Sính Ác - Kim Yêu Đới

Chương 72

Trước Tiếp

Ngay cả Văn Tương cũng nhìn ra cậu đang cố tình tàn phá cơ thể mình thì Nhậm Đàn Chu sao có thể tin cậu lần nữa chứ.

Văn Tương không hiểu, nhưng Nhậm Đàn Chu hiểu Quý Ngưỡng Chân hơn ai hết, cậu là người quý trọng mạng sống của mình như vậy, lại cố tình biến bản thân thành dáng vẻ này chẳng phải là để anh nhìn thấy đó sao? Nếu anh để ý sống chết của cậu thì nhất định phải thoả hiệp, buông tay thả cho cậu đi.

Quý Ngưỡng Chân suy tính gì trong đầu, Nhậm Đàn Chu đều biết tỏng.

"Muốn làm gì thì làm."

Sau đó dứt khoát cúp máy.

Văn Tương không biết giữa hai người rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nhưng cậu ta có mắt. Trước đây tuy rằng Alpha giam giữ Beta, nhưng khi đó là nhốt người ở cạnh mình, mà bây giờ anh còn không ghé một lần.

Trước đây Beta đi đứng không cẩn thận vấp chân một cái anh đã đau lòng đến mức nhíu mày, sao có thể nói anh không thích cậu chứ?

Tình cảm đâu phải là thứ nói không còn nữa là không còn được đâu?

Văn Tương cũng bắt đầu sầu muộn.

Ngày tháng mơ hồ trôi đi, bác sĩ được sắp xếp ở lại luôn trong nhà, Quý Ngưỡng Chân bị ép uống thuốc, nhưng cậu lì lợm cắn chặt răng, dù có nhét được thuốc vào cũng sẽ bị cậu móc họng nôn ra.

Không ai làm gì được cậu, trạng thái của cậu càng lúc càng nghiêm trọng, rốt cuộc một tối nọ lúc xuống cầu thang không cẩn thận bước hụt, ngã lăn xuống.

May mắn không sao, nhưng gãy một cánh tay.

Gãy tay không cần nằm viện, sau khi bó bột có thể về nhà dưỡng thương.

Là vấn đề nhỏ, nhưng Quý Ngưỡng Chân đau đến mức cả tối không ngủ được, còn nhốt bản thân trong phòng không cho ai đi vào, khóc ướt cả gối, khóc đến khi lịm đi vì mệt.

Tuy Văn Tương đã bị Nhậm Đàn Chu cảnh cáo không có chuyện gì quan trọng thì không được gọi điện, nhưng cậu ta không thể không gọi, lo lắng đến mức nắm chặt chiếc điện thoại đặt bên tai, chỉ sợ đối phương sẽ từ chối cuộc gọi của mình.

May là bên kia vẫn nghe.

"Lại có chuyện gì?"

Giọng nói của Alpha nghe rất không kiên nhẫn, Văn Tương còn chưa kịp mở miệng mà nước mắt đã đua nhau rơi xuống.

"Cậu, cậu ấy không phải không cẩn thận mới ngã cầu thang..."

Nhậm Đàn Chu đứng trước cửa sổ sát đất, ánh đèn neon đủ mọi màu sắc bên dưới phản ánh sự ồn ã của phố thị, tầm mắt anh dừng trên khung cảnh đó dần mất đi tiêu điểm.

Lời nói của Omega không khó hiểu, nhưng anh lại cần rất lâu để tiêu hoá.

Không phải Quý Ngưỡng Chân bất cẩn ngã.

Cậu cố tình.

Bên tai Nhậm Đàn Chu có tiếng ong ong, những lời nịnh hót của người xung quanh cũng trở nên chói tai, anh nắm tay lại đấm một quyền xuống mặt bàn, bốn phía lập tức im lặng.

Quý Ngưỡng Chân, xem như em đủ ác.

Alpha đến biệt thự vào lúc một giờ sáng.

Phòng ngủ của Quý Ngưỡng Chân vẫn khoá trái, bên trong không có âm thanh gì cả, bữa trưa và bữa tối đặt ngoài cửa còn y nguyên.

Nhậm Đàn Chu vặn tay nắm cửa không được, thế là kiên nhẫn gõ cửa.

Nhưng không có ai ra mở cửa.

"Tôi biết cậu không ngủ, mở cửa ra."

"..."

Nhậm Đàn Chu nâng giọng, "Quý Ngưỡng Chân, đừng để tôi phải nhắc lại lần hai."

Đáp lại anh vẫn là im lặng.

Nhậm Đàn Chu đã dùng hết kiên nhẫn, nhấc chân đạp mạnh vào cửa.

Lần một khiến cánh cửa lung lay, lần hai thì ầm ầm đổ xuống.

Quý Ngưỡng Chân không ở trên giường.

Nhậm Đàn Chu bước nhanh vào phòng kiểm tra một lượt, cuối cùng dừng lại ở ban công, gần như sắp mất đi khả năng tự suy luận, gằn giọng hỏi đám người đi theo phía sau: "Người đâu? Người không ở đây thì khoá trái cửa kiểu gì? Nhảy qua cửa sổ trốn à?!"

Anh luôn bình tĩnh tự kiềm chế, dì Phương cũng bị dáng vẻ này doạ cho hết hồn, nhất thời không biết trả lời thế nào, đúng lúc này Văn Tương ở gian bên cạnh hô lên: "Ở đây! Ở đây!"

