Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Bốn giờ chiều máy bay hạ cánh, lại ngồi xe khách chạy thẳng đến nông trường hợp tác với công ty của họ, đầu tiên đi tham quan một lượt, chẳng mấy chốc mà trời đã tối, những sắp xếp khác chỉ đành để sang ngày hôm sau.
Bữa tôi không cần Quý Ngưỡng Chân mời khách, bởi chủ nhà đã sắp xếp xong cả cho bọn họ rồi. Đoàn người thưởng thức xong bữa tiệc với những đặc sản nhà nông sạch sẽ an toàn thì tập trung họp, sau đó mỗi người về phòng mình nghỉ ngơi.
Quý Ngưỡng Chân về đến nhà là khoảng tám rưỡi, tắm rửa xong vừa khéo chín giờ, chiếc điện thoại cậu để ở mép giường cực kỳ đúng giờ vang lên.
Quý Ngưỡng Chân còn chưa kịp sấy tóc, nước trên người cũng chưa lau khô, bàn tay toàn là nước cầm điện thoại lên.
Cậu không nghe máy mà bấm nút im lặng.
Tin nhắn chất vấn của Nhậm Đàn Chu lập tức gửi qua, lần này Quý Ngưỡng Chân mới không nhanh không chậm gọi video lại cho anh.
"Tôi đang bận lắm, anh chỉ có một phút thôi đó nhé."
Quý Ngưỡng Chân chỉ để lộ một cái đỉnh đầu, bởi vì đang đi lại trong phòng nên cái đỉnh đầu đó cũng nhấp nhô theo, "Có chuyện gì không?"
Chỗ bên kia của Nhậm Đàn Chu khá lờ mờ khó nhìn, thậm chí có thể nhìn thấy ánh đèn nhiều màu đang liên tục biến đổi, Quý Ngưỡng Chân liếc thêm một cái, hỏi: "Anh đang chơi bời ở đâu thế?"
Nhậm Đàn Chu đọc tên một địa chỉ, là hội sở giải trí có tính bảo mật cực kỳ cao.
"Không tính lộ mặt hả? Thế em còn gọi video làm gì?"
Giọng nói mang theo mấy phần men say, Quý Ngưỡng Chân chậm chạp đổi góc quay điện thoại, hiếm khi hào phóng xuất hiện trên màn hình, "Anh uống say rồi đúng không, thế mà vẫn còn nhớ gọi điện cho tôi cơ à... Được rồi một phút đã hết, tạm biệt nhá."
Quý Ngưỡng Chân biết bình thường anh cũng phải tham gia không ít các buổi xã giao, vừa định cúp máy, chợt có giọng nói ngọt nổi da gà vang lên ở đầu dây bên kia, cậu không khỏi tò mò nhìn lại.
"Sao Nhậm tổng lại ở đây thế, mọi người đều đang tìm ngài đấy ạ~"
Quý Ngưỡng Chân còn chưa kịp làm gì, Nhậm Đàn Chu đã tắt máy trước.
Trực giác nói cho Quý Ngưỡng Chân biết buổi xã giao này không đơn giản, cậu đặt điện thoại xuống đi sấy tóc, máy sấy do nông trường chuẩn bị không xịn lắm, khó mà so sánh với chiếc ở nhà, gió thổi ra vừa nóng vừa có mùi nhựa khét.
Quý Ngưỡng Chân nhìn mái tóc bị thổi loạn lên trong gương, tâm trạng chẳng hiểu sao rất bực bội, nhưng lại không biết là vì sao.
Cậu tắt đèn nằm lên giường, mở trò chơi đã chơi đến cửa ải hứ hai mươi lăm ra. Đổi lại là trước đây, giờ này cậu đã buồn ngủ díp mắt rồi, nhưng hôm nay cậu lại tỉnh rụi.
Mười một giờ.
Sáu rưỡi sáng mai phải dậy rồi, giờ mà còn không ngủ là mai khỏi dậy luôn.
Cậu tắt đèn ngủ ở đầu giường, lại nhét điện thoại xuống dưới gối, mắt mở thao láo nhìn chằm chằm trần nhà tối om.
Lẽ ra cậu phải hồi hộp vì những việc cần làm vào ngày mai mới đúng, nhưng cứ nhắm mắt lại là bên tai lại có âm thanh ngọt ngấy kia vang lên.
Chưa biết chừng giờ này Nhậm Đàn Chu đáng ghét còn đang làm xằng làm bậy ở bên ngoài. Hừ, lúc nào cũng ra vẻ chính nhân quân tử, làm như không phải cậu thì không được, đến người được lão gia tử sắp xếp cũng tìm cách phủi sạch quan hệ, thế mà sau lưng cậu còn đến mấy nơi thế kia tìm k*ch th*ch, quấn quýt với đám Omega mềm mại mịn màng. Chỉ cho quan phóng hoả không cho dân đốt đèn à? Gọi điện tra xét cậu à?
