến.

Buổi trưa Nhậm Đàn Chu không về ăn cơm, nhưng vẫn sắp xếp thư ký Chu đến hỗ trợ. Buổi phỏng vấn của Quý Ngưỡng Chân là chiều nay, cũng là thư ký Chu đưa cậu đến tận nơi.

Thi thoảng Quý Ngưỡng Chân lại có ảo giác Chu Án chính là thư ký riêng của mình.

Đây là một công ty mới lập, quy mô không lớn, Quý Ngưỡng Chân đến rồi mới biết, vị HR tán gẫu nửa ngày với mình trên mạng lại chính là đồng sáng lập công ty, số lượng nhân viên cũng còn rất khiêm tốn. Nói tóm lại, công ty này còn đang trong giai đoạn chiêu mộ, để tìm kiếm người tài mà sẵn sàng bày ra những phúc lợi béo bở.

Trên đường về, Quý Ngưỡng Chân hào hứng kể cho thư ký Chu, thư ký Chu nghe xong cũng hiểu được, người mới đi làm không được bao lâu như cậu phải xin việc trong một môi trường rất cạnh tranh, có thể tìm được công việc có mức lương thưởng thế này đã là không tệ rồi.

"Cung cấp ký túc xá cho nhân viên... Có thể là điều kiện sống sẽ không tốt lắm." Thư ký Chu sợ cậu sẽ chuyển ra ngoài ở thật, khéo léo nói: "Thiếu gia, sợ là cậu ở không quen."

Quý Ngưỡng Chân thoải mái nói: "Tôi bảo anh ta đổi cho tôi thành phụ cấp nhà ở."

Thư ký Chu cười cười đáp, "Nghe cũng rất được."

Đưa cậu về đến nhà xong, Chu Án lập tức quay về công ty, đúng lúc Nhậm Đàn Chu vừa họp xong.

Chu Án báo cáo lại tình hình đi phỏng vấn xin việc hôm nay của Quý Ngưỡng Chân, bao gồm chuyện công ty cung cấp chỗ ở nhưng cậu đã từ chối.

Nhậm Đàn Chu lơ đãng lật mấy trang hợp đồng, "Em ấy nói vậy thật sao?"

Này còn giả được?

Chu Án hỏi anh có cần trích xuất camera trên xe không, Nhậm Đàn Chu lại nói không cần.

"Đúng là hiếm lạ thật."

Nhậm Đàn Chu nâng tay xem đồng hồ, mới có bốn rưỡi chiều, chưa đến giờ tan làm.

Quý Ngưỡng Chân không tình nguyện chuyển đến ở với anh, gặp được cơ hội vậy mà lại không chuồn đi, còn chủ động từ chối ký túc xá nhân viên được công ty cung cấp? Lúc trước không phải cậu luôn tâm tâm niệm niệm muốn ra ngoài thuê nhà sao?

Nhậm Đàn Chu liếc thư ký Chu một cái, thư ký Chu lập tức nói: "Thiếu gia Quý chỉ là không thích bị nhốt lại, bây giờ đã khác trước đây rồi."

"Hôm nay lúc ăn trưa Quý thiếu gia còn cố tình hỏi vị hôm qua đỡ ngài ở cửa là ai." Chu Án cho rằng chuyện này đủ quan trọng để báo cáo, "Hình như là thư ký của Tề tổng?"

Chu Án có ấn tượng với vị Omega kia, nhưng không chắc chắn lắm là thư ký hay là quản lý hạng mục được đưa theo, tóm lại không phải chỉ có quan hệ đơn giản như vậy.

Nhậm Đàn Chu sao còn nhở nổi Omega hôm qua nào, hơi nghiêng mặt, "Em ấy hỏi chuyện này làm gì?"

Chu Án thật không biết mình nghĩ nhiều hay là do ông chủ nghĩ ít nữa, do dự một chốc mới nói: "Tối qua cậu ấy còn chụp ảnh, nói ngài với vị kia thật thân thiết, có phải Quý thiếu gia... không vui không ạ?"

"Em ấy không vui?" Bả vai Nhậm Đàn Chu vô thức cứng lại, "Chỉ đỡ thôi thì có gì đâu?"

Tuy Chu Án chưa từng hẹn hò yêu đương, nhưng lý lẽ đơn giản như vậy chỉ có kẻ ngốc mới không hiểu.

Ông chủ thông minh như thế, sao mà không hiểu cơ chứ.

Chu Án lập tức sửa lời: "Vậy chắc là tôi hiểu sai ý của Quý thiếu gia rồi."

--- Lời tác giả ---

Thư ký Chu: Hôm qua yêu đương mãnh liệt tới mức chơi xe chấn luôn, chẳng lẽ tui không được hiểu như thế?

Tiểu Quý: Vui lòng không cần cái gì cũng phải hiểu.

Alpha nào đó: Tăng lương.

Trước Tiếp