Nhậm Đàn Chu không kịp nghĩ ngợi lập tức chạy về phía tiếng hô, thấy Quý Ngưỡng Chân co ro ở phía sau lớp rèm treo quanh bồn tắm lớn, tóc dính vào trán, nửa người ướt sũng, hai mắt vừa đỏ vừa sưng, nhìn cực kỳ đáng thương.

"Quý Ngưỡng Chân em muốn chết có phải không hả!"

Nhậm Đàn Chu nhìn dáng vẻ người không ra người quỷ không ra quỷ này của cậu, trái tim đau thắt lại, tiến lên bế cậu từ trong bồn tắm ra, thấp giọng mắng: "Rốt cuộc đang làm cái gì? Em muốn sau này biến thành kẻ tàn phế có đúng không!"

Những người còn lại trong phòng ngủ đều tự giác ra ngoài.

Quý Ngưỡng Chân cắn môi không lên tiếng, ôm cánh tay của mình, nước mắt tí tách nhỏ xuống.

Xa cách nhiều ngày như vậy, rốt cuộc cũng gặp lại rồi.

Nhậm Đàn Chu có mù mới không nhìn ra thay đổi trên người cậu, gầy đến mức hai má hóp lại, ánh mắt cũng dại ra, khác xa với Quý Ngưỡng Chân trong trí nhớ của anh.

Khâu nhiều mũi ở đầu như thế lại không chịu bồi bổ cho tốt, còn ngã gãy cả tay.

Nhậm Đàn Chu nén xuống cơn chua xót, cắn chặt hàm răng, ổn định lại hơi thở của mình rồi mới ngồi xuống trước mặt cậu, giọng nói vẫn còn hơi run, "Chúng ta thay quần áo trước đã nhé, nếu không sẽ cảm mất."

Quý Ngưỡng Chân ngơ ngác như không nghe thấy, Nhậm Đàn Chu vừa duỗi tay ra, cậu đã vội lùi về sau, vùi đầu vào khuỷu tay, kháng cự tiếp xúc với đối phương.

Nhậm Đàn Chu không thể để cậu giữ nguyên bộ dạng này, đành giữ cho cậu không lộn xộn rồi c** q**n áo ướt ra, dùng khăn tắm mềm mại lau người cho cậu.

Chăn đệm đã ướt, không thể ngủ lại đây.

Lúc lau tóc cho cậu, Nhậm Đàn Chu hỏi, "Quý Ngưỡng Chân, em ghét nhất là giường mình không gọn gàng mà, em định ngủ ở đây kiểu gì?"

Quý Ngưỡng Chân được bế sang phòng ngủ của anh, cậu mơ màng nhắm mắt lại.

Nhậm Đàn Chu phóng ra một lượng nhỏ pheromone, trấn an Beta từng bị anh đánh dấu tạm thời mấy lần.

Nhưng việc này dường như không có tác dụng quá lớn với cơn đau ở cánh tay, Quý Ngưỡng Chân đau đến mức nước mắt lại tí tách nhỏ xuống.

Nhậm Đàn Chu ngồi cạnh giường trông chừng, nhìn cậu nhắm mắt lại mà nước mắt vẫn chảy xuống, hỏi cậu có phải đau lắm không.

Quý Ngưỡng Chân rốt cuộc ưm một tiếng, không lâu sau thì bác sĩ đi vào tiêm thuốc giảm đau cho cậu.

Hiệu quả rất nhanh.

Bác sĩ đi rồi, Nhậm Đàn Chu chỉnh lại chăn cho cậu, nói với Quý Ngưỡng Chân: "Mai dậy phải ăn sáng nghe chưa?"

Quý Ngưỡng Chân rất nhanh đã ngủ mất.

Nhậm Đàn Chu đợi đến khi nghe thấy tiếng hít thở đều đều mới đứng dậy đi ra ban công châm một điếu thuốc, ni-cô-tin dường như có thể nhanh chóng giúp anh giảm bớt áp lực.

Tuổi của hai người cách biệt không lớn, Nhậm Đàn Chu lại trưởng thành chín chắn hơn cậu rất nhiều.

Anh tưởng rằng mình sẽ có cách đối phó với Quý Ngưỡng Chân, bởi vì Quý Ngưỡng Chân tham sống sợ chết ghét bần yêu phú, chỉ cần là người có ham mê và nhược điểm thì anh sẽ có thể nắm cậu trong lòng bàn tay.

Cho đến hôm nay, Nhậm Đàn Chu bỗng thấy thà rằng giữa hai người là mối quan hệ giao dịch.

Cột chặt Quý Ngưỡng Chân bên mình chưa đủ, còn mơ mộng viển vông là cậu sẽ thật sự yêu anh.

Đến khi mộng đẹp sụp đổ, anh lộ ra khuôn mặt xấu xa ghê tởm, đi công kích Quý Ngưỡng Chân không thể đáp ứng mộng đẹp của anh.

Là anh được voi đòi tiên, là anh lòng tham không đáy.

Nhưng Nhậm Đàn Chu không muốn thừa nhận cho đến bây giờ anh vẫn không muốn buông tay, tình trạng của Quý Ngưỡng Chân đang nguy cấp như vậy, nếu rời khỏi anh thì phải sống sót thế nào đây?

Trước Tiếp