Sính Ác - Kim Yêu Đới

Chương 66

Trước Tiếp

Điện thoại không có tiếng đáp lại, nhưng Quý Ngưỡng Chân đã quen rồi, vì mỗi lần cậu mắng chửi Nhậm Đàn Chu đều sẽ chờ cậu nói xong mới mở miệng.

Quý Ngưỡng Chân thấy không còn gì để nói nữa, nâng tay xoa xoa mặt, rồi mới lật điện thoại lên.

"Được rồi cứ vậy đi, tôi..."

Tầm mắt cậu bị nước mắt làm nhoè, không biết Nhậm Đàn Chu đã cúp máy từ bao giờ.

Quý Ngưỡng Chân càng đau lòng hơn.

Có phải chê cậu phiền rồi không?

Ngày thứ ba Quý Ngưỡng Chân đi công tác, Nhậm Đàn Chu không gọi điện cho cậu, cũng không nhắn tin.

Quy mô của nông trường quá lớn, muốn trải nghiệm hết các hạng mục của tám khu để viết báo cáo cũng cần đến một tuần.

Mỗi ngày Quý Ngưỡng Chân đều bận đến mức chân không chạm đất, lần đầu tiên đi đẩy mạnh hạng mục thế này nên có rất nhiều chỗ không hiểu, cậu chỉ có thể tốn thêm chút thời gian đi hỏi đồng nghiệp cùng tổ, vỏn vẹn nửa tháng đã sụt mất mấy cân.

Buổi tối trước khi rời khỏi nông trường, Quý Ngưỡng Chân dọn dẹp hành lý trước khi đi ngủ.

Cậu rất ghét phải thu dọn hành lý, quần áo không buồn gấp, cứ thế mà nhét vào vali.

Rõ ràng vẫn là chừng đó đồ, không nhiều hơn cũng không ít hơn, sao giờ lại không vừa nhỉ?

Quý Ngưỡng Chân cau mày nhìn chiếc vali bị nhồi đến mức tưởng như sắp nôn hết đồ bên trong ra ngoài, bỗng nhiên nhớ đến người hai tuần trước giúp mình chuẩn bị hành lý.

Nhậm Đàn Chu không liên lạc với cậu, cậu cũng không đời nào gửi tin nhắn cho anh, hai người bắt đầu một tuần đấu thắng thua mới.

Quý Ngưỡng Chân nghĩ mình quay lại Diêm Kinh cũng không còn nơi nào để đi, chỉ có thể quay về căn nhà kia, trong lòng lập tức dâng lên phiền muộn.

Gặp nhau sẽ gượng gạo lắm đó biết không hả?

Trước khi rời khỏi nông trường, người phụ trách còn tặng mỗi người bọn họ một giỏ trứng gà và hai chai sữa tươi 250ml.

Những nông sản thế này không đáng bao nhiêu tiền, còn khó xách theo, đám người trẻ này đời nào tự tìm khổ cho mình, đều khéo léo từ chối ý tốt của người phụ trách, chỉ có Quý Ngưỡng Chân một tay xách trứng một tay xách sữa đi lên xe.

Mấy đồng nghiệp đều thấy hai thứ này quá vướng chân vướng tay, huống hồ không thể mang quá 100ml chất lỏng lên xe, bèn nhắc cậu uống luôn đi.

Thế là, lúc Quý Ngưỡng Chân xuống máy bay, trên tay chỉ còn lại hai mươi quả trứng gà.

Đồng nghiệp đều vội vàng về nhà, đầu cũng không quay lại cứ thế đi mất.

Chỉ có cậu ngồi ở quán cà phê gần sân bay đến tận khi trời tối mịt, sau đó mới lề mà lề mề đặt xe về nhà.

Quý Ngưỡng Chân không biết về nhà rồi sẽ đối mặt với Nhậm Đàn Chu thế nào, nhưng bình thường bọn họ cãi nhau đều không cần nghiêm túc nói xin lỗi, chủ động gợi chuyện rồi được trả lời là coi như cho qua rồi.

