Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nửa phút sau, Nhậm Đàn Chu xoay người, sắc mặt vẫn lạnh lùng như cũ, "Trừ mười điểm?"
Quý Ngưỡng Chân cũng chỉ nói bừa vậy thôi, là chuyện một phút trước mới nghĩ ra, "Bao nhiêu điểm không quan trọng, chủ yếu là muốn nhắc nhở anh, cãi lộn ảnh hưởng rất lớn đến tình cảm đôi bên, nếu anh cứ thế này thì dù là người tốt tính đến đâu cũng sẽ không chịu nổi anh, yêu đương với anh cũng sẽ vất vả chết."
Nhậm Đàn Chu suýt thì bị cậu chọc tức đến bật cười, lời này của cậu cứ như đang nói anh là người luôn nổi giận vô cớ. Rõ ràng là cậu chơi đùa anh trước, bị lật tẩy thì lập tức trở mặt, dùng những lời khó nghe nhất ném vào mặt anh.
"Trước đó em không hề nói trong lúc hẹn hò với anh sẽ có quy định trừ điểm." Nhậm Đàn Chu bước từng bước đến gần, bóng đen phủ xuống hoàn toàn phủ kín Beta với thân hình nhỏ nhắn, "Là em không nói rõ trước, thế thì không thể tự nhiên trừ điểm như vậy, em phải bỏ qua lần này."
Quý Ngưỡng Chân dám không đồng ý chắc? Chỉ đành leo xuống cái bậc thang anh đã đặt ra, "Thôi được rồi, thế lần sau trước khi anh tức giận cũng phải cố mà nhịn lại nhá, hoặc đừng có biểu hiện rõ quá, bây giờ tôi rất là nhạy cảm đó nhé!"
"Nhạy cảm?" Nhậm Đàn Chu bày ra vẻ mặt suy tư, "Đúng là cãi lộn ảnh hưởng rất lớn đến tình cảm, nhưng nếu không phải do em cả ngày chỉ nghĩ cách đối đầu với anh thì chúng ta cũng sẽ không xảy ra mâu thuẫn."
Thật ra lời này của anh không hoàn toàn là đúng, nhưng Quý Ngưỡng Chân vẫn nhịn, thậm chí còn thuận theo mà gật gật đầu.
Bởi vì Quý Ngưỡng Chân cũng hiểu rõ, muốn thay đổi một người là chuyện rất khó, thay vì cứ liên tục mâu thuẫn xung đột, chi bằng chiều theo ý anh, chịu thiệt trong tranh cãi không có nghĩa là chịu thiệt thật sự.
Căn phòng này thoạt nhìn đúng là rất rộng rãi, ở quen rồi chắc chắn sẽ càng ngày càng thấy thoải mái, mỗi góc mỗi món đồ trong nhà đều được tự động hoá.
Quý Ngưỡng Chân kéo Nhậm Đàn Chu đi dạo một lượt khắp căn phòng, nghiên cứu từng cái chốt mở nút điều khiển kỳ lạ trên tường, sau đó bỗng nhiên cậu túm tay áo Nhậm Đàn Chu, không yên tâm hỏi: "Ở đây anh cũng lắp camera theo dõi à? ... Ý tôi là phòng khách dưới tầng."
Lắp camera trong phòng khách là rất bình thường.
Nhậm Đàn Chu im lặng nhìn cậu mấy giây, "Không lắp, sao vậy?"
"Không có gì." Quý Ngưỡng Chân nghe được câu trả lời cũng không hề thả lỏng, nếu Nhậm Đàn Chu lắp camera rồi không chịu nói với cậu thì cậu có hỏi cũng vô dụng, "Anh đừng hiểu lầm, không phải tôi định lén trốn đi đâu, tự nhiên nghĩ đến nên hỏi thôi."
Nhậm Đàn Chu nắn nắn tay cậu, ý bảo cậu thả lỏng, "Anh biết, trong phòng khách không lắp camera, nhưng rất nhiều món đồ thông minh trong nhà đều có gắn kèm camera, ví dụ khoá cửa, tủ lạnh, điều hoà, máy hút bụi vân vân."
Mấy chuyện này không có gì cần giấu diếm, hơn nữa không phải anh không muốn lắp camera mà là vẫn chưa kịp lắp, các đồ dùng hàng ngày của anh đến chiều thư ký Chu cũng mới mang đến.
