Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nhậm Đàn Chu bỏ lại đoàn đối tác rồi ngồi xe suốt đêm chạy đến đây, dù anh có là thái tử gia được ban giám đốc ưu ái thì cũng không thể muốn làm gì thì làm như thế được, hành vi lần này của anh đã bị tính là lỗi tắc trách nghiêm trọng.
Trong thời kỳ khảo sát luân chuyển cũ mới lại để xảy ra việc này, trong công ty rất nhanh có tin đồn truyền ra, đều nói khi đó anh nghe một cuộc điện thoại, sau đó không nói với ai lời nào đã như người mất hồn chạy ra ngoài, hại những vị phó tổng khác đều trở tay không kịp.
Cuộc họp ban giám đốc vào sáng sớm hôm sau anh cũng không có mặt, lão gia tử tức giận đến mức mặt xanh mét nhưng vẫn không thể phát tác tại chỗ, chỉ có thể dàn xếp bằng cách biến chuyện công thành chuyện nhà, nói người con trai này của mình rốt cuộc vẫn là do tuổi trẻ không tránh được thiếu kinh nghiệm, lại để lão tam thay mình ra mặt xử lý hậu quả.
Những thành viên hội đồng quản trị khác tuy không có ý kiến gì khác nhưng vẫn không tránh được ôm lòng hoài nghi, ai cũng biết tiểu Nhậm tổng ngày thường vô cùng ổn trọng, trên thương trường luôn sát phạt quyết đoán, mưu kế đầy mình, có thể co có thể giãn, nếu hôm qua không phải vì xảy ra chuyện lớn gấp như lửa cháy thì nhất định sẽ không làm ra chuyện thế này.
Hiện tại cũng chỉ có thể chờ anh xử lý xong chuyện riêng rồi quay về công ty, sau đó mới lại theo dõi tiếp.
Cùng ngày thư ký Chu bị lão gia tử đích thân thẩm vấn, nói qua một lượt đầu đuôi câu chuyện.
Mấy hôm trước lão gia tử mới nhuộm tóc đen, vậy mà chẳng mấy chốc đã lại bị tức giận đến mức có thêm mấy sợi bạc, hận không thể cầm chiếc gậy trên tay gõ cho mặt đất thủng mấy lỗ, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mắng mấy câu.
Thư ký Chu đi rồi, quản gia tiến vào đưa một hộp xì gà mới, cẩn thận giúp ông châm lửa.
"Yêu nghiệt gây hoạ, tôi đã sớm nói bọn chúng phải tách ra!" Lão gia tử khó mà nguôi cơn giận, vẫn mắng thêm mấy câu, "Ai cũng nói nó giống ta, cái đầu óc đó lại không biết là được di truyền từ ai..."
Quản gia cười cười nói: "Ngài không cần lo lắng quá đâu, cũng phải còn trẻ tuổi mới thích tự giày vò mình như vậy, sau này cũng chẳng còn sức lực nữa."
Lão gia tử thầm nghĩ chứ còn gì nữa, hừ một tiêng, "Đứa nhỏ tiểu Quý kia nếu đúng là không cần mạng nữa thì ta mới đánh giá cao nó, nhưng có vẻ là không phải đâu."
Nhậm Đàn Chu tắt máy, người ngoài không có ai liên lạc được với anh.
Hơn bảy giờ sáng Văn Tương lên tầng, len lén nhìn qua khe cửa, thấy Nhậm Đàn Chu ngồi bên giường, như là đã cả đêm không ngủ.
Alpha luôn như vậy, trước đây mỗi khi Quý thiếu gia ốm sốt anh đều trông coi cả đêm, đến Văn Tương cũng biết.
Omega không hiểu nổi vì sao mới qua mấy tiếng ngắn ngủi mà cằm của Alpha đã lún phún đầy râu, phối hợp với khuôn mặt u sầu lo lắng của anh, nhìn có vẻ khá sa sút tinh thần.
Văn Tương rón rén đi đến gần, để không đánh thức Quý Ngưỡng Chân, cậu nói rất nhỏ: "Thư ký Chu vừa gọi vào số máy bàn dưới tầng hỏi hôm nay có cần qua đây không ạ."
Nhậm Đàn Chu lắc đầu.
Nhận được câu trả lời rồi, Văn Tương nhanh chóng quay xuống trả lời thư ký Chu, cũng không tiếp tục ở lại.
Quý Ngưỡng Chân ngủ không sâu, tiếng dép lê ma sát với sàn gỗ tuy nhỏ nhưng vẫn đủ kéo cậu từ trong giấc ngủ chập chờn ra ngoài, thuốc giảm đau chỉ có tác dụng trong một thời gian nhất định, cậu vừa nghiêng người đã thấy cơn đau đang dần trở lại.
"Tỉnh rồi?"
Nhậm Đàn Chu nhìn hai hàng lông mày của cậu cau chặt, "Không ngủ được nữa thì dậy đi."
Quý Ngưỡng Chân nhích xuống dưới, vùi đầu vào trong chăn.
"Thế ngủ thêm nửa tiếng, đúng tám giờ phải dậy ăn sáng."