Hôm đó cậu quá mệt nên mới không thể khống chế cảm xúc của bản thân, Nhậm Đàn Chu chắc là rất khó hiểu, thậm chí còn không kiên nhẫn nghe cậu oán giận xong.

Nhà cửa vẫn sạch sẽ gọn gàng như cũ, cậu tuỳ ý bỏ vali ở cửa, thay dép rồi đi dạo một vòng, không thấy bóng dáng Nhậm Đàn Chu đâu.

Cũng đúng, giờ mới có bảy rưỡi, sao mà Nhậm Đàn Chu đã ở nhà cho được?

Quý Ngưỡng Chân muốn tắm nhanh rồi đi ngủ, thế thì ít nhất sẽ dời được buổi gặp mặt xấu hổ lại một hôm.

Cậu tính toán thời gian sớm nhất Nhậm Đàn Chu có thể về, chậm rãi đi tắm, lại ăn một bữa khuya, chưa đến chín rưỡi đã tắt đèn đi ngủ.

Bữa khuya là lẩu xào cay, mùi hương này quanh quẩn trong không khí rất lâu không tan. Nhậm Đàn Chu đẩy cửa nhìn thấy vali của Quý Ngưỡng Chân cũng không quá ngạc nhiên, anh cởi áo khoác, rút hai chiếc khăn ướt trên bàn rồi lau các bánh xe.

Hộp đồ ăn Quý Ngưỡng Chân đặt lộn xộn trên bệ cạnh bồn rửa, mỗi ngày ở nông trường đều phải ăn mấy thứ nhạt nhẽo được gọi là sạch sẽ heo thì gì đó thật quá tra tấn con người ta, thi thoảng vẫn cần mấy thứ đồ ăn rác khẩu vị nặng giúp cân bằng lại.

Nhậm Đàn Chu không đi về phía phòng ngủ mà xắn tay áo dọn dẹp mấy hộp đồ ăn này, cuối cùng rửa tay rồi mới đi vào trong.

Trong phòng ngủ tối om, Quý Ngưỡng Chân tắt cả đèn ngủ trên đầu giường, ôm một cái vỏ sò bằng bông trong lòng, cánh tay cũng nhét vào trong vỏ sò.

Nhậm Đàn Chu biết cậu bay giờ nào, cũng biết cậu nán lại quán cà phê mãi lâu mới về, cũng rõ như lòng bàn tay thời gian cậu về đến nhà.

Nhậm Đàn Chu biết trong lòng cậu nghĩ gì, nên mới cố ý về muộn.

Quý Ngưỡng Chân bị lạ giường, lại vì buổi tối ăn no quá, thành ra nằm mãi mà không ngủ được. Lúc Nhậm Đàn Chu lên giường thật ra cậu có biết.

Cậu hơi thấp thỏm trở mình, vừa khéo thế nào mà lăn đến bên cạnh Nhậm Đàn Chu, cơ thể áp sát với Alpha.

"Đánh thức em à?"

Nếu cậu đã chủ động ôm ấp yêu thương, vậy thì Nhậm Đàn Chu cũng không cần khách sáo làm gì, đưa tay ôm cậu vào trong lòng, nhiệt độ nóng hầm hập giữa hai người thoáng chốc châm lên một ngòi lửa nào đó.

Nhậm Đàn Chu hôn lên vành tai cậu, "Tối nay ăn gì thế, ngon không..."

Quý Ngưỡng Chân nửa mơ nửa tỉnh hừ một tiếng, hoàn toàn không nghe vào tai câu hỏi của anh, bên tai còn bị anh cắn phát ngứa, cực kỳ khó chịu.

Nửa đêm nửa hôm nói nhảm mấy thứ này có gì thú vị, mâu thuẫn to đến mấy chẳng qua là đầu giường cãi nhau cuối giường làm hoà mà thôi.

Quý Ngưỡng Chân bị đống pheromone hoàn toàn không được thu liễm lại của Alpha làm cho tỉnh, cậu khó khăn mở mắt, mơ mơ màng màng đáp lại nụ hôn tràn ngập d*c v*ng của đối phương.

...