Quý Ngưỡng Chân phẫn uất trở mình, cuối cùng vẫn không nuốt được cơn giận này, hậm hực rút điện thoại từ dưới gối ra, gọi điện cho Nhậm Đàn Chu. Không phải gọi video trên wechat, là gọi chay tốn tiền.
Không có ai nghe.
Cậu gọi liên tiếp ba lần, kết quả đều giống nhau.
Thật ra Quý Ngưỡng Chân cũng không biết anh nghe rồi thì cậu phải nói gì, thời gian chờ đợi càng lâu, sự kiên nhẫn của cậu càng bị mài mòn đến mức không còn lại chút gì, cuộc gọi thứ ba kết thúc, cậu dứt khoát không gọi nữa.
Có thể vì trong phòng bao ồn quá nên Nhậm Đàn Chu không biết có người gọi, hoặc là đã không cẩn thận làm mất điện thoại rồi, dù sao thì không phải là Nhậm Đàn Chu cố tình không nghe máy cậu.
Ngoại trừ những khả năng này, cậu không muốn nghĩ đến khả năng nào khác.
Cậu quấn chăn thành con nhộng, buồn bực đi vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, việc đầu tiên Quý Ngưỡng Chân làm sau khi tỉnh dậy là kiểm tra điện thoại.
Sáng sớm ngày ra đã bị chuông đồng hồ đánh thức, tối qua cậu còn mơ thấy một giấc mộng chẳng đẹp đẽ gì, lãng phí cả giấc ngủ, lúc ngủ dậy cực kỳ uể oải. Cậu vừa đánh răng vừa kiểm tra điện thoại, không có cuộc gọi nhỡ nào, wechat cũng không có tin nhắn mới từ Nhậm Đàn Chu.
Quý Ngưỡng Chân nghĩ, chắc chắn tối qua Nhậm Đàn Chu uống say rồi, say đến mức bất tỉnh nhân sự, giờ này có khi còn đang ngủ, nên chưa biết cậu gọi đến.
Quý Ngưỡng Chân ôm tức giận trong lòng, bữa sáng phía nông trường chuẩn bị cũng không ăn được bao nhiêu, lúc vắt sữa còn vì sai động tác kỹ thuật mà bị con bò cái mình phụ trách đá một cước, chắc nó cũng bị gắt ngủ sáng sớm như cậu. Cậu ngồi bệt trên đất, dáng vẻ thảm thương, bỗng nhiên rất muốn khóc.
Cậu khịt mũi hai cái nhịn xuống, sau đó lại như không có việc gì xách cái xô nhỏ chuyển sang địa điểm tiếp theo.
Danh mục trải nghiệm được sắp xếp vào buổi sáng có khá nhiều, thời gian gấp gáp, nhiệm vụ lại nặng nề, cậu không có thời gian rảnh kiểm tra điện thoại.
Không biết tên dở hơi nào sắp xếp danh mục thi đấu bắt vịt, tuy Quý Ngưỡng Chân thấy khá nhảm nhí, nhưng vì tập thể vẫn cố lấy dũng khí đi theo đồng nghiệp bắt vịt, kết quả đám vịt này như có thù với cậu, cứ chạy ngang chạy dọc bên cạnh cậu, hại cậu sợ giẫm phải chúng nó mà tránh đông tránh tây, suýt thì ngã sấp cả mặt.
Quý Ngưỡng Chân thật nghi ngờ bản thân gần đây có phải gặp tam tai gì không, cứ như trên đầu lúc nào cũng có một đám mây đen, uống một hớp nước nguội cũng sặc.
Bữa trưa vẫn cực kỳ phong phú, Quý Ngưỡng Chân vừa mệt vừa đói, hùng hục ăn hết hai bát cơm đầy rồi mới về phòng.
Chơi liên tục cũng là một chuyện cực kỳ vất vả.
Cậu quay lại phòng kiểm tra điện thoại, mới thấy khoảng chín giờ Nhậm Đàn Chu có gửi tin nhắn cho mình.
Giống như phán đoán của Quý Ngưỡng Chân, tối qua Nhậm Đàn Chu uống say.
Sáng nay lúc Nhậm Đàn Chu ngủ dậy còn gọi điện cho cậu, nhưng lúc đó cậu đang chơi kéo co nên không biết gì cả.
Quý Ngưỡng Chân đọc xong cũng không trả lời, đến tận chín giờ tối, Nhậm Đàn Chu gọi điện đến, cậu cố tình chờ mười giây mới bấm nghe.
Bọn họ đều đang chờ đối phương mở miệng nói chuyện trước, Quý Ngưỡng Chân chờ hồi lâu không thấy anh nói gì, rốt cuộc không nhịn được hỏi: "Anh đang ở nhà à? Sao không có tiếng gì thế..."
Nhậm Đàn Chu cho cậu xem phía sau mình, "Đang trong phòng ngủ, vừa về."
"Yo, sao hôm nay anh về sớm thế?" Quý Ngưỡng Chân chống cằm, giọng điệu mang theo mũi dao: "Xem ra hôm qua chơi vui lắm ha..."
"Hôm qua?"