Đến giờ đi làm Nhậm Đàn Chu mới rời đi, trước khi đi còn không quên dặn dò Quý Ngưỡng Chân đủ điều. Rõ ràng là mới xác định quan hệ yêu đương mà hai người đã như hẹn hò rất lâu rồi, không cần giai đoạn làm quen, mọi thứ đều cực kỳ tự nhiên.
Quý Ngưỡng Chân nằm trên chiếc giường đôi cỡ bự mềm mại thoải mái nửa tiếng, không ngủ, lúc rời giường cũng lười trải lại chăn. Cậu uống một cốc nước đá cho tỉnh táo lại rồi đi vào thư phòng, dùng chiếc máy tính mới tinh mở trang web tuyển dụng, lọc tìm theo khu vực tuyển dụng quanh đây.
Chuyên ngành của Quý Ngưỡng Chân muốn tìm việc có khá nhiều hạn chế, hơn nữa muốn cậu thoát khỏi phạm vi công việc quen thuộc đi học những thứ mới cũng là một chuyện không dễ dàng gì, cho nên cậu muốn tìm một công việc tương tự với lần trước.
Nhưng tìm cả một buổi chiều cũng không tìm được công việc phù hợp, sau khi cậu đăng ký hội viên trang web thì có HR(*) chủ động gửi tin nhắn cho cậu, nhưng đều là những công ty truyền thông livestream bán hàng, chất lượng không cao, là người thì đều có thể làm được, không phải công việc ổn định.
(*) quản trị nhân sự, phòng nhân sự phụ trách tuyển dụng
Livestream làm người nổi tiếng mạng đúng là kiếm được rất nhiều tiền, nhưng Quý Ngưỡng Chân biết mình không phù hợp với công việc này, bắt cậu ngồi trước màn hình livestream cầm hàng giả ngây giả dại, dù là đồ rác rưởi cũng phải cười tươi nói dùng tốt, cậu không làm được.
Lúc trước lừa Nhậm Đàn Chu đã khiến cậu tốn sức lắm rồi, huống hồ là ở trước màn hình lừa phỉnh cả nghìn người, áp lực tâm lý không phải dạng vừa.
Chỉ cần là mấy thông báo tuyển dụng kiểu này gửi đến, Quý Ngưỡng Chân xem xong đều không trả lời, bận cả buổi chiều, xem đến mức mắt hoa cả lên mà chẳng thu hoạch được gì, còn ngồi tiếp chỉ tổ mệt thêm, thế là cậu dứt khoát tắt máy tính, xuống tầng đi hai vòng quanh phòng khách, cuối cùng nằm lên ghế mát xa.
Giữa trưa không ngủ nghỉ đàng hoàng, dính mắt vào máy tính cả buổi chiều, cả người mệt chết, không đến năm phút sau đã thả lỏng ngủ mất.
Đến tận tối thư ký Chu đến đưa cơm, cậu mới nhờ tiếng chuông cửa tỉnh lại.
Thư ký Chu mở nắp hộp cơm, "Tối nay Nhậm tổng đi dự tiệc, tửu lượng của mấy vị sếp tổng kia đều rất tốt, chắc là hôm nay ngài ấy cũng sẽ phải uống không ít."
Quý Ngưỡng Chân vừa ăn cơm vừa xem phát sóng trực tiếp đua xe trên tivi, không yên tâm hỏi lại, "Sao anh ta dự tiệc mà anh không đi theo?"
Thư ký Chu vậy mà không hề sốt sắng, "Tửu lượng của tôi kém lắm, bình thường gặp tình huống thế này Nhậm tổng đều mang theo tiểu Vương, lát nữa xong tôi mới đến đón bọn họ."
Quý Ngưỡng Chân không có ấn tượng gì với cái tên tiểu Vương, cũng chưa nghe Nhậm Đàn Chu nhắc đến bao giờ, "Anh ăn chưa? Ngồi xuống ăn cùng luôn đi."
Nhiều đồ ăn như vậy dù là hai người cũng không ăn hết, mà đây cũng không phải lần đầu thư ký Chu ăn cơm với Quý Ngưỡng Chân, thế là không từ chối ngồi xuống.
Trận đua k*ch th*ch kịch tính, hai người tán gẫu câu được câu chăng, ngoài trời tối đen, chẳng mấy đã đến tám giờ.
Thư ký Chu liên tục kiểm tra đồng hồ, định ở đây chờ điện thoại của ông chủ.
Quý Ngưỡng Chân vừa ngủ một giấc dậy nên chưa buồn ngủ, cả người đầy tinh thần chơi game, tranh thủ lúc nghỉ giữa chừng hỏi người ngồi cạnh: "Hôm nay anh ta ăn cơm ở đâu?"