Sự kịch liệt của đêm qua giống như một giấc mơ không có thực, chỉ để lại cho Quý Ngưỡng Chân một cơ thể mệt mỏi và sưng đau do bị vần vò quá mức.

Hôm nay cậu không phải đến công ty, lúc bị ánh nắng chói chang đánh thức, bên cạnh đã trống trơn.

Đúng là còn tàn khốc hơn cả tình một đêm.

Quý Ngưỡng Chân bò khỏi giường đi tắm, kỳ cọ mãi mấy dấu vết trên người, lúc nhận ra đống khó coi này căn bản không thể dùng xà phòng rửa sạch mới chán nản mệt mỏi quay lại bồn tắm, mê mang nghĩ rốt cuộc vì sao quan hệ của mình với Nhậm Đàn Chu lại trở nên méo mó như thế.

Cậu biết khả năng điều tiết cảm xúc của bản thân rất kém, cả ngày buồn rầu không vui cũng không biết là vì sao.

Xem ra làm người vẫn không nên rảnh rỗi quá.

Quý Ngưỡng Chân nghịch điện thoại rất lâu, khoảng bảy giờ tối, cậu ngồi trên sô pha chuẩn bị gọi giao đồ ăn, không ngờ đúng lúc này Nhậm Đàn Chu xách theo một túi lớn đi vào nhà.

Hôm nay ngoài trời âm độ, gió rất lớn.

Quý Ngưỡng Chân giả vờ tập trung xem tivi, ép bản thân không được để ý đến trong bếp.

Nhậm Đàn Chu chia bát đũa xong mới gọi cậu, "Qua ăn cơm."

Quý Ngưỡng Chân không ăn trưa, lúc này đã đói đến mức nhìn thấy cơm là hai mắt sáng lên, nhưng cậu vẫn giữ dáng vẻ xem được một bộ phim cuốn không thể dứt ra, từ chối: "Không muốn ăn."

Nhậm Đàn Chu ngồi hai phút, Quý Ngưỡng Chân tưởng là anh đã bắt đầu ăn, thế là không nhịn được len lén đưa mắt liếc một cái, kết quả bị anh tóm gọn.

"Giờ muốn ăn rồi?"

Quý Ngưỡng Chân bày ra dáng vẻ cực kỳ miễn cưỡng đi tới ngồi xuống đối diện anh.

Đồ ăn của nhà hàng này, bình thường Quý Ngưỡng Chân muốn cũng tiếc tiền không dám mua, Nhậm Đàn Chu còn toàn mua món cậu thích.

Cậu thấy Nhậm Đàn Chu bắt đầu động đũa, thế là cũng gắp một miếng thịt bò bỏ vào miệng.

Quá ngon, còn ngon hơn cả lẩu xào cay hôm qua.

Im lặng ăn xong bữa tối, Nhậm Đàn Chu dọn dẹp bát đũa, Quý Ngưỡng Chân vung tay đi qua đi lại, cuối cùng trong lúc anh lau bàn chỉ chỉ cái hộp xốp bên cạnh tủ lạnh.

"Cái đó... tôi mang quà về cho anh."

Một câu ngắn ngủn, nhưng Quý Ngưỡng Chân đã ép bản thân đến mức lưỡi cũng muốn gãy luôn rồi, mặt và tai đều đỏ lên, xấu hổ đến mức vội xoay người chạy ra phòng khách.

Nhậm Đàn Chu hơi ngẩn ra, mắt nhìn phía phòng khách một hồi mới đi đến bên cạnh tủ lạnh, cúi người bưng cái hộp xốp bẩn bẩn lên, nhẹ nhàng đặt lên bàn.

Anh bóc lớp băng dính dáng miệng thùng ra, rất nhanh đã được diện kiến "món quà" của Quý Ngưỡng Chân.

Nhậm Đàn Chu quét mắt qua, "Mười chín quả trứng?"

"Sao lại mười chín?!" Quý Ngưỡng Chân giả vờ bận rộn trong phòng khách nghe vậy thì vội chạy vào, miệng lầu bầu: "Rõ ràng là hai mươi quả mà, trên đường tôi đã đếm đi đếm lại mấy lần rồi..."

Trước Tiếp