Người trong chăn hơi động một cái tỏ ý kháng nghị.
"Dì Phương nói thời gian này em không ăn uống gì cả." Nhậm Đàn Chu không muốn khiến cho chuyện này nghe quá phức tạp, "Đói đến mức đứng không nổi, em không ngã thì ai ngã hả?"
"Nếu cánh tay này của em không lành nổi thì có thể đi xin trợ cấp cho người tàn tật, cầm chứng nhận tàn tật còn được đi các phương tiện giao thông công cộng miễn phí đấy."
Quý Ngưỡng Chân bịt tai cũng không ngăn được tiếng anh, phiền muộn không thôi, cũng bắt đầu sợ hãi ngộ nhỡ mình không lành hẳn, trong đầu lập tức hiện ra khung cảnh bản thân cầm chứng nhận tàn tật chen chúc trong đám đông.
"Cũng không phải lần đầu em ồn ào đòi tuyệt thực, dù là thức ăn lỏng cũng có thể kéo dài cái mạng này cho em thêm mấy ngày, nhưng em muốn như thế thật sao?"
"Suy nghĩ lại cho kỹ đi, ăn uống không quy luật sẽ đau dạ dày, cuối cùng người chịu khổ chịu tội vẫn là chính em... Anh không rảnh để ngày nào cũng ở đây trông chừng em đâu."
Quý Ngưỡng Chân không muốn ngủ nữa.
Cậu đấu tranh hồi lâu trong lòng mới chậm rãi vén chăn ra, Nhậm Đàn Chu đưa tay muốn đỡ lại bị cậu nhẹ nhàng đẩy ra.
Đêm qua trong lúc Quý Ngưỡng Chân ngủ anh đã để bác sĩ truyền cho cậu hai chai nước, để cậu không đến mức muốn ngồi dậy cũng khó khăn.
Quý Ngưỡng Chân không có bệnh sạch sẽ, nhưng trước giờ luôn thích giữ sạch sẽ, chuyện đầu tiên phải làm sau khi ngủ dậy là đi đánh răng rửa mặt.
Nhậm Đàn Chu đi theo sau cậu, nhìn dáng vẻ của cậu mà không khỏi giật mình.
Phần tóc bị cạo sau gáy của cậu dài rất chậm, ngắn ngủn thưa thớt, cao thấp không đồng đều.
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt nóng rực dán ở sau gáy, Quý Ngưỡng Chân theo bản năng sờ sờ cái hõm đằng sau, như là không yên tâm xác nhận lại gì đó, rất nhanh lại buông tay xuống.
Cậu đi đến trước bồn rửa mặt, không có tâm trạng mà nhìn kỹ khuôn mặt tiều tuỵ không chịu nổi trên gương của mình, cầm bàn chải đánh răng bỏ thẳng vào miệng.
Vừa đánh được hai cái, cổ tay đã bị Alpha nắm lấy.
Nhậm Đàn Chu nãy giờ vẫn nhẫn nhịn không lên tiếng rốt cuộc không chịu nổi nữa, "Em không thấy thiếu cái gì à?"
Quý Ngưỡng Chân ngơ ngác nhìn anh.
Không thấy nha.
"Kem đánh răng." Nhậm Đàn Chu cắn răng nói, "Em chưa bóp kem đánh răng."
Cho đến bây giờ anh vẫn còn giữ thái độ nghi ngờ với một loạt hành vi gần đây của Quý Ngưỡng Chân, ba phần thật bảy phần giả cũng được, ít nhất có thể chứng minh Quý Ngưỡng Chân không phải thật sự đã mất hết ý chí sống.
Ngộ nhỡ chỉ đang diễn thôi thì sao, loại chuyện này Quý Ngưỡng Chân đã quen đường quen nẻo, thạo tay lắm rồi.
Nhậm Đàn Chu đưa tuýp kem đánh răng màu đen cho cậu.
"Chưa tỉnh ngủ, không sao, dùng nước lạnh rửa mặt là hết."
Lúc trước đều là Văn Tương đảm nhận vai trò đồng hồ báo thức hình người gọi cậu dậy, sẽ chu đáo giúp cậu bóp kem đánh răng, rót sẵn nước ấm.
Một phần do không tập trung, một phần do không quen.
Quý Ngưỡng Chân tự bóp kem đánh răng rồi lại nhét bàn chải vào miệng, chiếc bàn chải điện phát ra tiếng rì rì êm tai, tạm thời giúp ngăn chặn những quấy nhiễu từ bên ngoài, cậu im lặng mà ngây người một lát.
Đánh răng rửa mặt thay quần áo, toàn bộ quá trình này, bất kể Nhậm Đàn Chu nói gì cậu đều cúi đầu không trả lời.
Cũng không phải lần đầu Quý Ngưỡng Chân giả câm giả điếc, riết mãi cũng thành quen.
Nhậm Đàn Chu nói với cậu: "Không để ý anh, không nói chuyện cũng không sao, nhưng em phải biết làm thế này sẽ không thể mang đến quyền lợi gì cho em."