Thư ký Chu nói tên một nhà hàng, "Cách đây không xa, mười lăm phút lái xe thôi."
Khoảng chín giờ thư ký Chu nhận được điện thoại của đồng nghiệp, lúc chuẩn bị đi đón người, Quý Ngưỡng Chân bỗng nhặt chiếc áo khoác vắt trên sô pha lên rồi đi theo sau anh ta.
"Tôi đi với anh."
Mới sang xuân, gió đêm khá mát mẻ, thổi qua khiến cả người sảng khoái, Quý Ngưỡng Chân đơn giản là muốn ra ngoài đi một vòng hóng gió.
Cậu ngồi ghế sau, cửa kính hạ một nửa, mái tóc đen bị gió thổi về sau, lộ ra cái trán trơn bóng mịn màng và khuôn mặt tinh xảo. Cậu lười biếng ngửa mặt, nhìn toà nhà trong suốt kia mỗi lúc một gần, thấp thoáng có năm sáu người đi ra cửa.
Nhậm Đàn Chu trẻ tuổi anh tuấn rất dễ phân biệt, đối lập hoàn toàn với hai người đàn ông trung niên bụng phệ ở bên cạnh.
Kỳ năng lái xe của thư ký Chu có thể nói là đạt điểm tối đa, chiếc xe vững vàng dừng lại trước cửa chính.
Quý Ngưỡng Chân không xuống xe, nhưng cậu vẫn nhìn thấy rõ Omega nhỏ nhắn đỡ Nhậm Đàn Chu, khuôn mặt mang theo nét thuần khiết, thế nhưng phong cách ăn mặc lại cực kỳ nóng bỏng.
Đây chẳng lẽ chính là tiểu Vương có tửu lượng tốt trong miệng thư ký Chu?
Nhậm Đàn Chu xem ra đã say khướt, ngay cả đầu cũng không nhấc lên nổi, thư ký Chu đón lấy Nhậm Đàn Chu từ trong tay vị Omega kia, trước đó Quý Ngưỡng Chân đã kịp dùng chiếc điện thoại mới của mình chụp một tấm.
Nhậm Đàn Chu được thư ký Chu nhét vào xe, Quý Ngưỡng Chân suýt thì bị cái mùi rượu nồng nặc kia làm cho choáng váng, vội nhích mông sang bên cạnh.
Nhậm Đàn Chu không nhận ra trong xe còn có người, anh ngửa đầu tựa lưng vào ghế, xe vừa lăn bánh đã lần mò tháo đai an toàn mà thư ký Chu vừa cài cho mình ra.
Alpha thở ra hô hấp nóng bỏng, những phần da thịt lộ bên ngoài cũng bắt đầu đỏ lên.
Quý Ngưỡng Chân trốn trong góc quan sát hai phút, sau đó cầm một chai nước khoáng, nhích mông hai cái đến gần anh, chọc chọc cánh tay anh, "Muốn uống nước không?"
Nghe thấy tiếng Quý Ngưỡng Chân, Alpha vẫn nhắm chặt hai mắt chậm rãi mở mắt ra nhìn về phía này.
Đèn trên trần xe không tính là sáng, Nhậm Đàn Chu say đến mức không nhìn rõ ràng người trước mắt, anh không trả lời Quý Ngưỡng Chân, cũng không nhận chai nước kia mà bấm lung tung trên mấy cái nút ở cửa xe, đến tận khi tấm chắn với hàng ghế trước nâng lên mới ngừng lại.
Trong xe quá tối, Quý Ngưỡng Chân không nhìn rõ động tác trong tay anh, tưởng là anh vô tình đụng phải nút bấm, lại nhích đến gần hơn, muốn giúp anh cài lại dây an toàn. Nhưng cổ tay vừa nhấc lên đã bị đối phương nắm lấy, chuẩn xác đến mức không hề giống là đang say tuý luý cần người đỡ.
Quý Ngưỡng Chân còn chưa kịp phát ra tiếng nào, cả người đã nằm trong lòng Alpha, giây tiếp theo bị anh giữ lấy gáy, sau đó là khuôn mặt kia áp lại gần, nhanh đến mức chóp mũi bị va đau, nước mắt thoáng cái tràn lên, nhưng Alpha lại như không hề thấy đau, nụ hôn hung hăng mãnh liệt ập tới, lấp kín toàn bộ những tiếng nức nở nhỏ vụn của cậu.