Nhậm Đàn Chu muốn nói không phải, trong phòng bao tràn ngập mùi son phấn ngọt ngấy, anh uống đến mức phải đi nôn hai lần, sáng nay ngủ dậy còn bị đau bụng.
"Xã giao kinh doanh thôi, có một đám thiếu gia nhà giàu, tửu lượng của người nào cũng cao."
Quý Ngưỡng Chân còn muốn hỏi tiếp, lại thấy không hợp lý lắm, "Bảo sao hôm qua lại không nghe máy."
Nhậm Đàn Chu có lỗi rũ mắt hỏi, "Nửa đêm gọi cho anh, có chuyện gì sao?"
Sáng nay anh đã gửi tin nhắn hỏi, nhưng Quý Ngưỡng Chân không phản hồi.
"Không có việc gì chẳng lẽ không được gọi cho anh? Lúc trước là ai nói phải giữ liên lạc, anh không nhớ?" Quý Ngưỡng Chân mới không khai ra mục đích thật sự của mình, "Tôi gọi điện anh lại không nghe, đúng là khó hầu."
Nhậm Đàn Chu nghe cậu nói vậy, còn tưởng nửa đêm cậu gọi để đùa giỡn anh, thế là mím môi đáp: "Không có việc gì cũng gọi được, ví dụ như để nói em nhớ anh, muốn gọi cho anh."
Quý Ngưỡng Chân không nghe nổi mấy lời nổi da gà thế này, tóc gáy dựng cả lên, "Anh đừng có ảo tưởng hão huyền, sao tôi phải nhớ anh chứ... Tôi còn chưa tính sổ với anh đâu, hôm qua sao anh nói lung tung gì với đồng nghiệp của tôi hả? Làm tổn hại thanh danh của tôi, giải thích nửa ngày cũng không có ai chịu tin tôi."
"Anh đã nói đáp án tiêu chuẩn với em rồi." Trong chuyện này, sự kiên nhẫn của Nhậm Đàn Chu gần như là bằng không, anh nghiêm giọng nói: "Nếu lần sau lại có ai hỏi em quan hệ của hai chúng ta, em đã biết phải trả lời thế nào chưa?"
"Em cứ nói dối mọi người đi, sau đó thì đừng có trách người ta không tin em."
Quý Ngưỡng Chân bỗng im bặt, tức giận lườm người trên màn hình.
Cậu vất vả một ngày, xương cốt đều rã rời, giờ còn phải chịu nghe dạy dỗ qua điện thoại, đúng là còn khổ hơn cả ăn hoàng liên, sao mà không uất ức cho được?
"Anh nói xong chưa..." Quý Ngưỡng Chân chọc chọc cái khuôn mặt đáng ghét của vị Alpha nào đó, "Nói xong rồi thì tôi cúp đây, mai không nghe máy của anh nữa, anh đúng là đồ phiền phức..."
"Quý Ngưỡng Chân."
Nhậm Đàn Chu dùng giọng điệu uy h**p gọi cậu lại, còn ngươi cúi người về đằng trước.
Khí thế áp đảo của Alpha dường như không vì cách một màn hình điện thoại mà giảm đi, dây thần kinh của Quý Ngưỡng Chân căng cả một đêm rốt cuộc đứt phựt.
Cậu vội rũ mắt, "Tôi không muốn nói chuyện với anh nữa, anh không biết hôm nay tôi xui xẻo thế nào đâu, sáng sớm đã phải đến cái nơi thối um kia vắt sữa, chúng tôi thay phiên nhau vắt sữa, vậy mà con bò cái đó không đá người khác chỉ đá tôi... Hôm qua ở đây còn mới mưa xong, mặt đất toàn là bùn nhão, quần áo tôi cũng bị bẩn."
"Anh muốn nói không làm được thì đừng làm nữa đúng không, thật ra tôi cũng chẳng muốn đi làm đâu, nhưng vì sao tôi không thể không làm việc, anh chắc chắn biết." Quý Ngưỡng Chân úp điện thoại xuống giường, "Anh ở bên ngoài ăn chơi thác loạn, nhưng ngày nào tôi cũng phải về nhà đúng giờ, anh không thấy mình quá đáng lắm à? Anh tưởng anh tốt với tôi lắm sao, rõ ràng là anh toàn làm tôi tổn thương, sớm biết anh là người như thế, lúc trước tôi đã chẳng chơi với anh..."
Quý Ngưỡng Chân cũng không ngờ mình lại có một ngày nói lan man cả đống như mấy bà thím thế này, cậu nhịn không phát ra tiếng nức nở trong cổ họng: "Chỉ có kẻ đần độn nhất thế giới này mới thích anh thôi, chung sống lâu với anh, bọn họ nhất định sẽ thấy được bộ mặt thật của anh rồi chạy mất dép. Thầy bói bảo mẹ anh khắc ba tôi, lúc ấy lẽ ra phải bảo ông ta tính thêm một quẻ, chắc chắn là anh cũng khắc tôi, không khắc chết tôi thì anh không vừa lòng."